K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Câu 1. (2.0 điểm) Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ của em về việc con người phụ thuộc vào công nghệ AI.  Câu 2. (4.0 điểm) Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) phân tích những nét đặc sắc về nội dung và nghệ thuật của văn bản sau đây.             Đừng chạm tay Khách nào đến đây cũng gặp một cụ già Ngồi sưởi nắng trên đầu con dốc Khách hỏi đường,...
Đọc tiếp

Câu 1. (2.0 điểm) Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ của em về việc con người phụ thuộc vào công nghệ AI. 

Câu 2. (4.0 điểm) Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) phân tích những nét đặc sắc về nội dung và nghệ thuật của văn bản sau đây.

            Đừng chạm tay

Khách nào đến đây cũng gặp một cụ già
Ngồi sưởi nắng trên đầu con dốc
Khách hỏi đường, theo dấu tay cụ chỉ
Đi lạc trong thế giới một người già

Con đường hiện ra dưới chân khách bây giờ
Là con đường cụ già từng tới
Là con đường khách không mong đợi
Chẳng có thông điệp nào gửi khách mang theo

Nơi dừng chân chỉ thấy tiếng gió reo
Chẳng có trên bản đồ du lịch
Thưa thớt dấu chân người lui tới
Còn nguyên sơ trong kí ức người già

Cũng có khi khách chẳng thể nhận ra
Nơi mình đến có gì mà lưu luyến
Núi sẻ, đồng san, cây vừa bật gốc
Những khối bê tông đông cứng ánh nhìn

Khách quay lại con dốc nơi cụ già ngồi
Nắng đã tắt sương bắt đầu rơi xuống
Khách định nói gì, nhưng nhận ra, có lẽ
Đừng khuấy lên kí ức một người già. 

                 (Vũ Thị Huyền Trang, Báo Văn nghệ Quân đội số 1028, tháng 1/2024)

16

Câu 1:

Bài làm

Trong thời đại hiện nay, công nghệ AI đang phát triển mạnh mẽ và dần trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống con người. Từ học tập, làm việc cho đến giải trí, AI đều góp mặt và mang lại nhiều tiện ích. Tuy nhiên, việc con người ngày càng phụ thuộc vào AI cũng đặt ra nhiều vấn đề đáng suy nghĩ.

Trước hết, không thể phủ nhận rằng AI giúp cuộc sống trở nên dễ dàng và hiệu quả hơn. Nhờ AI, chúng ta có thể tìm kiếm thông tin nhanh chóng, hỗ trợ học tập, làm việc thông minh hơn và tiết kiệm thời gian. Ví dụ, học sinh có thể sử dụng AI để giải bài tập, tra cứu kiến thức; người lớn có thể ứng dụng AI trong công việc để tăng năng suất. Điều này cho thấy AI là một công cụ rất hữu ích nếu được sử dụng đúng cách.

Tuy nhiên, sự phụ thuộc quá mức vào AI lại khiến con người dần trở nên thụ động và thiếu tư duy sáng tạo. Khi gặp vấn đề, nhiều người không còn tự suy nghĩ mà lập tức tìm đến AI để có câu trả lời. Lâu dần, khả năng tư duy độc lập, phân tích và giải quyết vấn đề sẽ bị suy giảm. Đặc biệt đối với học sinh, việc lạm dụng AI trong học tập có thể khiến kiến thức trở nên hời hợt, không thực sự hiểu bản chất.

Không chỉ vậy, phụ thuộc vào AI còn tiềm ẩn những rủi ro về thông tin và đạo đức. AI không phải lúc nào cũng đưa ra câu trả lời chính xác, và nếu con người tin tưởng tuyệt đối, có thể dẫn đến những quyết định sai lầm. Bên cạnh đó, việc sử dụng AI thiếu kiểm soát còn có thể làm giảm đi sự giao tiếp trực tiếp giữa con người với nhau, khiến các mối quan hệ trở nên xa cách hơn.

Từ những điều trên, có thể thấy rằng AI vừa là cơ hội, vừa là thách thức. Vì vậy, mỗi người cần biết sử dụng AI một cách hợp lý: xem AI là công cụ hỗ trợ chứ không phải thay thế hoàn toàn khả năng của bản thân. Đặc biệt, học sinh cần rèn luyện tư duy, chủ động học tập và chỉ sử dụng AI khi thật sự cần thiết.

Tóm lại, con người không nên phụ thuộc quá mức vào công nghệ AI. Thay vào đó, cần làm chủ công nghệ để phát triển bản thân một cách toàn diện và bền vững trong thời đại số.

Câu 2:

Bài làm

Bài thơ “Đừng chạm tay” của Vũ Thị Huyền Trang là một tác phẩm giàu chất suy tư, gợi lên nhiều tầng ý nghĩa sâu sắc về con người, kí ức và sự thay đổi của cuộc sống. Qua hình ảnh một cụ già ngồi bên con dốc chỉ đường cho khách, bài thơ không chỉ kể một câu chuyện giản dị mà còn gửi gắm những chiêm nghiệm về quá khứ, hiện tại và cách con người đối diện với kí ức.

Trước hết, về nội dung, bài thơ khắc họa hình ảnh một cụ già như một “người giữ đường”, người lưu giữ kí ức của một không gian xưa cũ. Những con đường mà cụ chỉ không chỉ là đường đi thực tế mà còn là con đường của thời gian, của những trải nghiệm đã qua. “Con đường hiện ra dưới chân khách bây giờ / Là con đường cụ già từng tới” cho thấy sự tiếp nối giữa các thế hệ, giữa quá khứ và hiện tại. Tuy nhiên, đó lại là “con đường khách không mong đợi”, gợi cảm giác lạc lõng, xa lạ. Người khách đi theo chỉ dẫn nhưng dường như lại bước vào một thế giới khác – thế giới của kí ức, của những điều đã phai mờ theo thời gian.

Bài thơ còn thể hiện nỗi buồn trước sự đổi thay của cuộc sống. Những hình ảnh như “núi xẻ, đồng san, cây vừa bật gốc”, “những khối bê tông đông cứng ánh nhìn” đã phản ánh sự phát triển đô thị hóa, nhưng đồng thời cũng là sự phá vỡ vẻ nguyên sơ của thiên nhiên và kí ức xưa. Con đường từng thân thuộc trong kí ức người già nay không còn như trước, khiến người khách “chẳng thể nhận ra”. Điều đó cho thấy sự đứt gãy giữa quá khứ và hiện tại, giữa những gì từng tồn tại và những gì đang diễn ra.

