K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

5 tháng 5

Trong dòng chảy lịch sử hàng ngàn năm, dân tộc Việt Nam không chỉ tự hào về tinh thần bất khuất chống ngoại xâm mà còn bởi những giá trị nhân văn sâu sắc. Một trong những viên ngọc quý giá nhất trong kho tàng đạo lý ấy chính là truyền thống "Lá lành đùm lá rách". Đây không chỉ là một lời răn dạy về cách ứng xử, mà còn là sợi dây gắn kết cộng đồng bền chặt qua bao thế hệ. Vậy, vì sao chúng ta cần phải gìn giữ truyền thống tốt đẹp này?

Trước hết, chúng ta cần hiểu rằng cuộc đời vốn dĩ không bằng phẳng. "Lá lành" tượng trưng cho những người may mắn có cuộc sống ấm no, ổn định, trong khi "lá rách" là hình ảnh của những mảnh đời gặp khó khăn, hoạn nạn hay thiếu thốn. "Đùm" là hành động che chở, chia sẻ và giúp đỡ. Việc gìn giữ tinh thần này trước hết là để cứu giúp những người yếu thế. Một miếng khi đói bằng một gói khi no, sự giúp đỡ kịp thời không chỉ giúp họ vượt qua nghịch cảnh về vật chất mà còn là nguồn động viên tinh thần to lớn, giúp họ cảm thấy không bị bỏ lại phía sau và có thêm niềm tin vào cuộc sống.

Sâu sắc hơn, truyền thống này chính là nguồn sức mạnh tạo nên khối đại đoàn kết dân tộc. Lịch sử đã chứng minh, khi đất nước gặp thiên tai, dịch bệnh hay chiến tranh, tinh thần "tương thân tương ái" lại bùng cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết. Hình ảnh những đoàn xe cứu trợ nối đuôi nhau hướng về miền Trung lũ lụt, hay những "ATM gạo", "siêu thị 0 đồng" trong đại dịch COVID-19 vừa qua là minh chứng hùng hồn nhất. Khi chúng ta biết quan tâm đến nhau, khoảng cách giữa người với người sẽ được xóa nhòa, tạo nên một xã hội nhân văn và hòa bình.

Đối với mỗi cá nhân, việc thực hành đạo lý này là cách tốt nhất để nuôi dưỡng tâm hồn và hoàn thiện nhân cách. Lòng nhân ái giúp con người thoát khỏi cái tôi ích kỷ, biết sống bao dung và thấu cảm hơn. Khi trao đi yêu thương, chúng ta không chỉ giúp người khác mà chính bản thân cũng nhận lại sự thanh thản và hạnh phúc. Một xã hội mà ai cũng chỉ biết sống cho riêng mình sẽ trở nên lạnh lẽo và vô cảm.

Tuy nhiên, gìn giữ truyền thống không có nghĩa là giúp đỡ một cách mù quáng. Chúng ta cần lên án những hành vi lợi dụng lòng tốt để trục lợi cá nhân, hoặc giúp đỡ để đánh bóng tên tuổi. Sự sẻ chia thực sự phải xuất phát từ trái tim chân thành và sự tôn trọng đối với người nhận.

Tóm lại, "Lá lành đùm lá rách" là một truyền thống vô cùng quý báu, là bản sắc văn hóa của con người Việt Nam. Là thế hệ trẻ, chúng ta cần tiếp nối ngọn lửa nhân ái này bằng những hành động thiết thực, dù là nhỏ nhất như giúp đỡ bạn bè, tham gia các hoạt động tình nguyện. Bởi lẽ, khi yêu thương được lan tỏa, cuộc sống sẽ trở nên tốt đẹp và rực rỡ hơn rất nhiều.



Đọc văn bản sau:      (1) Phở là món ăn bình dân. Công nông binh trí, các tầng lớp nhân dân lao động, thành thị, nông thôn, không mấy ai là không biết ăn phở. Người công dân Việt Nam khi còn ẵm ngửa, cũng nhiều vị đã nếm phở rồi; chỉ có khác người lớn là cái bát phở của tuổi ấu trĩ chưa biết đau khổ ấy chưa cần phức tạp, không cần hành hăng, chanh chua, ớt cay. Con nhà nghèo,...
Đọc tiếp

Đọc văn bản sau:

     (1) Phở là món ăn bình dân. Công nông binh trí, các tầng lớp nhân dân lao động, thành thị, nông thôn, không mấy ai là không biết ăn phở. Người công dân Việt Nam khi còn ẵm ngửa, cũng nhiều vị đã nếm phở rồi; chỉ có khác người lớn là cái bát phở của tuổi ấu trĩ chưa biết đau khổ ấy chưa cần phức tạp, không cần hành hăng, chanh chua, ớt cay. Con nhà nghèo, nhiều khi lại không cần cả thịt nữa, mà căn bản phở nhi đồng vẫn là bánh và nước dùng thôi.

