K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Question 1. Choose the word that has the underlined part pronounced differently from the others.A. end                        B. open                      C. never                     D. decorate      Question 2. Choose the word that has the underlined part pronounced differently from the others.A. stand                     B. fashion                  C....
Đọc tiếp

Question 1. Choose the word that has the underlined part pronounced differently from the others.

A. end                        B. open                      C. never                     D. decorate     


Question 2. Choose the word that has the underlined part pronounced differently from the others.

A. stand                     B. fashion                  C. talent                     D. war            


Question 3. Choose the word that differs from the other three in the position of primary stress.

A. flower                    B. festival                  C. always                   D. parade        


Question 4. Choose the word that differs from the other three in the position of primary stress.

A. finish                     B. arrive                     C. important               D. traditional  


3
29 tháng 6 2025

1. B

2. D

3. D

4. A

29 tháng 6 2025

1.D

2.B

3.B

4.A

Chúc bạn học tốt !

29 tháng 6 2025

Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!

29 tháng 6 2025

Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!

Đêm trăng sáng, ánh trăng ngân ngọc phủ lên cảnh vật một màu huyền ảo. Ánh sáng dịu dàng từ mặt trăng như dòng satin mềm mại, rọi xuống những chiếc lá xanh, tạo nên những hình bóng lung linh trên mặt đất. Gió nhẹ thoảng qua mang theo hương thơm của hoa nhài, làm cho không gian thêm phần quyến rũ. Tiếng chim hót líu lo, hòa cùng tiếng dế kêu râm ran tạo nên bản nhạc thiên nhiên đầy sống động,khiến lòng người cảm thấy bình yên. Nhìn lên bầu trời, những vì sao lấp lánh như những viên ngọc sáng, làm cho màn đêm thêm lãng mạn và huyền bí. Trăng đêm nay thật đẹp, như một bức tranh tinh khôi của tạo hóa.

28 tháng 6 2025

Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!

28 tháng 6 2025

Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!

28 tháng 6 2025

Ta có: \(1,6\times8,7-8,7\times0,6\)

\(=8,7\times\left(1,6-0,6\right)\)

\(=8,7\times1=8,7\)

28 tháng 6 2025

2×x=17+21 thì giải thế nào


28 tháng 6 2025

2×x=17+21

2 nhân x=38

x = 38/2 = 19

28 tháng 6 2025

Có những buổi sớm mai dịu dàng như một bản nhạc không lời, khẽ khàng len lỏi qua từng kẽ lá, đánh thức vạn vật bằng ánh sáng tinh khôi của bình minh. Khi mặt trời còn e ấp sau chân trời xa, cả không gian dường như lặng đi để chờ đợi khoảnh khắc nhiệm màu ấy – khoảnh khắc ngày mới bắt đầu, mọi thứ bừng lên sức sống. Bình minh không chỉ là sự chuyển mình của thiên nhiên, mà còn là bản giao hưởng tuyệt đẹp giữa ánh sáng, âm thanh và hy vọng.

Ánh sáng đầu tiên của ngày, xua tan đêm tối, đánh thức vạn vật, mang theo hy vọng và sức sống mới.✿❤

Môn Văn – đó không chỉ là một môn học.Đó từng là chốn để tâm hồn tìm về, nơi ta được lắng nghe chính mình giữa bộn bề thế giới. Nhưng giờ đây… Văn không còn là Văn. Nó trở thành những dòng chữ chết khô, những đoạn văn mẫu lặp đi lặp lại như một nghi lễ buồn tẻ, nơi cảm xúc bị đóng gói vào khuôn mẫu, nơi trái tim học sinh bị biến thành cỗ máy điểm số vô hồn.Người...
Đọc tiếp

Môn Văn – đó không chỉ là một môn học.

