K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

22 tháng 5 2025

2. Phân tích yếu tố kì ảo trong văn bản "Ông Tiên ăn mày"

Yếu tố kì ảo trong "Ông Tiên ăn mày":

  • Ông lão ăn mày hóa thành ông Tiên:
    Trong truyện, ông lão ăn mày sau khi nhận được sự giúp đỡ của hai vợ chồng nghèo đã hóa thành ông Tiên, thể hiện sự xuất hiện của yếu tố thần kì, kì ảo trong truyện dân gian.
  • Phép màu, phần thưởng:
    Ông Tiên dùng phép màu ban cho hai vợ chồng giàu có, hạnh phúc, biến ngôi nhà tranh thành nhà ngói, ban cho họ cuộc sống sung túc. Đây là yếu tố kì ảo, thể hiện ước mơ về sự đổi đời nhờ lòng tốt.
  • Sự xuất hiện bất ngờ và biến mất bí ẩn:
    Ông Tiên xuất hiện và biến mất một cách bí ẩn, không theo quy luật đời thường, tạo nên màu sắc huyền ảo cho câu chuyện.

Ý nghĩa:

  • Yếu tố kì ảo làm tăng sự hấp dẫn, lôi cuốn cho câu chuyện.
  • Thể hiện quan niệm “ở hiền gặp lành”, người tốt sẽ được đền đáp xứng đáng.
  • Gửi gắm ước mơ về sự công bằng, niềm tin vào điều tốt đẹp trong cuộc sống.
Đọc ngữ liệu sau đây và trả lời câu hỏi:"ngày xưa, có một cô bé vô cùng hiếu thảo sống cùng với mẹ trong một túp lều tranh dột nát. Thật không may ko may mẹ của cô bé lại bị bệnh rất nặng nhưng vì nhà nghèo nên ko có tiền mua thuốc chữa , và cô bé vô cùng buồn bã một lần đang ngồi khóc bên đường bỗng có một ông lão đi qua thấy lạ bèn đừng lại hỏi khi biết sự tình ông già...
Đọc tiếp

Đọc ngữ liệu sau đây và trả lời câu hỏi:


"ngày xưa, có một cô bé vô cùng hiếu thảo sống cùng với mẹ trong một túp lều tranh dột nát. Thật không may ko may mẹ của cô bé lại bị bệnh rất nặng nhưng vì nhà nghèo nên ko có tiền mua thuốc chữa , và cô bé vô cùng buồn bã một lần đang ngồi khóc bên đường bỗng có một ông lão đi qua thấy lạ bèn đừng lại hỏi khi biết sự tình ông già nói với cô bé :     


   - Cháu hãy vào rừng và đến bên gốc cây cổ thụ to nhất trong rừng hái lây một bông hoa duy nhất trên đo. bông hoa ấy có bao nhiêu cánh thì tức là mẹ cháu sống được bằng đấy

Cô bé liền vào rừng va rất lâu sau mới tìm thấy bông hoa trắng đó , phải khó khăn lắm cô mới trèo lên được để lấy bông hoa nhưng khi đếm chỉ có một cánh hai cánh ba cánh bốn canh. chỉ có bốn cánh hoa là sao chứ? chẳng nhẽ mẹ cô chỉ sống được bàng đấy ngày thôi sao?


   Không đành lòng cô liền dùng tay xé nhẹ dần từng cánh hoa lớn thành những cánh hoa nhỏ và bông hoa cũng theo đó mà nhiều cánh dần lên nhiều đến mức ko còn đếm được nữa. Từ đó người đời gọi bông hoa ấy là bông hoa cúc trắng để nói về lòng hiếu thảo của cô bé đó dành cho mẹ mình"

Câu 1: Đoạn văn trên được trích từ văn bản thuộc thể loại truyện nào? Kể tên 2 văn bản cùng thể loại mà em biết .

Câu 2:Chi tiết"cô liền dùng tay xé nhẹ dần từng cánh hoa lớn thành nhửng cánh hoa nhỏ" theo em có ý nghĩa gì?

câu 3 Nhân vật trong câu chuyện là những ai? ai là người kể lại câu chuyện? Việc lựa chọn ngôi kể như vậy có tác dụng gì?

Câu 4: tìm và giải thích ý nghĩa của thành ngữ có trong câu văn:"thấy mẹ ngày một yếu ớt đi, cô bé vô cùng buồn bã, lòng đau như cắt nhưng chẳng thể làm gì?

