Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Doraemon nhá
Bộ phim hoạt hình doraemon là một trong những bộ phim em yêu thích nhất. bộ phim kể về chú mèo máy doraemon đến từ thế kỷ 22 được gửi về quá khứ để giúp một cậu bé tên là nobita. trong phim, nhân vật khiến em ấn tượng nhất chính là nobita – một học sinh lớp 5 hiền lành, tốt bụng nhưng hơi vụng về và lười học. nobita thường bị điểm kém, hay đi học muộn và thường bị bạn bè trêu chọc, nhất là jaian và suneo.
tuy vậy, nobita lại có một trái tim nhân hậu, luôn biết yêu thương, chia sẻ và sẵn sàng giúp đỡ người khác khi họ gặp khó khăn. mỗi khi gặp rắc rối, nobita thường tìm đến doraemon để mượn bảo bối thần kỳ. nhờ những bảo bối đó, cậu có nhiều chuyến phiêu lưu kỳ thú cùng bạn bè, qua đó học được nhiều bài học quý giá.
điều em thích nhất ở nobita là dù yếu đuối nhưng cậu luôn biết hối lỗi và cố gắng thay đổi. đôi khi cậu rất dũng cảm, dám đứng ra bảo vệ bạn bè, đặc biệt là shizuka – người bạn thân mà nobita rất quý mến. qua nhân vật nobita, em hiểu rằng ai cũng có khuyết điểm, nhưng chỉ cần có lòng tốt và ý chí vươn lên thì sẽ luôn được mọi người yêu quý.
bộ phim doraemon không chỉ mang đến tiếng cười mà còn dạy em nhiều bài học về tình bạn, sự trung thực và lòng dũng cảm. mỗi lần xem phim, em cảm thấy tuổi thơ của mình thật vui vẻ và ý nghĩa.
mấy cái in đậm thì ghi trong vở là ngoặc kép nhá chứ đừng tô đen xì :)
Bài thơ “Đêm nay Bác không ngủ” của Minh Huệ đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc. Bài thơ kể về một đêm hành quân giữa núi rừng Việt Bắc, Bác Hồ không ngủ mà thức để lo cho bộ đội. Hình ảnh Bác hiện lên thật giản dị mà cao quý. Giữa đêm khuya lạnh giá, Bác vẫn “đốt lửa cho anh nằm”, “chầm chậm đi dém chăn từng người”. Những hành động nhỏ bé ấy chứa đựng tình thương bao la của Bác dành cho chiến sĩ như người cha hiền chăm sóc đàn con.
Em cảm nhận được tình yêu thương lớn lao, sự hi sinh thầm lặng và tấm lòng vì nước, vì dân của Bác Hồ. Bác quên đi sự mệt nhọc của bản thân, chỉ nghĩ đến niềm vui và giấc ngủ của người khác. Tình thương của Bác thật ấm áp, làm sáng lên cả không gian đêm lạnh. Bài thơ giúp em hiểu hơn về tâm hồn cao đẹp, nhân hậu và vĩ đại của vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc.
Đọc bài thơ, em thấy lòng mình trào dâng niềm kính phục và biết ơn sâu sắc đối với Bác Hồ. Em hứa sẽ chăm ngoan, học giỏi, nghe lời thầy cô và cha mẹ, để xứng đáng với tình thương, sự hi sinh và tấm gương đạo đức của Bác dành cho thiếu niên, nhi đồng chúng em.
Thể loại: Truyện cổ tích
Ngôi kể: Ngôi thứ ba
Ba điều ước của cô bé bán diêm lần lượt là được sưởi ấm bên lò sưởi, được ăn no bên bàn ăn thịnh soạn với ngỗng quay, và được đón giao thừa ấm áp bên cây thông Noel
Phương thức biểu đạt: Tự sự kết hợp miêu tả và biểu cảm.