     (2) Phở ăn bất cứ vào giờ nào cũng đều thấy trôi cả. Sớm, trưa, chiều, tối, khuya, lúc nào cũng ăn được. Trong một ngày ăn thêm một bát phở, cũng như lúc trò chuyện ăn giọng nhau mà pha thêm một ấm trà, cùng thưởng thức với bạn bè. Hình như không ai nỡ từ chối một người quen rủ đi ăn phở. Phở giúp cho người thanh bạch đủ điều kiện biểu hiện lòng thành, theo với bầu bạn nó hợp với cái túi nhỏ của mình. Phở còn tài tình ở cái chỗ là mùa nào ăn cũng thấy có nghĩa thâm thúy. Mùa nắng, ăn một bát, ra mồ hôi, gặp cơn gió nhẹ chạy qua mặt qua lưng, thấy như giời quạt cho mình. Mùa đông lạnh, ăn bát phở nóng, đôi môi tái nhợt chợt thắm tươi lại. Trong một ngày mùa đông của người nghèo, bát phở có giá trị như một tấm áo kép mặc thêm lên người. Đêm đông, có người ăn phở xong, tự coi như vừa nuốt được cả một cái chăn bông và tin rằng có thể ngủ yên đến sáng, để mai đi làm khoẻ. Dùng những hình ảnh bình dị để nói lên mùa đông ở Việt Nam, tôi cho không gì nên thơ bằng cái hình ảnh một bếp lửa hàng phở bến ô tô nhiều hành khách quây quanh chờ đợi bát mình, vai rụt xuống một tí, người nhún nhẩy như trẻ em đang thú đời. Tết, nhà ai cũng bánh chưng, cá kho, thịt đông, nhưng vẫn rất đông người tình cờ mừng tuổi nhau ở những hiệu phở khai trương từ mùng hai Tết.

     (3) Thật ra, ăn phở cho đúng, đúng cái “gu” của phở, phải ăn thịt chín. Thịt chín thơm hơn thịt tái, mùi thơm miếng thịt chín mới biểu hiện đúng cái tâm hồn của phở. Thêm nữa, về mặt nhận thức tạo hình, người thẩm mỹ bao giờ cũng thấy miếng thịt chín đẹp hơn miếng thịt tái. Thường những hiệu phở không tự trọng, hay thái sẵn thịt chín, thái cứ vụn ra không thành hình thù gì cả, ai đến gọi là rắc vào bát. Có thể việc ấy không hề gì với khách hàng không cần ăn no vội. Nhưng cũng trong một cái hiệu vẫn thái thịt vụn ra ấy, ông chủ phở rất là phân biệt đối xử và không san bằng các thứ khách: đối với những khách quen, với những người có thể ông chưa biết quí danh nhưng ông đã thuộc tính ăn, những người cầu kỳ ấy mà bước vào hiệu, là ông đã đặt ngay tay dao vào những khối thịt chín đặc biệt như khối nạm ròn, nạm dắt hoặc khối mỡ gầu, thái ra những miếng mỏng nhưng to bản, với cái sung sướng bình tĩnh của một người được tỏ bày cái sở trường của mình trong nghề. Ông nào ăn phở mà có chất hoạ thì thấy muốn vẽ tranh tĩnh vật ngay.

     (4) […] Hương vị phở vẫn như xa xưa, nhưng cái tâm hồn người ăn phở ngày nay đã sáng sủa và lành mạnh hơn nhiều... Ngày trước, anh hàng phở có tiếng rao, có người rao nghe quạnh hiu như tiếng bánh dày giò đêm đông tội lỗi trong ngõ khuất; có người rao lên nghe vui rền. Tại sao, bây giờ Hà nội vẫn có phở, mà tiếng rao lại vắng hẳn đi? Có những lúc, tôi muốn thu thanh vào đĩa, tất cả những cái tiếng rao hàng quà rong của tất cả những thứ quà rong, của tất cả những thứ quà miếng chín trên toàn cõi quê hương chúng ta. Những tiếng rao ấy, một phần nào vang hưởng lên cái nhạc điệu sinh hoạt chung của chúng ta đấy.

(Nguyễn Tuân, Trích tùy bút Phở, Báo Văn số 1, 10/05/1957, và số 2 17/05/1957, In lại trong Cảnh sắc và hương vị đất nước, NXB Tác phẩm mới, 1988)

Thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 6 (trình bày ngắn gọn)

Câu 1. Văn bản trên có sự kết hợp giữa phương thức biểu cảm và những phương thức bổ trợ nào?

Câu 2. Chủ đề của văn bản là gì?

