Câu 6. ( 2 điểm) Qua câu chuyện trên, em trình bày suy nghĩ của mình cần phải có trách nhiệm gì với cha mẹ? (Trình bày thành đoạn văn ).
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Mỗi người đều có những lần thất bại để đời, và với tôi, đó là lần thi môn Toán ở lớp sáu. Trước ngày thi, tôi cảm thấy vô cùng tự tin. Tôi đã học thuộc công thức, giải đi giải lại các bài tập, thậm chí còn “khoe” với bạn bè rằng mình chắc chắn sẽ được điểm cao.
Sáng hôm thi, tôi bước vào lớp với tâm trạng phấn khởi. Khi giở đề ra, tim tôi đập nhanh hơn bao giờ hết. Bài đầu tiên khá dễ, tôi làm ngay. Nhưng đến bài khó hơn, đầu óc tôi bỗng trống rỗng. Tôi cố nhớ công thức, nhưng những con số và bước tính cứ nhảy lung tung trong đầu. Càng nhìn đồng hồ, tôi càng hoảng loạn, tay run run cầm bút mà không thể viết nổi. Kết quả là nhiều câu để trống, chỉ vài câu làm được đúng.
Khi nhận điểm, tôi thật sự buồn bã. Lúc ấy, tôi mới nhận ra sự tự tin thái quá mà không luyện tập kỹ càng sẽ dẫn đến thất bại. Nhưng chính trải nghiệm này đã dạy tôi bài học quý giá: phải ôn luyện cẩn thận, bình tĩnh khi làm bài và không được chủ quan.
Dù thất bại, lần thi ấy vẫn in sâu trong trí nhớ tôi. Nó nhắc tôi rằng mỗi lần vấp ngã đều là cơ hội để trưởng thành, và chỉ những ai biết đứng dậy sau thất bại mới có thể tiến bước vững chắc.
tham khảo
- We invited a pop star to the chat show, but he didn't arrive.
-> The pop star we invited to the chat show didn't arrive. - He misbehaved in the class so the teacher asked him to go out.
-> The teacher asked him to go out because he misbehaved in the class. - The students wondered how they could carve figures of unicorns on the top of the box.
-> The students wondered how figures of unicorns could be carved on the top of the box. - Don't leave the computer on when you leave.
-> Turn the computer off when you leave. - They wanted to apologize for their behavior; that's why they paid for dinner.
-> They paid for dinner in order to apologize for their behavior. - When I was a child, I usually went to the local park every Saturday afternoon.
-> When I was a child, I used to go to the local park every Saturday afternoon. - The chef's secret recipe is only taught to his children.
-> The chef's secret recipe is only passed on to his children.
Câu hỏi hoàn chỉnh cho phần gạch chân là:
Where can tourists buy handmade products?
How did they get to the open-air market?
bài " bánh trôi nước"
Hồ Xuân Hương là một trong những nữ thi sĩ tài năng và đặc biệt nhất trong văn học Việt Nam. Bà được mệnh danh là “Bà chúa thơ Nôm”, nổi tiếng với những bài thơ vừa dân dã, vừa sâu sắc, thể hiện tiếng nói mạnh mẽ về thân phận người phụ nữ trong xã hội phong kiến xưa. Một trong những tác phẩm tiêu biểu của bà là bài “Bánh trôi nước”, một bài thơ ngắn gọn mà chứa đựng ý nghĩa sâu xa.
“Thân em vừa trắng lại vừa tròn,
Bảy nổi ba chìm với nước non.
Rắn nát mặc dầu tay kẻ nặn,
Mà em vẫn giữ tấm lòng son.”
Chỉ với bốn câu thơ, Hồ Xuân Hương đã mượn hình ảnh chiếc bánh trôi nước để nói lên vẻ đẹp và thân phận của người phụ nữ Việt Nam. “Thân em vừa trắng lại vừa tròn” gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, trong sáng, trọn vẹn của người con gái. Nhưng bên cạnh vẻ đẹp ấy là một kiếp sống lênh đênh, “bảy nổi ba chìm với nước non”, tượng trưng cho số phận long đong, phụ thuộc của người phụ nữ trong xã hội phong kiến. Dù vậy, điều đáng quý nhất mà Hồ Xuân Hương ca ngợi chính là “tấm lòng son” — lòng thủy chung, son sắt, phẩm hạnh trong sáng mà người phụ nữ luôn giữ gìn dù gặp nhiều bất công, thử thách.