Đặc biệt, nhan đề “Đừng chạm tay” mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc. Đó không chỉ là lời nhắc nhở người khách, mà còn là thông điệp về việc tôn trọng kí ức của người khác. Kí ức là điều thiêng liêng, mong manh; nếu “khuấy lên” có thể làm tổn thương người mang nó. Câu kết “Đừng khuấy lên kí ức một người già” như một lời cảnh tỉnh nhẹ nhàng nhưng thấm thía, thể hiện sự đồng cảm và trân trọng đối với những trải nghiệm đã qua của con người.

Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ tự do, giúp dòng cảm xúc được triển khai tự nhiên, linh hoạt. Ngôn ngữ giản dị, mộc mạc nhưng giàu sức gợi, tạo nên một không gian vừa thực vừa ảo. Hình ảnh thơ mang tính biểu tượng cao, đặc biệt là hình ảnh “con đường” – vừa là con đường thực, vừa là hành trình kí ức và đời người. Bên cạnh đó, tác giả còn sử dụng thủ pháp tương phản giữa quá khứ và hiện tại, giữa thiên nhiên và đô thị, qua đó làm nổi bật chủ đề về sự đổi thay và mất mát.

Giọng điệu bài thơ trầm lắng, suy tư, giàu tính chiêm nghiệm. Nhịp thơ chậm rãi như dẫn dắt người đọc bước vào từng lớp nghĩa, từng khoảng lặng của kí ức. Cách kết thúc mở, không ồn ào mà nhẹ nhàng, khiến dư âm bài thơ còn đọng lại sâu sắc trong lòng người đọc.

Tóm lại, “Đừng chạm tay” là một bài thơ giàu ý nghĩa nhân văn, thể hiện sự trân trọng kí ức và nhắc nhở con người biết lắng nghe, thấu hiểu những giá trị đã qua. Với nội dung sâu sắc và nghệ thuật biểu đạt tinh tế, tác phẩm đã để lại ấn tượng mạnh mẽ, gợi nhiều suy ngẫm về mối quan hệ giữa con người với thời gian và kí ức.

Câu 1

Trong kỷ nguyên số, trí tuệ nhân tạo (AI) đã trở thành một trợ thủ đắc lực, nhưng việc con người quá phụ thuộc vào nó đang trở thành một vấn đề đáng suy ngẫm. Không thể phủ nhận AI giúp chúng ta tối ưu hóa năng suất, giải quyết các thuật toán phức tạp và mở ra chân trời tri thức vô tận chỉ trong vài giây. Tuy nhiên, khi quá lạm dụng, con người dễ rơi vào trạng thái "lười tư duy". Thay vì tự mình phân tích, sáng tạo hay phản biện, chúng ta dần có thói quen phó mặc mọi quyết định cho các dòng mã lệnh. Sự lệ thuộc này làm xói mòn khả năng giải quyết vấn đề độc lập và làm cùn mòn những cảm xúc trực quan vốn có của con người. Hơn nữa, việc tin tưởng tuyệt đối vào AI có thể khiến chúng ta bị thao túng bởi các thuật toán định kiến, dẫn đến mất đi bản sắc cá nhân. Để không trở thành "nô lệ" của công nghệ, chúng ta cần xác định AI chỉ là công cụ hỗ trợ. Chúng ta phải không ngừng rèn luyện tư duy phản biện và giữ vững sự kết nối với thực tế. Hãy để AI giúp con người tiến xa hơn, chứ không phải để nó thay thế bộ não và tâm hồn của chính mình.


Câu 2:

