K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

2 tháng 6 2025

Câu 1 (2,0 điểm): Viết đoạn văn khoảng 200 chữ phân tích ý nghĩa của hình ảnh “những con đường về Nam”

Hình ảnh “những con đường về Nam” trong đoạn thơ gợi nhắc đến một thời kỳ lịch sử hào hùng và đầy gian khổ của dân tộc ta – đó là thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. “Những con đường về Nam” không chỉ là những tuyến đường chiến lược Trường Sơn hay đường mòn Hồ Chí Minh, mà còn là biểu tượng cho lòng yêu nước, cho khát vọng thống nhất non sông. Dẫu “có tên hay không tên”, những con đường ấy đều “không có tuổi” – bởi nó gắn liền với sự hy sinh thầm lặng của biết bao con người, trở thành một phần của lịch sử bất diệt. Các chiến sĩ “như những hạt hồng cầu”, mang theo sự sống, sự tiếp nối, âm thầm nhưng bền bỉ tiếp máu cho cuộc kháng chiến. Họ lặng lẽ dấn thân vì một lý tưởng cao cả, để lại phía sau tất cả những gì thuộc về cá nhân. Như vậy, hình ảnh “những con đường về Nam” không chỉ mang tính chất địa lý mà còn là biểu tượng thiêng liêng cho lòng yêu nước, cho sự hy sinh cao cả và tinh thần bất khuất của cả một thế hệ.


Câu 2 (4,0 điểm): Viết bài văn nghị luận khoảng 600 chữ bàn về: Chọn ngắm nhìn cuộc sống hay phải hành động vì cuộc sống

Trong guồng quay không ngừng nghỉ của cuộc sống hiện đại, con người – nhất là giới trẻ – luôn đứng trước những lựa chọn về cách sống: nên sống chậm lại để cảm nhận, ngắm nhìn cuộc sống, hay cần phải chủ động hành động để chinh phục và làm chủ nó? Đây là một câu hỏi không dễ trả lời, bởi mỗi lựa chọn đều mang trong mình giá trị riêng. Tuy nhiên, từ góc nhìn của một người trẻ, tôi cho rằng hành động vì cuộc sống là điều cần thiết hơn cả, bởi chỉ có hành động, con người mới thật sự trưởng thành và tạo ra giá trị cho chính mình và cho xã hội.

Ngắm nhìn cuộc sống là điều cần thiết. Nó giúp chúng ta cảm nhận được vẻ đẹp của cuộc đời, biết trân trọng những điều bình dị, giúp tâm hồn trở nên sâu sắc và nhân văn hơn. Tuy nhiên, nếu chỉ mãi “đứng bên lề” để ngắm nhìn, để mộng mơ mà không hành động, thì tất cả những gì ta cảm nhận sẽ mãi chỉ là ý niệm trôi qua, không để lại dấu ấn gì trong thực tại. Cuộc sống không chờ đợi những người thụ động. Nó yêu cầu sự dấn thân, nỗ lực và hành động không ngừng để thích nghi, để vượt qua khó khăn và khẳng định bản thân.

Tuổi trẻ là giai đoạn sung sức nhất, cũng là thời điểm quan trọng nhất để khởi tạo giá trị. Nếu không hành động, ta sẽ để lỡ những cơ hội quý giá, đánh mất khả năng làm chủ cuộc sống của chính mình. Không ai có thể vươn tới thành công bằng sự ngồi yên và mơ mộng. Những nhà khoa học, nghệ sĩ, doanh nhân… đều là những người không chỉ biết quan sát mà còn hành động bền bỉ và kiên cường. Hành động không chỉ là cách để thể hiện bản lĩnh, mà còn là cách để chúng ta học hỏi, vấp ngã và trưởng thành.

Tuy nhiên, không vì thế mà chúng ta sống vội, sống gấp. Ngắm nhìn cuộc sống – ở một chừng mực nào đó – giúp ta hiểu mình đang làm gì, đang đi đâu và có đang sống đúng với ước mơ không. Quan sát để cảm nhận, rồi hành động để thay đổi – đó mới là sự kết hợp lý tưởng cho một cuộc sống có ý nghĩa.

Tóm lại, cuộc sống chỉ thực sự có giá trị khi con người biết hành động để tạo ra nó. Ngắm nhìn là một sự chuẩn bị tâm thế, còn hành động mới là con đường để biến khát vọng thành hiện thực. Người trẻ hôm nay đừng chỉ sống để nhìn, mà hãy sống để làm – sống để để lại dấu chân của mình trên hành trình nhân loại.

Đề thi đánh giá năng lực

Đọc bài thơ:    NHỮNG CON ĐƯỜNG VỀ NAM (Nguyễn Đình Minh)(1)Những dòng sông trái đất này đều đổ ra biển cảĐất nước tôi, một thờiTất cả những con đường đều hướng về NamĐôi lứa dằn lòng đem dải yếm bắc cầu nối đôi bờ xa cáchNỗi nhớ đêm Nam, niềm thương ngày BắcVắt qua bom lửa rập rình. Bao bờ vai con gái dịu mềmGánh những con đường bay...
Đọc tiếp

Đọc bài thơ:

    NHỮNG CON ĐƯỜNG VỀ NAM

(Nguyễn Đình Minh)(1)

Những dòng sông trái đất này đều đổ ra biển cả

Đất nước tôi, một thời

Tất cả những con đường đều hướng về Nam

Đôi lứa dằn lòng đem dải yếm bắc cầu nối đôi bờ xa cách

Nỗi nhớ đêm Nam, niềm thương ngày Bắc

Vắt qua bom lửa rập rình.

 

Bao bờ vai con gái dịu mềm

Gánh những con đường bay qua hủy diệt

Tuổi đôi mươi

Kết hoa mình trên sắt thép

Hương bưởi gội tóc thề vương vấn bước quân đi

 

Vòm ngực trẻ phơi nắng dãi mưa dầu

Chân dép lốp cao su

Và nhịp đập tuổi xuân ngạo cười cõi chết

Cho vạn lí băng xuyên về phía trước

Như dòng máu hồng bất tử dưới trời xanh

 

Nơi không gian, thời gian cháy một niềm tin

Nỗi khát chảy về Nam

Như sông suối vỡ òa tràn qua ghềnh thác

Như lứa đôi đã thương đến đỏ lòng, không thể gì chia cắt

Trái tim yêu mở lối của riêng mình

 

Đất nước một thời những con đường về Nam

Dẫu có tên hay không tên, nhưng đều không có tuổi

Tất cả đều hóa thân thành lịch sử

Chúng tôi như những hạt hồng cầu

Theo đó, mãi trôi đi.

(Tạp chí Văn nghệ Quân đội, số 818 + 819 tháng 4/2015, tr.49)

Chú thích:

(1) Nguyễn Đình Minh sinh năm 1961. Quê quán: Vĩnh Bảo, Hải Phòng. Hiện ông là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Đoạn thơ in đậm là do người biên soạn đề thực hiện.

Thực hiện các yêu cầu:

Câu 1 (0,5 điểm): Chỉ ra những câu thơ thể hiện vẻ đẹp của tuổi trẻ trong bài thơ.

Câu 2 (0,5 điểm): Xác định ít nhất hai biện pháp tu từ được sử dụng trong bài thơ.

Câu 3 (1,0 điểm): Lí giải ý nghĩa hai dòng thơ: “Tuổi đôi mươi/Kết hoa mình trên sắt thép”.

Câu 4 (1,0 điểm): Nhận xét về tình cảm của nhân vật trữ tình được thể hiện trong đoạn thơ in đậm.

Câu 5 (1,0 điểm): Rút ra một thông điệp có ý nghĩa nhất đối với anh/chị qua bài thơ (trình bày 5 đến 7 dòng).

4
12 tháng 6 2025

Đáp án

1 tháng 2

Câu 1 : Những câu thơ thể hiện vẻ đẹp của tuổi trẻ trong bài thơ là Tuổi đôi mươi , Kết hoa mình trên sắt thép, Tuổi xuân ngạo cười cõi chết

Câu 2: Hai biện pháp tu từ được sử dụng trong bài thơ:Biện pháp tu từ so sánh và điệp ngữ

Câu 3:

Câu 1 (2,0 điểm): Con người hiện nay đang phải đối mặt với nỗi sợ bị thay thế bởi máy móc, tuy nhiên, điều đáng sợ hơn cả nguy cơ ấy là sự máy móc trong tư duy con người. Từ góc nhìn của người trẻ, anh/chị hãy viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ của bản thân về tác hại của sự máy móc trong tư duy con người.Câu 2 (4,0 điểm): Anh chị hãy viết bài văn (khoảng...
Đọc tiếp

Câu 1 (2,0 điểm):

Con người hiện nay đang phải đối mặt với nỗi sợ bị thay thế bởi máy móc, tuy nhiên, điều đáng sợ hơn cả nguy cơ ấy là sự máy móc trong tư duy con người.

Từ góc nhìn của người trẻ, anh/chị hãy viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ của bản thân về tác hại của sự máy móc trong tư duy con người.

Câu 2 (4,0 điểm):

Anh chị hãy viết bài văn (khoảng 600 chữ) phân tích, đánh giá nội dung và nghệ thuật của bài thơ sau:

CỦI LỬA

(Dương Kiều Minh3)

Đời con thưa dần mùi khói

Mẹ già nua như những buổi chiều

lăng lắc tuổi xuân, lăng lắc niềm thôn dã

bếp lửa ngày đông...


Mơ được về bên mẹ

ao xưa, mảnh vườn nhỏ ngày xưa

bậc thềm dàn dụa trăng mỗi tối

Bên những hoàng hôn loang lổ gò đồi

mùi lá bạch đàn xộc vào giấc ngủ

con về yêu mái rạ cuộc đời


Một sớm vắng

ùa lên khói bếp

về đây

củi lửa ngày xưa...