Câu 3. Xác định 01 phép liên kết trong mỗi đoạn văn sau:

a.      Thịt chín thơm hơn thịt tái, mùi thơm miếng thịt chín mới biểu hiện đúng cái tâm hồn của phở. Thêm nữa, về mặt nhận thức tạo hình, người thẩm mỹ bao giờ cũng thấy miếng thịt chín đẹp hơn miếng thịt tái.

b.      Thường những hiệu phở không tự trọng, hay thái sẵn thịt chín, thái cứ vụn ra không thành hình thù gì cả, ai đến gọi là rắc vào bát. Có thể việc ấy không hề gì với khách hàng không cần ăn no vội.

Câu 4. Nhận xét về cái tôi của tác giả được thể hiện trong đoạn văn sau:

     Dùng những hình ảnh bình dị để nói lên mùa đông ở Việt Nam, tôi cho không gì nên thơ bằng cái hình ảnh một bếp lửa hàng phở bến ô tô nhiều hành khách quây quanh chờ đợi bát mình, vai rụt xuống một tí, người nhún nhẩy như trẻ em đang thú đời. Tết, nhà ai cũng bánh chưng, cá kho, thịt đông, nhưng vẫn rất đông người tình cờ mừng tuổi nhau ở những hiệu phở khai trương từ mùng hai Tết.

Câu 5. Tìm và phân tích một số câu văn bộc lộ cảm xúc của tác giả trong đoạn (4).

Câu 6. Với tác giả, những thứ quà rong là một phần của kí ức không thể phai mờ. Với em, tuổi thơ có điều gì đáng nhớ? Hãy viết đoạn văn khoảng 5 – 7 câu văn ghi lại cảm xúc của mình về điều đáng nhớ ấy.

2
5 tháng 5

Câu 1 biểu cảm kết hợp tự

Câu 3. Phép liên kết

Đoạn a: Phép nối (từ ngữ liên kết: "Thêm nữa").

Đoạn b: Phép thế (từ "Việc ấy" thế cho việc thái thịt vụn không ra hình thù gì ở câu trước

Câu 2. Chủ đề của văn bản

Vẻ đẹp tinh tế, sự gắn bó sâu sắc của món phở đối với đời sống văn hóa, tâm hồn người Việt và tình yêu tha thiết của tác giả dành cho món ăn dân tộc này.

Câu 4. Nhận xét về "cái tôi" của tác giả

"Cái tôi" của Nguyễn Tuân trong đoạn văn hiện lên:

Tinh tế và lãng mạn: Ông phát hiện ra vẻ đẹp "nên thơ" từ những hình ảnh bình dị nhất (bếp lửa hàng phở, người ăn phở co vai vì lạnh).

Giàu vốn sống và trải nghiệm: Cách quan sát tỉ mỉ cảm xúc của thực khách từ trẻ em đến người lớn.


Câu 6. Viết đoạn văn

Với em, tuổi thơ là những buổi chiều cùng bạn bè thả diều trên triền đê lộng gió. Tiếng sáo diều vi vu giữa bầu trời trong xanh không chỉ là âm thanh của một trò chơi, mà là tiếng lòng của sự tự do và ước mơ. Mỗi khi nhìn cánh diều chao lượn, em lại cảm thấy lòng mình nhẹ tênh, xua tan đi những lo âu về bài vở. Đó là mảnh ghép ký ức tươi đẹp, rực rỡ màu sắc mà dù mai này khôn lớn, em cũng sẽ không bao giờ quên. Những kỷ niệm ấy chính là hành trang quý giá nuôi dưỡng tâm hồn em thêm phong phú và yêu đời hơn.




22 tháng 3 2025

Nội dung: kể lại bầu trời đem không trăng  nhưng nhiều sao.

Đúng cho mình 5 sao nha!!!

22 tháng 5 2025

5. Hội thoại học tập: Tình thái, cảm thán, gọi đáp

  • Tình thái: Thể hiện thái độ, ý kiến của người nói (ví dụ: “Chắc là bạn đã hiểu bài rồi nhỉ?”)
  • Cảm thán: Thể hiện cảm xúc (ví dụ: “Ôi, bài này khó quá!”)
  • Gọi đáp: Dùng để gọi hoặc đáp lại (ví dụ: “Lan ơi, giúp mình với!” – “Có mình đây!”)


26 tháng 4

THEO TOI, HỌC SINH CẦN CÓ Ý THỨC TỰ HỌC VÌ NẾU CHỈ HỌC TRÊN LỚP THÌ KHÔNG ĐỦ. THẦY CÔ CHỈ DẠY TRONG MỘT KHOẢNG THỜI GIAN NHẤT ĐỊNH, CÒN VIỆC HIỂU BÀI HAY KHÔNG LÀ DO BẢN THÂN MÌNH. TỰ HỌC LÀ KHI MÌNH TỰ GIÁC LÀM BÀI, XEM LẠI BÀI CŨ VÀ TÌM HIỂU THÊM NHỮNG CHỖ CHƯA HIỂU.

