K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

(4.0 điểm) Đọc văn bản và thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 5:NHỚ CƠN MƯA QUÊ HƯƠNG (Trích)Quê nội ơiMấy năm trời xa cáchĐêm nay, ta nằm nghe mưa rơiNghe tiếng trời gầm xa lắc…Cớ sao lòng thấy nhớ thương.Ôi cơn mưa quê hươngĐã ru hát hồn ta thuở bé,Đã thấm nặng lòng ta những tình yêu chớm hé.Nghe tiếng mưa rơi trên tàu chuối bẹ dừa,Thấy mặt trời lên khi...
Đọc tiếp

(4.0 điểm) Đọc văn bản và thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 5:

NHỚ CƠN MƯA QUÊ HƯƠNG

(Trích)

Quê nội ơi
Mấy năm trời xa cách
Đêm nay, ta nằm nghe mưa rơi
Nghe tiếng trời gầm xa lắc…
Cớ sao lòng thấy nhớ thương.

Ôi cơn mưa quê hương
Đã ru hát hồn ta thuở bé,
Đã thấm nặng lòng ta những tình yêu chớm hé.
Nghe tiếng mưa rơi trên tàu chuối bẹ dừa,
Thấy mặt trời lên khi tạnh những cơn mưa.
Ta yêu quá như lần đầu mới biết
Ta yêu mưa như yêu gì thân thiết
Như tre, dừa, như làng xóm quê hương
Như những con người biết mấy yêu thương.
[…]
Quê hương ơi, mấy năm trời xa cách
Đêm nay ta nằm nghe mưa rơi,
Nghe tiếng trời gầm xa lắc…
Cớ sao lòng lại xót đau…
Ta muốn về quê nội
Ta muốn trở lại tuổi thơ
Ta muốn nằm trên mảnh đất ông cha
Nghe mưa đập cành tre, nghe mưa rơi tàu lá…

(Lê Anh Xuân, Thơ Việt Nam 1945 - 1975, NXB Tác phẩm mới, Hà Nội, 1976)

Câu 1 (0.5 điểm). Xác định thể thơ của văn bản trên.

Câu 2 (0.5 điểm). Qua khổ thơ đầu đoạn trích, chỉ ra hoàn cảnh và tâm trạng của nhân vật trữ tình?

Câu 3 (1.0 điểm). Nêu nội dung chính của đoạn trích.

Câu 4 (1.0 điểm). Phân tích tác dụng của biện pháp tu từ điệp ngữ được sử dụng trong những dòng thơ sau:

Ta muốn về quê nội
Ta muốn trở lại tuổi thơ
Ta muốn nằm trên mảnh đất ông cha
Nghe mưa đập cành tre, nghe mưa rơi tàu lá…

Câu 5 (1.0 điểm). Qua đoạn trích thơ phần đọc hiểu, em rút ra được thông điệp sâu sắc nhất là gì? Vì sao?

0
22 tháng 5 2025

 văn bản "Chiều thu quê hương" (Viết đoạn văn khoảng 200 chữ)

Gợi ý đoạn văn phân tích:

Sáu dòng thơ đầu của văn bản "Chiều thu quê hương" đã vẽ nên một bức tranh thiên nhiên bình dị mà sâu lắng, gợi lên trong lòng người đọc bao cảm xúc yêu thương, gắn bó với quê hương. Tác giả sử dụng những hình ảnh gần gũi như cánh đồng lúa chín, dòng sông lặng lẽ, những cánh cò bay lả để tái hiện khung cảnh chiều thu êm đềm, yên bình. Những gam màu nhẹ nhàng, âm thanh trầm lắng của buổi chiều quê không chỉ gợi tả vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn gợi lên nỗi nhớ nhà, nhớ quê da diết trong lòng người xa xứ. Qua đó, tác giả muốn gửi gắm tình yêu quê hương sâu sắc, niềm tự hào về nơi chôn rau cắt rốn. Sáu dòng thơ đầu không chỉ là bức tranh thiên nhiên mà còn là tiếng lòng của người con xa quê, là khúc nhạc êm đềm của tâm hồn hướng về nguồn cội. Chính sự kết hợp hài hòa giữa hình ảnh và cảm xúc đã làm nên sức hấp dẫn của đoạn thơ này.