(In trong tập Những mảnh ghép của huyền thoại, Nguyễn Thanh Tâm tuyển chọn, NXB Văn học 2024, tr.140)

3 Nhà thơ Dương Kiều Minh (1960 – 2012) được coi là một gương mặt cách tân sáng danh, một hiện tượng thi ca độc đáo của văn học Việt Nam thời kỳ sau đổi mới. Dương Kiều Minh sống cả đời chỉ với thơ, không biết làm gì khác ngoài làm thơ. Đời ông chỉ dành cho thơ ca, ông nghiêm túc và thủy chung với thơ ca đến tận cùng (Nguyễn Quang Thiều). Đến với thơ Dương Kiều Minh là đến với sự tuôn chảy của cảm xúc thăng hoa, của tình yêu bất tận với quê hương, với cuộc đời được thể hiện bằng lối viết dung dị, tài hoa, kiên định hướng những tìm tòi trong thơ về phương Đông cội nguồn.

17
2 tháng 6 2025

Trong thời đại công nghệ phát triển như hiện nay, nỗi sợ bị thay thế bởi máy móc là điều không thể tránh khỏi. Công nghệ ngày càng tiến bộ, các hệ thống tự động hóa ngày càng phổ biến, việc một số công việc trở nên tự động hóa và được thực hiện bởi máy móc là điều không thể tránh khỏi. Nói về vấn đề này, Georges Duhamel cho rằng: "Đừng sợ máy móc bên ngoài. Hãy sợ máy móc của chính lòng mình". Ý kiến của Georges Duhamel đã đặt ra vấn đề về vai trò và giá trị của con người.
Câu nói trên chỉ ra rằng con người không nên để công nghệ và máy móc thay thế hoàn toàn vai trò và giá trị của mình. Con người có những phẩm chất và khả năng mà máy móc không thể thay thế được, như tình cảm, sáng tạo, khả năng suy nghĩ linh hoạt và đưa ra quyết định dựa trên cảm xúc và trực giác. Chúng ta đừng nên quá máy móc với bản thân vì cứ như máy móc làm theo một nguyên tắc nhất định, khuôn khổ thì sẽ không khiến con người ta trở nên sáng tạo, mà chỉ biết dậm chân tại chỗ. Nó không giúp mọi thứ tốt lên mà chỉ khiến ta kìm hãm sự phát triển của chính bản thân, rồi chúng ta cũng chắc khác gì máy móc chỉ biết lặp đi lặp lại công việc ấy. Hậu quả sẽ càng nghiêm trọng hơn hết, khi ta không bao giờ bằng người khác, trong khi mọi người đều tiến bộ thì chỉ có ta thụt lùi về phía sau làm tâm trạng trở nên tồi tệ và chán nản. Vậy nên thay vì máy móc với bất cứ công việc thì bản thân chúng ta hãy nên làm theo cách của mình một cách sáng tạo, bởi nó giúp ta có thêm nhiều ý tưởng hơn, giúp ta sau mỗi lần thất bài thì có kinh nghiệm để khắc phục vào lần sau.

Vì vậy, chúng ta cần phải tự kiểm soát và không để bản thân trở thành "máy móc" trong công việc và cuộc sống. Chúng ta cần duy trì và phát triển những phẩm chất con người đặc biệt mà máy móc không thể thay thế được, để có thể tồn tại và phát triển trong thế giới hiện đại đầy thách thức này. 

4 tháng 3

Câu 1 (khoảng 200 chữ) Trong thời đại công nghệ phát triển mạnh mẽ, con người không chỉ lo sợ bị máy móc thay thế mà đáng ngại hơn là sự “máy móc hóa” trong chính tư duy của mình. Từ góc nhìn của người trẻ, tôi cho rằng khi tư duy trở nên rập khuôn, thụ động và phụ thuộc vào công nghệ, con người sẽ dần đánh mất khả năng sáng tạo và phản biện. Nhiều bạn trẻ hiện nay quen tìm kiếm đáp án có sẵn trên mạng thay vì tự suy nghĩ, quen làm việc theo công thức có sẵn mà ngại đổi mới. Lâu dần, chúng ta dễ trở nên lười tư duy, thiếu chiều sâu và ngại đặt câu hỏi. Nguy hiểm hơn, sự máy móc trong suy nghĩ còn khiến con người sống vô cảm, làm việc như một “cỗ máy” chạy theo hiệu suất mà quên đi cảm xúc, giá trị nhân văn. Vì vậy, mỗi người trẻ cần rèn luyện tư duy độc lập, khả năng sáng tạo và biết sử dụng công nghệ như công cụ hỗ trợ chứ không để nó điều khiển mình. Chỉ khi giữ được bản lĩnh và cảm xúc, con người mới không bị “máy móc hóa”. Câu 2 (khoảng 600 chữ) Bài thơ “Củi lửa” của Dương Kiều Minh là tiếng lòng tha thiết hướng về mẹ và quê hương, thấm đẫm nỗi hoài niệm và tình cảm gia đình sâu nặng. Qua những hình ảnh giản dị, thân thuộc, nhà thơ đã khơi dậy trong lòng người đọc hơi ấm của bếp lửa quê nhà và tình mẫu tử thiêng liêng. Ngay từ những câu thơ đầu, tác giả đã gợi lên không gian ký ức: “Đời con thưa dần mùi khói Mẹ già nua như những buổi chiều lặng lắc tuổi xuân, lặng lắc niềm thôn dã bếp lửa ngày đông…” “Mùi khói”, “bếp lửa ngày đông” là những hình ảnh giàu sức gợi, tượng trưng cho quê hương và tình mẹ. Khi “đời con thưa dần mùi khói” cũng là lúc con xa quê, xa vòng tay mẹ. Hình ảnh “mẹ già nua như những buổi chiều” là một so sánh đầy ám ảnh, gợi sự tàn phai của thời gian. Nhịp thơ chậm, trầm buồn như nhịp chảy của ký ức và nỗi xót xa trước sự già nua của mẹ. Dòng hồi tưởng tiếp tục mở ra với “ao xưa, mảnh vườn nhỏ ngày xưa”, “bậc thềm đan đưa trăng mỗi tối”. Những chi tiết bình dị ấy tạo nên một bức tranh quê thanh bình, ấm áp. Đặc biệt, câu thơ “mùi lá bạch đàn xộc vào giấc ngủ” đánh thức khứu giác người đọc, khiến ký ức trở nên sống động. Dương Kiều Minh đã sử dụng cảm giác, mùi hương để lưu giữ thời gian, làm cho nỗi nhớ không chỉ là hình ảnh mà còn là cảm nhận cụ thể, gần gũi. Ở khổ cuối, hình ảnh “một sớm vắng / ùa lên khói bếp / về đầy / củi lửa ngày xưa…” mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc. “Củi lửa” không chỉ là hình ảnh thực của bếp quê mà còn tượng trưng cho hơi ấm gia đình, cho cội nguồn yêu thương nuôi dưỡng tâm hồn con người. Khi cuộc sống hiện đại khiến “đời con thưa dần mùi khói”, thì ký ức lại trở thành nơi neo đậu tinh thần. Nỗi nhớ ấy vừa da diết, vừa ấm áp. Về nghệ thuật, bài thơ mang phong cách đặc trưng của Dương Kiều Minh: ngôn ngữ dung dị nhưng giàu chất tạo hình, cảm xúc tuôn chảy tự nhiên. Thể thơ tự do với nhịp điệu linh hoạt giúp dòng hồi tưởng hiện lên chân thực như những đợt sóng ký ức. Hình ảnh thơ giàu tính biểu tượng, đặc biệt là biểu tượng “củi lửa”, đã nâng cảm xúc cá nhân thành giá trị phổ quát về tình mẫu tử và tình quê. Có thể nói, “Củi lửa” không chỉ là nỗi nhớ của riêng nhà thơ mà còn là tiếng lòng chung của những người con xa quê. Bài thơ nhắc nhở mỗi chúng ta hãy trân trọng mẹ, trân trọng mái ấm gia đình và gìn giữ ngọn lửa yêu thương – ngọn lửa không bao giờ được phép tắt trong cuộc đời.

Đọc đoạn trích sau: (1) Chúng ta sẽ ngày càng dựa vào các thuật toán để đưa ra các quyết định cho mình, nhưng ít có khả năng các thuật toán sẽ bắt đầu điều khiển chúng ta một cách có ý thức. Chúng sẽ không có chút ý thức nào cả. (2) Khoa học giả tưởng có khuynh hướng nhầm lẫn trí thông minh với ý thức và cho rằng để bắt kịp hoặc vượt qua trí thông minh của con người, máy...
Đọc tiếp

Đọc đoạn trích sau:

(1) Chúng ta sẽ ngày càng dựa vào các thuật toán để đưa ra các quyết định cho mình, nhưng ít có khả năng các thuật toán sẽ bắt đầu điều khiển chúng ta một cách có ý thức. Chúng sẽ không có chút ý thức nào cả.

(2) Khoa học giả tưởng có khuynh hướng nhầm lẫn trí thông minh với ý thức và cho rằng để bắt kịp hoặc vượt qua trí thông minh của con người, máy tính sẽ phát triển ý thức. Cốt truyện cơ bản của gần như mọi bộ phim và tiểu thuyết về AI1 xoay quanh cái giây phút kỳ diệu khi một máy tính hay một robot có được ý thức. Một khi điều đó xảy ra, hoặc là nhân vật chính con người đem lòng yêu robot, hoặc robot cố gắng giết sạch con người; thỉnh thoảng cả hai xảy xa cùng lúc.

