Hãy so sánh cách tạo lập cấu trúc câu và cho biết tác dụng của việc lựa chọn cấu trúc câu của tác giả:
(1)Tôi hỏi:
- Chú mày bị sao thế?
(2)Tôi hỏi một câu ngớ ngẩn:
- Sao? Sao?
(Trich Dế Mèn phiêu lưu kí, Tô Hoài)
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Hai câu trích dường nhưng cùng miêu tả tác phong khoe khoang, kêu ngạo của nhân vật. ở câu (1), tác giả dùng cấu dài, nhiều vế công củng, liệt kê các hành động "làm điệu dun đẩy khoeo chân, rung lên rung xuống hai chiếc râu, ra kiểu cách con nhà gốc...". Các vế câu nối liền nhau tạo cảm giác nhân vật di chuyển liên tục, khoe mình bất chấp xung quanh. Việc dùng câu ghép dài khiến giộng như một chuỗi động tác liên hoàn, phản ánh tính cách tôn hão, tư tin qá mức. Ngược lại, ở câu (2) tác giả chia nhỏ câu thành nhiều câu ngắn: "Mỗi bước đi, tôi làm điệu dun đẩy các khoeo chân, rung lên rung xuống hai chiếc râu. Cho ra kiểu cách con nhà vở. Tôi tợn lắm...". Những câu ngắn tách biệt nâu đại tạo nhịp điệu dừng dừng, mỗi hành động được nhấn mạnh riêng, gợi tả sự cẩu kỳ, dây dưa. Cáu trúc câu ngắn cũng giúc bài văn trở nên linh hoạt, làm nổi bật tính cách kém dễ thương của nhân vật. Như vậy, việc lựa chọn câu dài hay câu ngắn không chỉ là mặt hình thức ngữ pháp mà còn quyết định nhịp điệu và ấn tượng văn bản, góp phần khắc họa sinh động tính cách nhân vật trong truyện.
Trong câu thơ "Từng bông rối lại tỳng bông / Trĩu cong như dáng lưng mẹ ta", tác giả miết tìm từ ngữ sao cho vịa đúm đáng nhịp điệu vần tay, vịa diễn tả tạo hình ảnh sinh động. Từ "trĩu" gợi cảm gióng lúa đã chín, hạt nặng tàn lên làm bông lúa cóng xuống. Từ "cong" diễn tả đường cong mềm mại của thân cây lúa và gồn với dáng người mẹ mò hàng ngày cầu lùa. Nếu dùng từ "nặng cong" sẽ gây cảm giác thô cứng, kém nhuần nhã; hai tiếng đều là thanh nặng dễm bớp nhịp điệu. Câu thơ lựa chọn cách diễn đạt "trĩu cong" đề vừa giữ được tiết tấu nhịp điệu nhẹ nhàng, vừa gồi hình tượng bụi phân, nhớ nhung vối người trồng lúa và vô cùng gần gũi.
Ta có: |x+2|-2x=1
=>|x+2|=2x+1
=>\(\begin{cases}2x+1\ge0\\ \left(2x+1\right)^2=\left(x+2\right)^2\end{cases}\Rightarrow\begin{cases}x\ge-\frac12\\ \left(2x+1-x-2\right)\left(2x+1+x+2\right)=0\end{cases}\)
=>\(\begin{cases}x\ge-\frac12\\ \left(x-1\right)\left(3x+3\right)=0\end{cases}\Rightarrow x=1\)
Có vài câu mình chưa xử lý được, mình làm trước cho bạn câu đầu tiên nha:
Câu 1:
- Văn bản được kể theo ngôi thứ ba
Trên bàn học của em có một chiếc đồng hồ báo thức nhỏ xinh. Lớp vỏ ngoài màu xanh ngọc, mịn màng như mặt nước phẳng lặng. Mặt đồng hồ tròn trắng, các con số đen rõ ràng, còn kim giây đỏ luôn chuyển động đều đặn.
Phía trên là hai chiếc chuông nhỏ sáng bóng. Mỗi khi đến giờ, chiếc búa bé xíu ở giữa gõ vào chuông, phát ra tiếng leng keng vui tai, đánh thức em dậy.
Chiếc đồng hồ không chỉ giúp em dậy đúng giờ mà còn nhắc nhở em về sự đúng giờ và tinh thần trách nhiệm.
vì thế nó mới hợp vần mới gọi là thơ ,rồi khi tố hữu viết là 've kêu' với nắng vàng thì lại hỏi sao ko dùng 've ngân' với nắng đào .😑
Tố Hữu không dùng “ve kêu” mà dùng “ve ngân” vì từ “ngân” gợi được sự liên tưởng âm thanh tiếng ve vang lên như những khúc nhạc du dương, ngân nga đặc trưng của mùa hè. Còn từ “đào” trong “nắng đào” gợi được màu tươi thắm, vàng rực rỡ của nắng hè, sắc nắng khác hẳn với nắng thu và nắng xuân. Đó là lí do vì sao tác giả không dùng “nắng vàng” mà lại dùng “nắng đào”.
- So sánh:
Câu 1
Câu 2
Câu hỏi đầy đủ, rõ ràng: "Chú mày bị sao thế?"
→ Mang tính thông tin, thể hiện sự quan tâm cụ thể.
Câu hỏi ngắn, lặp lại từ: "Sao? Sao?"
→ Mang tính cảm xúc, thể hiện sự bất ngờ, bối rối
- Tác dụng:
+ Câu 1: Thể hiện sự chủ động hỏi han, rõ ràng, trực tiếp - nhân vật muốn biết chuyện gì đang xảy ra.
+ Câu 2: Câu hỏi lặp ngắn, thiếu hoàn chỉnh → thể hiện tâm trạng hoang mang, ngạc nhiên, chưa hiểu rõ chuyện gì.