K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

22 tháng 5 2025

uy nghĩ cá nhân)

Lòng yêu nước là động lực giúp mỗi người Việt Nam nỗ lực học tập, lao động và đóng góp cho xã hội. Trong thời đại mới, yêu nước còn thể hiện qua việc giữ gìn bản sắc văn hóa, bảo vệ môi trường, tuân thủ pháp luật và đoàn kết xây dựng đất nước. Lòng yêu nước giúp chúng ta vượt qua khó khăn, phát triển bản thân và góp phần làm cho Tổ quốc ngày càng giàu mạnh, văn minh.


22 tháng 3 2025

Ý nghĩa của sự tha thứ trong cuộc sống

Tha thứ - hai tiếng tưởng chừng đơn giản nhưng lại mang trong mình sức mạnh phi thường, có thể hàn gắn những vết thương lòng, kiến tạo nên những mối quan hệ tốt đẹp và mang đến sự bình an cho tâm hồn. Trong cuộc sống, ai cũng từng trải qua những tổn thương, mất mát do người khác gây ra. Vậy tại sao sự tha thứ lại quan trọng đến thế?

Trước hết, tha thứ là chìa khóa giải phóng bản thân khỏi những gánh nặng của quá khứ. Khi ta ôm giữ hận thù, oán giận, ta tự trói buộc mình vào những cảm xúc tiêu cực, khiến tâm hồn trở nên nặng nề, u ám. Tha thứ không có nghĩa là quên đi nỗi đau, mà là chấp nhận nó, buông bỏ nó để có thể bước tiếp trên con đường đời. Tha thứ giúp ta giải tỏa những cảm xúc tiêu cực, xoa dịu những vết thương lòng, trả lại sự thanh thản cho tâm hồn.

Thứ hai, tha thứ là nền tảng để xây dựng và duy trì những mối quan hệ tốt đẹp. Trong cuộc sống, không ai tránh khỏi những sai lầm, vấp ngã. Tha thứ cho người khác là trao cho họ cơ hội để sửa sai, làm lại từ đầu. Tha thứ giúp hàn gắn những rạn nứt trong các mối quan hệ, tạo dựng sự tin tưởng và gắn kết. Khi ta biết tha thứ, ta cũng sẽ dễ dàng nhận được sự tha thứ từ người khác, tạo nên một vòng tròn yêu thương và bao dung.

Thứ ba, tha thứ là một hành động cao thượng, thể hiện sự bao dung và lòng vị tha của con người. Tha thứ không phải là sự yếu đuối, mà là sức mạnh của một tâm hồn rộng lớn. Tha thứ cho người khác cũng là tha thứ cho chính mình, giúp ta trở nên tốt đẹp hơn, trưởng thành hơn. Khi ta biết tha thứ, ta sẽ nhận ra rằng cuộc sống không chỉ có những lỗi lầm, tổn thương, mà còn có những điều tốt đẹp, đáng trân trọng.

Tuy nhiên, tha thứ không phải là điều dễ dàng. Đôi khi, những tổn thương quá lớn khiến ta khó lòng buông bỏ. Nhưng hãy nhớ rằng, tha thứ không phải là một hành động đơn lẻ, mà là một quá trình. Hãy bắt đầu từ những điều nhỏ nhất, từ những người gần gũi nhất. Hãy học cách chấp nhận sự không hoàn hảo của con người, học cách đặt mình vào vị trí của người khác để thấu hiểu và cảm thông.

Trong cuộc sống, sẽ có những lúc ta phải đối mặt với những nỗi đau, những mất mát. Nhưng hãy nhớ rằng, tha thứ luôn là một lựa chọn. Hãy chọn tha thứ để giải phóng bản thân, để xây dựng những mối quan hệ tốt đẹp, để trở thành một người tốt đẹp hơn. Hãy để sự tha thứ trở thành một phần không thể thiếu trong hành trang cuộc đời của mỗi chúng ta.

Đọc văn bản sau:VIỆT NAM ĐỐI MẶT VỚI DÂN SỐ GIÀ     TTO – Sau khi bắt đầu thời kỳ già hóa dân số vào năm 2011 với tỉ lệ dân số từ 60 tuổi trở lên chiếm 9,9%, Việt Nam sẽ trải qua giai đoạn dân số già từ 2026 – 2054 khi tỉ lệ người 65 tuổi trở lên chiếm từ 10 – 19,9%.     Như vậy, như nhiều chuyên gia từng cảnh báo, Việt Nam chưa giàu nhưng dân số đã bắt đầu già hóa. Và...
Đọc tiếp

Đọc văn bản sau:

VIỆT NAM ĐỐI MẶT VỚI DÂN SỐ GIÀ

     TTO – Sau khi bắt đầu thời kỳ già hóa dân số vào năm 2011 với tỉ lệ dân số từ 60 tuổi trở lên chiếm 9,9%, Việt Nam sẽ trải qua giai đoạn dân số già từ 2026 – 2054 khi tỉ lệ người 65 tuổi trở lên chiếm từ 10 – 19,9%.

     Như vậy, như nhiều chuyên gia từng cảnh báo, Việt Nam chưa giàu nhưng dân số đã bắt đầu già hóa. Và từ 2054 – 2069, Việt Nam sẽ trải qua giai đoạn dân số rất già, khi người từ 65 tuổi trở lên chiếm 20 – 29,9%. Việt Nam cũng được xem là quốc gia có thời gian chuyển từ "già hóa dân số" sang "dân số già" vào nhóm nhanh trên thế giới, dự báo là 20 năm, trong khi Nhật Bản và Trung Quốc là 26 năm, Anh và Tây Ban Nha 45 năm...

     Dân số già nhanh

     Phát biểu tại hội thảo "Dân số và phát triển", được Tổng cục Dân số – Kế hoạch hóa gia đình (Bộ Y tế) tổ chức ngày 24 – 12, ông Nguyễn Doãn Tú, Tổng cục trưởng Tổng cục Dân số – kế hoạch hóa gia đình, cho rằng một trong những chính sách để hạn chế tốc độ già hóa dân số là duy trì mức sinh thay thế. "Việt Nam đã duy trì được mức sinh thay thế, giữ được tổng tỉ suất sinh ở mức xung quanh 2 con/bà mẹ từ 2006 đến nay."– ông Tú chia sẻ.

     Tuy nhiên, những chính sách để hỗ trợ thêm còn rất ít, thậm chí chưa có. "Hãy đặt mình vào vị trí của các công nhân, sinh con nhưng nhà trẻ, trường mẫu giáo... đều ít có hoặc chi phí cao, các gia đình trẻ ít dám sinh con. Ngay các gia đình ở thành thị, hai vợ chồng có công việc ổn định nhưng mức lương thông thường cũng rất khó khăn khi nuôi 2 con ăn học." – ông Tú bình luận.

     Chính vì lý do này, dù đã có chính sách nhằm nâng mức sinh ở vùng có mức sinh thấp dưới mức sinh thay thế, đồng thời giảm mức sinh ở vùng có mức sinh cao, nhưng mức sinh được thông báo gần nhất ở TP.HCM ở mức trên 1,3 con/bà mẹ vẫn là mức sinh thấp nhất nước và còn có xu hướng giảm thêm.

     "Kinh nghiệm ở Hàn Quốc và nhiều quốc gia cho thấy nếu mức sinh đã xuống thấp sẽ rất khó để tăng sinh trở lại. Khi mức sinh thấp, dân số càng già với tốc độ nhanh hơn." – ông Tú khuyến cáo.