Nhưng trên thực tế, không có lý do gì để cho rằng trí tuệ nhân tạo sẽ có được ý thức vì trí thông minh và ý thức là hai thứ rất khác nhau. Trí tuệ là khả năng giải quyết vấn đề. Ý thức là khả năng cảm nhận những thứ như đau, vui, yêu và giận. Chúng ta có xu hướng nhầm hai thứ với nhau vì ở con người trí tuệ đi đôi với ý thức. Con người giải quyết hầu hết các vấn đề bằng cách cảm nhận mọi thứ. Tuy nhiên, máy tính lại giải quyết các vấn đề theo một cách rất khác.

(3) Có một số con đường khác nhau dẫn đến trí tuệ cao và chỉ vài con đường trong số đó bao gồm việc có được ý thức. Cũng như máy bay bay nhanh hơn chim mà không bao giờ cần mọc lông, máy tính có thể giải quyết vấn đề tốt hơn con người rất nhiều mà không bao giờ cần phát triển cảm giác. Đúng, AI sẽ phải phân tích các cảm giác của con người một cách chính xác để chữa bệnh cho họ, nhận dạng những kẻ khủng bố, gợi ý bạn đời và tìm đường đi lối lại trên một con phố đầy người đi bộ. Nhưng nó có thể làm vậy mà không cần bất cứ cảm xúc gì của riêng nó cả. Một thuật toán không cần cảm thấy vui, giận hay sợ hãi để nhận ra các dạng thức sinh hóa khác nhau của những con linh trưởng đang vui, đang giận hay đang sợ hãi. Dĩ nhiên, không phải hoàn toàn không có khả năng AI phát triển các cảm giác của riêng nó. Chúng ta vẫn không biết đủ nhiều về ý thức để chắc chắn về điều đó. [...]

(4) Thực sự là chúng ta không hề biết tiềm năng tối đa của con người là gì vì chúng ta biết quá ít về tâm trí con người. Thế nhưng chúng ta không đầu tư nhiều vào việc khám phá tâm trí con người; thay vào đó, ta tập trung vào tăng tốc độ kết nối Internet và tính hiệu quả của các thuật toán Big Data2. Nếu không cẩn thận, chúng ta sẽ trở thành những con người hạ cấp sử dụng sai những máy tính cao cấp để tàn phá bản thân và thế giới.

(Theo “21 bài học cho thế kỉ 21”, Yuval Noah Harari, NXB Thế giới, 2020, tr. 95-96)

Chú thích:

1 AI: viết tắt của Artificial Intelligence, có nghĩa là trí tuệ nhân tạo hay trí thông minh nhân tạo. Công nghệ AI là trí tuệ do con người lập trình tạo nên với mục tiêu giúp máy tính có thể tự động hóa các hành vi thông minh như con người.

2 Big Data: dữ liệu lớn, một thuật ngữ chỉ tập hợp dữ liệu rất lớn và phức tạp mà các ứng dụng xử lý dữ liệu truyền thống không xử lý được.

Thực hiện các yêu cầu:

Câu 1 (0,5 điểm): Xác định luận đề của văn bản.

Câu 2 (0,5 điểm): Trong đoạn (2), tác giả đã sử dụng thao tác nghị luận nào để chỉ ra trí tuệ và ý thức “là hai thứ rất khác nhau”?

Câu 3 (1,0 điểm): Nêu tác dụng của các bằng chứng được sử dụng trong đoạn (3).

Câu 4 (1,0 điểm): Phân tích lỗi và đề xuất cách sửa lỗi trong câu văn sau: Trong đoạn trích đã thể hiện những hiểu biết sâu sắc và đưa ra những kiến giải thuyết phục về trí tuệ nhân tạo (AI).

Câu 5 (1,0 điểm): Lời cảnh báo của tác giả “Nếu không cẩn thận, chúng ta sẽ trở thành những con người hạ cấp sử dụng sai những máy tính cao cấp để tàn phá bản thân và thế giới” có ý nghĩa như thế nào đối với anh/chị? (Trình bày khoảng 5 – 7 dòng).

19
4 tháng 3

Câu 1 Luận đề của văn bản: Trí tuệ (AI) và ý thức/cảm xúc (consciousness) là hai phạm trù khác nhau; AI có thể rất thông minh mà không cần có ý thức, vì vậy con người cần thận trọng khi phát triển và sử dụng AI. Câu 2 Trong đoạn (2), tác giả sử dụng thao tác lập luận so sánh (so sánh máy bay với chim, máy tính với con người) để làm rõ rằng trí tuệ và ý thức là hai thứ khác nhau. Câu 3 Các bằng chứng ở đoạn (3) có tác dụng: Làm sáng tỏ luận điểm AI có thể thực hiện nhiều nhiệm vụ phức tạp (chữa bệnh, nhận diện khủng bố, tìm đường...) mà không cần cảm xúc. Tăng tính thuyết phục và cụ thể cho lập luận. Giúp người đọc hiểu rõ sự khác biệt giữa khả năng xử lí thông tin và cảm xúc,ý thức. Câu 4 Lỗi: Câu văn chưa chính xác về nội dung. Đoạn trích không chỉ thể hiện “hiểu biết sâu sắc” mà chủ yếu đưa ra lập luận và quan điểm cảnh báo về AI. Cách sửa: Có thể sửa thành: “Đoạn trích đã thể hiện những lập luận chặt chẽ và đưa ra quan điểm cảnh báo sâu sắc về trí tuệ nhân tạo (AI).” Câu 5 Lời cảnh báo của tác giả nhắc nhở chúng ta phải tỉnh táo và có trách nhiệm khi phát triển, sử dụng AI. Nếu con người chỉ chạy theo công nghệ mà thiếu hiểu biết về chính mình, chúng ta có thể bị lệ thuộc vào máy móc. Điều đó khiến con người đánh mất khả năng tư duy độc lập và giá trị nhân văn. AI vốn là công cụ do con người tạo ra, vì vậy con người phải làm chủ nó. Chúng ta cần đầu tư nhiều hơn vào việc hiểu tâm trí và đạo đức con người, thay vì chỉ chú trọng hiệu suất công nghệ. Có như vậy, công nghệ mới phục vụ sự phát triển bền vững của nhân loại.

4 tháng 3

Luận đề của văn bản: Trí tuệ nhân tạo (AI) không đồng nghĩa với ý thức; trí thông minh và ý thức là hai phạm trù khác nhau, và con người cần thận trọng khi phát triển, sử dụng AI. Câu 2 (0,5 điểm): Trong đoạn (2), tác giả đã sử dụng thao tác lập luận phân tích kết hợp so sánh để chỉ ra trí tuệ và ý thức là hai thứ rất khác nhau. Phân tích: làm rõ khái niệm “trí tuệ” là khả năng giải quyết vấn đề, còn “ý thức” là khả năng cảm nhận (đau, vui, giận…). So sánh: đối chiếu cách con người và máy tính giải quyết vấn đề để nhấn mạnh sự khác biệt. Câu 3 (1,0 điểm): Tác dụng của các bằng chứng trong đoạn (3): Làm rõ luận điểm rằng máy tính có thể giải quyết vấn đề tốt hơn con người mà không cần có cảm xúc. Tăng tính thuyết phục và cụ thể cho lập luận (ví dụ: AI chữa bệnh, nhận diện khủng bố, gợi ý bạn đời, tìm đường...). Giúp người đọc hiểu rằng trí tuệ cao không nhất thiết phải đi kèm với ý thức. Câu 4 (1,0 điểm): Lỗi: Câu văn mắc lỗi thiếu chủ ngữ (hoặc xác định không rõ chủ thể hành động). “Trong đoạn trích đã thể hiện…” → không rõ ai thể hiện. Cách sửa: Thêm chủ ngữ phù hợp, ví dụ: → Đoạn trích đã thể hiện những hiểu biết sâu sắc và đưa ra những kiến giải thuyết phục về trí tuệ nhân tạo (AI). hoặc → Tác giả trong đoạn trích đã thể hiện những hiểu biết sâu sắc và đưa ra những kiến giải thuyết phục về trí tuệ nhân tạo (AI). Câu 5 (1,0 điểm): Gợi ý đoạn trả lời (5–7 dòng): Lời cảnh báo của tác giả nhắc nhở chúng ta phải tỉnh táo và có trách nhiệm khi phát triển và sử dụng AI. Nếu con người không đủ hiểu biết và kiểm soát tốt công nghệ, chúng ta có thể bị lệ thuộc hoặc sử dụng sai mục đích, gây hậu quả nghiêm trọng cho xã hội. Công nghệ vốn không xấu, nhưng cách con người sử dụng nó mới quyết định kết quả. Vì vậy, mỗi người cần nâng cao nhận thức, đạo đức và trách nhiệm trong thời đại số. Điều đó giúp AI trở thành công cụ phục vụ con người thay vì gây hại cho chính chúng ta và thế giới.

25 tháng 2

Câu 1

Trong đoạn trích truyện ngắn “Gió thổi”, hình ảnh bà ngoại hiện lên với đức hi sinh thầm lặng mà sâu sắc. Bà đã trải qua chiến tranh, mất mát người thân, mang trong mình những nỗi đau không dễ nguôi ngoai. Tuổi già và bệnh quên khiến bà sống giữa ranh giới của hiện tại và quá khứ, nhưng trong sâu thẳm vẫn là một trái tim đầy yêu thương. Những câu hỏi lặp đi lặp lại về “gió” không chỉ là sự đãng trí mà còn là nỗi nhớ, là khát khao được gặp lại điều thân thuộc đã xa. Bà chấp nhận chịu đựng nỗi đau riêng, âm thầm giữ gìn những ký ức và tình cảm thiêng liêng cho gia đình. Đức hi sinh của bà không ồn ào, không phô bày, mà lặng lẽ như chính cơn gió thoảng qua đời người. Qua đó, ta càng thêm trân trọng những người bà, người mẹ đã hi sinh cả cuộc đời vì con cháu và vì những năm tháng chiến tranh khốc liệt.