(4.0 điểm) Đọc văn bản sau: CHIỀU THU QUÊ HƯƠNG Chiều thu trong, lá trúc vờn đẹp quá.Lá mía xanh nhung quạt vào mái rạTiếng lao xao như ai ngả nón chào.Hoa mướp cuối mùa vàng rực như sao,Giếng trong lẻo, trời xanh in thăm thẳm.Chiều thu quê hương sao mà đằm thắm!Tôi bước giữa vườn, bạn với hàng cauHút nắng tơ vàng như những đài caoĐứng lồng lộng, thu tiếng chiều vàng rợi.Vồng...
Đọc tiếp

(4.0 điểm) Đọc văn bản sau:

CHIỀU THU QUÊ HƯƠNG 

Chiều thu trong, lá trúc vờn đẹp quá.
Lá mía xanh nhung quạt vào mái rạ
Tiếng lao xao như ai ngả nón chào.
Hoa mướp cuối mùa vàng rực như sao,
Giếng trong lẻo, trời xanh in thăm thẳm.
Chiều thu quê hương sao mà đằm thắm!
Tôi bước giữa vườn, bạn với hàng cau
Hút nắng tơ vàng như những đài cao
Đứng lồng lộng, thu tiếng chiều vàng rợi.
Vồng khoai lang xòe lá ra nằm sưởi
Cùng với gà mẹ xòe cánh ấp con.
Ở trước sân nhà mấy đống gạch son,
Hố vôi trắng nằm đợi ngày xây dựng.
Trời thu trong em bé cười má ửng;
Như cây sai mẹ đứng giữa chùm con.
Chiều thu vàng vàng rực cả tâm hồn
Của đất nước đang bồi da thắm thịt.
Gió biển mặn thổi về đây tha thiết;
Những con chim phơi phới cánh, chiều thu
Náo nức như triều, êm ả như ru…

(Huy Cận, Chiều thu quê hương, in trong tập thơ Trời mỗi ngày lại sáng, 1958)

* Ghi chú: Huy Cận sáng tác “Chiều thu quê hương” năm 1958. Bài thơ toát lên vẻ đẹp nên thơ, yên bình của buổi chiều thu khi miền Bắc đã sạch bóng quân thù.

Thực hiện các yêu cầu:

Câu 1 (0,5 điểm). Bài thơ trên thuộc thể thơ nào? Chỉ rõ cách gieo vần chân trong bốn câu thơ đầu.

Câu 2 (1,0 điểm). Vẻ đẹp quê hương được tác giả khắc họa qua những hình ảnh nào ở đoạn thơ sau? Việc miêu tả như vậy có tác dụng gì? 

Đứng lồng lộng, thu tiếng chiều vàng rợi.
Vồng khoai lang xòe lá ra nằm sưởi
Cùng với gà mẹ xòe cánh ấp con.
Ở trước sân nhà mấy đống gạch son,

Câu 3 (0,5 điểm). Từ hoàn cảnh ra đời của bài thơ, em hiểu như thế nào về ý nghĩa của hai câu thơ Chiều thu vàng vàng rực cả tâm hồn / Của đất nước đang bồi da thắm thịt.?

Câu 4 (1,0 điểm). Biện pháp tu từ so sánh trong hai câu thơ Những con chim phơi phới cánh chiều thu / Náo nức như triều, êm ả như ru... mang lại hiệu quả gì trong việc biểu hiện tình cảm, cảm xúc của tác giả?

Câu 5 (1,0 điểm). Bài thơ gợi ta nhớ đến những khoảnh khắc bình yên trong cuộc sống. Hãy chia sẻ một khoảnh khắc như vậy và nêu ý nghĩa của khoảnh khắc đó đối với em. 

0
22 tháng 5 2025

3. Ý nghĩa hình ảnh sức cỏ trong bài thơ "Sự tươi tắn và sức sống"

Ý nghĩa:

  • Hình ảnh "sức cỏ" tượng trưng cho sức sống mãnh liệt, bền bỉ, dẻo dai của thiên nhiên và con người.
  • Cỏ dù nhỏ bé, mềm yếu nhưng có thể vươn lên, xanh tốt ở mọi nơi, vượt qua mọi khó khăn.
  • Qua đó, tác giả muốn gửi gắm thông điệp: Dù cuộc sống có nhiều thử thách, con người hãy luôn giữ vững niềm tin, ý chí vươn lên như sức sống của cỏ.