Trong dòng chảy hối hả của cuộc sống hiện đại, khi con người mải mê chinh phục những điểm đến lộng lẫy trên bản đồ du lịch, đôi khi chúng ta vô tình lãng quên những giá trị nguyên sơ, tĩnh lặng. Bài thơ "Đừng chạm tay" là một nốt lặng đầy suy tư, dẫn dắt người đọc đi lạc vào một miền ký ức thâm trầm, nơi vẻ đẹp không nằm ở sự náo nhiệt mà hiện hữu trong sự thưa thớt, nguyên bản. Qua đó, tác giả gửi gắm thông điệp sâu sắc về cách ứng xử với quá khứ và những giá trị tâm hồn. Mở đầu bài thơ là một hình ảnh đầy biểu cảm: "Khách nào đến đây cũng gặp một cụ già / Ngồi sưởi nắng trên đầu con dốc". Hình ảnh cụ già không chỉ là một nhân chứng của thời gian mà còn là biểu tượng cho sự kết nối giữa hiện tại và quá khứ. Cụ ngồi đó, thản nhiên sưởi nắng – một hành động gợi sự tĩnh tại, chậm rãi, đối lập hoàn toàn với sự vội vã của "khách" phương xa. Chi tiết cụ già chỉ đường bằng "dấu tay" thay vì những biển chỉ dẫn hiện đại gợi lên một sự dẫn dắt mang tính định mệnh. Để rồi, vị khách ấy không đến được nơi mình định sẵn mà lại "đi lạc trong thế giới một người già". Cái hay của bài thơ nằm ở sự đối lập giữa kỳ vọng của con người hiện đại và thực tế của miền ký ức. Con đường hiện ra dưới chân khách không phải là con đường nhựa phẳng phiu dẫn đến khu nghỉ dưỡng, mà là "con đường cụ già từng tới". Đó là một con đường "khách không mong đợi", bởi nó "chẳng có thông điệp nào""chẳng có trên bản đồ du lịch". Tác giả đã khéo léo sử dụng các từ phủ định để nhấn mạnh sự trống rỗng đối với cái nhìn thực dụng: không dịch vụ, không quảng bá, không náo nhiệt. Ở đó chỉ có "tiếng gió reo" và "thưa thớt dấu chân người". Tuy nhiên, chính cái sự "thưa thớt" ấy lại bảo vệ cho sự "nguyên sơ trong kí ức". Miền không gian này thuần khiết đến mức bất cứ sự can thiệp thô bạo nào của ngành công nghiệp du lịch cũng có thể làm tổn thương nó. Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ tự do với nhịp điệu chậm rãi như một lời tự sự tâm tình. Ngôn ngữ thơ giản dị nhưng giàu sức gợi, đặc biệt là nghệ thuật đối lập giữa "bản đồ" (cái hữu hình, đo đếm được) và "ký ức" (cái vô hình, thiêng liêng). Hình ảnh "tiếng gió reo" là một nét vẽ âm thanh tuyệt đẹp, gợi lên sự sống bền bỉ của thiên nhiên trong sự cô độc. Kết thúc bài thơ là một nỗi băn khoăn đầy trăn trở: "Cũng có khi khách chẳng thể nhận ra / Nơi mình đến có gì mà lưu luyến". Câu thơ như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng thấm thía. Nếu con người chỉ đến với một vùng đất bằng con mắt của một vị khách tham quan hời hợt, họ sẽ thấy nơi đó chẳng có gì giá trị. Nhưng nếu chạm vào đó bằng trái tim, bằng sự trân trọng những giá trị "nguyên sơ", họ sẽ tìm thấy sự bình yên. Nhan đề "Đừng chạm tay" dường như là một lời khẩn cầu: Hãy cứ để những ký ức ấy được ngủ yên, được đẹp một cách tự nhiên, đừng dùng sự hiếu kỳ của đám đông làm hoen ố vẻ đẹp nguyên bản. Tóm lại, bài thơ " Đừng chạm tay " không chỉ là tiếng lòng của một người hoài cổ mà còn là bài học về văn hóa ứng xử với thiên nhiên và lịch sử. Tác phẩm khơi dậy trong lòng mỗi người ý thức về việc giữ gìn những khoảng lặng tâm hồn trước sự xói mòn của nhịp sống công nghiệp.
25 tháng 3 2025
  1. Mở bài :
    • Giới thiệu tác giả và sản phẩm.
    • vấn đề cần phân tích trong tác phẩm.
  2. Tóm tắt nội dung tác phẩm :
    • Tóm tắt ngắn gọn cốt truyện, các tình huống chính và tình huống cơ bản trong tác phẩm.
  3. Phân tích nhân vật :
    • Phân tích nhân vật chính và phụ: đặc điểm, tính cách, hành động, mối quan hệ và sự phát triển của nhân vật.
  4. Phân tích chủ đề :
    • Xác định và phân tích chủ đề chính của sản phẩm (thông điệp, bài học, vấn đề xã hội).
  5. Phân tích nghệ thuật :
    • Phân tích phong cách viết tác giả, cách sử dụng ngôn ngữ, hình ảnh, thủ thuật nghệ thuật (so sánh, ẩn ví dụ, biểu tượng).
  6. Phân tích bối cảnh :
    • Đánh giá bối cảnh xã hội, lịch sử, không gian, thời gian và tình huống trong tác phẩm.
  7. Đánh giá tác phẩm :
    • Đưa ra nhận xét tổng quan về tác phẩm (cốt truyện, nhân vật, chủ đề, nghệ thuật).
    • Phân tích những điểm mạnh và yếu của tác phẩm.
  8. Kết bài :
    • Tóm tắt lại các phân tích chính.
    • Liên hệ tác phẩm với thực tế và nêu lên ý nghĩa của tác phẩm đối với người đọc.


viết bài văn nghị luận khoảng 600 chữ phân tích nhân vật lão hạc trong đoạn trích sauVà lão kể. Lão kể nhỏ nhẹ và dài dòng thật. Nhưng đại khái có thể rút vào hai việc. Việc thứ nhất: Lão thì già, con đi vắng, vả lại nó cũng còn dại lắm, nếu không có người trông nom cho thì khó mà giữ được vườn đất để làm ăn ở làng này. Tôi là người nhiều chữ nghĩa, nhiều lý luận, người...
Đọc tiếp

viết bài văn nghị luận khoảng 600 chữ phân tích nhân vật lão hạc trong đoạn trích sau

Và lão kể. Lão kể nhỏ nhẹ và dài dòng thật. Nhưng đại khái có thể rút vào hai việc. Việc thứ nhất: Lão thì già, con đi vắng, vả lại nó cũng còn dại lắm, nếu không có người trông nom cho thì khó mà giữ được vườn đất để làm ăn ở làng này. Tôi là người nhiều chữ nghĩa, nhiều lý luận, người ta kiêng nể, vậy lão muốn nhờ tôi cho lão gửi ba sào vườn của thằng con lão, lão viết văn tự nhượng cho tôi để không ai còn tơ tưởng dòm ngó đến; khi nào con lão về thì nó sẽ nhận vườn làm, nhưng văn tự cứ để tên tôi cũng được, để thế để tôi trông coi cho nó... Việc thứ hai: Lão già yếu lắm rồi, không biết sống chết lúc nào: con không có nhà, lỡ chết không biết ai đứng ra lo cho được; để phiền cho hàng xóm thì chết không nhắm mắt: lão còn được hăm nhăm đồng bạc với năm đồng vừa bán chó là ba mươi đồng bạc, muốn gửi tôi để lỡ có chết thì tôi đem ra, nói với hàng xóm giúp, gọi là của lão có tí chút, còn bao nhiêu đành nhờ hàng xóm cả...

1

Lão Hạc là một người già, nghèo và cô đơn, nhưng rất yêu thương con cái. Mặc dù sống trong hoàn cảnh khó khăn, lão vẫn lo lắng cho tương lai của con khi nó đi xa. Lão nhờ người bạn giữ giùm mảnh vườn và tiền bạc để tránh làm phiền hàng xóm. Lão không muốn làm gánh nặng cho ai, dù bản thân rất nghèo. Tình yêu của lão dành cho con rất lớn, sẵn sàng hy sinh cho con có một cuộc sống ổn định.

Lão Hạc là hình ảnh của một người cha thương con vô bờ bến, dù cuộc sống khó khăn, vẫn giữ phẩm giá và tình yêu thương sâu sắc.