Câu 2 Trong đoạn trích truyện ngắn “Gió thổi” của Võ Thị Xuân Hà, hình ảnh bà ngoại gợi lên nhiều suy nghĩ về đức hi sinh thầm lặng của người phụ nữ Việt Nam trong và sau chiến tranh. Từ đó, có thể đặt ra vấn đề: người trẻ hôm nay nên nhìn nhận và tiếp nối sự hi sinh ấy như thế nào? Trước hết, đức hi sinh của bà ngoại là sự chịu đựng mất mát lớn lao mà không một lời than trách. Chiến tranh đã cướp đi những người thân yêu, để lại trong bà những vết thương tinh thần không thể xóa nhòa. Tuổi già và bệnh quên khiến bà sống giữa hiện tại và quá khứ, nhưng sâu thẳm vẫn là nỗi nhớ khắc khoải. Những câu hỏi lặp đi lặp lại về “gió” không chỉ là biểu hiện của sự lẫn trí, mà còn là tiếng lòng đau đáu hướng về những điều đã mất. Bà mang nỗi đau ấy trong im lặng, không muốn con cháu phải buồn phiền. Đó chính là sự hi sinh cao cả: hi sinh tuổi xuân, hạnh phúc riêng và cả những cảm xúc riêng tư để giữ gìn bình yên cho gia đình. Từ hình ảnh bà ngoại, người trẻ hôm nay cần hiểu rằng hòa bình và hạnh phúc hiện tại được đánh đổi bằng biết bao hi sinh của thế hệ trước. Nếu không trân trọng quá khứ, con người sẽ dễ sống thờ ơ, vô cảm. Đức hi sinh của bà nhắc nhở chúng ta phải biết yêu thương gia đình, quan tâm ông bà, cha mẹ khi còn có thể. Đồng thời, người trẻ cũng cần sống có trách nhiệm, cố gắng học tập, rèn luyện để xứng đáng với những hi sinh ấy. Tuy nhiên, trân trọng sự hi sinh không có nghĩa là chìm trong quá khứ hay chỉ biết thương cảm. Điều quan trọng là biến lòng biết ơn thành hành động cụ thể: sống tử tế hơn, biết sẻ chia hơn và góp phần xây dựng xã hội tốt đẹp hơn. Khi mỗi người trẻ biết trân trọng những hi sinh thầm lặng như của bà ngoại, xã hội sẽ trở nên nhân văn và ấm áp hơn. Như vậy, qua hình ảnh bà ngoại trong “Gió thổi”, ta càng thấm thía giá trị của đức hi sinh và hiểu rằng trách nhiệm của thế hệ hôm nay là gìn giữ, tiếp nối những giá trị tốt đẹp ấy bằng chính lối sống của mình.


25 tháng 2
câu1. Nghị luận về đức hi sinh của bà ngoại: Đoạn văn cảm nhận về đức hi sinh
Đức hi sinh của người bà trong văn bản là hiện thân cao đẹp của tình yêu thương vô điều kiện và sự tận tụy thầm lặng. Bà không chỉ dành trọn cuộc đời chăm lo cho con cháu mà còn chấp nhận mọi gian khổ, thiệt thòi về mình để gia đình được êm ấm, hạnh phúc. Sự hi sinh ấy không cần đền đáp, thể hiện qua những hành động nhỏ bé thường ngày nhưng lại mang sức mạnh tinh thần to lớn, là chỗ dựa vững chắc cho thế hệ sau. Hình ảnh người bà hi sinh chính là biểu tượng thiêng liêng của tình thân, nhắc nhở chúng ta về đạo lý uống nước nhớ nguồn và trách nhiệm yêu thương, kính trọng người thân trong gia đình.
caau 2. Nghị luận về giới hạn

Bài văn về vấn đề chấp nhận hay phá vỡ giới hạn
Trong hành trình phát triển của mỗi cá nhân, đặc biệt là người trẻ, "giới hạn" là một khái niệm mang tính hai mặt đầy thách thức: nên chấp nhận hay phá vỡ? Câu trả lời không nằm ở sự lựa chọn cực đoan, mà ở sự thấu hiểu và vận dụng linh hoạt.

Trước hết, cần hiểu giới hạn là ranh giới của năng lực, kiến thức hoặc các quy tắc đạo đức, pháp luật. Chấp nhận giới hạn không phải là cam chịu hay lười biếng, mà là biết rõ khả năng của bản thân để xây dựng nền tảng vững chắc trước khi tiến xa hơn. Chấp nhận những giới hạn về đạo đức và pháp luật giúp chúng ta sống trách nhiệm và không gây hại cho cộng đồng. Tuy nhiên, giới hạn cũng là thứ được tạo ra để vượt qua. Phá vỡ giới hạn là tư duy đột phá, dám nghĩ dám làm, dám bước ra khỏi vùng an toàn để khám phá tiềm năng vô hạn của bản thân. Người trẻ với sức sống và sự sáng tạo cần phá vỡ các giới hạn về tư duy cũ kỹ, những định kiến xã hội để đổi mới và cống hiến. Tóm lại, thái độ đúng đắn là chấp nhận giới hạn để bảo vệ giá trị cốt lõi, nhưng đồng thời luôn tìm cách phá vỡ giới hạn để phát triển và hoàn thiện. Chỉ khi cân bằng được điều này, chúng ta mới có thể vững bước trên hành trình chinh phục những đỉnh cao mới.
Đọc đoạn trích sau: Bà ngoại bị bệnh quên sau khi nhận được tin cậu Út tôi mất. Cái tin này nghe nói bay từ biên giới về vào một buổi sáng rất đẹp trời. Hôm đó cóc nhái kêu rộn mặt ao. Mưa rào vừa xuống rửa sạch đường làng lát gạch đỏ. Nắng lên đứng tha thướt ngoài bờ rặng. Bà ngoại tôi đứng nhìn cái tin trên giấy báo, rồi ngã đánh cạch xuống thềm nhà, cái đầu đập...
Đọc tiếp

Đọc đoạn trích sau:

Bà ngoại bị bệnh quên sau khi nhận được tin cậu Út tôi mất. Cái tin này nghe nói bay từ biên giới về vào một buổi sáng rất đẹp trời. Hôm đó cóc nhái kêu rộn mặt ao. Mưa rào vừa xuống rửa sạch đường làng lát gạch đỏ. Nắng lên đứng tha thướt ngoài bờ rặng. Bà ngoại tôi đứng nhìn cái tin trên giấy báo, rồi ngã đánh cạch xuống thềm nhà, cái đầu đập cạch xuống thì đúng hơn. Khi bà ngoại tỉnh dậy, ai hỏi cũng không nhớ gì mấy. May thế, mẹ tôi bảo nhờ vậy mà không phải nhìn thấy bà khóc.

Bà ngoại tôi nhận cái giấy như thế là cái thứ ba. Khi nhận cái thứ hai, báo tin cậu thứ hai của tôi, thì ông ngoại tôi không chịu đựng được, nằm xuống luôn dưới đất. Bà ngoại tôi có lên tận trường sĩ quan bảo cậu Út tôi về làng làm ruộng. Nhưng cậu nhất định thích đeo lon sĩ quan, cậu giải thích với bà vậy nên bà đành chịu.

Mấy chị em tôi hay phải chạy sang với bà ngoại mỗi khi ăn cơm chiều xong, vì đấy là việc phải làm, không ai tị nạnh ai.

Tôi chạy sang hỏi bà: “Bà ngoại ơi bà ăn cơm chưa?”

Bà ngoại tôi lúc lắc mái đầu già quá là già, cười cười: “Cháu ra xem ngoài sân có phải gió đã về không?”

Tôi chạy ra sân nghe ngóng. Tôi nghe thấy tiếng gì ù ù: “Bà ơi, đúng rồi, gió đã về.”

Bà ngoại tôi cười, mặt nhăn quá là nhăn, hàm răng sún sún chỉ còn vài cái như mấy hạt ngô lép.

Trong giấc mơ, tôi thấy cả ba cậu của tôi đang cùng ùa vào nhà. Cậu Nhất tôi hiền lành nhất nhà. Cậu Hai thì nghiêm nghị lạnh lạnh. Còn cậu Út lém lỉnh hơi lỏi một tí. Cả ba cậu đều cùng bẹo má tôi. Cậu Nhất hiền lành nên bẹo mà êm êm. Cậu Hai bẹo má tôi mà như đang nặn cục bột. Cậu Út cười ha ha, để cậu bẹo thật kêu nhá. Ái cha, giờ thì tôi biết vì sao bà ngoại nhất định không chịu đi sang nhà tôi ở.

Ngoài sân, gió thổi qua hiên nhà. Bà ngoại tôi lại hỏi: “Cháu ơi, gió có phải đã về không?”

Tôi cựa mình, ngáp ngáp rồi trả lời bà: “Bà ơi, đúng rồi. Gió đã về rồi.”

Ngày nào tôi cũng chuẩn bị nhìn cho kỹ, nghe cho tinh. Tôi chỉ sợ gió về mà không biết để báo cho bà. Bà ngồi chải tóc, những sợi tóc mềm mại lọt qua kẽ tay già ơi là già, rơi rơi theo từng cơn gió.

Tôi lên bảy tuổi nên phải đi học. Ở lớp tôi tập tô và nắn nót viết chữ BÀ. Tôi có bà nội nữa, nhưng bà nội tôi đã đi rất xa, từ khi chưa có tôi trên đời. Nên khi viết chữ bà, tim tôi run lên hai tiếng bà ngoại. Tôi ngồi trong lớp tập viết, bên tai cứ nghe tiếng gió thổi luôn.

Rồi tôi phân biệt được các loại gió.