Nếu bạn cần giải thích chi tiết hơn hoặc ví dụ cụ thể, hãy gửi lại nội dung bài thơ hoặc bài toán để mình hỗ trợ tốt nhất!

22 tháng 5 2025

 sống đương đại

Trả lời:
Tình yêu đích thực là tình cảm chân thành, xuất phát từ sự thấu hiểu, tôn trọng và sẻ chia giữa hai con người. Trong cuộc sống đương đại, tình yêu đích thực giúp mỗi người có điểm tựa tinh thần vững chắc, động lực để vượt qua khó khăn, thử thách. Tình yêu ấy không chỉ là cảm xúc lãng mạn mà còn là sự đồng hành, hỗ trợ nhau phát triển bản thân, cùng hướng đến những giá trị tốt đẹp. Đặc biệt, giữa xã hội hiện đại nhiều biến động, tình yêu đích thực giúp con người sống nhân văn, biết yêu thương, trân trọng những điều giản dị và chân thành trong cuộc sống.


22 tháng 5 2025


"Bao bọc lấy thân, tay ôm tay"

Trả lời:

  • Vần:
    Đoạn thơ sử dụng vần "ay" (bọc lấy thân, tay ôm tay), tạo âm hưởng mềm mại, gần gũi, gợi cảm giác ấm áp, gắn bó.
  • Nhịp thơ:
    Dòng thơ có thể được ngắt nhịp 3/3:

    Bao bọc lấy thân, / tay ôm tay
    Nhịp thơ đều đặn, nhẹ nhàng, phù hợp với nội dung miêu tả sự che chở, gắn bó, thân thiết giữa các nhân vật hoặc hình ảnh được nói đến trong thơ.

31 tháng 3 2025

Sách là người bạn đồng hành tuyệt vời của chúng ta. Mỗi cuốn sách chứa đựng những tri thức vĩ đại mà con người đã chứng minh, không chỉ đầy tính mới mẻ mà còn hết sức hữu ích trong việc học tập và sống đời. Khi đọc sách, bạn sẽ tích lũy thêm kiến thức, khám phá những điều mới lạ. Từng nhân vật, từng câu chuyện sẽ giúp bạn nhận ra và thấu hiểu bản thân hơn. Bên cạnh đó, đọc sách còn giúp bạn thư giãn, giải tỏa căng thẳng, mệt mỏi khi đối diện với những áp lực cuộc sống. Tâm hồn bạn sẽ được thanh lọc, đầy yêu thương và đồng cảm với những người xung quanh. Hãy dành cho mình thời gian để đọc sách mỗi ngày, bạn sẽ được trang bị những kiến thức hữu ích và sống cuộc đời trọn vẹn hơn.

 Học tốt nhaaa

31 tháng 3 2025

Câu nói này nhắc nhở chúng ta rằng cuộc sống là một chuỗi những trải nghiệm đa dạng, từ hạnh phúc đến đau khổ. Thời gian, với tất cả sự bao dung và khắc nghiệt của nó, sẽ luôn ở đó, và cách mà chúng ta đón nhận và xử lý những trải nghiệm ấy sẽ định hình con người chúng ta trong tương lai. Nó cũng gợi ý rằng hãy sống và trân trọng từng khoảnh khắc, vì thời gian luôn trôi qua, và mỗi dưới những khắc nghiệt hay bao dung đều có giá trị riêng của nó.

31 tháng 3 2025

Trong câu thơ "năm tháng bao dung nhưng khắc nghiệt lạ kỳ", từ "bao dung" mang ý nghĩa ẩn dụ.

  • Bao dung thường có nghĩa là rộng lượng, vị tha, sẵn sàng tha thứ và chấp nhận lỗi lầm hay thiếu sót của người khác.
  • Trong ngữ cảnh này, "năm tháng bao dung" có thể hiểu là thời gian luôn trôi đi, chứng kiến và dung chứa mọi niềm vui, nỗi buồn, thành công, thất bại của con người. Nó không phán xét mà chỉ lặng lẽ trôi qua, như một người bao dung chấp nhận tất cả.
  • Tuy nhiên, đối lập với sự bao dung ấy, thời gian cũng "khắc nghiệt lạ kỳ", bởi nó không dừng lại, không nhân nhượng ai. Thời gian có thể xoa dịu nỗi đau nhưng cũng có thể lấy đi tuổi trẻ, sức khỏe và cơ hội của con người.

