Viết một bài thơ lục bát về ông nội
Các anh chị ơi giúp với, em đang cần gấp ạ.
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Mùa thu về rất khẽ
Lá vàng rơi đầy sân
Gió se lạnh mơn man
Hương cốm thoảng đâu đây.
Trời trong xanh vời vợi
Chim di trú bay qua
Lòng bỗng thấy thiết tha
Nhớ về miền quê cũ.
Nắng vàng như mật rót
Trải dài trên phố quen
Thời gian như dừng trên
Khoảnh khắc này dịu lại.
Giới thiệu chung:
Điểm tương đồng:
Cả hai bài thơ đều viết về mùa thu và thể hiện những rung động tinh tế của chủ thể trữ tình trước cảnh sắc mùa thu.
nhân hóa dễ hoi chỉ cần nhân hóa nó lên giống con ng thui
Bài thơ thể hiện nỗi cô đơn, buồn tủi của người phụ nữ trong đêm khuya. Dù cố tìm niềm vui (rượu, trăng, hoa), nhưng lại càng thấy sầu. Tuy nhiên, ẩn sau đó là tinh thần mạnh mẽ, khát khao vươn lên, không cam chịu số phận éo le.
=> Là tiếng nói xót xa và phản kháng của người phụ nữ trong xã hội phong kiến.
Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, có rất nhiều anh hùng đã hy sinh, cống hiến cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Trong số đó, em rất khâm phục Chủ tịch Hồ Chí Minh – vị lãnh tụ vĩ đại, người cha già của dân tộc Việt Nam.
Bác Hồ sinh ngày 19 tháng 5 năm 1890 tại làng Kim Liên, huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An. Từ nhỏ, Bác đã nổi tiếng là người thông minh, ham học và có tinh thần yêu nước sâu sắc. Năm 1911, với tên gọi Nguyễn Tất Thành, Bác rời Tổ quốc ra đi tìm đường cứu nước. Sau nhiều năm bôn ba ở nước ngoài, Người đã tìm ra con đường giải phóng dân tộc đúng đắn – con đường cách mạng vô sản.
Năm 1941, Bác trở về nước trực tiếp lãnh đạo phong trào cách mạng. Đến ngày 2 tháng 9 năm 1945, tại Quảng trường Ba Đình lịch sử, Bác Hồ đọc bản Tuyên ngôn Độc lập, khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Đó là sự kiện trọng đại mở ra kỷ nguyên độc lập, tự do cho dân tộc ta.
Cả cuộc đời Bác sống giản dị, thanh bạch và luôn hết lòng vì dân, vì nước. Dù đã đi xa, hình ảnh và tư tưởng của Bác vẫn sống mãi trong trái tim người Việt Nam, là tấm gương sáng để mỗi chúng ta noi theo và phấn đấu.
Văn biểu cảm là văn sử dụng cảm xúc để bộc lộ tâm tư, suy nghĩ
ko nhoa :)))
Ông Em
Ông em đã bảy mươi rồi
Tóc pha sương tuyết, đồi mồi trên da.
Tuy rằng ông tuổi đã già,
Tinh thần vui vẻ xuân qua nhẹ nhàng.
Ông thường dặn cháu phải ngoan,
Để cha mẹ bớt lo toan bụi trần.
Học hành phải cố lúc xuân,
Đến khi thành đạt muôn phần vẻ vang.
Chăm lo nhà cửa gọn gàng,
Thế là thực xứng con ngoan gia đình.
Lời ông như ánh bình minh,
Soi đường chỉ lối cho mình mỗi khi.
Hoa thơm trái ngọt ông thì,
Phần con, phần cháu cái gì cũng cho.
Con đau, cháu ốm ông lo,
Tình ông rộng lớn sao so cho bằng.
Đẹp hơn cả ánh sao băng,
Đi qua nhân thế tháng năm chẳng mờ.
(tác giả :Thương Hoài Olm 0385 168 017)