Khi gió dịu dàng bay về mơn man là lúc các cậu tôi ngủ, đầu gối lên nhau, chân gác lên nhau, theo kiểu gì thì tôi không nhìn ra rõ lắm. Khi gió thổi vù vù là y rằng các cậu đang đùa nghịch giống như lũ trẻ con lớp một lớp hai chúng tôi. Khi gió gừ gừ cắn cảu là lúc các cậu tôi sôi bụng đói. Thật tệ, lúc tôi đói thường cắn răng mà chịu, hoặc chạy ra chum múc nước mưa uống. Nhưng các cậu tôi không uống nước mưa chống đói. Có thể nước mưa không còn thích hợp với các cậu nữa.

(Lược một đoạn: Mẹ tôi về thuyết phục bà ngoại đưa mẹ con cô Hồng về. Đứa con của cô là con của cậu Út. Nay cô muốn cho con trai về nhận bà nội.)

Bà ngoại tôi thì cứ thầm thì: “Cảm ơn con đã không thành gió, đã sống trên đời này với mẹ...”

Mẹ tôi lảng đi, nì nèo: “Thế mẹ đừng quên uống thuốc nữa đấy nhé. Có em Hồng về nhà ở, mẹ đừng quên quên nhớ nhớ nữa đấy...”

“Ừ, mẹ sẽ nhớ.”

Mẹ tôi đi rồi, bà ngoại tôi bảo:

“Bà nói cho cháu biết một bí mật nhé. Khi cậu Út cháu đi, cậu có chạy về bảo với bà: mẹ không được khóc thì con sẽ về thăm mẹ luôn. Khi nào ngoài ngõ có cơn gió về là con với các anh về thăm mẹ đấy. Thực ra bà không điên đâu. Bà chỉ không muốn ông ngoại cháu với các cậu nhìn thấy bà khóc.”

Ôi, bà ngoại điên của tôi. [...]

(Trích: Gió thổi – Võ Thị Xuân Hà – Truyện ngắn chọn lọc báo Nhân dân – Nhà xuất bản Văn học 2019; Tr.77-81)

Thực hiện các yêu cầu:

Câu 1 (0,5 điểm): Xác định nhân vật chính của truyện.

Câu 2 (0,5 điểm): Chỉ ra lý do bà ngoại bị bệnh quên được đề cập đến trong truyện.

Câu 3 (1,0 điểm): Nêu ý nghĩa của những lời thoại mà bà ngoại nói với nhân vật tôi: “... có phải gió đã về không?”, “... gió có phải đã về không?”.

Câu 4 (1,0 điểm): Trình bày hiệu quả của việc sử dụng biện pháp tu từ nhân hóa trong câu sau: “Khi gió dịu dàng bay về mơn man là lúc các cậu tôi ngủ, đầu gối lên nhau, chân gác lên nhau, theo kiểu gì thì tôi không nhìn ra rõ lắm.”

Câu 5 (1,0 điểm): Từ nội dung của truyện, anh/chị có suy nghĩ gì về những con người từng trải qua mất mát vì chiến tranh? (trình bày khoảng 5 – 7 dòng)

19
25 tháng 2

Câu 1

Nhân vật chính của truyện là bà ngoại.

Câu 2 Bà ngoại bị bệnh quên lẫn do tuổi già, sức khỏe suy yếu, trí nhớ giảm sút nên thường nhầm lẫn giữa hiện tại và quá khứ, hay hỏi đi hỏi lại một điều.

Câu 3 Những lời bà ngoại hỏi: “... có phải gió đã về không?”, “... gió có phải đã về không?” có ý nghĩa: Thể hiện nỗi mong chờ, khắc khoải của bà và gió gợi nhắc kí ức, kỉ niệm xưa, có thể gắn với một người hoặc một điều thân thuộc trong quá khứ. Qua đó bộc lộ tâm trạng nhớ thương, hoài niệm và sự trống trải của người già khi trí nhớ dần phai mờ.

Câu 4

Câu văn sử dụng biện pháp nhân hóa (“gió dịu dàng bay về mơn man”). Tác dụng làm cho “gió” trở nên có hồn, có cảm xúc như con người. Gợi cảm giác êm ái, nhẹ nhàng, đầy yêu thương. Tăng sức gợi hình, gợi cảm, giúp người đọc cảm nhận rõ hơn không gian tràn đầy kỉ niệm và cảm xúc của nhân vật.

Câu 5 Qua câu chuyện, em nhận thấy những người từng trải qua mất mát vì chiến tranh phải chịu nhiều đau thương và ám ảnh suốt cuộc đời. Họ có thể mất đi người thân, hạnh phúc gia đình và cả những năm tháng bình yên. Dù chiến tranh đã qua, nỗi đau vẫn còn âm ỉ trong ký ức. Vì vậy, chúng ta cần trân trọng hòa bình hôm nay, biết ơn những hi sinh của thế hệ trước và sống yêu thương, quan tâm nhiều hơn đến những người đã từng chịu mất mát.


25 tháng 2
Câu 1 : Xác định nhân vật chính

Bà ngoại và nhân vật "tôi" (người cháu)

Trong truyện, nhân vật chính là bà ngoại và nhân vật "tôi" (người cháu). Bà ngoại là trung tâm của câu chuyện, với những lời thoại và hành động thể hiện nỗi đau mất mát vì chiến tranh. Nhân vật "tôi" là người chứng kiến, cảm nhận và kể lại câu chuyện về bà ngoại, giúp người đọc hiểu rõ hơn về hoàn cảnh và tâm tư của bà. Câu 2 : Chỉ ra lý do bà ngoại bị bệnh quên

Bà ngoại bị bệnh quên do nỗi đau và ám ảnh từ việc mất đi những người thân yêu trong chiến tranh.

Lý do bà ngoại bị bệnh quên được đề cập đến trong truyện là do nỗi đau và ám ảnh từ việc mất đi những người thân yêu trong chiến tranh. Đoạn trích cho thấy bà không muốn ông ngoại và các cậu nhìn thấy bà khóc, điều này ngụ ý bà phải kìm nén cảm xúc và sống với những ký ức đau buồn, dẫn đến tình trạng bệnh quên. Câu 3 (1,0 điểm): Nêu ý nghĩa của những lời thoại mà bà ngoại nói với nhân vật tôi: "... có phải gió đã về không?", "... gió có phải đã về không?"

Những lời thoại này thể hiện sự mong chờ, khao khát đoàn tụ gia đình và nỗi day dứt khôn nguôi của bà ngoại.

Những lời thoại "... có phải gió đã về không?" thể hiện sự mong chờ, khao khát đoàn tụ gia đình và nỗi day dứt khôn nguôi của bà ngoại. "Gió" ở đây là ẩn dụ cho những người con, người cháu đi xa trở về thăm nhà. Câu hỏi lặp lại cho thấy sự khắc khoải, nỗi nhớ da diết và tâm trạng không ổn định của bà, luôn hy vọng vào một sự trở về mà thực tế có thể không xảy ra. Câu 4 Trình bày hiệu quả của việc sử dụng biện pháp tu từ nhân hóa trong câu sau: "Khi gió dịu dàng bay về mơn man là lúc các cậu tôi ngủ, đầu gối lên nhau, chân gác lên nhau, theo kiểu gì thì tôi không nhìn ra rõ lắm."

Biện pháp tu từ nhân hóa làm cho hình ảnh "gió" trở nên sống động, gần gũi và giàu tính biểu cảm.

Biện pháp tu từ nhân hóa ("gió dịu dàng bay về mơn man") làm cho hình ảnh "gió" trở nên sống động, gần gũi và giàu tính biểu cảm. Nó gợi lên sự nhẹ nhàng, bình yên khi những người con trở về, tương phản với sự vất vả, lam lũ của họ khi ngủ. Điều này nhấn mạnh tình cảm gia đình ấm áp, sự quan tâm của người mẹ dành cho các con, dù cuộc sống còn nhiều khó khăn. Câu 5 : Từ nội dung của truyện, anh/chị có suy nghĩ gì về những con người từng trải qua mất mát vì chiến tranh? (trình bày khoảng 5 – 7 dòng)

Những con người từng trải qua mất mát vì chiến tranh thường mang trong mình nỗi đau sâu sắc, dai dẳng và những ám ảnh tâm lý khó hàn gắn.

Những con người từng trải qua mất mát vì chiến tranh thường mang trong mình nỗi đau sâu sắc, dai dẳng và những ám ảnh tâm lý khó hàn gắn. Họ là những nạn nhân thầm lặng, dù chiến tranh đã kết thúc nhưng dư chấn của nó vẫn còn mãi trong tâm hồn họ. Sự hy sinh của họ không chỉ là mất mát về thể xác mà còn là sự tổn thương tinh thần to lớn, ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại. Chúng ta cần thấu hiểu, cảm thông và trân trọng sự hy sinh của họ, đồng thời nỗ lực xây dựng một thế giới hòa bình để những bi kịch tương tự không lặp lại.
22 tháng 1