Câu thơ tạo ra sự tương phản độc đáo giữa sự dịu dàng, bao dungtính nghiệt ngã, tàn nhẫn của thời gian, gợi lên triết lý sâu sắc về cuộc đời.

31 tháng 3 2025

Câu chuyện "Con cáo và chùm nho" là một bài học sâu sắc về cách con người đối mặt với thất bại và sự tự dối lòng. Bài học tâm đắc nhất mà em rút ra được chính là sự trung thực với bản thân. Khi con cáo không thể với tới chùm nho, thay vì thừa nhận sự bất lực của mình, nó lại tự biện minh rằng chùm nho xanh và chua. Điều này cho thấy con người thường có xu hướng tự lừa dối bản thân để tránh khỏi cảm giác thất bại và xấu hổ. Tuy nhiên, sự tự dối lòng này không giúp chúng ta giải quyết vấn đề mà chỉ khiến chúng ta trở nên yếu đuối và thiếu trung thực. Bài học này nhắc nhở em rằng, trong cuộc sống, chúng ta nên dũng cảm đối mặt với thất bại, học hỏi từ những sai lầm và luôn giữ thái độ trung thực với chính mình. Chỉ khi đó, chúng ta mới có thể trưởng thành và đạt được thành công thực sự.

31 tháng 3 2025

  Trong mấy năm đi học, em đã có rất nhiều kỉ niệm buồn vui dưới mái trường thân yêu. Nhưng kỉ niệm mà tôi sẽ chẳng bao giờ quên đó là kỉ niệm hồi lớp 1, khi em tập viết và cô giáo đã tận tình cầm tay tôi viết từng nét.

    Tròn 6 tuổi, em bước vào lớp một với tất cả sự háo hức. Em học đọc rất nhanh, chỉ nghe cô giáo đọc một lần, em có thể đọc theo vanh vách. Nhưng viết với em quả là một hành trình gian nan. Em thuận tay trái, từ nhỏ mẹ đã rèn cho em cầm bút tay phải. Nhưng cứ khi nào không có ai nhìn là em lại đổi tay. Cô giáo đầu tiên của em tên là Ngọc. Đúng như cái tên, cô xinh xắn và rạng rỡ, lại trìu mến, hiền dịu. Cô biết em thuận tay trái nên thường xuống bàn quan sát tôi viết. Bước vào học kì hai, chúng tôi tập viết chữ nhỏ, lại viết những bài chính tả dài hơn. Chữ em dần nguệch ngoạc. Trong giờ chính tả hôm đó, cô chép những dòng chữ tròn trịa lên bảng, chúng em chép vào vở của mình. Vì thấy cô không để ý, em lại đổi tay để viết.

    Đến cuối buổi học, cô Ngọc trả vở chính tả cho chúng em. Cô bắt đầu nhận xét. Bỗng, cô nhắc tới em: “Bạn Gia Bảo hôm nay viết có tiến bộ. Tuy nhiên, cô nghĩ là con đang quên một điều.” Em hoảng hốt cúi mặt xuống. Trong tà áo dài thướt tha, cô bước xuống bàn em và tiếp lời: “Cả lớp nhớ cô dặn khi viết, tay chúng ta cầm bút thế nào không?” Lớp tôi đồng thanh nhắc lại lời cô dặn. Cô lại nói: “Tuy vậy, bạn Gia Bảo vẫn quên. Cô phê bình Gia Bảo trong buổi học ngày hôm nay.” Rồi cô nhìn thẳng em và nói: “Cô hi vọng Gia Bảo sẽ nhớ lời cô dặn.” Một vài bạn cất tiếng cười chê bai. Nghe thấy vậy, khuôn mặt em nóng bừng, nước mắt ứa ra và bàn tay vò trang vở vừa viết. “Cô thấy hôm nay chữ con viết tròn, đều đúng khoảng cách. Con viết đẹp hơn rất nhiều bạn.” – Cô lại nhẹ nhàng nói. Cả lớp im phăng phắc. Em được cô khen lại thấy êm lòng nên trút bỏ được cơn tức giận của một cậu con trai hiếu thắng.