THỰC TẾ NHIỀU KHI NGỒI TRÊN LỚP TOI VẪN CHƯA HIỂU HẾT BÀI. NHƯNG KHI VỀ NHÀ XEM LẠI, LÀM LẠI BÀI TẬP THÌ MỚI HIỂU RÕ HƠN. NẾU CHỊU KHÓ HỌC THÊM MỘT CHÚT THÌ KIẾN THỨC SẼ NHỚ LÂU HƠN, KHÔNG BỊ QUÊN NHANH. NHỜ VẬY MÀ KHI KIỂM TRA CŨNG ĐỠ LO HƠN.

TỰ HỌC CÒN GIÚP TOI QUEN VỚI VIỆC TỰ GIÁC. NẾU LÚC NÀO CŨNG CHỜ NGƯỜI KHÁC NHẮC THÌ RẤT DỄ LƯỜI. KHI CÓ THÓI QUEN TỰ HỌC RỒI THÌ TA SẼ TỰ BIẾT LÚC NÀO CẦN HỌC, KHÔNG CẦN AI ÉP. ĐIỀU NÀY RẤT QUAN TRỌNG VÌ SAU NÀY LỚN LÊN CŨNG PHẢI TỰ LO CHO BẢN THÂN.

NGOÀI RA, KHI TỰ HỌC, GẶP BÀI KHÓ CHUNG TA PHẢI TỰ SUY NGHĨ CÁCH LÀM. CÓ THỂ LÚC ĐẦU LÀM SAI NHƯNG SAU ĐÓ HIỂU RA THÌ SẼ NHỚ RẤT LÂU. NẾU CỨ CHÉP BÀI CỦA NGƯỜI KHÁC THÌ SẼ KHÔNG TIẾN BỘ ĐƯỢC.

HIỆN NAY VẪN CÓ NHIỀU BẠN CÒN LƯỜI HỌC, CHỈ HỌC KHI SẮP KIỂM TRA. ĐIỀU NÀY KHÔNG TỐT VÌ KIẾN THỨC KHÔNG VỮNG. VÌ VẬY, MỖI HỌC SINH NÊN TẬP CHO MINH THÓI QUEN TỰ HỌC MỖI NGÀY.

THEO TOI,TỰ HỌC LÀ RẤT CẦN THIẾT. NẾU CÓ Ý THỨC TỰ HỌC THÌ VIỆC HỌC SẼ DỄ HƠN VÀ KẾT QUẢ CŨNG TỐT HƠN. MỖI HỌC SINH NÊN CỐ GẮNG RÈN LUYỆN TỪ BÂY GIỜ ĐỂ SAU NÀY KHÔNG BỊ TỤT LẠI PHÍA SAU.

27 tháng 4

Trong kỷ nguyên tri thức phát triển với tốc độ chóng mặt như hiện nay, việc học không còn bó hẹp trong không gian lớp học hay những trang sách giáo khoa. Để không bị tụt hậu và có thể tiến xa trên con đường sự nghiệp, mỗi học sinh cần xây dựng cho mình một vũ khí tối thượng: ý thức tự học.

Đầu tiên, tự học giúp chúng ta chuyển hóa kiến thức thành kỹ năng thực thụ. Những gì thầy cô truyền giảng trên lớp chỉ là phần nổi của tảng băng trôi. Chỉ khi tự mình mày mò, làm bài tập và áp dụng lý thuyết vào thực hành, chúng ta mới thực sự hiểu thấu đáo vấn đề. Quá trình này giúp não bộ rèn luyện tư duy độc lập, biến những thông tin khô khan thành vốn hiểu biết sâu sắc và bền vững. Thứ hai, ý thức tự học giúp học sinh rèn luyện bản lĩnh và sự chủ động. Một người có khả năng tự học sẽ biết cách quản lý thời gian, biết đặt ra mục tiêu và kiên trì theo đuổi chúng. Đây là những phẩm chất cực kỳ quan trọng của một người thành đạt. Khi bạn tự học, bạn không còn phụ thuộc vào sự nhắc nhở của cha mẹ hay thầy cô, bạn trở thành người làm chủ chính cuộc đời mình. Thứ ba, tự học là cách duy nhất để thích nghi với sự thay đổi của thế giới. Kiến thức nhân loại đang nhân lên theo từng ngày. Nếu chỉ dựa vào những gì được dạy ở trường, chúng ta sẽ sớm trở nên lạc hậu. Khả năng tự tìm tòi, tra cứu thông tin trên internet, từ sách báo hay từ thực tế cuộc sống sẽ giúp chúng ta luôn bắt kịp thời đại và không ngừng hoàn thiện bản thân. Những tấm gương như Bác Hồ hay các nhà khoa học lỗi lạc đều có một điểm chung duy nhất: tinh thần tự học bền bỉ suốt đời. Tuy nhiên, tự học không có nghĩa là cô lập bản thân. Tự học cần đi đôi với việc biết chọn lọc thông tin và biết tìm kiếm sự trợ giúp đúng lúc. Trong môi trường học đường, chúng ta cần kết hợp giữa việc lắng nghe trên lớp và việc tự nghiên cứu ở nhà để đạt hiệu quả cao nhất. Tóm lại, tự học không chỉ là một phương pháp học tập mà còn là một thái độ sống tích cực. Đối với học sinh, ý thức tự học chính là "giấy thông hành" để bước vào đời một cách tự tin nhất. Hãy bắt đầu từ những việc nhỏ nhất: tự đọc trước bài mới, tự giải một bài toán khó, vì đó chính là những viên gạch đầu tiên xây nên tòa lâu đài thành công của chính bạn.