Đó từng là chốn để tâm hồn tìm về, nơi ta được lắng nghe chính mình giữa bộn bề thế giới. Nhưng giờ đây… Văn không còn là Văn. Nó trở thành những dòng chữ chết khô, những đoạn văn mẫu lặp đi lặp lại như một nghi lễ buồn tẻ, nơi cảm xúc bị đóng gói vào khuôn mẫu, nơi trái tim học sinh bị biến thành cỗ máy điểm số vô hồn.

Người ta bắt học sinh phân tích nhân vật như mổ xẻ một xác chết.
Người ta bắt em tìm "biện pháp tu từ" như thể mỗi câu thơ là một bài toán lý thuyết.
Người ta bắt em phải viết giống như "bài giảng mẫu", phải nói đúng "ý thầy cô", phải nhớ từng từ ngữ như một con vẹt lặp lại – không được sai dù chỉ một dấu chấm câu.

Nhưng… Văn chương không sinh ra để chấm điểm.
Văn chương sinh ra để cảm.
Để khóc.
Để thở cùng người viết.
Để em biết đau với Chí Phèo, xót xa với chị Dậu, biết buốt lạnh với cánh đồng "Tràng Giang" chiều mưa…

Vậy mà bây giờ, môn Văn khiến biết bao trái tim trẻ tuổi mệt mỏi. Những đứa trẻ từng thích viết lách giờ sợ cả cầm bút. Những em học sinh từng mê thơ nay chỉ biết gồng mình học thuộc để thi. Có em đã từng viết những dòng thơ ngô nghê nhưng đầy chân thành, bị trả lại bài vì "không đúng dạng đề". Có em từng kể về mẹ trong một bài văn khiến bạn bè rơi nước mắt, nhưng bị phê: "Lạc đề, điểm dưới trung bình."

Hỏi sao tụi nhỏ không còn yêu Văn nữa?
Hỏi sao mỗi giờ kiểm tra Văn, lũ trẻ lại ngồi khóc trong câm lặng, bởi những trang giấy trắng không phải vì lười biếng – mà vì chẳng còn gì để viết khi cảm xúc đã bị bóp nghẹt?

Môn Văn bây giờ là một cuộc chạy đua không hồi kết.
Chạy theo đề thi.
Chạy theo đáp án.
Chạy theo những thứ xa lạ với trái tim.

Thầy cô đau vì học trò không còn yêu Văn.
Học trò đau vì thầy cô không còn cho phép mình được viết như bản thân.
Cả hai đều mỏi mệt, nhưng chẳng ai dừng lại.
Chúng ta tiếp tục dạy – tiếp tục học – tiếp tục viết những bài văn mẫu vô cảm, chấm những bài thi vô hồn… như thể đang cắm hoa lên mộ phần của một tâm hồn đã chết.

Có ai từng hỏi:
“Nếu một bài văn khiến học trò bật khóc khi viết, và khiến người chấm rơi nước mắt khi đọc… thì dù sai chính tả, dù không đúng dạng đề – bài văn ấy có đáng điểm mười không?”

Văn không nên là vũ khí tra tấn cảm xúc.
Văn phải là đôi tay đỡ lấy những tâm hồn rách nát, là giọt nước trên sa mạc lòng người.

Nhưng hiện tại...
Có quá nhiều học sinh học Văn như học cách nuốt ngược nước mắt.

Môn Văn đã từng là nơi để người ta viết ra điều không thể nói.
Giờ đây, nó lại là nơi người ta phải im lặng vì nói ra cũng chẳng ai chấm điểm cho cảm xúc.

Nếu bạn từng đau vì một bài Văn không được điểm cao, từng khóc vì một đoạn văn bị gạch chéo đỏ chót dù em viết bằng trái tim – thì hãy nhớ:
Đó không phải lỗi của em. Đó là một nền giáo dục đã quên mất rằng Văn chương sinh ra không phải để làm bài thi. Mà là để cứu rỗi con người.

1
28 tháng 6 2025

Giữ phím trái tô xanh là đọc được nhé