    Từ đó, em kiên trì rèn viết bằng tay phải. Lên lớp 2, tôi đã viết được những dòng chữ vô cùng sạch đẹp. Dù bây giờ, em không còn được học cô nữa, nhưng những bài học lí thú hay lời dạy ân cần của cô vẫn còn in đậm trong tâm trí em.

31 tháng 3 2025

Cách đây 15 năm, khi tôi còn là một cậu học sinh ngỗ nghịch còn ngồi trên ghế nhà trường. Hồi ấy, cả lớp có hơn bốn mươi học sinh, đa phần đều là những người chăm chỉ, học giỏi. Chỉ riêng tôi và một vài cậu bạn là không thiết tha sách vở, cả ngày chỉ thích trốn học đi chơi game, đi bẻ trộm xoài bên khu tập thể sát trường.

Hồi ấy, tôi bị liệt vào thành phần cá biệt. Cô chủ nhiệm lớp chúng tôi tên Trần Hải Vân, dạy Văn. Cô rất hiền, và chính vì thế mà những đứa học trò như chúng tôi chẳng một ai sợ cô cả. Giờ kiểm tra văn, bao giờ cũng vậy, mở bài, tôi luôn cố gắng viết cẩn thận, những phần sau, chỉ là chép lời bài hát.

Với một đứa chẳng thích học hành, nhất là chúa ghét những áng văn thơ lai láng, để bắt tôi viết cảm nhận về một tác phẩm nào đó, chẳng khác nào cực hình. Vì tôi luôn nghĩ “Ôi dào, đông học trò như vậy, chắc cô cũng chẳng đọc đâu. Chỉ cần viết chữ đèm đẹp, là kiểu gì cũng qua”.

Lần nào trả bài, bài của tôi cũng chỉ được 5. Chưa bao giờ biết đến điểm 6.

Một lần, tôi và mấy cậu bạn rủ nhau trèo tường sang khu tập thể đằng sau trường bẻ trộm xoài. Tôi cởi phắt áo đồng phục, xung phong trèo lên hái, một lũ bạn ở dưới căng áo ra đỡ. Khi trèo xuống, phát hiện ra cái áo bị lôi ra đỡ xoài chính là áo của mình, nhựa xoài dính tèm lem lên cả.

Tôi hằn học, chửi rủa, thì một cậu bạn thách thức: “Tao đầu têu lấy áo mày đây này. Áo cháo lòng mà bày đặt như áo mới”. Máu anh hùng rơm, tôi lao vào đấm cho cậu bạn một cú giáng trời. Cậu bạn lăn ra bất tỉnh. Ngay lập tức, cả lũ nháo nhác rồi chạy về gọi thầy cô, đưa cậu bạn kia đi cấp cứu.

Cú đấm của tôi khiến bạn gãy xương mũi, phải nằm viện điều trị dài ngày, đồng nghĩa việc bị dở dang việc học. Thầy hiệu trưởng khi đó nổi tiếng là một người cương trực, thầy quyết định đưa ra một án kỉ luật để nhớ suốt đời là cho tôi thôi học.

Thầy bảo: “Không thể chấp nhận được một học sinh có thói côn đồ, ngỗ ngược”. Khi đó, dù không thích việc học hành, nhưng tôi ý thức được việc mình bị cho thôi học là một bản án nghiêm trọng thế nào. Tương lai của tôi, dường như đã mù mịt.

Tôi không khóc. Cũng chẳng dám van nài. Vì tôi biết mình là một học sinh luôn nằm trong sổ đen của nhà trường, lời nói của tôi chẳng hề có giá trị.

Thầy hiệu trưởng bảo sẽ triệu tập phụ huynh đến để cùng trao đổi tình hình. Chẳng cần để mọi chuyện phức tạp thêm, cũng chẳng đưa giấy mời cho bố mẹ, tôi tự động thu dọn sách vở và đi về. Từ hôm đó, tôi không đến trường nữa.