Câu 1. Thiên nhiên có vai trò rất quan trọng đối với cuộc sống con người, vì thiên nhiên cung cấp không khí để thở, nước để sử dụng, đất để trồng trọt, rừng và biển để cung cấp nhiều nguồn tài nguyên cần thiết, ngoài ra thiên nhiên còn giúp điều hòa khí hậu, bảo vệ môi trường sống, đem lại cảnh đẹp để con người nghỉ ngơi, thư giãn và nuôi dưỡng tâm hồn, vì vậy mỗi người cần biết yêu quý, bảo vệ và sử dụng thiên nhiên một cách hợp lí.
hơi ấy vì thêm chi tiết bà lâm bệnh nếu bà bạn không bị thì cho mik xin lỗi trc nha hoặc xem của người khác
Bài làm:
Tuổi thơ của em có rất nhiều kỷ niệm đẹp, nhưng sâu sắc và đáng nhớ nhất chính là khoảng thời gian được sống bên bà ngoại. Bà là người gần gũi, hiền hậu và luôn yêu thương em bằng tất cả tấm lòng. Mỗi khi hè đến, em lại háo hức được về quê ở với bà, nơi có mảnh vườn nhỏ, hàng cau cao và mùi rơm rạ thơm nồng trong gió.
Bà thường dậy từ rất sớm, nhóm bếp, nấu nồi cháo hoặc nồi xôi thơm phức. Khi em còn ngái ngủ, bà nhẹ nhàng gọi: “Cháu của bà dậy đi, ăn sáng kẻo nguội!” Em vẫn còn nhớ rõ hình ảnh bà ngồi bên bếp lửa, mái tóc bạc phơ, khuôn mặt hồng lên trong ánh lửa bập bùng. Mỗi sáng, hai bà cháu lại cùng nhau ra vườn hái rau, nhặt trứng gà, tưới những luống hoa mà bà chăm bón mỗi ngày.
Chiều đến, bà thường kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích mà em nghe hoài vẫn không chán. Giọng bà ấm áp, chậm rãi, như có phép màu khiến mọi thứ quanh em trở nên bình yên. Có lần em nghịch ngợm trèo cây rồi ngã, đầu gối bị trầy, bà hốt hoảng chạy tới bế em lên, thổi “phù phù” và nói: “Đau đi đâu cho bà thổi là hết liền.” Khi ấy, em chỉ biết cười mà không thấy đau nữa. Em hiểu rằng tình thương của bà chính là liều thuốc nhiệm màu nhất.
Rồi một năm, bà đổ bệnh nặng. Mọi người đưa bà đi bệnh viện, nhưng vì tuổi cao, sức yếu nên bà không qua khỏi. Hôm đó, trời đổ mưa, cả nhà ai cũng lặng im, nước mắt rơi không ngừng. Em đứng bên giường, nắm lấy bàn tay gầy gò, lạnh dần của bà mà lòng nghẹn lại. Em không tin bà đã rời xa em mãi mãi. Những ngày sau đó, em nhớ bà da diết. Em nhớ mùi khói bếp, nhớ tiếng cười hiền, nhớ cả những câu chuyện cổ tích chưa kịp nghe hết.
Mỗi lần trở lại quê, đi ngang qua khu vườn đầy hoa cúc vàng, em lại có cảm giác như bà vẫn ở đâu đây, vẫn mỉm cười hiền hậu nhìn em. Mỗi khi ngửi thấy mùi khói bếp lan tỏa trong gió, em như nghe thấy tiếng bà gọi “Cháu của bà ơi, ăn cơm đi con!”. Dù bà đã đi xa, hình ảnh và tình yêu thương của bà vẫn luôn sống mãi trong trái tim em.
Bà là người đã dạy em biết yêu thương, biết nhường nhịn và trân trọng những gì giản dị nhất trong cuộc sống. Em luôn tự nhủ sẽ cố gắng học thật giỏi, sống thật tốt để bà nơi xa luôn tự hào về đứa cháu nhỏ của mình. Dù thời gian có trôi đi, những kỷ niệm về bà vẫn là ngọn lửa ấm áp, soi sáng và nâng đỡ tâm hồn em trong suốt cuộc đời này.
nội dung chính của truyện cô bé bán diêm là:
câu chuyện nói về một cô bé nghèo khổ phải đi bán diêm trong đêm giao thừa lạnh giá. cô bé không bán được que diêm nào, vì rét quá nên quẹt từng que diêm để sưởi ấm. trong ánh sáng diêm, cô nhìn thấy những hình ảnh hạnh phúc mà mình khao khát. cuối cùng cô bé chết vì lạnh nhưng trên môi vẫn nở nụ cười. truyện thể hiện lòng thương cảm với những em nhỏ bất hạnh và phê phán xã hội thờ ơ, vô tâm trước nỗi đau của con người.