Trong thời đại mới, khi đất nước đang chuyển mình mạnh mẽ trên mọi lĩnh vực, thanh niên Việt Nam vừa đứng trước những cơ hội lớn lao, vừa đối diện với không ít thách thức. Câu hỏi “Thanh niên Việt Nam cần làm gì để không chỉ bắt kịp mà còn dẫn dắt sự thay đổi?” không chỉ là trăn trở của riêng ai, mà là vấn đề mang tính trách nhiệm của cả một thế hệ. Để trả lời câu hỏi ấy, người trẻ cần bắt đầu từ nhận thức, hành động và khát vọng cống hiến. Trước hết, thanh niên cần không ngừng học tập và tự hoàn thiện bản thân. Trong kỷ nguyên số và hội nhập toàn cầu, tri thức chính là chìa khóa giúp người trẻ làm chủ tương lai. Việc chủ động học tập, tiếp cận khoa học – công nghệ hiện đại, rèn luyện tư duy phản biện và kỹ năng sáng tạo sẽ giúp thanh niên không bị tụt lại phía sau. Học không chỉ để có bằng cấp mà còn để hiểu sâu, làm giỏi và sẵn sàng thích nghi với sự thay đổi không ngừng của xã hội. Bên cạnh tri thức, người trẻ cần nuôi dưỡng bản lĩnh, lý tưởng sống và tinh thần trách nhiệm với cộng đồng. Một thế hệ thanh niên dẫn dắt sự thay đổi không thể là thế hệ sống thờ ơ, vô cảm hay chỉ chạy theo lợi ích cá nhân. Thanh niên cần biết sống có mục tiêu, có hoài bão, dám nghĩ, dám làm và dám chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình. Việc tham gia các hoạt động tình nguyện, phong trào Đoàn – Hội, hay những dự án vì cộng đồng chính là môi trường để người trẻ rèn luyện nhân cách và đóng góp giá trị tích cực cho xã hội. Ngoài ra, thanh niên Việt Nam cần giữ gìn và phát huy bản sắc văn hóa dân tộc trong quá trình hội nhập. Dẫn dắt sự thay đổi không có nghĩa là đánh mất cội nguồn, mà là biết tiếp thu tinh hoa nhân loại trên nền tảng những giá trị truyền thống tốt đẹp. Lòng yêu nước, tinh thần nhân ái, ý thức kỷ luật và sự đoàn kết chính là sức mạnh giúp người trẻ Việt Nam khẳng định bản thân trong bức tranh toàn cầu hóa. Quan trọng hơn cả, thanh niên cần biến khát vọng thành hành động cụ thể. Sự thay đổi không đến từ những lời nói suông mà từ những việc làm thiết thực mỗi ngày: học tập nghiêm túc, lao động sáng tạo, sống tử tế và có trách nhiệm. Khi mỗi người trẻ đều nỗ lực vươn lên, đóng góp bằng chính khả năng của mình, sức mạnh cộng hưởng của cả thế hệ sẽ tạo nên động lực to lớn cho sự phát triển đất nước. Tóm lại, để không chỉ bắt kịp mà còn dẫn dắt sự thay đổi, thanh niên Việt Nam cần trang bị tri thức, rèn luyện bản lĩnh, giữ vững lý tưởng và không ngừng hành động vì cộng đồng. Tuổi trẻ là quãng thời gian đẹp nhất để dấn thân và cống hiến. Khi người trẻ biết sống có ước mơ và trách nhiệm, họ chính là lực lượng tiên phong đưa đất nước bước vào kỷ nguyên mới với niềm tin và khát vọng vươn xa.

Đọc đoạn trích sau:MỞ RỪNG(Trích) (Tóm tắt: Tiểu thuyết Mở rừng được nhà văn Lê Lựu sáng tác trong khoảng thời gian 1973 – 1975. Tác phẩm tái hiện cuộc sống chiến đấu gian khổ, kiên cường của những người lính Trường Sơn trong kháng chiến chống Mỹ. Đoạn trích dưới đây thuộc chương VIII, kể về Vũ – anh lính lái xe – tranh thủ nghỉ phép về thăm nhà. Thị xã quê anh vừa...
Đọc tiếp

Đọc đoạn trích sau:

MỞ RỪNG

(Trích)

(Tóm tắt: Tiểu thuyết Mở rừng được nhà văn Lê Lựu sáng tác trong khoảng thời gian 1973 – 1975. Tác phẩm tái hiện cuộc sống chiến đấu gian khổ, kiên cường của những người lính Trường Sơn trong kháng chiến chống Mỹ. Đoạn trích dưới đây thuộc chương VIII, kể về Vũ – anh lính lái xe – tranh thủ nghỉ phép về thăm nhà. Thị xã quê anh vừa bị bom Mỹ tàn phá, nhà cửa đổ nát, bố và em trai Phúc đã mất, mẹ và em gái Hạnh phải sơ tán, ở nhờ nhà bác Xuân. Trên đường về, Vũ được bác Xuân kể lại tình cảnh đau thương và dặn anh giấu gia đình việc mình đã biết. Khi gặp Vũ, mẹ và em gái cũng nén đau thương, giấu kín mất mát để anh yên tâm trở lại chiến trường. Em gái Vũ, khi trò chuyện với anh, lo anh biết chuyện nên liên tục dò hỏi.)

Anh đã gặp ai ở thị xã chưa? Mà có quen nhà ta ý.

Chưa gặp ai, kể cả lạ lẫn quen. Anh có đi đường ấy đâu mà gặp.

Thế ạ. Giá anh đi đằng ấy thì gặp cậu mới lị em Phúc vẫn coi nhà ở trên phố ấy.

Vũ cố nuốt một làn hơi trồi nóng ở cổ.

Ừ. Không thấy cậu với em Phúc ở đây, anh cũng đoán thế.

Thằng Phúc nó học giỏi lắm, viết chính tả được những chín điểm đấy anh ạ.

Vũ vội vàng ngẩng mặt nhìn lên mái nhà. Lúc sau anh từ từ đứng dậy, vẫn ngửa mặt nhìn vào chỗ khuất ánh đèn, giả vờ đang tìm kiếm một cái gì đó để nén tiếng khóc khỏi bật lên. "Em ơi, Hạnh ơi, em cũng biết nói dối anh như một người lớn rồi ư! Trời ơi, ai đã dạy cho em sự chịu đựng kì lạ ấy.". Bà giáo không ngờ con bé Hạnh giữ được với anh nó như thế, khiến bà phải ba lần quay mặt vào tường nuốt nước mắt giàn sặc xuống mũi. Còn bác Xuân gái bấu hai tay vào nhau suốt, dại nhìn, chốc chốc bác lại chạy xuống bếp dụi lửa và lau nước mắt. Thế ra, ba mẹ con vẫn giấu nhau, bác lại nói hết mọi nhẽ với cháu Vũ rồi có tội không? Biết nói lại với cháu nó thế nào bây giờ! Bác vẫn đứng ngoài sân dõi theo từng cử động của hai anh em Vũ và khóc thầm. Ở trong nhà, con Hạnh nhổm dậy gọi: "Anh Vũ ơi, khi nào hoà bình anh lái ô tô đưa em với em Phúc đi Hà Nội xem duyệt binh nhá!". Bác gái Xuân vội vàng chạy đi. Nhưng không thể nào nén lại được nữa, đến giữa sân bác bật lên thành tiếng khóc. Tiếng khóc đầy lên, lạnh và nhọn xuyên vào nhà khiến con bé Hạnh lao bắn ra sân kêu:

Anh Vũ ơi! Em Phúc ơi, cậu ơi! Con lạy mợ con không giữ được đâu, giời ơi!

Bà giáo đứng dậy hai mắt mở trừng trừng nhìn Vũ. Bác gái Xuân đứng ngoài cửa cũng nhìn vào Vũ. Con Hạnh nén tiếng khóc nhìn qua khe tiếp xem anh có sao không. Dường như mọi nỗi lo lắng đều sáp lại khuôn mặt xám xanh đã từng chịu đựng bao nhiêu thử thách ở mặt trận, lúc này có chịu đựng được thêm nữa không, có đủ sức trở về với đồng đội nữa không? Không nhìn ai, Vũ vẫn nhận ra nỗi lòng mẹ, sự sợ hãi của cái Hạnh, cả tấm lòng thương cảm của bác chủ nhà. Mọi người đang nhìn anh, nhìn vào chân dung người lính ở chiến trường đây. Vũ nghĩ thầm. Anh đi lại bên mẹ:

Mợ ơi, con biết hết mọi chuyện từ trước khi về nhà rồi mợ ạ.

Tiếng mẹ bị dìm nấc trong nước mắt:

Mợ chỉ sợ... con... on. Vũ ơi!

Dạ! Con rất hiểu mợ ạ. Mợ đừng khóc làm em Hạnh nó sợ. Mợ gọi nó vào nói chuyện với con. Bác chủ nhà đang chuẩn bị mọi thứ cho con đi hở mợ?

Ừ, bác quý hoá lắm. Mợ không khóc nữa đâu. Con xuống bếp nói chuyện với bác. “Đêm nằm năm ở” con ạ. Những ngày qua không có bác thì Tiếng nấc chẹn trong cổ bà giáo song, bà lại luống cuống: Thôi mợ không khóc nữa đâu, mợ lau nước mắt đây rồi, con có cố ở nhà được vài ngày nữa không?

Không thể được đâu mợ ạ. Đêm mai anh em tập trung nhận xe cả rồi. Chỉ có người không thì con có thể xin phép về ở nhà thêm với mợ, nhưng mỗi người một xe không có ai lái thay.

Ừ thôi, việc đi cứ phải đi, mợ hỏi con thế thôi. Cứ mạnh bước mà đi. Mọi sự ở nhà đã có mợ chịu tất, con đừng buồn phiền, lo nghĩ gì con nhỏ.

Lời mẹ khẩn cầu, những mong con để lại cho mẹ tất cả mọi yếu đuối, lo toan, chỉ mang đi mọi sự vững vàng khoẻ mạnh của con, của mẹ, của em con, của cậu con và em Phúc đã nằm xuống. Tự vì mẹ không chỉ là người mẹ thông thường, mẹ còn là mẹ bộ đội đang còn đi đánh giặc, mẹ là mẹ người chiến sĩ phải lên đường ngay đêm nay cho kịp với bao nhiêu đồng đội đang chờ đợi con ở chỗ tập trung. Có hiểu lòng mẹ không con! Mẹ thèm cái mùi mồ hôi mặn chua ở bộ quần áo ướt xịu của con, mẹ muốn ghì chặt con trong hai cánh tay mẹ. Nhưng việc đánh giặc, cứu nước của con mẹ không cản đâu. Con phải mạnh bước mà đi. Có khóc thì khóc hết với mẹ đi, trút hết cho mẹ đi, đến chỗ chúng bạn không được khóc nữa, không được buồn phiền nữa. Có hiểu lòng mẹ không con. Mẹ không nói ra được điều gì lúc này đâu!