     Trong khi đó, theo ông Nguyễn Xuân Trường, Vụ trưởng Vụ Cơ cấu và quy mô dân số (Tổng cục Dân số - Kế hoạch hóa gia đình), đặc điểm của người cao tuổi ở Việt Nam là trên 70% phải tự lao động kiếm sống với sự hỗ trợ của con cháu, chỉ 25,5% sống bằng lương hưu và trợ cấp xã hội.

     Con số này dự báo không có thay đổi nhiều trong thời gian tới. Trong năm 2020, Hà Nội chỉ mới có khoảng 40% người lao động tham gia bảo hiểm xã hội và theo mục tiêu đến năm 2021, 45% người lao động cả nước sẽ tham gia bảo hiểm xã hội. Khi bước vào thời kỳ dân số già, số người già tăng cao cùng với tỉ lệ người già không có lương hưu/trợ cấp cũng tăng theo vô hình trung sẽ là một gánh nặng về an sinh xã hội.

Hình dân số già

Nguồn: Tổng cục Thống kê và Tổng cục Dân số – KHHGĐ – Đồ họa: TUẤN ANH

[…]

(Theo Lan Anh, https://tuoitre.vn, ngày 25/12/2020)

Thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 6 (trình bày ngắn gọn):

Câu 1. Mục đích của văn bản là gì?

Câu 2. Chỉ ra một vài đặc điểm về hình thức để xác định kiểu văn bản.

Câu 3.

a. Xác định 01 phép liên kết được dùng trong đoạn sau:

     Như vậy, như nhiều chuyên gia từng cảnh báo, Việt Nam chưa giàu nhưng dân số đã bắt đầu già hóa. Và từ 2054 – 2069, Việt Nam sẽ trải qua giai đoạn dân số rất già, khi người từ 65 tuổi trở lên chiếm 20 – 29,9%.

b. Xác định phép liên kết chủ yếu được dùng để liên kết hai đoạn văn sau:

     Trong khi đó, theo ông Nguyễn Xuân Trường, Vụ trưởng Vụ Cơ cấu và quy mô dân số (Tổng cục Dân số - Kế hoạch hóa gia đình), đặc điểm của người cao tuổi ở Việt Nam là trên 70% phải tự lao động kiếm sống với sự hỗ trợ của con cháu, chỉ 25,5% sống bằng lương hưu và trợ cấp xã hội.

     Con số này dự báo không có thay đổi nhiều trong thời gian tới. Trong năm 2020, Hà Nội chỉ mới có khoảng 40% người lao động tham gia bảo hiểm xã hội và theo mục tiêu đến năm 2021, 45% người lao động cả nước sẽ tham gia bảo hiểm xã hội. Khi bước vào thời kỳ dân số già, số người già tăng cao cùng với tỉ lệ người già không có lương hưu/trợ cấp cũng tăng theo vô hình trung sẽ là một gánh nặng về an sinh xã hội.

Câu 4. Trình bày hiệu quả của cách triển khai thông tin trong đoạn văn sau.

     Tuy nhiên, những chính sách để hỗ trợ thêm còn rất ít, thậm chí chưa có. "Hãy đặt mình vào vị trí của các công nhân, sinh con nhưng nhà trẻ, trường mẫu giáo... đều ít có hoặc chi phí cao, các gia đình trẻ ít dám sinh con. Ngay các gia đình ở thành thị, hai vợ chồng có công việc ổn định nhưng mức lương thông thường cũng rất khó khăn khi nuôi 2 con ăn học." – ông Tú bình luận.

     Chính vì lý do này, dù đã có chính sách nhằm nâng mức sinh ở vùng có mức sinh thấp dưới mức sinh thay thế, đồng thời giảm mức sinh ở vùng có mức sinh cao, nhưng mức sinh được thông báo gần nhất ở TP.HCM ở mức trên 1,3 con/bà mẹ vẫn là mức sinh thấp nhất nước và còn có xu hướng giảm thêm.

Câu 5. Phương tiện phi ngôn ngữ được dùng trong văn bản trên có tác dụng gì?

Câu 6. Theo bài viết, từ 2054 – 2069, Việt Nam sẽ trải qua giai đoạn dân số rất già, khi người từ 65 tuổi trở lên chiếm 20 – 29,9%. Theo em, việc dân số già nhanh sẽ mang lại những tác hại gì đối với nước ta?

3
22 tháng 3 2025

Câu 1: Mục đích của văn bản là thông báo về tình trạng già hóa dân số nhanh chóng ở Việt Nam và những tác động của nó đến kinh tế và an sinh xã hội.

Câu 2: Một vài đặc điểm về hình thức để xác định kiểu văn bản:

  • Văn bản có tiêu đề, các đoạn văn được phân chia rõ ràng.
  • Thông tin được trình bày một cách khách quan, có dẫn chứng số liệu cụ thể.
  • Nguồn thông tin được trích dẫn rõ ràng.

Câu 3:

  • a. Phép liên kết được dùng trong đoạn văn là phép lặp từ ngữ (dân số già).
  • b. Phép liên kết chủ yếu được dùng để liên kết hai đoạn văn là phép lặp từ ngữ (con số này).

Câu 4: Hiệu quả của cách triển khai thông tin trong đoạn văn:

  • Đoạn văn sử dụng cách triển khai thông tin theo hướng phân tích nguyên nhân - kết quả.
  • Tác giả đưa ra các nguyên nhân dẫn đến tình trạng mức sinh thấp, sau đó đưa ra kết quả là dân số già hóa nhanh.
  • Cách triển khai này giúp người đọc hiểu rõ hơn về mối quan hệ giữa các vấn đề và thấy được tính cấp thiết của việc giải quyết vấn đề.

Câu 5: Phương tiện phi ngôn ngữ được dùng trong văn bản là đồ họa. Tác dụng của phương tiện này là minh họa trực quan số liệu thống kê, giúp người đọc dễ dàng hình dung và so sánh các thông tin.

Câu 6: Theo em, việc dân số già nhanh sẽ mang lại những tác hại đối với nước ta:

  • Thiếu hụt lực lượng lao động trẻ, ảnh hưởng đến năng suất lao động và sự phát triển kinh tế.
  • Gánh nặng chi phí an sinh xã hội tăng cao do số lượng người già cần được chăm sóc tăng lên.
  • Hệ thống y tế chịu áp lực lớn hơn do nhu cầu chăm sóc sức khỏe của người già cao hơn.
  • Sự thay đổi cơ cấu gia đình, thiếu hụt nguồn lao động trẻ chăm sóc người già.
22 tháng 3 2025

em ko biết

5 tháng 5

Trong dòng chảy lịch sử hàng ngàn năm, dân tộc Việt Nam không chỉ tự hào về tinh thần bất khuất chống ngoại xâm mà còn bởi những giá trị nhân văn sâu sắc. Một trong những viên ngọc quý giá nhất trong kho tàng đạo lý ấy chính là truyền thống "Lá lành đùm lá rách". Đây không chỉ là một lời răn dạy về cách ứng xử, mà còn là sợi dây gắn kết cộng đồng bền chặt qua bao thế hệ. Vậy, vì sao chúng ta cần phải gìn giữ truyền thống tốt đẹp này?