6 tháng 5 2025

Trong dòng chảy hối hả của cuộc sống, thói quen trì hoãn tựa như một bóng ma vô hình, lặng lẽ giam cầm tiềm năng và đánh cắp tương lai của mỗi người. Nó không phải là một thế lực hùng mạnh, dễ dàng nhận diện, mà là những lời thì thầm xoa dịu sự lười biếng, những lý do ngụy biện cho sự chần chừ. Cứ thế, từng ngày trôi qua, những công việc lẽ ra cần hoàn thành lại chất đống, những dự định ấp ủ dần tan biến như bọt biển.

Thói quen trì hoãn không chỉ đơn thuần là sự chậm trễ trong hành động, mà còn là một trạng thái tâm lý phức tạp. Nó sinh ra từ nỗi sợ hãi thất bại, sự thiếu tự tin vào khả năng của bản thân, hoặc đơn giản chỉ là sự nuông chiều bản thân trước những cám dỗ của hiện tại. Dù xuất phát từ nguyên nhân nào, hậu quả mà nó gây ra đều vô cùng nghiêm trọng.

Trong cuộc sống hiện tại, sự trì hoãn tạo ra một vòng xoáy tiêu cực không hồi kết. Những công việc tồn đọng gây ra căng thẳng, lo lắng và cảm giác tội lỗi thường trực. Chúng ta đánh mất sự tập trung và năng suất làm việc, bỏ lỡ những cơ hội để học hỏi và phát triển. Thời gian trôi đi một cách lãng phí trong sự dằn vặt và hối tiếc. Thay vì tận hưởng những khoảnh khắc hiện tại, tâm trí chúng ta luôn bị ám ảnh bởi những "deadline" cận kề và những nhiệm vụ chưa hoàn thành.

Nguy hiểm hơn cả, thói quen trì hoãn gieo rắc những "hạt mầm" thất bại cho tương lai. Những mục tiêu lớn lao, những ước mơ cháy bỏng sẽ mãi chỉ là những ảo ảnh nếu thiếu đi hành động quyết liệt và kịp thời. Mỗi sự chần chừ là một bước lùi, một cơ hội bị bỏ lỡ trong cuộc đua không ngừng của cuộc sống. Trong một thế giới cạnh tranh khốc liệt, sự chậm trễ có thể khiến chúng ta bị bỏ lại phía sau, đánh mất những cơ hội thăng tiến trong sự nghiệp, phát triển bản thân và đạt được những thành tựu đáng lẽ thuộc về mình.

Không chỉ ảnh hưởng đến sự nghiệp, thói quen trì hoãn còn tác động tiêu cực đến các mối quan hệ cá nhân. Những lời hứa không được thực hiện, những cuộc hẹn bị hủy bỏ vào phút chót có thể gây ra sự thất vọng và mất lòng tin từ những người xung quanh. Dần dần, chúng ta có thể trở nên cô lập, đánh mất những mối quan hệ quý giá chỉ vì sự thiếu trách nhiệm và kỷ luật của bản thân.

Để phá vỡ xiềng xích của thói quen trì hoãn, chúng ta cần phải có một sự thay đổi sâu sắc trong nhận thức và hành động. Hãy bắt đầu bằng việc xác định rõ những mục tiêu và ưu tiên trong cuộc sống. Chia nhỏ những công việc lớn thành những bước nhỏ hơn, dễ thực hiện hơn. Lập kế hoạch cụ thể và đặt ra những "deadline" thực tế. Quan trọng hơn cả, hãy rèn luyện ý chí và kỷ luật bản thân, học cách vượt qua sự lười biếng và những cám dỗ tức thời.