Đọc đoạn trích sau và trả lời câu hỏi: Khi ông còn nhỏ, mẹ ông luôn nhìn cuộc đời này như một nơi đầy hiểm nguy. Bà vẫn hay nói với ông rằng để tồn tại, ông phải luôn đề phòng, phải luôn cảnh giác. Bố của ông cũng phần nào đồng ý với quan điểm đó. Nhưng quan điểm ấy dường như không phù hợp với ông. Những gì ông thấy không giống như lời bố mẹ ông nói. Ông cảm thấy yêu...
Đọc tiếp

Đọc đoạn trích sau và trả lời câu hỏi: Khi ông còn nhỏ, mẹ ông luôn nhìn cuộc đời này như một nơi đầy hiểm nguy. Bà vẫn hay nói với ông rằng để tồn tại, ông phải luôn đề phòng, phải luôn cảnh giác. Bố của ông cũng phần nào đồng ý với quan điểm đó. Nhưng quan điểm ấy dường như không phù hợp với ông. Những gì ông thấy không giống như lời bố mẹ ông nói. Ông cảm thấy yêu mến và tin tưởng tất cả mọi người xung quanh. Ông thấy cuộc sống là chốn bình yên và an toàn. Kết quả là ông nhận ra mình khác biệt với chính gia đình mình. Chưa bao giờ ông cảm thấytự tin với quan điểm của mình, bởi gia đình ông luôn cho rằng quan điểm đó là hoàn toàn sai lầm. Mỗi khi ông và mẹ trò chuyện về một người nào đó và ông khen ngợi họ dễ thương, tốt bụng, thế nào mẹ ông cũng ngán ngẩm: "Cứ chờ mà xem!". Cháu biết không, tấm bản đồ của ông lúc ấy thật sự bế tắc. (Da-ni-en Gốt-li-ép, Những bức thư gửi cháu Sam, Thông điệp cuộc sống) Câu 1. Chỉ ra sự khác biệt trong quan điểm giữa "ông" và "mẹ ông". Câu 2. Tai sao "ông" chưa bao giờ cảm thấy tự tin với quan điểm của mình? Câu 3.Chỉ ra ba phép liên kết được sử dụng trong đoạn trích trên. Câu 4. Em hiểu hình ảnh"tấm bản đồ" trong câu văn sau như thế nào? "Cháu biết không, tấm bản đồ của ông lúc ấy thật sự bế tắc". Câu 5. Theo em, chúng ta cần những điều kiện nào để tìm ra tấm bản đồ cho chính mình? Câu 6: Trong đời sống có rất nhiều vấn đề cần phải trao đổi, trình bày ý kiến của mình hoặc tán thành hoặc phản đối bằng cách nêu ra lí lẽ, dẫn chứng và lập luận để thuyết phục người nghe. Em hãy viết bài văn nghị luận phản đối quan niệm: Cuộc sống chỉ cần gia đình, không cần bạn bè

Mọi ng giúp mk vs ạ mk đang cần gấp

1
22 tháng 5 2025


Đoạn trích:
"Khi ông còn nhỏ, mẹ ông luôn nhìn cuộc đời này như một nơi đầy hiểm nguy. Bà vẫn hay nói với ông rằng: 'Để tồn tại...'"

Câu hỏi:

  • Khi ông còn nhỏ, mẹ ông nhìn cuộc đời như thế nào?
  • Mẹ ông thường nói gì với ông?

Trả lời:

  • Khi ông còn nhỏ, mẹ ông luôn nhìn cuộc đời này như một nơi đầy hiểm nguy.
  • Mẹ ông thường nói với ông rằng: "Để tồn tại..."
Câu 1. (2.0 điểm) Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ của em về ý kiến: “Ai cũng cần có một “điểm neo” trên tấm bản đồ rộng lớn của cuộc đời”. Câu 2. (4.0 điểm) Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) phân tích những nét đặc sắc về nghệ thuật của văn bản sau đây.       Việt Nam ơi Việt Nam ơi! Đất nước tôi yêu Từ lúc nghe lời ru của mẹ Cánh cò bay...
Đọc tiếp

Câu 1. (2.0 điểm) Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ của em về ý kiến: “Ai cũng cần có một “điểm neo” trên tấm bản đồ rộng lớn của cuộc đời”.

Câu 2. (4.0 điểm) Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) phân tích những nét đặc sắc về nghệ thuật của văn bản sau đây.

      Việt Nam ơi

Việt Nam ơi!
Đất nước tôi yêu
Từ lúc nghe lời ru của mẹ
Cánh cò bay trong những giấc mơ
Từ lúc nghe truyền thuyết mẹ Âu Cơ
Từ lúc tôi còn chập chững tuổi thơ

Việt Nam ơi!
Đất mẹ dấu yêu
Của những con người
Đã bao đời đầu trần chân đất
Mà làm nên kỳ tích bốn ngàn năm
Qua bể dâu
Dẫu có điêu linh, dẫu có thăng trầm
Hào khí oai hùng muôn đời truyền lại
Để thác ghềnh rồi cũng vượt qua
Đường đến vinh quang nhiều bão tố phong ba

Việt Nam ơi!
Tiếng gọi từ trái tim
Nghe đâu đây lời tổ tiên vang vọng
Vận nước thịnh, suy, khát khao luôn cháy bỏng
Vượt những đảo điên, xây dựng ước mơ
Đường thênh thang nhịp thời đại đang chờ

Việt Nam ơi!
Đất nước bên bờ biển xanh
Toả nắng lung linh lòng người say đắm
Những bi hùng suốt chiều dài sâu thẳm
Và trăn trở hôm nay luôn day dứt trong lòng
Tiếng yêu thương vang vọng giữa trời không
Ơi Việt Nam!

                         (Huy Tùng, Thuở ấy, NXB Hội Nhà văn, TP Hồ Chí Minh, 2017)

* Chú thích:

- Huy Tùng sinh ngày 10/04/1960, tên thật là Vũ Minh Quyền, quê ở xã Ninh Xuân, huyện Hoa Lư, tỉnh Ninh Bình, trú tại quận Tân Bình, thành phố Hồ Chí Minh. Năm 18 tuổi, ông vào bộ đội và tham gia chiến trường K từ tháng 8/1978 đến tháng 9/1980, về học tại Trường Sĩ quan Lục quân 2 đến khi tốt nghiệp năm 1983 và làm cán bộ, giáo viên tại đây đến hết tháng 10/1988.