Giọng thơ vừa nhẹ nhàng, vừa ẩn chứa sức mạnh phản kháng. Bà không chỉ nói về cái đẹp của người phụ nữ, mà còn bày tỏ sự trân trọng và ngợi ca phẩm chất kiên cường của họ. Dưới ngòi bút của Hồ Xuân Hương, “bánh trôi nước” không chỉ là món ăn dân gian mà trở thành biểu tượng cho người phụ nữ Việt Nam xưa – đẹp, chịu thương chịu khó, nhưng vẫn kiên định và tự trọng.
Theo cảm nhận của em, thơ Hồ Xuân Hương để lại ấn tượng rất sâu sắc trong lòng người đọc. Bà không chỉ có tài năng ngôn ngữ độc đáo, sử dụng hình ảnh dân gian một cách sáng tạo mà còn thể hiện tư tưởng nhân văn tiến bộ, dám nói lên tiếng nói của người phụ nữ trong một thời đại đầy ràng buộc. Mỗi bài thơ của bà đều ẩn chứa nét duyên ngầm, thông minh, vừa châm biếm xã hội, vừa cảm thông sâu sắc với con người. Đặc biệt, “Bánh trôi nước” đã khiến người đọc không chỉ thấy được vẻ đẹp của một món ăn dân tộc mà còn cảm nhận được phẩm giá và tâm hồn cao quý của người phụ nữ Việt Nam.
tk
- "Kẻ sĩ phải giữ khí tiết": Khí tiết là phẩm chất cốt lõi, là bản lĩnh, lòng tự trọng dân tộc, không khuất phục trước cường quyền, không tham lam phú quý. Trong bối cảnh đi sứ Trung Quốc, khí tiết thể hiện ở việc giữ vững thể diện quốc gia, không để nước nhà bị coi thường, làm nhục.
- "Gặp việc khó khăn chớ nên lúng túng mà phải vận dụng trí mưu": Khí tiết không có nghĩa là sự cứng nhắc, liều lĩnh, mà phải đi đôi với sự thông minh, linh hoạt. Trí mưu (mưu trí) là khả năng ứng biến, giải quyết vấn đề một cách khôn khéo, dùng trí tuệ để đạt được mục đích mà vẫn bảo toàn khí tiết.
- Lí giải ý nghĩa: Hành động này thể hiện rõ việc "giữ khí tiết". Ông hiểu rằng mình đại diện cho cả một dân tộc, một triều đình. Nếu lúng túng, run sợ, chấp nhận sự sắp đặt vô lý của nhà Minh thì thể diện quốc gia sẽ bị tổn hại.
- Người kể chuyện giấu mình, không xưng "tôi".
- Người kể chuyện có thể biết mọi việc xảy ra, biết cả suy nghĩ, hành động của các nhân vật.
- Lời người kể chuyện (lời dẫn truyện): Dùng để giới thiệu bối cảnh, miêu tả hành động, dẫn dắt cốt truyện (ví dụ: "Ngày xửa ngày xưa, Mèo được Hổ xin học võ", "Cóc thấy trời nắng hạn lâu ngày bèn quyết định lên kiện").
- Lời nhân vật: Là lời nói trực tiếp của các nhân vật (Mèo, Hổ, Cóc, Trời, Chim én, Dế mèn), được đặt trong dấu ngoặc kép hoặc sau dấu gạch đầu dòng. Lời nói này thể hiện tính cách, thái độ và góp phần thúc đẩy câu chuyện.
- Từ đơn: Là từ chỉ có một tiếng (ví dụ: trời, nắng, hạn, hổ, mèo, bay, nhảy...).
- Từ phức (từ ghép, từ láy): Là từ có hai tiếng trở lên (ví dụ: ngày xửa ngày xưa, học hỏi, uy phong, dũng mãnh, lanh lẹ, tức giận...).
- Mèo dạy hổ: Đề cao trí tuệ, sự thông minh; phê phán thói kiêu ngạo, tham lam và bài học về việc không nên truyền hết bí kíp cho kẻ tham vọng.
- Cóc kiện trời: Đề cao sự đoàn kết, trí thông minh của những con vật nhỏ bé khi đấu tranh cho lẽ phải; thể hiện khát vọng chiến thắng cái ác, cái sai.
- Chuyện về chim én và Dế mèn: Bài học về tình bạn, sự giúp đỡ lẫn nhau; phê phán thói kiêu căng, ích kỷ ban đầu của Dế mèn và đề cao sự chăm chỉ, biết nhận lỗi.