Trước hết, chúng ta cần hiểu rằng cuộc đời vốn dĩ không bằng phẳng. "Lá lành" tượng trưng cho những người may mắn có cuộc sống ấm no, ổn định, trong khi "lá rách" là hình ảnh của những mảnh đời gặp khó khăn, hoạn nạn hay thiếu thốn. "Đùm" là hành động che chở, chia sẻ và giúp đỡ. Việc gìn giữ tinh thần này trước hết là để cứu giúp những người yếu thế. Một miếng khi đói bằng một gói khi no, sự giúp đỡ kịp thời không chỉ giúp họ vượt qua nghịch cảnh về vật chất mà còn là nguồn động viên tinh thần to lớn, giúp họ cảm thấy không bị bỏ lại phía sau và có thêm niềm tin vào cuộc sống.

Sâu sắc hơn, truyền thống này chính là nguồn sức mạnh tạo nên khối đại đoàn kết dân tộc. Lịch sử đã chứng minh, khi đất nước gặp thiên tai, dịch bệnh hay chiến tranh, tinh thần "tương thân tương ái" lại bùng cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết. Hình ảnh những đoàn xe cứu trợ nối đuôi nhau hướng về miền Trung lũ lụt, hay những "ATM gạo", "siêu thị 0 đồng" trong đại dịch COVID-19 vừa qua là minh chứng hùng hồn nhất. Khi chúng ta biết quan tâm đến nhau, khoảng cách giữa người với người sẽ được xóa nhòa, tạo nên một xã hội nhân văn và hòa bình.

Đối với mỗi cá nhân, việc thực hành đạo lý này là cách tốt nhất để nuôi dưỡng tâm hồn và hoàn thiện nhân cách. Lòng nhân ái giúp con người thoát khỏi cái tôi ích kỷ, biết sống bao dung và thấu cảm hơn. Khi trao đi yêu thương, chúng ta không chỉ giúp người khác mà chính bản thân cũng nhận lại sự thanh thản và hạnh phúc. Một xã hội mà ai cũng chỉ biết sống cho riêng mình sẽ trở nên lạnh lẽo và vô cảm.

Tuy nhiên, gìn giữ truyền thống không có nghĩa là giúp đỡ một cách mù quáng. Chúng ta cần lên án những hành vi lợi dụng lòng tốt để trục lợi cá nhân, hoặc giúp đỡ để đánh bóng tên tuổi. Sự sẻ chia thực sự phải xuất phát từ trái tim chân thành và sự tôn trọng đối với người nhận.

Tóm lại, "Lá lành đùm lá rách" là một truyền thống vô cùng quý báu, là bản sắc văn hóa của con người Việt Nam. Là thế hệ trẻ, chúng ta cần tiếp nối ngọn lửa nhân ái này bằng những hành động thiết thực, dù là nhỏ nhất như giúp đỡ bạn bè, tham gia các hoạt động tình nguyện. Bởi lẽ, khi yêu thương được lan tỏa, cuộc sống sẽ trở nên tốt đẹp và rực rỡ hơn rất nhiều.



Đọc văn bản sau:      (1) Phở là món ăn bình dân. Công nông binh trí, các tầng lớp nhân dân lao động, thành thị, nông thôn, không mấy ai là không biết ăn phở. Người công dân Việt Nam khi còn ẵm ngửa, cũng nhiều vị đã nếm phở rồi; chỉ có khác người lớn là cái bát phở của tuổi ấu trĩ chưa biết đau khổ ấy chưa cần phức tạp, không cần hành hăng, chanh chua, ớt cay. Con nhà nghèo,...
Đọc tiếp

Đọc văn bản sau:

     (1) Phở là món ăn bình dân. Công nông binh trí, các tầng lớp nhân dân lao động, thành thị, nông thôn, không mấy ai là không biết ăn phở. Người công dân Việt Nam khi còn ẵm ngửa, cũng nhiều vị đã nếm phở rồi; chỉ có khác người lớn là cái bát phở của tuổi ấu trĩ chưa biết đau khổ ấy chưa cần phức tạp, không cần hành hăng, chanh chua, ớt cay. Con nhà nghèo, nhiều khi lại không cần cả thịt nữa, mà căn bản phở nhi đồng vẫn là bánh và nước dùng thôi.

     (2) Phở ăn bất cứ vào giờ nào cũng đều thấy trôi cả. Sớm, trưa, chiều, tối, khuya, lúc nào cũng ăn được. Trong một ngày ăn thêm một bát phở, cũng như lúc trò chuyện ăn giọng nhau mà pha thêm một ấm trà, cùng thưởng thức với bạn bè. Hình như không ai nỡ từ chối một người quen rủ đi ăn phở. Phở giúp cho người thanh bạch đủ điều kiện biểu hiện lòng thành, theo với bầu bạn nó hợp với cái túi nhỏ của mình. Phở còn tài tình ở cái chỗ là mùa nào ăn cũng thấy có nghĩa thâm thúy. Mùa nắng, ăn một bát, ra mồ hôi, gặp cơn gió nhẹ chạy qua mặt qua lưng, thấy như giời quạt cho mình. Mùa đông lạnh, ăn bát phở nóng, đôi môi tái nhợt chợt thắm tươi lại. Trong một ngày mùa đông của người nghèo, bát phở có giá trị như một tấm áo kép mặc thêm lên người. Đêm đông, có người ăn phở xong, tự coi như vừa nuốt được cả một cái chăn bông và tin rằng có thể ngủ yên đến sáng, để mai đi làm khoẻ. Dùng những hình ảnh bình dị để nói lên mùa đông ở Việt Nam, tôi cho không gì nên thơ bằng cái hình ảnh một bếp lửa hàng phở bến ô tô nhiều hành khách quây quanh chờ đợi bát mình, vai rụt xuống một tí, người nhún nhẩy như trẻ em đang thú đời. Tết, nhà ai cũng bánh chưng, cá kho, thịt đông, nhưng vẫn rất đông người tình cờ mừng tuổi nhau ở những hiệu phở khai trương từ mùng hai Tết.

     (3) Thật ra, ăn phở cho đúng, đúng cái “gu” của phở, phải ăn thịt chín. Thịt chín thơm hơn thịt tái, mùi thơm miếng thịt chín mới biểu hiện đúng cái tâm hồn của phở. Thêm nữa, về mặt nhận thức tạo hình, người thẩm mỹ bao giờ cũng thấy miếng thịt chín đẹp hơn miếng thịt tái. Thường những hiệu phở không tự trọng, hay thái sẵn thịt chín, thái cứ vụn ra không thành hình thù gì cả, ai đến gọi là rắc vào bát. Có thể việc ấy không hề gì với khách hàng không cần ăn no vội. Nhưng cũng trong một cái hiệu vẫn thái thịt vụn ra ấy, ông chủ phở rất là phân biệt đối xử và không san bằng các thứ khách: đối với những khách quen, với những người có thể ông chưa biết quí danh nhưng ông đã thuộc tính ăn, những người cầu kỳ ấy mà bước vào hiệu, là ông đã đặt ngay tay dao vào những khối thịt chín đặc biệt như khối nạm ròn, nạm dắt hoặc khối mỡ gầu, thái ra những miếng mỏng nhưng to bản, với cái sung sướng bình tĩnh của một người được tỏ bày cái sở trường của mình trong nghề. Ông nào ăn phở mà có chất hoạ thì thấy muốn vẽ tranh tĩnh vật ngay.