- Bài thơ đã được nhạc sĩ Hoàng Mạnh Toàn phổ thành ca khúc cùng tên.

61

Câu 1


Con người sinh ra đều là số 0 tròn trĩnh. Mỗi chúng ta cần phải cố gắng vươn lên và tạo lập riêng cho bản thân mình một cuộc sống tốt đẹp hơn, rèn luyện cho mình những đức tính tốt đẹp. Một trong số những đức tính tốt đẹp mà chúng ta cần rèn luyện chính là khiêm tốn và không kiêu căng, tự mãn. Khiêm tốn trái với kiêu căng, tự mãn, khiêm tốn là có ý thức và thái độ đúng mực trong việc đánh giá bản thân, những việc mình đã làm. Tính kiêu căng và tự mãn xuất phát từ tầm hiểu biết hạn hẹp của con người, chỉ mới được người khác khen ngợi chút xíu đã đâm ra huênh hoang, cao ngạo, cho mình là hơn người, đây là một tính cách vô cùng xấu của con người. Bên cạnh đó, tính kiêu căng và tự mãn còn bắt nguồn từ một số người tuy có năng lực hoặc có được một thành tựu nhỏ cho bản thân mình thì lại khoe khoang, cho mình hơn người, không ai có thể bằng mình, từ đó dẫn đến chủ quan và thất bại trong cuộc sống. Người kiêu căng và tự mãn sớm muộn cũng bị người khác xa lánh, không được tin tưởng, tín nhiệm, lâu dần trở nên cô lập, sẽ không nhận được sự giúp đỡ, tương trợ của mọi người. Nếu con người bỏ được tính kiêu căng và tự mãn sẽ trở nên khiêm tốn, đáng yêu, nhận được sự yêu quý của mọi người xung quanh, cuộc sống của người đó sẽ trở nên tốt đẹp hơn và cộng đồng cũng trở nên tốt đẹp hơn. Tuy nhiên, chúng ta không thể phủ nhận rằng trong cuộc sống hiện nay vẫn còn có những con người sống với lòng khiêm tốn cùng nhiều đức tính tốt đẹp khác được mọi người yêu quý, tin tưởng và tín nhiệm. Lại có những người tuy trước đây họ kiêu căng tự mãn nhưng họ đã rút ra kinh nghiệm cho bản thân và sửa đổi để tốt hơn,… những người này xứng đáng là tấm gương để học tập theo. Mỗi con người được sống một lần duy nhất và chúng ta được lựa chọn cho mình các sống. Hãy sống thật tích cực, ý nghĩa, tạo dựng cho cuộc đời những giá trị tốt đẹp.

Câu 2


Tình yêu quê hương đất nước là mạch nguồn cảm xúc vô tận trong thi ca Việt Nam. Nếu như Nguyễn Khoa Điềm khắc họa Đất Nước bằng những câu chuyện dân gian, thì "Việt Nam ơi" (Huy Tùng) lại là tiếng gọi từ trái tim, là bản trường ca cảm xúc về một Việt Nam bình dị mà anh hùng. Nét đặc sắc nhất của văn bản không chỉ nằm ở nội dung cảm xúc mà còn ở những sáng tạo nghệ thuật độc đáo, kết hợp hài hòa giữa trữ tình và chính luận.

Trước hết, thể thơ tự do với nhịp điệu linh hoạt đã tạo điều kiện cho cảm xúc được tuôn trào tự nhiên. Bài thơ như một bài hát, lúc trầm lắng, tha thiết khi hoài niệm về lời ru của mẹ, về hình ảnh "cánh cò bay trong những giấc mơ", khi lại mạnh mẽ, dồn dập như nhịp sống thời đại mới. Sự linh hoạt trong câu chữ, không gò bó về vần điệu, giúp nhà thơ bộc lộ tình yêu Tổ quốc một cách chân thành và trực tiếp nhất.

Điểm nhấn nghệ thuật ấn tượng nhất là việc sử dụng điệp ngữ và điệp cấu trúc. Câu thơ "Việt Nam ơi!" được lặp lại nhiều lần, đóng vai trò như một điệp khúc, vừa là tiếng gọi thiêng liêng, vừa là lời thầm thì yêu thương. Mỗi lần cất tiếng gọi là một lần cảm xúc được đẩy lên cao trào, thể hiện sự gắn bó, thấu hiểu và lòng tự hào dân tộc. Bên cạnh đó, điệp cấu trúc "Từ lúc..." gợi lên chiều sâu thời gian, khẳng định tình yêu đất nước đã thấm sâu vào tâm hồn con người từ thuở nằm nôi, qua lời ru của mẹ cho đến khi trưởng thành.

Hình ảnh thơ trong tác phẩm vừa bình dị, gần gũi, vừa mang đậm màu sắc văn hóa dân tộc. "Lời ru", "cánh cò", "truyền thuyết mẹ Âu Cơ" gợi về cội nguồn văn hóa, lịch sử lâu đời. Đặc biệt, hình ảnh hoán dụ "đầu trần chân đất" đối lập với "kỳ tích bốn ngàn năm" đã khắc họa tài tình sự vĩ đại của con người Việt Nam. Dù điêu linh, thăng trầm, nhưng chính sự giản dị, cần cù ấy đã tạo nên sức mạnh quật cường, bền bỉ qua bao thời đại.

Giọng điệu thơ là sự hòa quyện giữa trữ tình và chính luận. Ở những khổ đầu, giọng thơ nhẹ nhàng, sâu lắng, tràn đầy tình cảm. Nhưng càng về sau, khi nói đến "hào khí oai hùng", "vượt những đảo điên", giọng thơ chuyển sang hào hùng, trang trọng và mang tính khẳng định cao. Điều này thể hiện tư thế hiên ngang, tinh thần sẵn sàng bảo vệ và xây dựng Tổ quốc của thế hệ trẻ.

Tóm lại, bằng thể thơ tự do, điệp ngữ đậm đà, hình ảnh hoán dụ độc đáo và giọng điệu truyền cảm, "Việt Nam ơi" đã thành công trong việc khơi gợi tình yêu quê hương trong lòng người đọc. Tác phẩm không chỉ là lời ca ngợi lịch sử hào hùng mà còn là tiếng gọi thế hệ trẻ xây dựng một Việt Nam tươi đẹp, rạng rỡ "bên bờ biển xanh".