Hãy nhớ rằng, thời gian là một nguồn tài nguyên vô giá và hữu hạn. Mỗi khoảnh khắc trôi qua đều không thể lấy lại được. Đừng để thói quen trì hoãn trở thành "kẻ trộm" tàn nhẫn, đánh cắp những cơ hội và tiềm năng của bạn. Hãy hành động ngay hôm nay, xây dựng những viên gạch vững chắc cho tương lai, để một ngày nào đó nhìn lại, chúng ta sẽ không phải hối tiếc vì những điều đã bỏ lỡ chỉ vì sự chần chừ của ngày hôm qua. Hãy biến mỗi ngày thành một bước tiến gần hơn đến những ước mơ của bạn.

Trong cuộc sống hiện đại, con người ngày càng phải đối mặt với nhiều áp lực từ học tập, công việc đến các mối quan hệ xã hội. Chính vì vậy, thói quen trì hoãn đã trở thành một hiện tượng phổ biến, đặc biệt ở giới trẻ. Theo em, ý kiến “Thói quen trì hoãn đang ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống tương lai của con người” là hoàn toàn đúng và đáng để chúng ta suy ngẫm. Trì hoãn là việc chần chừ, không bắt tay vào làm những việc cần thiết dù biết rõ hậu quả của việc chậm trễ. Nhiều người thường tự an ủi rằng mình “để mai làm cũng được”, nhưng chính suy nghĩ đó lại dần trở thành một thói quen khó bỏ. Ban đầu, trì hoãn có thể chỉ là việc nhỏ như chưa làm bài tập ngay, chưa dọn dẹp phòng hay chưa hoàn thành công việc đúng hạn. Tuy nhiên, nếu kéo dài, nó sẽ tạo nên lối sống thiếu kỷ luật và trách nhiệm. Trước hết, thói quen trì hoãn ảnh hưởng trực tiếp đến hiệu quả học tập và làm việc. Khi không hoàn thành nhiệm vụ đúng thời gian, chất lượng công việc sẽ giảm sút do làm trong trạng thái gấp gáp, thiếu tập trung. Học sinh trì hoãn việc học bài sẽ dễ bị hổng kiến thức, dẫn đến kết quả học tập kém. Người đi làm nếu thường xuyên trì hoãn sẽ khó đạt được thành công, thậm chí mất đi cơ hội thăng tiến. Không chỉ vậy, trì hoãn còn gây ra những tác động tiêu cực đến tâm lý. Khi công việc bị dồn lại, con người dễ rơi vào trạng thái căng thẳng, lo lắng, thậm chí mất tự tin vào bản thân. Việc liên tục không hoàn thành mục tiêu khiến chúng ta cảm thấy thất bại và chán nản. Về lâu dài, điều này có thể làm giảm động lực sống và ý chí phấn đấu. Quan trọng hơn, thói quen trì hoãn còn ảnh hưởng nghiêm trọng đến tương lai. Tương lai của mỗi người được xây dựng từ những hành động nhỏ trong hiện tại. Nếu hôm nay chúng ta không nỗ lực, không hành động kịp thời thì ngày mai sẽ khó có được thành công. Trì hoãn khiến chúng ta bỏ lỡ nhiều cơ hội quý giá, từ học tập, nghề nghiệp đến các mối quan hệ. Những cơ hội đã qua thì không thể lấy lại, và đó chính là cái giá rất lớn của sự chần chừ. Tuy nhiên, thói quen trì hoãn hoàn toàn có thể khắc phục nếu mỗi người có ý thức thay đổi. Trước hết, chúng ta cần xác định rõ mục tiêu và lập kế hoạch cụ thể cho từng công việc. Việc chia nhỏ nhiệm vụ sẽ giúp giảm cảm giác “ngại bắt đầu”. Bên cạnh đó, cần rèn luyện tính kỷ luật, tự nhắc nhở bản thân hoàn thành công việc đúng thời hạn. Ngoài ra, việc hạn chế các yếu tố gây xao nhãng như điện thoại, mạng xã hội cũng góp phần giúp chúng ta tập trung hơn. Tóm lại, trì hoãn không chỉ là một thói quen xấu mà còn là “kẻ thù thầm lặng” cản trở sự phát triển của mỗi người. Ý kiến trên đã chỉ ra một vấn đề rất thực tế và đáng lo ngại trong xã hội hiện nay. Vì vậy, mỗi chúng ta cần nhận thức rõ tác hại của trì hoãn để thay đổi bản thân ngay từ hôm nay, góp phần xây dựng một tương lai tốt đẹp và thành công hơn.

22 tháng 5 2025


Đoạn văn mẫu:
Tôi là Tấm, một cô gái mồ côi cha mẹ từ nhỏ, phải sống cùng dì ghẻ và em cùng cha khác mẹ là Cám. Dù bị mẹ con Cám đối xử tàn nhẫn, bắt làm việc vất vả, tôi vẫn luôn hiền lành, chịu khó. Nhờ sự giúp đỡ của Bụt, tôi đã vượt qua nhiều thử thách, cuối cùng được gặp vua và trở thành hoàng hậu. Dù bị mẹ con Cám hãm hại nhiều lần, tôi vẫn không khuất phục, luôn giữ tấm lòng nhân hậu, cuối cùng được đoàn tụ với nhà vua và sống hạnh phúc. Câu chuyện của tôi là minh chứng cho việc ở hiền gặp lành, cái thiện sẽ chiến thắng cái ác.