     (4) […] Hương vị phở vẫn như xa xưa, nhưng cái tâm hồn người ăn phở ngày nay đã sáng sủa và lành mạnh hơn nhiều... Ngày trước, anh hàng phở có tiếng rao, có người rao nghe quạnh hiu như tiếng bánh dày giò đêm đông tội lỗi trong ngõ khuất; có người rao lên nghe vui rền. Tại sao, bây giờ Hà nội vẫn có phở, mà tiếng rao lại vắng hẳn đi? Có những lúc, tôi muốn thu thanh vào đĩa, tất cả những cái tiếng rao hàng quà rong của tất cả những thứ quà rong, của tất cả những thứ quà miếng chín trên toàn cõi quê hương chúng ta. Những tiếng rao ấy, một phần nào vang hưởng lên cái nhạc điệu sinh hoạt chung của chúng ta đấy.

(Nguyễn Tuân, Trích tùy bút Phở, Báo Văn số 1, 10/05/1957, và số 2 17/05/1957, In lại trong Cảnh sắc và hương vị đất nước, NXB Tác phẩm mới, 1988)

Thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 6 (trình bày ngắn gọn)

Câu 1. Văn bản trên có sự kết hợp giữa phương thức biểu cảm và những phương thức bổ trợ nào?

Câu 2. Chủ đề của văn bản là gì?

Câu 3. Xác định 01 phép liên kết trong mỗi đoạn văn sau:

a.      Thịt chín thơm hơn thịt tái, mùi thơm miếng thịt chín mới biểu hiện đúng cái tâm hồn của phở. Thêm nữa, về mặt nhận thức tạo hình, người thẩm mỹ bao giờ cũng thấy miếng thịt chín đẹp hơn miếng thịt tái.

b.      Thường những hiệu phở không tự trọng, hay thái sẵn thịt chín, thái cứ vụn ra không thành hình thù gì cả, ai đến gọi là rắc vào bát. Có thể việc ấy không hề gì với khách hàng không cần ăn no vội.

Câu 4. Nhận xét về cái tôi của tác giả được thể hiện trong đoạn văn sau:

     Dùng những hình ảnh bình dị để nói lên mùa đông ở Việt Nam, tôi cho không gì nên thơ bằng cái hình ảnh một bếp lửa hàng phở bến ô tô nhiều hành khách quây quanh chờ đợi bát mình, vai rụt xuống một tí, người nhún nhẩy như trẻ em đang thú đời. Tết, nhà ai cũng bánh chưng, cá kho, thịt đông, nhưng vẫn rất đông người tình cờ mừng tuổi nhau ở những hiệu phở khai trương từ mùng hai Tết.

Câu 5. Tìm và phân tích một số câu văn bộc lộ cảm xúc của tác giả trong đoạn (4).

Câu 6. Với tác giả, những thứ quà rong là một phần của kí ức không thể phai mờ. Với em, tuổi thơ có điều gì đáng nhớ? Hãy viết đoạn văn khoảng 5 – 7 câu văn ghi lại cảm xúc của mình về điều đáng nhớ ấy.

2
5 tháng 5

Câu 1 biểu cảm kết hợp tự

Câu 3. Phép liên kết

Đoạn a: Phép nối (từ ngữ liên kết: "Thêm nữa").

Đoạn b: Phép thế (từ "Việc ấy" thế cho việc thái thịt vụn không ra hình thù gì ở câu trước

Câu 2. Chủ đề của văn bản

Vẻ đẹp tinh tế, sự gắn bó sâu sắc của món phở đối với đời sống văn hóa, tâm hồn người Việt và tình yêu tha thiết của tác giả dành cho món ăn dân tộc này.

Câu 4. Nhận xét về "cái tôi" của tác giả

"Cái tôi" của Nguyễn Tuân trong đoạn văn hiện lên:

Tinh tế và lãng mạn: Ông phát hiện ra vẻ đẹp "nên thơ" từ những hình ảnh bình dị nhất (bếp lửa hàng phở, người ăn phở co vai vì lạnh).

Giàu vốn sống và trải nghiệm: Cách quan sát tỉ mỉ cảm xúc của thực khách từ trẻ em đến người lớn.


Câu 6. Viết đoạn văn

Với em, tuổi thơ là những buổi chiều cùng bạn bè thả diều trên triền đê lộng gió. Tiếng sáo diều vi vu giữa bầu trời trong xanh không chỉ là âm thanh của một trò chơi, mà là tiếng lòng của sự tự do và ước mơ. Mỗi khi nhìn cánh diều chao lượn, em lại cảm thấy lòng mình nhẹ tênh, xua tan đi những lo âu về bài vở. Đó là mảnh ghép ký ức tươi đẹp, rực rỡ màu sắc mà dù mai này khôn lớn, em cũng sẽ không bao giờ quên. Những kỷ niệm ấy chính là hành trang quý giá nuôi dưỡng tâm hồn em thêm phong phú và yêu đời hơn.




26 tháng 4

THEO TOI, HỌC SINH CẦN CÓ Ý THỨC TỰ HỌC VÌ NẾU CHỈ HỌC TRÊN LỚP THÌ KHÔNG ĐỦ. THẦY CÔ CHỈ DẠY TRONG MỘT KHOẢNG THỜI GIAN NHẤT ĐỊNH, CÒN VIỆC HIỂU BÀI HAY KHÔNG LÀ DO BẢN THÂN MÌNH. TỰ HỌC LÀ KHI MÌNH TỰ GIÁC LÀM BÀI, XEM LẠI BÀI CŨ VÀ TÌM HIỂU THÊM NHỮNG CHỖ CHƯA HIỂU.

THỰC TẾ NHIỀU KHI NGỒI TRÊN LỚP TOI VẪN CHƯA HIỂU HẾT BÀI. NHƯNG KHI VỀ NHÀ XEM LẠI, LÀM LẠI BÀI TẬP THÌ MỚI HIỂU RÕ HƠN. NẾU CHỊU KHÓ HỌC THÊM MỘT CHÚT THÌ KIẾN THỨC SẼ NHỚ LÂU HƠN, KHÔNG BỊ QUÊN NHANH. NHỜ VẬY MÀ KHI KIỂM TRA CŨNG ĐỠ LO HƠN.

TỰ HỌC CÒN GIÚP TOI QUEN VỚI VIỆC TỰ GIÁC. NẾU LÚC NÀO CŨNG CHỜ NGƯỜI KHÁC NHẮC THÌ RẤT DỄ LƯỜI. KHI CÓ THÓI QUEN TỰ HỌC RỒI THÌ TA SẼ TỰ BIẾT LÚC NÀO CẦN HỌC, KHÔNG CẦN AI ÉP. ĐIỀU NÀY RẤT QUAN TRỌNG VÌ SAU NÀY LỚN LÊN CŨNG PHẢI TỰ LO CHO BẢN THÂN.

NGOÀI RA, KHI TỰ HỌC, GẶP BÀI KHÓ CHUNG TA PHẢI TỰ SUY NGHĨ CÁCH LÀM. CÓ THỂ LÚC ĐẦU LÀM SAI NHƯNG SAU ĐÓ HIỂU RA THÌ SẼ NHỚ RẤT LÂU. NẾU CỨ CHÉP BÀI CỦA NGƯỜI KHÁC THÌ SẼ KHÔNG TIẾN BỘ ĐƯỢC.

HIỆN NAY VẪN CÓ NHIỀU BẠN CÒN LƯỜI HỌC, CHỈ HỌC KHI SẮP KIỂM TRA. ĐIỀU NÀY KHÔNG TỐT VÌ KIẾN THỨC KHÔNG VỮNG. VÌ VẬY, MỖI HỌC SINH NÊN TẬP CHO MINH THÓI QUEN TỰ HỌC MỖI NGÀY.