(Trích Tác phẩm văn học được giải thưởng Nhà nước, Lê Lựu, NXB Hội nhà văn, 2015, tr.389-391)

Thực hiện các yêu cầu:

Câu 1 (0,5 điểm): Chỉ ra một dấu hiệu hình thức thể hiện ngôn ngữ thân mật ở phần in đậm của đoạn trích.

Câu 2 (0,5 điểm): Trong đoạn trích, Vũ có những hành động nào để nén tiếng khóc khỏi bật lên?

Câu 3 (1,0 điểm): Nêu hiệu quả của điểm nhìn được sử dụng trong những câu văn sau:

Không nhìn ai, Vũ vẫn nhận ra nỗi lòng mẹ, sự sợ hãi của cái Hạnh, cả tấm lòng thương cảm của bác chủ nhà. Mọi người đang nhìn anh, nhìn vào chân dung người lính ở chiến trường đây. Vũ nghĩ thầm.

Câu 4 (1,0 điểm): Anh/ Chị hiểu như thế nào về nhân vật Vũ qua câu trả lời mẹ: Không thể được đâu mợ ạ. Đêm mai anh em tập trung nhận xe cả rồi. Chỉ có người không thì con có thể xin phép về ở nhà thêm với mợ, nhưng mỗi người một xe không có ai lái thay.

Câu 5 (1,0 điểm): Từ đoạn trích trên, hãy nêu một thông điệp ý nghĩa nhất với anh/ chị. Lí giải tại sao.

0
Câu 1 (2,0 điểm): Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích vẻ đẹp hình ảnh Sông Hồng qua cảm nhận của nhân vật trữ tình trong những dòng thơ sau:ôi Sông Hồng, mẹ của ta ơingười chứa chất trong lòngbao điều bí mậtbao kho vàng cổ tíchbao tiếng rên nhọc nhằnbao xoáy nước réo sôi trong ngực rộng của ngườibao doi cát ngầm trong lòng người phiêu bạtngười quằn quại dưới...
Đọc tiếp

Câu 1 (2,0 điểm):

Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích vẻ đẹp hình ảnh Sông Hồng qua cảm nhận của nhân vật trữ tình trong những dòng thơ sau:

ôi Sông Hồng, mẹ của ta ơi

người chứa chất trong lòng

bao điều bí mật

bao kho vàng cổ tích

bao tiếng rên nhọc nhằn

bao xoáy nước réo sôi trong ngực rộng của người

bao doi cát ngầm trong lòng người phiêu bạt

người quằn quại dưới mưa dầm nắng gắt

cho ban mai chim nhạn báo tin xuân

cho đơn sơ hạt gạo trắng ngần

cả nhành dâu bé xanh

người cũng cho nhựa ấm.


Câu 2 (4,0 điểm):

Thế hệ trẻ là động lực của cuộc cách mạng công nghiệp 4.0, nơi trí tuệ nhân tạo, tự động hoá và dữ liệu lớn đóng vai trò cốt lõi.

Từ góc nhìn của người trẻ, anh/ chị hãy viết một bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) trình bày suy nghĩ về vấn đề: tuổi trẻ với việc làm chủ công nghệ.

13
19 tháng 1


Câu 1 (2,0 điểm)



Đoạn văn nghị luận khoảng 200 chữ


Trong những dòng thơ của Lưu Quang Vũ, hình ảnh Sông Hồng hiện lên mang vẻ đẹp vừa thiêng liêng vừa gần gũi qua cảm nhận sâu nặng của nhân vật trữ tình. Sông Hồng được gọi bằng tiếng gọi thân thương “mẹ của ta ơi”, gợi lên mối quan hệ ruột thịt, gắn bó máu thịt giữa con sông và con người. Con sông ấy không chỉ là một dòng chảy tự nhiên mà còn là nơi “chứa chất trong lòng” biết bao bí mật, kho vàng cổ tích, tiếng rền nhọc nhằn của lịch sử và lao động. Hình ảnh Sông Hồng mang trong mình những “xoáy nước réo sôi”, “doi cát ngầm” cho thấy sự dữ dội, khắc nghiệt, song cũng chính từ đó, con sông bồi đắp phù sa, chở che cho con người qua mưa dầm nắng gắt. Sông Hồng còn là nguồn sống nuôi dưỡng thiên nhiên và con người, từ “ban mai chim nhạn báo tin xuân” đến “hạt gạo trắng ngần, cành dâu bé xanh”. Qua đó, Sông Hồng hiện lên như người mẹ tảo tần, âm thầm hi sinh, biểu tượng cho cội nguồn, cho sự sống và cho tình yêu quê hương đất nước sâu nặng.





Câu 2 (4,0 điểm)



Bài văn nghị luận khoảng 600 chữ: Tuổi trẻ với việc làm chủ công nghệ


Trong bối cảnh cuộc cách mạng công nghiệp 4.0 đang diễn ra mạnh mẽ, công nghệ đã và đang trở thành yếu tố then chốt quyết định sự phát triển của mỗi quốc gia. Trí tuệ nhân tạo, tự động hóa và dữ liệu lớn không chỉ thay đổi phương thức sản xuất mà còn tác động sâu sắc đến mọi lĩnh vực của đời sống xã hội. Trong dòng chảy ấy, thế hệ trẻ được xem là lực lượng tiên phong, giữ vai trò quan trọng trong việc làm chủ công nghệ và kiến tạo tương lai.


Trước hết, làm chủ công nghệ là yêu cầu tất yếu đối với tuổi trẻ trong thời đại số. Người trẻ có lợi thế về khả năng tiếp cận nhanh, tư duy linh hoạt và tinh thần sáng tạo, từ đó dễ dàng thích nghi với những đổi mới không ngừng của khoa học – kỹ thuật. Việc nắm vững kiến thức công nghệ giúp người trẻ nâng cao năng lực học tập, làm việc hiệu quả hơn, mở ra nhiều cơ hội nghề nghiệp và góp phần nâng cao năng lực cạnh tranh của bản thân cũng như của đất nước trong quá trình hội nhập quốc tế.


Bên cạnh đó, làm chủ công nghệ còn giúp tuổi trẻ đóng góp tích cực vào sự phát triển kinh tế – xã hội. Nhiều bạn trẻ đã khởi nghiệp thành công từ công nghệ, sáng tạo ra những sản phẩm, ứng dụng hữu ích phục vụ đời sống con người. Công nghệ, khi được sử dụng đúng đắn, sẽ trở thành công cụ đắc lực để giải quyết các vấn đề xã hội, từ giáo dục, y tế đến bảo vệ môi trường. Qua đó, tuổi trẻ không chỉ là người sử dụng mà còn là người sáng tạo, dẫn dắt sự tiến bộ của thời đại.


Tuy nhiên, bên cạnh những cơ hội lớn lao, công nghệ cũng đặt ra không ít thách thức. Nếu không có bản lĩnh và ý thức làm chủ, người trẻ rất dễ bị lệ thuộc vào công nghệ, sa đà vào thế giới ảo, lười tư duy và đánh mất những giá trị nhân văn. Thực tế cho thấy không ít bạn trẻ sử dụng công nghệ thiếu kiểm soát, gây ảnh hưởng tiêu cực đến học tập, sức khỏe và các mối quan hệ xã hội. Điều đó đòi hỏi mỗi người trẻ phải tỉnh táo, biết chọn lọc và sử dụng công nghệ một cách thông minh, có trách nhiệm.


Để thực sự làm chủ công nghệ, tuổi trẻ cần không ngừng học tập, rèn luyện kỹ năng số, nâng cao trình độ chuyên môn và đạo đức nghề nghiệp. Đồng thời, cần kết hợp hài hòa giữa tri thức công nghệ và các giá trị nhân văn truyền thống, sử dụng công nghệ vì mục đích tốt đẹp, phục vụ con người và xã hội. Gia đình, nhà trường và xã hội cũng cần đồng hành, định hướng để người trẻ phát triển toàn diện trong thời đại số.


Tóm lại, trong cuộc cách mạng công nghiệp 4.0, làm chủ công nghệ vừa là cơ hội, vừa là trách nhiệm của tuổi trẻ. Khi biết tận dụng và làm chủ công nghệ một cách đúng đắn, thế hệ trẻ sẽ trở thành động lực quan trọng thúc đẩy sự phát triển bền vững của đất nước, góp phần xây dựng một xã hội văn minh, hiện đại và nhân văn.


19 tháng 1

Cuộc cách mạng công nghiệp 4.0 đang diễn ra mạnh mẽ, tác động sâu sắc đến mọi mặt của đời sống xã hội.Trong bối cảnh ấy, thế hệ trẻ – lực lượng năng động, sáng tạo và nhạy bén với cái mới – cần ý thức rõ vai trò của mình, đặc biệt là việc làm chủ công nghệ để khẳng định giá trị bản thân và đóng góp cho sự phát triển của đất nước.

Thế nào là làm chủ công nghệ? Làm chủ công nghệ không chỉ đơn giản là biết sử dụng điện thoại thông minh, máy tính hay các phần mềm hiện đại, mà quan trọng hơn là hiểu được bản chất, biết ứng dụng công nghệ một cách hiệu quả, đúng mục đích và có trách nhiệm. Người trẻ làm chủ công nghệ là người sử dụng công nghệ để học tập tốt hơn, làm việc hiệu quả hơn, sáng tạo ra giá trị mới cho bản thân và xã hội, chứ không bị lệ thuộc, chi phối hay đánh mất mình trong thế giới số.