Câu1

Trong hành trình rộng lớn của cuộc đời, mỗi người đều cần có một “điểm neo” để định hướng và giữ vững bản thân. “Điểm neo” có thể là ước mơ, lý tưởng sống, gia đình, hay một niềm tin sâu sắc nào đó. Khi cuộc sống bình yên, ta có thể chưa nhận ra tầm quan trọng của nó, nhưng khi đối diện với khó khăn, thử thách, “điểm neo” chính là thứ giúp ta không bị cuốn trôi. Nó giúp con người giữ được bản lĩnh, không lạc lối giữa những cám dỗ và biến động của cuộc đời. Một người có mục tiêu rõ ràng sẽ biết mình cần làm gì, đi về đâu, từ đó sống có ý nghĩa hơn. Ngược lại, nếu không có “điểm neo”, con người dễ rơi vào trạng thái hoang mang, mất phương hướng. Vì vậy, mỗi chúng ta cần tự tìm cho mình một “điểm neo” vững chắc – đó có thể là khát vọng vươn lên, tình yêu thương gia đình hoặc những giá trị tốt đẹp mà ta theo đuổi. Khi có “điểm neo”, ta sẽ vững vàng hơn trước sóng gió và từng bước chạm tới thành công.


25 tháng 3 2025

Câu 9: 
Nhân vật ông phú hộ trong câu chuyện "Cây tre trăm đốt" là người giàu nhưng lại tham lam và ích kỷ. Ông ta không hài lòng với những gì mình có mà luôn muốn chiếm đoạt thêm tài sản của người khác. Sự tham lam của ông đưa ra yêu cầu vô lý, đưa người khác vào vấn đề khó khăn. Hành động của ông phú hộ có thể hiện sự thu hẹp hòi và thiếu lòng nhân ái.

Câu 10:
Từ nội dung câu chuyện, em rút ra bài học về sự tham lam. Tham lam chỉ mang lại mạch rối và mất mát, trong khi biết hài lòng và sống tử tế mới là cách sống đúng đắn. Câu chuyện cũng nhấn mạnh rằng xin vui lòng tham gia để có thể dẫn đến hậu quả không được chuyển trước đó, và những người khác sẽ không bao giờ chấp nhận những yêu cầu vô lý từ sự tham lam của mình.

BẠN TICK CHO MIK NHÉ

25 tháng 3 2025

Bài thơ "Mẹ là tất cả" của tác giả Lăng Kim Thanh đã khắc họa một cách sâu sắc tình cảm thiêng liêng và vô cùng đặc biệt mà tác giả dành cho người mẹ. Đọc bài thơ, em cảm nhận được một tình yêu thương vô bờ bến, một lòng biết ơn vô cùng sâu sắc dành cho mẹ – người đã hy sinh cả cuộc đời để chăm sóc và bảo vệ con cái. Mẹ trong bài thơ không chỉ là người sinh thành mà còn là nguồn động viên, nhẹ nhàng trong những lúc khó khăn. Từng câu chữ trong bài thơ như chứa tinh thần cảm kích, kính trọng và tôn thờ đối với mẹ. Mẹ là tất cả, là nguồn sống, là điểm tựa vững chắc của con, là người mảnh sáng con đường tương lai cho con bước đi. Em cảm thấy mình thật may mắn khi có một người mẹ tuyệt vời như vậy. Bài thơ làm em thêm yêu quý và trân trọng mẹ hơn, và hiểu rằng tình mẹ là vô giá, không có gì có thể so sánh được.

MN TICK CHO MIK NHÉ

Câu 1:

Bài làm

"Tác phẩm nghệ thuật sẽ là một thứ vô giá trị nếu nó không phục vụ cho mục đích nâng cao phẩm giá con người"(Bê-in-xki). Ý nghĩa nhân văn cao cả ấy đã được Sếch-xpi-a gửi gắm trọn vẹn qua nhân vật Hăm-lét trong đoạn trích "Cái bẫy chuột" qua câu thoại đầu đến câu thoại cuối: "Hãy nghe nó thúc báo oan trả cừu... ta phải đến gặp mẹ ta". Ở đoạn trích này, Hăm-lét hiện lên với vẻ đẹp của một con người đầy mưu trí, dũng cảm và giàu lòng nhân văn. Để làm sáng tỏ tội ác của Clô-đi-út, Hăm-lét đã chủ động thiết lập một tình huống kịch độc đáo – dùng nghệ thuật để truy tìm sự thật. Qua ngôn ngữ đối thoại đầy sắc bén, thâm thúy với nhà vua và hoàng hậu, chàng vừa phân tán sự chú ý của kẻ thù, vừa dồn chúng vào chân tường tâm lý. Đặc biệt, nghệ thuật độc thoại nội tâm ở cuối đoạn trích khi Hăm-lét đối diện với nỗi hận thù sục sôi đã bộc lộ chiều sâu tư tưởng của nhân vật. Dù trong lòng đau đớn, phẫn nộ, chàng vẫn kiên quyết giữ vững lằn ranh đạo đức khi tự dặn lòng "quyết không được bất nghĩa bất nhân" với mẹ. Bằng kết cấu kịch tính, nghệ thuật xây dựng ngôn ngữ độc thoại đắt giá và điểm nhìn nội tâm sâu sắc, Sếch-xpi-a không chỉ khắc họa thành công một người anh hùng lý trí mà còn gửi gắm thông điệp nhân đạo, triết lí sâu sắc: khi đứng trước nghịch cảnh, con người phải luôn bảo vệ thiên tính nhân văn. Thành công của nhân vật đã khẳng định cái tầm của một thiên tài văn học nhân loại. Giống như quy luật về sức sống của văn học chân chính, hình tượng Hăm-lét cùng đoạn trích này sẽ luôn giữ nguyên giá trị thời đại, nhắc nhở mỗi chúng ta bài học về sự tỉnh táo, giữ gìn lương tri và đạo đức trước những cám dỗ, thù hận trong cuộc sống.