THEO TOI,TỰ HỌC LÀ RẤT CẦN THIẾT. NẾU CÓ Ý THỨC TỰ HỌC THÌ VIỆC HỌC SẼ DỄ HƠN VÀ KẾT QUẢ CŨNG TỐT HƠN. MỖI HỌC SINH NÊN CỐ GẮNG RÈN LUYỆN TỪ BÂY GIỜ ĐỂ SAU NÀY KHÔNG BỊ TỤT LẠI PHÍA SAU.

27 tháng 4

Trong kỷ nguyên tri thức phát triển với tốc độ chóng mặt như hiện nay, việc học không còn bó hẹp trong không gian lớp học hay những trang sách giáo khoa. Để không bị tụt hậu và có thể tiến xa trên con đường sự nghiệp, mỗi học sinh cần xây dựng cho mình một vũ khí tối thượng: ý thức tự học.

Đầu tiên, tự học giúp chúng ta chuyển hóa kiến thức thành kỹ năng thực thụ. Những gì thầy cô truyền giảng trên lớp chỉ là phần nổi của tảng băng trôi. Chỉ khi tự mình mày mò, làm bài tập và áp dụng lý thuyết vào thực hành, chúng ta mới thực sự hiểu thấu đáo vấn đề. Quá trình này giúp não bộ rèn luyện tư duy độc lập, biến những thông tin khô khan thành vốn hiểu biết sâu sắc và bền vững. Thứ hai, ý thức tự học giúp học sinh rèn luyện bản lĩnh và sự chủ động. Một người có khả năng tự học sẽ biết cách quản lý thời gian, biết đặt ra mục tiêu và kiên trì theo đuổi chúng. Đây là những phẩm chất cực kỳ quan trọng của một người thành đạt. Khi bạn tự học, bạn không còn phụ thuộc vào sự nhắc nhở của cha mẹ hay thầy cô, bạn trở thành người làm chủ chính cuộc đời mình. Thứ ba, tự học là cách duy nhất để thích nghi với sự thay đổi của thế giới. Kiến thức nhân loại đang nhân lên theo từng ngày. Nếu chỉ dựa vào những gì được dạy ở trường, chúng ta sẽ sớm trở nên lạc hậu. Khả năng tự tìm tòi, tra cứu thông tin trên internet, từ sách báo hay từ thực tế cuộc sống sẽ giúp chúng ta luôn bắt kịp thời đại và không ngừng hoàn thiện bản thân. Những tấm gương như Bác Hồ hay các nhà khoa học lỗi lạc đều có một điểm chung duy nhất: tinh thần tự học bền bỉ suốt đời. Tuy nhiên, tự học không có nghĩa là cô lập bản thân. Tự học cần đi đôi với việc biết chọn lọc thông tin và biết tìm kiếm sự trợ giúp đúng lúc. Trong môi trường học đường, chúng ta cần kết hợp giữa việc lắng nghe trên lớp và việc tự nghiên cứu ở nhà để đạt hiệu quả cao nhất. Tóm lại, tự học không chỉ là một phương pháp học tập mà còn là một thái độ sống tích cực. Đối với học sinh, ý thức tự học chính là "giấy thông hành" để bước vào đời một cách tự tin nhất. Hãy bắt đầu từ những việc nhỏ nhất: tự đọc trước bài mới, tự giải một bài toán khó, vì đó chính là những viên gạch đầu tiên xây nên tòa lâu đài thành công của chính bạn.


Đọc văn bản sau:MỘT CHÚT HỒN QUÊ     (1) Dọc triền đê ven sông Thái Bình quê tôi mùa này xanh tốt bời bời, đủ các loại cây cỏ. Có loại cây do con người gieo trồng như ngô, khoai, đỗ, lạc. Có loại cây lại do tự nhiên mà mọc lên như cỏ dại, dền gai, rau sam. Nhưng có một loại cây ít người chú ý đến, đó là cây rau khúc.     Rau khúc có hai loại: Nếp và tẻ....
Đọc tiếp

Đọc văn bản sau:

MỘT CHÚT HỒN QUÊ

     (1) Dọc triền đê ven sông Thái Bình quê tôi mùa này xanh tốt bời bời, đủ các loại cây cỏ. Có loại cây do con người gieo trồng như ngô, khoai, đỗ, lạc. Có loại cây lại do tự nhiên mà mọc lên như cỏ dại, dền gai, rau sam. Nhưng có một loại cây ít người chú ý đến, đó là cây rau khúc.

     Rau khúc có hai loại: Nếp và tẻ. Cây khúc tẻ có dáng thân cao, lá to và dầy. Hái một lúc đã đầy rổ. Tuy vậy, loại khúc tẻ này ít người ưa chuộng, vì nó không thơm, không ngậy bằng rau khúc nếp. Khúc nếp thân cây thấp, nhỏ nằm sát mặt đất, lá phiến mỏng. Mặt trên của lá có phủ một lớp phấn trắng nhỏ li ti.

     (2) Mẹ tôi bảo: “Khúc nếp thường mọc lẫn với cỏ. Cỏ thì cao hơn, nên khi hái phải vạch cỏ mới tìm thấy. Những người ngại khó, ngại khổ thì chỉ hái được khúc tẻ thôi”. Công đoạn nấu xôi khúc là cả một nghệ thuật tinh tế. Lá khúc được hái về, rửa sạch, để ráo nước, rồi đưa vào cối giã nhuyễn. Sau đó hòa với nước sạch, lọc hết lá, chỉ còn nước trong. Gạo nếp phải chọn kĩ, không sạn, không sót một hạt thóc và được giã lại cho hết cám. Những hạt gạo màu trắng đục, mẩy đều, thơm tho mùi đồng bãi, mùi lúa vào đòng.

     Người ta thường ví các cô gái xinh đẹp bằng câu “Mỏng mày hay hạt” chắc từ hạt gạo này chăng? Nhìn rá gạo đến thích mắt. Sục bàn tay vào mát rười rượi. Vốc nắm gạo lên, từng hạt gạo trơn bóng đùa nhau chảy qua kẽ tay. Xòe bàn tay vẫn sạch. Gạo được vo kĩ, để ráo rồi ngâm vào nước lá khúc vài giờ. Khi vớt ra để ráo nước rồi đổ vào chõ đồ thành xôi. Xôi chín, mở vung ra. Chao ôi, một mùi thơm ngậy nồng nàn tỏa lan nức mũi ai bất chợt qua ngõ. Chưa hết. Xôi được dỡ ra cái sàng cho nguội hẳn, lại đổ vào chõ đồ thêm lần nữa. Hạt gạo nếp lúc này mới căng mọng như trái chín. Nhìn đã thèm. Mẹ tôi bảo: “Loại xôi khúc này thường mang ra đền, ra chùa dâng lên lễ Phật, lễ Thánh. Nhất là những ngày hội làng”.

     (3) Hội làng tôi ba năm mở một lần. Mâm lễ của gia chủ dù to, dù sang trọng đến đâu, nếu không có đĩa xôi nấu bằng lá rau khúc thì cũng coi như chưa dâng lễ. Bởi đó là hồn cốt, là phong tục của quê tôi dâng lên các đấng thần linh chứng giám cho tấm lòng thành của người dân lành nơi thôn dã.

(Nguồn: https://tanvanhay.vn/mot-chut-hon-que)

Thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 6 (trình bày ngắn gọn):

Câu 1. Văn bản được diễn đạt bởi sự kết hợp của những yếu tố nào?