22 tháng 5 2025

3. Suy nghĩ về giá trị của hạnh phúc sau cay đắng, đau khổ

Hạnh phúc thực sự chỉ trở nên quý giá khi con người đã trải qua những cay đắng, đau khổ trong cuộc sống. Chính những khó khăn, thử thách giúp ta biết trân trọng từng khoảnh khắc bình yên, từng niềm vui nhỏ bé. Sau mỗi lần vấp ngã, con người trưởng thành hơn, biết yêu thương bản thân và những người xung quanh. Hạnh phúc không phải là điều xa vời, mà là cảm giác mãn nguyện, bình an sau khi vượt qua giông bão. Vì thế, hãy luôn tin rằng sau những ngày mưa, trời sẽ lại sáng và hạnh phúc sẽ mỉm cười với những ai không ngừng cố gắng.


PHANH ĐỌC HIỂU VĂN BẢN (40 điểm) Đọc văn bản am và trà lôi cái câu hài Tụ chain ở trên không, có một đàn chim sơ đáp xuống vân nhận thấc cả một đag oo ra một béo. Chúng nó lăng xăng rin rũ chỉ trong một bài đã làm xong không my wayển một hạt. Nhưng khi chim sơ đã bay đi rồi, Tâm lại mực nữ khác. Mọi - Con làm sao còn khóc nữa? Con tách nười quả, người ta không cho con vẫn xem hội - Con...
Đọc tiếp

PHANH ĐỌC HIỂU VĂN BẢN (40 điểm)

Đọc văn bản am và trà lôi cái câu hài

Tụ chain ở trên không, có một đàn chim sơ đáp xuống vân nhận thấc cả một đag oo ra một béo. Chúng nó lăng xăng rin rũ chỉ trong một bài đã làm xong không my wayển một hạt. Nhưng khi chim sơ đã bay đi rồi, Tâm lại mực nữ khác. Mọi

- Con làm sao còn khóc nữa?

Con tách nười quả, người ta không cho con vẫn xem hội

- Con hãy đào những cái lọ xương bằng đã chôn ngày trước lên thì sẽ có đó mọi tha cho con trảy hội

Thn vàng lội, đi đào các lọ lên. Dào lọ thứ nhất, lấy ra được một bộ áo mới ba một cái xống Tạn, một cái yếm lụa điều và một cái khân nhiều. Đào lọ thứ hai, lky m được một đôi giày thêu, đi vừa như in. Lọ thứ ba đào lên thì thấy một con ngựa bể ti nhưng vừa đột con ngựa xuống đất, bằng chốc nó đã hi vang lên và biến thành ngư thật. Đào đến lọ cuối cùng thì lấy ra được một bộ yên cương xinh xắn. Tấm numg quả với sảời rùa tới thay bộ vào, đoạn cuối lên ngựa mà đi. Ngựa phông một chốc đã đến kinh đã. Nhưng khi phông qua một chỗ lội. Tấm đánh rơi một chiếc giày x nước không kập nhật. Khi ngựa dừng lại ở đâm hôi, Tầm lấy khăn gỏi chiếc giày cũn lại rồi chen vào biển người

(Nguyên Đông Chi Tần Cảm, trích Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam, tập 2, NXB Giáo dục. Hà Noi. 2000 ir 12706

Câu 1. Nhân vật Tâm trông đoạn trích trên thuộc kiểu nhân vật nào trong truyện cổ tich?

Câu 2. Đoạn trích trên thuộc phần mở đầu, phần giữa hay phần kết của truyện Tẩm

Câm? Do đâu mà em biết điều đó

Câu 3. Đoạn trích trên được kể theo ngôi thứ mấy, dầu hiệu nào cho em biết điều ấy?

Cho hiới hiệu quả nghệ thuật mà ngôi kể này đem lại?

Câu 4. Tìm và nêu tác dụng của một trạng ngữ trong đoạn văn trên

Câu 5. Tìm các cụm danh từ trong câu văn sau:

“Đào lọ thứ nhất, lấy ra được một bộ áo mở ba, một cái xống lụa, một cái yếm lua

điều và một cái khăn nhiều"

PHẦN I: VIẾT (6.1) điểm)

Câu 1. (2,0 điểm) Viết đoạn văn (khoảng 5-7 câu), hãy nêu suy nghĩ của em về nhân vật Tâm và bài học rút ra từ câu chuyện.