Câu 2:

Bài làm

“Nơi lạnh nhất thế giới không phải là Bắc Cực mà là nơi thiếu vắng tình thương” (Maxim Gorky).Quả thật, sự lạnh giá của trái tim chính là cội nguồn của mọi bi kịch nhân loại. Từ thực tế đó, mục sư Martin Luther King đã để lại một nhận định đầy nhức nhối: “Con người sinh ra không phải để làm ác, nhưng sự im lặng trước cái ác cũng là một tội ác”. Câu nói này có ý nghĩa vô cùng quan trọng, như một hồi chuông cảnh tỉnh sâu sắc về thái độ sống thờ ơ, vô cảm đang gặm nhấm đạo đức của con người trong xã hội hiện đại.

Khi khẳng định “con người sinh ra không phải để làm ác”, tác giả tin vào bản chất nguyên thủy của con người là hướng thiện. Tuy nhiên, vế sau mới là trọng tâm: “sự im lặng trước cái ác cũng là một tội ác”. “Im lặng” là sự thờ ơ, thấy sai không nói, thấy khuất tất không mắng nhiếc, thấy bất công không bảo vệ. Câu nói khẳng định một sự thật: sự dung túng, thỏa hiệp thụ động đối với cái xấu cũng nguy hiểm và đáng lên án ngang bằng với kẻ trực tiếp gây ra tội ác.

“Thế giới chịu tổn thất nặng nề không phải vì sự tàn bạo của những kẻ xấu, mà vì sự im lặng của những người tốt.” ( Albert Einstein).Đối với cá nhân,sự im lặng ở mỗi cá nhân thường xuất phát từ tâm lý ích kỷ, nỗi sợ hãi bị trả thù hoặc tư tưởng "mũ ni che tai". Khi đối diện với bạo lực học đường, nhiều học sinh lựa chọn im lặng, ngoảnh mặt làm ngơ trước cảnh bạn mình bị bắt nạt.Câu chuyện về nam sinh dũng cảm Nguyễn Văn Nam (Nghệ An), người đã không im lặng trước nguy hiểm mà xả thân cứu sống 5 em học sinh đuối nước, chấp nhận hy sinh bản thân. Nếu Nam chọn sự ích kỷ và im lặng né tránh của một cá nhân thông thường, các em nhỏ đã không có cơ hội sống sót. Sự dũng cảm cất tiếng nói và hành động của một cá nhân chính là khắc tinh của cái ác và sự rủi ro.

"Ai chấp nhận cái ác mà không chống lại nó, thực chất đang hợp tác với nó.” (Martin Luther King).Đối với mọi người,khi sự im lặng lan rộng thành hiệu ứng đám đông, mối quan hệ giữa người với người sẽ trở nên lạnh lẽo, vô cảm.Vụ án của cô bé Duyệt Duyệt ở Trung Quốc khi bị xe tải chèn qua trên đường; lần lượt 18 người bộ hành đi ngang qua đều nhìn thấy nhưng họ lựa chọn im lặng, né tránh và bước tiếp. Sự thờ ơ của 18 con người đó đã tước đi cơ hội cứu sống đứa trẻ, biến họ thành những "kẻ sát nhân thụ động". Khi mọi người chọn cách im lặng trước nỗi đau của đồng loại, lằn ranh đạo đức giữa con người và muông thú sẽ bị xóa nhòa.

“Sự im lặng của người tốt còn đáng sợ hơn cả tiếng gào thét của kẻ xấu.” (Martin Luther King).Đối với xã hội, ở cấp độ vĩ mô, một xã hội im lặng là một xã hội đang chết lâm sàng về mặt luật pháp và nhân văn. Khi cái ác hoành hành mà cộng đồng không lên tiếng, cấu trúc an toàn của xã hội sẽ sụp đổ. Tại Việt Nam, sự ra đời của các mô hình như "CLB Hiệp sĩ đường phố" tại TP. Hồ Chí Minh hay Bình Dương là câu trả lời mạnh mẽ chống lại sự im lặng xã hội. Những công dân bình thường đã liên kết lại, không im lặng trước nạn trộm cướp nguy hiểm để bảo vệ bình yên cho cộng đồng. Một xã hội chỉ thực sự văn minh và tiến bộ khi toàn thể cộng đồng biết đồng lòng lên tiếng, thiết lập các hàng rào pháp lý và đạo đức để đẩy lùi bóng tối.

“Khi chúng ta im lặng trước những điều quan trọng, đó là ngày cuộc sống của chúng ta bắt đầu kết thúc.” (Martin Luther King).Để xóa bỏ sự im lặng đáng sợ này, mỗi cá nhân phải tự trang bị cho mình lòng trắc ẩn và sự chính trực qua những hành động nhỏ nhất như phê bình một hành vi phá hoại công cộng. Gia đình và nhà trường cần tăng cường giáo dục kỹ năng sống, bài trừ bệnh vô cảm. Đồng thời, xã hội cần có các công cụ pháp lý nghiêm minh, cơ chế bảo vệ người tố giác tội phạm, để tiếng nói chính nghĩa luôn được che chở và tôn vinh.

Tuy nhiên, chúng ta cần thẳng thắn phê phán những kẻ nhân danh "chống cái ác" một cách mù quáng. Đó là hiện tượng "anh hùng bàn phím", phe phái hùa nhau dùng bạo lực mạng để tấn công, nhục mạ người khác khi chưa rõ thực hư. Việc lên tiếng bảo vệ công lý phải đi đôi với tri thức và sự thượng tôn pháp luật, chứ không phải là sự kích động hay trả thù cá nhân.

“Cuộc sống không phải là một đường thẳng, nó là sự lựa chọn giữa việc cúi đầu cam chịu hay ngẩng cao đầu để đấu tranh.” Lời cảnh tỉnh của mục sư Martin Luther King về sự im lặng trước cái ác đã chạm đến cốt lõi của đạo đức nhân sinh, nhắc nhở chúng ta về trách nhiệm của mỗi cá nhân đối với vận mệnh của cộng đồng. Chúng ta cần quyết liệt lan tỏa tinh thần dũng cảm, sự chính trực và lòng trắc ẩn để biến mỗi lời nói, mỗi hành động trở thành ngọn hải đăng đẩy lùi bóng tối vô cảm. Đồng thời, cần mạnh mẽ bác bỏ tư tưởng vị kỷ "đèn nhà ai nhà nấy rạng" cũng như lối sống thỏa hiệp, dung túng cho cái xấu. Xin đừng để sự im lặng của chúng ta trở thành đồng phạm của cái ác; hãy lên tiếng để thế giới này được sưởi ấm bằng tình yêu thương và công lý vĩnh hằng.