- Tạo cái nhìn khách quan, toàn diện về câu chuyện và các nhân vật.
- Giúp người kể chuyện linh hoạt trong việc dẫn dắt, miêu tả các sự việc, hành động mà không bị giới hạn bởi góc nhìn của một nhân vật cụ thể.
- Giúp người đọc dễ dàng theo dõi và nắm bắt nội dung truyện.
- Hổ (Mèo dạy hổ):
- Hành động: Xin học võ Mèo, học rất nhanh, nhe nanh muốn vồ Mèo.
- Tính cách: Hung dữ, kiêu ngạo, tham lam, bội bạc, nhưng thiếu khôn ngoan.
- Cóc (Cóc kiện trời):
- Hình dáng: Nhỏ bé.
- Hành động: Quyết tâm lên kiện trời, dẫn đầu đoàn quân, bày mưu kế thông minh.
- Tính cách: Dũng cảm, kiên trì, mưu trí, đấu tranh vì lẽ phải.
- Dế mèn (Chuyện về chim én và Dế mèn):
- Lời nói/Thái độ: Ban đầu kiêu căng, chê bai chim én.
- Hành động: Về sau hối hận, chăm chỉ làm việc.
- Tính cách: Hư hỏng ban đầu nhưng biết sửa sai.
- Biện pháp tu từ:
- Nhân hóa: Các con vật được gán cho tính cách, hành động, lời nói như con người (đi kiện, dạy võ, nói chuyện...). Đây là biện pháp tu từ chủ yếu trong đồng thoại.
- So sánh: Có thể xuất hiện (ví dụ: Hổ mạnh như chúa sơn lâm).
- Ẩn dụ: Có thể xuất hiện.
- Dấu câu:
- Sử dụng dấu chấm, dấu phẩy, dấu chấm hỏi, dấu chấm than để phân chia câu, thể hiện ngữ điệu.
- Sử dụng dấu hai chấm và dấu ngoặc kép (hoặc dấu gạch đầu dòng) để dẫn lời nói trực tiếp của nhân vật.
- Giống nhau (Hổ và Trời trong vai trò kẻ sai): Đều thể hiện sự hống hách, lạm quyền, sai trái (Hổ bội bạc, Trời gây hạn hán sai quy luật).
- Khác nhau:
- Hổ là kẻ thất bại vì Mèo vẫn giữ lại một ngón võ.
- Trời bị Cóc kiện và phải sửa sai, trả lại sự công bằng.
- Cách nghĩ: Cần đề cao trí tuệ (Mèo), sự đoàn kết (Cóc), sự khiêm tốn (Dế mèn). Cần tin vào lẽ phải, dám đấu tranh chống lại cái sai.
- Cách ứng xử: Cần có lòng biết ơn, không được bội bạc, kiêu ngạo. Cần biết giúp đỡ bạn bè, biết nhận lỗi và sửa sai.
- Yếu tố tự sự: Là yếu tố chính, dùng để kể lại diễn biến câu chuyện, các hành động của nhân vật.
- Yếu tố miêu tả: Dùng để miêu tả hình dáng, cử chỉ, hoặc bối cảnh (ví dụ: miêu tả trời nắng hạn, miêu tả Hổ vồ mồi...).
- Giá trị của vần nhịp (ít xuất hiện trong văn xuôi, chủ yếu ở ca dao/tục ngữ): Nếu có, nó giúp lời văn dễ nhớ, tạo nhịp điệu sinh động cho câu chuyện.
Qua câu chuyện, em nhận thấy cha mẹ đã hi sinh rất nhiều vì con cái, từ công việc, sức khỏe đến những lo lắng hằng ngày. Vì vậy, mỗi người con cần có trách nhiệm hiếu thảo, quan tâm và chăm sóc cha mẹ. Trách nhiệm ấy thể hiện qua việc lắng nghe, chia sẻ, giúp đỡ cha mẹ trong công việc, học tập và cuộc sống. Ngoài ra, con cái cũng cần tôn trọng, yêu thương và biết ơn công lao của cha mẹ, không để họ phải buồn phiền hay lo lắng vô ích. Như vậy, việc thực hiện trách nhiệm với cha mẹ không chỉ là bổn phận mà còn là cách bày tỏ tình cảm chân thành và sự trưởng thành của mỗi người.