Câu 2. Chủ đề của đoạn trích là gì?

Câu 3.

a. Chỉ ra tính mạch lạc về nội dung trong văn bản.

b. Xác định 01 phép liên kết trong đoạn văn sau:

     Lá khúc được hái về, rửa sạch, để ráo nước, rồi đưa vào cối giã nhuyễn. Sau đó hòa với nước sạch, lọc hết lá, chỉ còn nước trong.

Câu 4. Tìm một số từ ngữ, hình ảnh thể hiện tình cảm, cảm xúc của tác giả trong đoạn (2). Em cảm nhận được điều gì về cái “tôi” của tác giả thể hiện trong đoạn văn này?

Câu 5. Chất trữ tình được thể hiện như thế nào trong văn bản?

Câu 6. “Mâm lễ của gia chủ dù to, dù sang trọng đến đâu, nếu không có đĩa xôi nấu bằng lá rau khúc thì cũng coi như chưa dâng lễ. Bởi đó là hồn cốt, là phong tục của quê tôi dâng lên các đấng thần linh chứng giám cho tấm lòng thành của người dân lành nơi thôn dã.”. Viết đoạn văn khoảng 5 – 7 câu trình bày cách hiểu của em về thông điệp, ý nghĩa của đoạn văn trên.

21
26 tháng 4

Câu1: Văn bản được diễn đạt bằng sự kết hơp của những yếu tố: tự sự,miêu tả,bieu cảm

Câu2: Chủ đề cua đoạn trích là: tập trung ngợi ca vẻ đẹp bình dị, dân dã của làng quê Bắc Bộ thông qua hình ảnh cây rau khúc và phong tục nấu xôi khúc.

Câu3:

a,Nội dung được triển khai theo trình tự hợp lí :

- Giới thiệu về rau khúc

- Cách chế biến xôi khúc

- Ý nghĩa trong đời sống lễ hội

b, Xác định phép liên kết trong đoạn văn đề đã cho là:

- Phép lặp từ ngữ

Lặp các từ:  "Rau khúc", "cây khúc", "khúc tẻ", "khúc nếp"

Tác dụng: Lặp lại chủ thể của bài viết (rau khúc) ở các câu khác nhau để nhấn mạnh đối tượng và tạo sự kết nối chặt chẽ giữa các câu văn về đặc điểm của loài cây này. 

Câu4

Những từ ngữ,hình ảnh thể hiện tình cảm cảm xúc của tác giả trong đoạn 2 là:

* Từ ngữ

- ‘thích mắt’

-‘thơm tho’
-ngậy nồng nàn

-nức mũi

-chao ôi

*Hình ảnh:

-‘ Hạt gạo màu trắng đục,mẩy đều

-‘ Từng hạt gạo tròn bóng đùa nhau chảy qua kẽ tay’

- ‘hạt gạo nếp mịn màng như trái chín’

Cảm nhận về cái‘ tôi‘ mà tác giả thể hiện trong đoạn văn này là: Tác giả là người yêu quê hương sâu sắc, gắn bó với những gì bình dị (hạt gạo, món xôi khúc). Đồng thời, đó còn là một cái tôi tinh tế, giàu cảm xúc, biết cảm nhận vẻ đẹp bằng nhiều giác quan (nhìn, ngửi, chạm) và trân trọng những giá trị truyền thống của quê hương.

Tác giả là người yêu quê hương sâu sắc, gắn bó với những gì bình dị (hạt gạo, món xôi khúc). Đồng thời, đó còn là một cái tôi tinh tế, giàu cảm xúc, biết cảm nhận vẻ đẹp bằng nhiều giác quan (nhìn, ngửi, chạm) và trân trọng những giá trị truyền thống của quê hương.

Câu5:

CHẤT TRỮ TÌNH ĐƯỢC THỂ HIỆN QUA NHỮNG HÌNH ẢNH MIÊU TẢ SINH ĐỘNG, GIÀU CẢM XÚC; NGÔN NGỮ GỢI TẢ, GỢI CẢM; GIỌNG ĐIỆU THA THIẾT, GIÀU CẢM XÚC VÀ VIỆC TÁC GIẢ BỘC LỘ TRỰC TIẾP TÌNH YÊU QUÊ HƯƠNG, SỰ GẮN BÓ VỚI NHỮNG ĐIỀU BÌNH DỊ.**

Câu6

ĐOẠN VĂN TRÊN ĐÃ LÀM NỔI BẬT Ý NGHĨA SÂU SẮC VÀ THIÊNG LIÊNG CỦA MÓN XÔI KHÚC TRONG ĐỜI SỐNG VĂN HÓA CỦA NGƯỜI DÂN QUÊ. DÙ MÂM LỄ CÓ ĐẦY ĐỦ, SANG TRỌNG ĐẾN ĐÂU MÀ THIẾU ĐI ĐĨA XÔI KHÚC THÌ VẪN CHƯA THỂ COI LÀ TRỌN VẸN. ĐIỀU ĐÓ CHO THẤY XÔI KHÚC KHÔNG CHỈ ĐƠN THUẦN LÀ MỘT MÓN ĂN DÂN DÃ MÀ CÒN LÀ BIỂU TƯỢNG CỦA PHONG TỤC, CỦA TRUYỀN THỐNG LÂU ĐỜI GẮN BÓ VỚI QUÊ HƯƠNG. MÓN ĂN ẤY CHỨA ĐỰNG TẤM LÒNG THÀNH KÍNH CỦA CON NGƯỜI DÂNG LÊN CÁC ĐẤNG THẦN LINH, ĐỒNG THỜI THỂ HIỆN SỰ BIẾT ƠN ĐỐI VỚI THIÊN NHIÊN VÀ CUỘC SỐNG. QUA ĐÓ, TA CẢM NHẬN ĐƯỢC VẺ ĐẸP GIẢN DỊ NHƯNG VÔ CÙNG THIÊNG LIÊNG TRONG ĐỜI SỐNG TINH THẦN CỦA NGƯỜI NÔNG THÔN. ĐOẠN VĂN CŨNG GỢI NHẮC MỖI NGƯỜI CẦN BIẾT TRÂN TRỌNG, GÌN GIỮ VÀ PHÁT HUY NHỮNG GIÁ TRỊ VĂN HÓA TRUYỀN THỐNG TỐT ĐẸP CỦA DÂN TỘC. TRONG XÃ HỘI HIỆN ĐẠI NGÀY NAY, KHI NHIỀU GIÁ TRỊ XƯA ĐANG DẦN BỊ MAI MỘT, VIỆC GIỮ GÌN NHỮNG PHONG TỤC NHƯ THẾ CÀNG TRỞ NÊN QUAN TRỌNG HƠN. NÓ KHÔNG CHỈ GIÚP CHÚNG TA HIỂU VỀ CỘI NGUỒN MÀ CÒN GÓP PHẦN NUÔI DƯỠNG TÌNH YÊU QUÊ HƯƠNG, ĐẤT NƯỚC TRONG MỖI CON NGƯỜI. VÌ VẬY, MỖI NGƯỜI, ĐẶC BIỆT LÀ THẾ HỆ TRẺ, CẦN CÓ Ý THỨC BẢO TỒN VÀ TIẾP NỐI NHỮNG NÉT ĐẸP VĂN HÓA ẤY ĐỂ CHÚNG KHÔNG BỊ LÃNG QUÊN THEO THỜI GIAN.