Câu 2. (4,0 điểm) Hãy đóng vai một nhân vật kể lại một truyện cổ tích mà em yêu thích (không kể các truyền truyền thuyết đã học trong 50k)

56 Tiếng A

2
22 tháng 3 2025

Chúng ta hãy cùng phân tích nhé:

PHẦN ĐỌC HIỂU VĂN BẢN

Câu 1: Nhân vật Tấm thuộc kiểu nhân vật nào trong truyện cổ tích?

Nhân vật Tấm thuộc kiểu nhân vật chính diện trong truyện cổ tích, đại diện cho cái thiện, thường phải vượt qua thử thách để đạt được hạnh phúc. Đây là mẫu nhân vật tiêu biểu trong truyện cổ tích, phản ánh khát vọng chiến thắng cái ác, cái xấu.

Câu 2: Đoạn trích thuộc phần nào của truyện Tấm Cám?

Đoạn trích trên thuộc phần giữa của truyện, khi Tấm được sự giúp đỡ thần kỳ để chuẩn bị tham gia hội. Điều này được xác định qua các chi tiết như việc đào lọ lên để lấy áo, giày và ngựa, đây là một giai đoạn chuyển biến quan trọng trong truyện.

Câu 3: Ngôi kể trong đoạn trích?

Đoạn trích được kể theo ngôi thứ ba. Dấu hiệu nhận biết là người kể không xưng "tôi" mà kể về nhân vật như "Tấm", "con". Hiệu quả nghệ thuật: Ngôi kể này giúp câu chuyện trở nên khách quan, làm nổi bật tính chất thần kỳ của truyện cổ tích và tạo sự gần gũi với người đọc.

Câu 4: Trạng ngữ trong đoạn trích và tác dụng?

Ví dụ trạng ngữ: "Khi ngựa dừng lại ở đám hội". Tác dụng: Xác định thời gian, địa điểm diễn ra hành động, giúp câu chuyện rõ ràng, mạch lạc hơn.

Câu 5: Cụm danh từ trong câu được yêu cầu?

Cụm danh từ:

  • Một bộ áo mới ba
  • Một cái xống lụa
  • Một cái yếm lụa điều
  • Một cái khăn nhiều

PHẦN I: VIẾT

Câu 1: Đoạn văn về nhân vật Tấm và bài học rút ra

Nhân vật Tấm trong truyện cổ tích "Tấm Cám" là biểu tượng của lòng nhân hậu, sự kiên trì và niềm tin vào cái thiện. Trải qua nhiều khó khăn, nhờ sự giúp đỡ của các yếu tố thần kỳ, Tấm đã tìm được hạnh phúc xứng đáng. Câu chuyện dạy chúng ta bài học rằng: trong cuộc sống, dù phải đối mặt với bất công hay thử thách, nếu ta giữ lòng thiện lương và không từ bỏ, ta sẽ vượt qua mọi gian nan. Đồng thời, câu chuyện cũng nhấn mạnh giá trị của sự nỗ lực và lòng nhân từ.

Câu 2: Kể lại một truyện cổ tích yêu thích

(Đóng vai nhân vật được chọn, ví dụ nhân vật Thạch Sanh): "Ta là Thạch Sanh, một người nghèo khổ sống trong túp lều nhỏ giữa rừng sâu. Một ngày, ta đã cứu được công chúa bằng sức mạnh và lòng dũng cảm của mình. Sau nhiều khó khăn, như đánh bại chằn tinh và đại bàng, ta được ban thưởng xứng đáng. Điều quan trọng nhất là ta học được rằng lòng nhân ái và dũng cảm luôn chiến thắng cái ác. Từ một chàng trai nghèo, ta đã trở thành người được mọi người kính trọng, và điều đó làm ta vô cùng tự hào."

22 tháng 3 2025

bài viết sai nhiều quá

22 tháng 5 2025

5. Đóng vai nhân vật kể lại chuyện Thánh Gióng (bí quyết và kinh nghiệm)

Tôi là Gióng, một cậu bé sinh ra trong làng Gióng. Từ nhỏ, tôi không biết nói, không biết cười, cho đến khi nghe tin giặc Ân xâm lược. Lúc đó, tôi bỗng cất tiếng xin mẹ gọi sứ giả để tâu vua rèn cho tôi ngựa sắt, roi sắt, áo giáp sắt. Khi nhận đủ mọi thứ, tôi vươn vai thành tráng sĩ, cưỡi ngựa sắt ra trận. Nhờ ý chí kiên cường, lòng yêu nước và sự giúp đỡ của nhân dân, tôi đã đánh tan quân xâm lược. Sau chiến thắng, tôi cưỡi ngựa bay về trời.
Bí quyết và kinh nghiệm của tôi là luôn tin vào sức mạnh của bản thân, biết đoàn kết cùng mọi người và không bao giờ bỏ cuộc trước khó khăn, thử thách.