17 tháng 5

Câu 1 (khoảng 200 chữ)

Nhân vật Hăm-lét hiện lên là một con người có tâm hồn cao đẹp nhưng mang nhiều bi kịch nội tâm. Trước cái chết của cha và sự phản bội của mẹ, Hăm-lét rơi vào trạng thái đau đớn, hoang mang và day dứt. Chàng nhận ra sự giả dối, tàn ác đang bao trùm cuộc sống nơi cung đình. Vì vậy, Hăm-lét luôn suy tư, trăn trở về lẽ sống, về con người và công lí. Đặc biệt, qua những lời độc thoại nổi tiếng, nhân vật thể hiện cuộc đấu tranh gay gắt giữa sống và chết, giữa hành động và do dự. Hăm-lét muốn đứng lên chống lại cái ác nhưng lại bị giằng xé bởi nỗi cô đơn và sự nghi ngờ. Điều đó cho thấy chàng là người giàu trí tuệ, nhạy cảm và có ý thức sâu sắc về trách nhiệm. Qua nhân vật Hăm-lét, tác giả không chỉ phản ánh bi kịch của con người thời đại mà còn ca ngợi khát vọng hướng tới công lí, sự thật và phẩm giá con người.

Câu 2 (khoảng 600 chữ)

Martin Luther King Jr. từng nói: “Con người sinh ra không phải để làm ác, nhưng sự im lặng trước cái ác cũng là một tội ác.” Câu nói đã gửi gắm một thông điệp sâu sắc về trách nhiệm của mỗi cá nhân trước những điều sai trái trong cuộc sống.


Cái ác là những hành vi gây tổn thương cho con người và xã hội như bạo lực, bất công, gian dối, bắt nạt hay vô cảm. Im lặng trước cái ác nghĩa là thờ ơ, không lên tiếng, không hành động để ngăn chặn điều sai trái dù bản thân nhận thức được hậu quả của nó. Theo Martin Luther King, khi con người chọn im lặng, họ đã gián tiếp tiếp tay cho cái ác tồn tại và lan rộng.


Trong cuộc sống, cái ác sẽ trở nên nguy hiểm hơn nếu không ai dám đấu tranh chống lại nó. Một học sinh bị bắt nạt nhưng bạn bè xung quanh chỉ đứng nhìn và im lặng thì sự im lặng ấy khiến nạn nhân thêm đau khổ, còn kẻ xấu càng lấn tới. Ngoài xã hội cũng vậy, trước tham nhũng, bạo lực hay những hành vi vô đạo đức, nếu mọi người đều sợ hãi hoặc thờ ơ thì công lí sẽ dần bị chà đạp. Vì thế, lên tiếng bảo vệ lẽ phải không chỉ là quyền mà còn là trách nhiệm của mỗi con người.


Tuy nhiên, đấu tranh với cái ác không có nghĩa là hành động thiếu suy nghĩ hay cực đoan. Mỗi người cần có cách ứng xử phù hợp: biết lên tiếng đúng lúc, báo cho người có trách nhiệm, bảo vệ người yếu thế và lan tỏa điều tích cực. Đôi khi chỉ một lời bênh vực, một hành động giúp đỡ nhỏ bé cũng có thể đem lại sức mạnh lớn lao cho người khác. Sự dũng cảm ấy góp phần xây dựng một xã hội công bằng và nhân văn hơn.


Trong thực tế, có rất nhiều người dám đứng lên chống lại cái xấu. Đó là những bác sĩ tận tụy cứu người trong đại dịch, những chiến sĩ công an đấu tranh với tội phạm hay những người trẻ lên tiếng bảo vệ môi trường, bảo vệ nạn nhân bị bạo lực học đường. Họ là minh chứng cho tinh thần trách nhiệm và lòng nhân ái của con người.


Bên cạnh đó, vẫn còn nhiều người sống vô cảm, chỉ biết quan tâm đến lợi ích cá nhân. Một số người chứng kiến người khác gặp nguy hiểm nhưng không giúp đỡ; có người thấy hành vi sai trái nhưng chọn im lặng vì sợ liên lụy. Lối sống ấy khiến các giá trị đạo đức bị mai một và làm xã hội trở nên lạnh lẽo hơn.


Là học sinh, chúng ta cần rèn luyện lòng dũng cảm, biết phân biệt đúng sai và không thờ ơ trước bất công. Mỗi người hãy bắt đầu từ những việc nhỏ như giúp đỡ bạn bè, bảo vệ người yếu thế, phê phán hành vi gian lận hay bạo lực học đường. Khi biết sống có trách nhiệm và yêu thương, chúng ta sẽ góp phần đẩy lùi cái ác khỏi cuộc sống.


Câu nói của Martin Luther King là lời nhắc nhở sâu sắc về thái độ sống của con người. Cái ác không chỉ đến từ những hành động xấu xa mà đôi khi còn lớn lên từ sự im lặng của những người xung quanh. Vì vậy, mỗi chúng ta cần sống có trách nhiệm, dũng cảm bảo vệ lẽ phải để cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn.

22 tháng 5 2025

 văn

Đề bài:
Trong hai câu văn sau:
"Hai mẹ con tôi luôn động viên, an ủi và giúp đỡ nhau trong học tập. Cụ thể, cho đến ngày chúng tôi tốt nghiệp..."


Câu hỏi:
Câu in đậm liên kết với câu nào?


Trả lời:

  • Câu "Cụ thể, cho đến ngày chúng tôi tốt nghiệp..." là câu in đậm.
  • Câu này liên kết với câu trước đó ("Hai mẹ con tôi luôn động viên, an ủi và giúp đỡ nhau trong học tập") bằng cách làm rõ, bổ sung ý nghĩa cho câu trước.
  • Cụ thể, nó giải thích rõ hơn về thời gian và mức độ của việc động viên, an ủi và giúp đỡ nhau trong học tập (đó là kéo dài cho đến ngày tốt nghiệp).