25 tháng 4

Câu 1

Văn bản một chút hồn quê được diễn tả quá các yếu tố như : lời nói , hình ảnh

Câu 2

Chủ đề của đoạn trích là nỗi nhớ quê hương và giá trị bình dị mộc mạc

6 tháng 5 2025

Trong dòng chảy hối hả của cuộc sống, thói quen trì hoãn tựa như một bóng ma vô hình, lặng lẽ giam cầm tiềm năng và đánh cắp tương lai của mỗi người. Nó không phải là một thế lực hùng mạnh, dễ dàng nhận diện, mà là những lời thì thầm xoa dịu sự lười biếng, những lý do ngụy biện cho sự chần chừ. Cứ thế, từng ngày trôi qua, những công việc lẽ ra cần hoàn thành lại chất đống, những dự định ấp ủ dần tan biến như bọt biển.

Thói quen trì hoãn không chỉ đơn thuần là sự chậm trễ trong hành động, mà còn là một trạng thái tâm lý phức tạp. Nó sinh ra từ nỗi sợ hãi thất bại, sự thiếu tự tin vào khả năng của bản thân, hoặc đơn giản chỉ là sự nuông chiều bản thân trước những cám dỗ của hiện tại. Dù xuất phát từ nguyên nhân nào, hậu quả mà nó gây ra đều vô cùng nghiêm trọng.

Trong cuộc sống hiện tại, sự trì hoãn tạo ra một vòng xoáy tiêu cực không hồi kết. Những công việc tồn đọng gây ra căng thẳng, lo lắng và cảm giác tội lỗi thường trực. Chúng ta đánh mất sự tập trung và năng suất làm việc, bỏ lỡ những cơ hội để học hỏi và phát triển. Thời gian trôi đi một cách lãng phí trong sự dằn vặt và hối tiếc. Thay vì tận hưởng những khoảnh khắc hiện tại, tâm trí chúng ta luôn bị ám ảnh bởi những "deadline" cận kề và những nhiệm vụ chưa hoàn thành.

Nguy hiểm hơn cả, thói quen trì hoãn gieo rắc những "hạt mầm" thất bại cho tương lai. Những mục tiêu lớn lao, những ước mơ cháy bỏng sẽ mãi chỉ là những ảo ảnh nếu thiếu đi hành động quyết liệt và kịp thời. Mỗi sự chần chừ là một bước lùi, một cơ hội bị bỏ lỡ trong cuộc đua không ngừng của cuộc sống. Trong một thế giới cạnh tranh khốc liệt, sự chậm trễ có thể khiến chúng ta bị bỏ lại phía sau, đánh mất những cơ hội thăng tiến trong sự nghiệp, phát triển bản thân và đạt được những thành tựu đáng lẽ thuộc về mình.

Không chỉ ảnh hưởng đến sự nghiệp, thói quen trì hoãn còn tác động tiêu cực đến các mối quan hệ cá nhân. Những lời hứa không được thực hiện, những cuộc hẹn bị hủy bỏ vào phút chót có thể gây ra sự thất vọng và mất lòng tin từ những người xung quanh. Dần dần, chúng ta có thể trở nên cô lập, đánh mất những mối quan hệ quý giá chỉ vì sự thiếu trách nhiệm và kỷ luật của bản thân.

Để phá vỡ xiềng xích của thói quen trì hoãn, chúng ta cần phải có một sự thay đổi sâu sắc trong nhận thức và hành động. Hãy bắt đầu bằng việc xác định rõ những mục tiêu và ưu tiên trong cuộc sống. Chia nhỏ những công việc lớn thành những bước nhỏ hơn, dễ thực hiện hơn. Lập kế hoạch cụ thể và đặt ra những "deadline" thực tế. Quan trọng hơn cả, hãy rèn luyện ý chí và kỷ luật bản thân, học cách vượt qua sự lười biếng và những cám dỗ tức thời.

Hãy nhớ rằng, thời gian là một nguồn tài nguyên vô giá và hữu hạn. Mỗi khoảnh khắc trôi qua đều không thể lấy lại được. Đừng để thói quen trì hoãn trở thành "kẻ trộm" tàn nhẫn, đánh cắp những cơ hội và tiềm năng của bạn. Hãy hành động ngay hôm nay, xây dựng những viên gạch vững chắc cho tương lai, để một ngày nào đó nhìn lại, chúng ta sẽ không phải hối tiếc vì những điều đã bỏ lỡ chỉ vì sự chần chừ của ngày hôm qua. Hãy biến mỗi ngày thành một bước tiến gần hơn đến những ước mơ của bạn.

Trong cuộc sống hiện đại, con người ngày càng phải đối mặt với nhiều áp lực từ học tập, công việc đến các mối quan hệ xã hội. Chính vì vậy, thói quen trì hoãn đã trở thành một hiện tượng phổ biến, đặc biệt ở giới trẻ. Theo em, ý kiến “Thói quen trì hoãn đang ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống tương lai của con người” là hoàn toàn đúng và đáng để chúng ta suy ngẫm. Trì hoãn là việc chần chừ, không bắt tay vào làm những việc cần thiết dù biết rõ hậu quả của việc chậm trễ. Nhiều người thường tự an ủi rằng mình “để mai làm cũng được”, nhưng chính suy nghĩ đó lại dần trở thành một thói quen khó bỏ. Ban đầu, trì hoãn có thể chỉ là việc nhỏ như chưa làm bài tập ngay, chưa dọn dẹp phòng hay chưa hoàn thành công việc đúng hạn. Tuy nhiên, nếu kéo dài, nó sẽ tạo nên lối sống thiếu kỷ luật và trách nhiệm. Trước hết, thói quen trì hoãn ảnh hưởng trực tiếp đến hiệu quả học tập và làm việc. Khi không hoàn thành nhiệm vụ đúng thời gian, chất lượng công việc sẽ giảm sút do làm trong trạng thái gấp gáp, thiếu tập trung. Học sinh trì hoãn việc học bài sẽ dễ bị hổng kiến thức, dẫn đến kết quả học tập kém. Người đi làm nếu thường xuyên trì hoãn sẽ khó đạt được thành công, thậm chí mất đi cơ hội thăng tiến. Không chỉ vậy, trì hoãn còn gây ra những tác động tiêu cực đến tâm lý. Khi công việc bị dồn lại, con người dễ rơi vào trạng thái căng thẳng, lo lắng, thậm chí mất tự tin vào bản thân. Việc liên tục không hoàn thành mục tiêu khiến chúng ta cảm thấy thất bại và chán nản. Về lâu dài, điều này có thể làm giảm động lực sống và ý chí phấn đấu. Quan trọng hơn, thói quen trì hoãn còn ảnh hưởng nghiêm trọng đến tương lai. Tương lai của mỗi người được xây dựng từ những hành động nhỏ trong hiện tại. Nếu hôm nay chúng ta không nỗ lực, không hành động kịp thời thì ngày mai sẽ khó có được thành công. Trì hoãn khiến chúng ta bỏ lỡ nhiều cơ hội quý giá, từ học tập, nghề nghiệp đến các mối quan hệ. Những cơ hội đã qua thì không thể lấy lại, và đó chính là cái giá rất lớn của sự chần chừ. Tuy nhiên, thói quen trì hoãn hoàn toàn có thể khắc phục nếu mỗi người có ý thức thay đổi. Trước hết, chúng ta cần xác định rõ mục tiêu và lập kế hoạch cụ thể cho từng công việc. Việc chia nhỏ nhiệm vụ sẽ giúp giảm cảm giác “ngại bắt đầu”. Bên cạnh đó, cần rèn luyện tính kỷ luật, tự nhắc nhở bản thân hoàn thành công việc đúng thời hạn. Ngoài ra, việc hạn chế các yếu tố gây xao nhãng như điện thoại, mạng xã hội cũng góp phần giúp chúng ta tập trung hơn. Tóm lại, trì hoãn không chỉ là một thói quen xấu mà còn là “kẻ thù thầm lặng” cản trở sự phát triển của mỗi người. Ý kiến trên đã chỉ ra một vấn đề rất thực tế và đáng lo ngại trong xã hội hiện nay. Vì vậy, mỗi chúng ta cần nhận thức rõ tác hại của trì hoãn để thay đổi bản thân ngay từ hôm nay, góp phần xây dựng một tương lai tốt đẹp và thành công hơn.