Sau khi hiểu rõ khái niệm, có thể bàn luận về vai trò của việc làm chủ công nghệ đối với tuổi trẻ hiện nay. Trước hết, làm chủ công nghệ giúp người trẻ nâng cao tri thức và năng lực bản thân. Công nghệ mở ra kho tàng tri thức rộng lớn, giúp việc học tập trở nên linh hoạt, chủ động và hiệu quả hơn. Nhờ công nghệ, người trẻ có thể tiếp cận với những kiến thức mới, kỹ năng mới, từ đó chuẩn bị hành trang vững chắc cho tương lai.

Bên canhj ddos,việc làm chủ công nghệ còn góp phần quan trọng vào sự phát triển của đất nước. Thế hệ trẻ với tư duy sáng tạo, tinh thần dám nghĩ dám làm có thể ứng dụng công nghệ vào nghiên cứu khoa học, khởi nghiệp, sản xuất, góp phần nâng cao năng suất lao động và sức cạnh tranh của nền kinh tế trong thời đại số.

Không chỉ vậy, làm chủ công nghệ còn giúp người trẻ tránh được những mặt tiêu cực của công nghệ. Khi biết kiểm soát việc sử dụng mạng xã hội, Internet, người trẻ sẽ không bị cuốn vào lối sống ảo, thụ động, lệch lạc mà biết sử dụng công nghệ như một công cụ phục vụ cuộc sống lành mạnh và tích cực.


Từ những vai trò đó, người trẻ cần có nhận thức đúng đắn về công nghệ. Cần hiểu rằng công nghệ mang lại nhiều cơ hội nhưng cũng đặt ra không ít thách thức, đòi hỏi mỗi cá nhân phải có bản lĩnh, ý thức và trách nhiệm. Công nghệ chỉ thực sự có ý nghĩa khi được sử dụng đúng cách, đúng mục đích. Từ nhận thức đúng, người trẻ cần biến thành hành động cụ thể: tích cực học tập, rèn luyện kỹ năng công nghệ, kỹ năng số; chủ động sáng tạo, ứng dụng công nghệ vào học tập và lao động; đồng thời sử dụng mạng xã hội một cách văn minh, có chọn lọc, biết cân bằng giữa đời sống thực và không gian mạng.


Tóm lại, trong thời đại công nghiệp 4.0, làm chủ công nghệ là yêu cầu tất yếu và cũng là lẽ sống quan trọng của tuổi trẻ. Khi có nhận thức đúng và hành động đúng, thế hệ trẻ sẽ trở thành lực lượng nòng cốt, góp phần đưa bản thân vươn lên và xây dựng đất nước ngày càng phát triển, giàu mạnh và văn minh.


Đọc đoạn trích sau:một con sông chảy qua thời gianchảy qua lịch sửchảy qua triệu triệu cuộc đờichảy qua mỗi trái tim ngườikhi êm đềm khi hung dữmột con sông rì rầm sóng vỗtrong muôn vàn trang thơlàm nên xóm thôn, hoa trái, những ngôi nhàtạo sắc áo, màu cây và tiếng Việtmột giống nòi sinh tự một dòng sôngtrăm đứa con xuống biển lên rừngở lại Phong Châu, người con thứ nhấtvua Hùng...
Đọc tiếp

Đọc đoạn trích sau:

một con sông chảy qua thời gian

chảy qua lịch sử

chảy qua triệu triệu cuộc đời

chảy qua mỗi trái tim người

khi êm đềm khi hung dữ

một con sông rì rầm sóng vỗ

trong muôn vàn trang thơ

làm nên xóm thôn, hoa trái, những ngôi nhà

tạo sắc áo, màu cây và tiếng Việt

một giống nòi sinh tự một dòng sông

trăm đứa con xuống biển lên rừng

ở lại Phong Châu, người con thứ nhất

vua Hùng Vương thứ nhất nước Văn Lang

sóng và phù sa – khái niệm đầu tiên

nước và đất để nay thành Đất Nước

một con sông dịu dàng như lục bát

một con sông phập phồng muôn bắp thịt

một con sông đỏ rực

nhuộm hồng nâu da người.

 

ôi Sông Hồng, mẹ của ta ơi

người chứa chất trong lòng

bao điều bí mật

bao kho vàng cổ tích

bao tiếng rên nhọc nhằn

bao xoáy nước réo sôi trong ngực rộng của người

bao doi cát ngầm trong lòng người phiêu bạt

người quằn quại dưới mưa dầm nắng gắt

cho ban mai chim nhạn báo tin xuân

cho đơn sơ hạt gạo trắng ngần

cả nhành dâu bé xanh

người cũng cho nhựa ấm.

(Trích Sông Hồng, Lưu Quang Vũ, Gió và tình yêu thổi trên đất nước tôi, NXB Hội Nhà văn, 2018, tr. 286-287)

Thực hiện các yêu cầu:

Câu 1 (0,5 điểm): Chỉ ra dấu hiệu để xác định thể thơ của đoạn trích.

Câu 2 (0,5 điểm): Trong đoạn trích, tác giả cảm nhận con sông đã làm nên, tạo ra những điều gì cho cuộc sống con người?

Câu 3 (1,0 điểm): Phân tích hiệu quả của biện pháp tu từ điệp ngữ trong những dòng thơ sau:

một con sông dịu dàng như lục bát

một con sông phập phồng muôn bắp thịt

một con sông đỏ rực

nhuộm hồng nâu da người.

Câu 4 (1,0 điểm): Nhận xét về cảm xúc của nhân vật trữ tình với Sông Hồng được thể hiện trong đoạn trích.

Câu 5 (1,0 điểm): Từ nội dung của đoạn trích, anh/chị hãy bày tỏ suy nghĩ về trách nhiệm của thế hệ trẻ ngày nay với quê hương, đất nước (trình bày khoảng 5 – 7 dòng).

13
19 tháng 1


Câu 1 (0,5 điểm):



Dấu hiệu xác định thể thơ của đoạn trích:


  • Các dòng thơ không đều số chữ, không gò bó niêm luật.
  • Nhịp điệu linh hoạt, phóng khoáng.
    → Đoạn trích được viết theo thể thơ tự do.






Câu 2 (0,5 điểm):



Trong đoạn trích, tác giả cảm nhận con sông đã làm nên:


  • Lịch sử, văn hóa, tiếng Việt.
  • Xóm làng, hoa trái, nhà cửa.
  • Con người Việt Nam, giống nòi, đất nước.
    → Con sông là nguồn cội hình thành và nuôi dưỡng sự sống, văn hóa và con người.






Câu 3 (1,0 điểm):



Hiệu quả của biện pháp điệp ngữ “một con sông”:


  • Nhấn mạnh vai trò to lớn, đa dạng của Sông Hồng.
  • Làm nổi bật vẻ đẹp vừa dịu dàng, vừa mạnh mẽ, vừa đỏ nặng phù sa.
  • Tạo nhịp điệu tha thiết, cảm xúc dâng trào.
    → Qua đó thể hiện sự gắn bó sâu nặng giữa con sông với con người.






Câu 4 (1,0 điểm):



Cảm xúc của nhân vật trữ tình với Sông Hồng:


  • Yêu thương, trân trọng, biết ơn.
  • Xem Sông Hồng như người mẹ, người sinh thành và che chở.
    → Cảm xúc thiêng liêng, sâu nặng và thành kính.






Câu 5 (1,0 điểm – 5–7 dòng):



Từ đoạn trích, thế hệ trẻ hôm nay cần ý thức rõ trách nhiệm với quê hương, đất nước. Mỗi người cần trân trọng cội nguồn, giữ gìn môi trường sống, bảo vệ những giá trị văn hóa truyền thống. Tuổi trẻ phải không ngừng học tập, rèn luyện để góp phần xây dựng đất nước giàu mạnh. Đồng thời, cần sống có trách nhiệm, biết cống hiến và sẻ chia. Đó chính là cách thiết thực nhất để tri ân quê hương, đất nước đã nuôi dưỡng mình.


19 tháng 1


Câu 1

Dấu hiệu xác định thể thơ của đoạn trích là:Các dòng thơ không đều số chữ

Câu 2

Trong đoạn trích, tác giả cảm nhận con sông đã làm nên, tạo ra nhiều giá trị cho cuộc sống con người như

Làm nên xóm thôn, hoa trái, nhà cửa,

Tạo nên sắc áo, màu cây, tiếng Việt,

Góp phần hình thành giống nòi, lịch sử, văn hóa dân tộc

Nuôi dưỡng đời sống vật chất và tinh thần của con người.

Câu 3

Biện pháp tu từ điệp ngữ “một con sông” được lặp lại nhiều lần có hiệu quả:

Nhấn mạnh hình ảnh Sông Hồng với nhiều vẻ đẹp khác nhau: vừa dịu dàng, vừa mạnh mẽ, vừa thấm sâu vào đời sống con người.

Tạo nhịp điệu dồn dập, giàu cảm xúc, thể hiện sự gắn bó máu thịt giữa con sông và con người.

Qua đó, khắc họa Sông Hồng không chỉ là dòng sông tự nhiên mà còn là biểu tượng của sự sống, của con người và dân tộc Việt Nam

Câu 4

Nhân vật trữ tình dành cho Sông Hồng tình cảm thiết tha, sâu nặng và thiêng liêng. Đó là sự trân trọng, biết ơn, tự hào xen lẫn xúc động khi cảm nhận Sông Hồng như người mẹ hiền đã sinh thành, nuôi dưỡng, che chở cho con người và đất nước qua bao thế hlệ

Câu 5

Từ nội dung đoạn trích, có thể thấy thế hệ trẻ hôm nay cần ý thức rõ trách nhiệm của mình với quê hương, đất nước. Mỗi người trẻ cần biết trân trọng cội nguồn, giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc, đồng thời không ngừng học tập, rèn luyện để góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh. Sống có lý tưởng, có trách nhiệm chính là cách thiết thực nhất để đáp lại những giá trị mà quê hương đã trao tặn