Đọc văn bản sau:    (1) Công nghệ hiện đại khiến cuộc sống dễ dàng thoải mái hơn nhưng không phải lúc nào cũng mang lại lợi ích mà đôi khi còn gây hại nghiêm trọng khiến cho nhiều khía cạnh trong cuộc sống của chúng ta bị đe dọa.     (2) Một trong số đó là công nghệ khiến cho các kĩ năng của con người cũng kém đi nhiều, không có khả năng làm chủ tình huống hay giải quyết vấn đề....
Đọc tiếp

Đọc văn bản sau:

    (1) Công nghệ hiện đại khiến cuộc sống dễ dàng thoải mái hơn nhưng không phải lúc nào cũng mang lại lợi ích mà đôi khi còn gây hại nghiêm trọng khiến cho nhiều khía cạnh trong cuộc sống của chúng ta bị đe dọa.

     (2) Một trong số đó là công nghệ khiến cho các kĩ năng của con người cũng kém đi nhiều, không có khả năng làm chủ tình huống hay giải quyết vấn đề. Ví dụ như việc lạm dụng máy tính khi cần thực hiện phép toán giúp tiết kiệm thời gian nhưng cũng sẽ khiến bộ não không được hoạt động giống như việc tính nhẩm, khiến con người trì trệ, lười suy nghĩ, tâm lí cũng dễ bị dao động, nếu như máy móc bị hỏng, không làm được bài, không nhớ được công thức. Nhiều người còn không sử dụng đúng chính tả và ngữ pháp (ví dụ như tiếng Trung và tiếng Anh) vì lạm dụng công nghệ hay thậm chí, người ta cũng lười học thêm những ngôn ngữ mới. […]

    (3) Trước khi phụ thuộc vào công nghệ, người lao động chỉ làm việc 8 giờ một ngày trong 5 – 6 ngày một tuần. Ngoài thời gian đó thì họ được nghỉ ngơi. Nhưng bây giờ rất hiếm có công việc nào giờ giấc rạch ròi như thế. Người lao động vẫn còn bị ám ảnh công việc dù đã về đến nhà, đi du lịch, trên giường ngủ, trong phòng tắm hay kể cả những dịp trọng đại của mình. Công nghệ khiến cho công việc xâm nhập cả vào cuộc sống gia đình và vui chơi giải trí. […] Con người kết nối công nghệ nhiều hơn, thiếu giao tiếp và gặp gỡ thực tế, đánh mất kĩ năng giao tiếp. […]

    (4) Đó là bề nổi của mối hại do phụ thuộc vào công nghệ. Bên cạnh việc công nghệ chiếm chỗ con người khiến người lao động mất việc thì công nghệ còn đang chiếm mất sự riêng tư của con người. Ví dụ như ti vi thông minh có thể ghi lại những cuộc trò chuyện của chủ nhân và chia sẻ chúng với người khác cũng như tất cả các máy móc thiết bị điện tử khác còn có thể trở thành công cụ theo dõi chúng ta. Các nhà bán hàng cũng tham gia vào việc theo dõi chúng ta, ngay cả các ứng dụng mang tính bảo mật cao như ngân hàng cũng không đứng ngoài cuộc mà theo dõi thói quen chi tiêu của chúng ta sát sao. Chúng ta luôn phải cảnh giác khi sống trong môi trường có quá nhiều “con mắt” ẩn dòm ngó.

(Hàn Băng Vũ, 101 thói quen âm thầm hủy hoại cuộc đời bạn, tr. 45 – 48, NXB Văn học, 2024)

Thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 6 (trình bày ngắn gọn)

Câu 1. Văn bản tập trung bàn về vấn đề gì?

Câu 2. Xác định câu văn nêu ý kiến trong đoạn (3).

Câu 3.

a. Xác định 01 phép liên kết dùng để liên kết các câu trong đoạn sau:

     Trước khi phụ thuộc vào công nghệ, người lao động chỉ làm việc 8 giờ một ngày trong 5 – 6 ngày một tuần. Ngoài thời gian đó thì họ được nghỉ ngơi.

b. Xác định phép liên kết chủ yếu dùng để liên kết đoạn (1) và đoạn (2).

Câu 4. Nhận xét về ý nghĩa của bằng chứng được tác giả sử dụng trong đoạn (4).

Câu 5. Thái độ của người viết được thể hiện như thế nào trong văn bản?

Câu 6. Theo tác giả, việc phụ thuộc vào công nghệ khiến con người thiếu giao tiếp và gặp gỡ thực tế, đánh mất kĩ năng giao tiếp. Từ góc nhìn của một người trẻ, theo em chúng ta cần làm gì để tạo được sự gắn kết với người thân, bạn bè trong thời đại công nghệ xâm nhập vào đời sống như hiện nay?

26

Câu 1. Văn bản tập trung bàn về mặt trái và tác hại của việc phụ thuộc vào công nghệ trong cuộc sống hiện đại.

Câu 2. Câu văn nêu ý kiến trong đoạn (3): → “Nhưng bây giờ rất hiếm có công việc nào giờ giấc rạch ròi như thế.”

Câu 3. a. Phép liên kết được dùng: phép lặp (lặp từ “thời gian”). b. Phép liên kết chủ yếu giữa đoạn (1) và (2): phép nối (từ nối: “Một trong số đó là…”).

Câu 4. Bằng chứng trong đoạn (4) có ý nghĩa: → Làm rõ và tăng sức thuyết phục cho luận điểm về việc công nghệ xâm phạm đời sống riêng tư (ví dụ: tivi thông minh, thiết bị điện tử theo dõi người dùng…).

Câu 5. Thái độ của người viết: → Lo ngại, cảnh báo và phê phán việc con người quá phụ thuộc vào công nghệ.

Câu 6: Từ góc nhìn của một người trẻ, để tạo sự gắn kết với người thân, bạn bè trong thời đại công nghệ, em cần: → Sử dụng công nghệ hợp lí, không quá phụ thuộc; → Dành thời gian gặp gỡ, trò chuyện trực tiếp với người thân, bạn bè; → Quan tâm, lắng nghe và chia sẻ nhiều hơn trong đời sống thực; → Tham gia các hoạt động chung (học tập, vui chơi, ngoại khóa) để tăng sự kết nối. => Như vậy, cần cân bằng giữa thế giới công nghệ và đời sống thực để giữ gìn các mối quan hệ.

26 tháng 3

Câu 2 :Ý kiến tán thành vs công nghệ giúp rất nhiều cho con người

Câu 1 : bàn về vấn đề công nghệ hiện nay

Câu 3

A) phép thế

B)

25 tháng 3 2025

ê thằng Hùng à