Câu 5: từ đoạn văn trên trong phần đọc-hiểu, nên suy nghĩ của em về ý nghĩa của lòng hiếu thảo trong cuộc sống?

1
22 tháng 5 2025


Tóm tắt nội dung:

Câu chuyện kể về một người con hiếu thảo muốn tặng mẹ một bông hoa thật đẹp để thể hiện tình yêu thương và lòng biết ơn đối với mẹ. Trên đường đi, người con gặp nhiều thử thách, nhưng nhờ tấm lòng chân thành, cậu đã vượt qua tất cả và tìm được bông hoa quý giá nhất. Khi trao bông hoa cho mẹ, người mẹ cảm động rơi nước mắt, vì hơn cả bông hoa, điều mẹ quý nhất chính là tấm lòng hiếu thảo của con.

Ý nghĩa:

  • Khuyên mỗi người con hãy luôn biết ơn, yêu thương và hiếu thảo với cha mẹ.
  • Giá trị lớn nhất không nằm ở vật chất mà ở tấm lòng, tình cảm chân thành.
  • Hạnh phúc của cha mẹ là thấy con cái trưởng thành, biết sống tốt và biết yêu thương.
(4.0 điểm) Đọc văn bản và thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 5:  Vợ người anh hùng      (Lược một đoạn: Anh và chị chia tay khi anh nhập ngũ và kỷ niệm tình yêu bị cuốn trôi sau trận lụt lớn. Chị làm vợ chỉ mươi ngày rồi góa bụa khi chồng hy sinh và được truy tặng danh hiệu Anh hùng. Chị gánh chịu nỗi đau mất chồng, sự xét nét từ dân làng và áp lực giữ danh dự vợ Anh...
Đọc tiếp

(4.0 điểm) Đọc văn bản và thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 5: 

Vợ người anh hùng

     (Lược một đoạn: Anh và chị chia tay khi anh nhập ngũ và kỷ niệm tình yêu bị cuốn trôi sau trận lụt lớn. Chị làm vợ chỉ mươi ngày rồi góa bụa khi chồng hy sinh và được truy tặng danh hiệu Anh hùng. Chị gánh chịu nỗi đau mất chồng, sự xét nét từ dân làng và áp lực giữ danh dự vợ Anh hùng. Chị sống lặng lẽ, cô đơn như thế suốt một thời gian dài. Mãi sau này, khi anh Long, bạn của chồng cũ, đến thắp nhang, chị mới cảm thấy chút rung động. Từ đó, chị bắt đầu đối diện với những khao khát hạnh phúc và suy nghĩ về cuộc đời mình.)

     Năm sau thì anh Long hỏi cưới chị...

     Ngay sau đám cưới, anh chị về ở với nhau trên ngôi nhà của chị vì đất này là của mẹ đẻ chị cho chị khi xưa chị đi lấy chồng. Cũng năm ấy chị thôi công tác. Vợ chồng chị lại làm ruộng và hưởng trợ cấp Thượng úy của anh Long. Bao nhiêu nỗi lòng của chị trong căn nhà ngai ngái mùi đàn bà ngày mưa nay biến mất. Chị hạnh phúc ngay trong căn nhà bất hạnh của mình khi tuổi đã ba lăm. Chiến tranh vừa mới qua được vài năm, những hân hoan đợi chờ vỡ òa. Cũng vài năm sau chiến tranh người ta báo tử đông lắm. Sự vui mừng đoàn tụ nói cười, tiếng nhạc lẫn trong tiếng kèn trống hết đám báo tử này đến báo tử khác. Chị thấy mình vừa đau đớn mà cũng vừa hạnh phúc. Hạnh phúc hơn khối người...

     Lấy anh Long, lần đầu tiên chị được chồng tặng hoa vào ngày mồng 8 tháng 3. Chị òa khóc. Thế là cũng có lúc chị được hạnh phúc như người đời. Suốt những năm chị làm Xã đoàn, làm Chấp hành Phụ nữ chỉ lo tổ chức tặng hoa ngày lễ, ngày mít tinh mùng 2 tháng 9, mồng 8 tháng 3 rồi 20 tháng 11, 30 tháng 4... cho người khác. Cứ như thể việc ấy đương nhiên họ được hưởng và chị đương nhiên phải đi tặng họ. Còn với chị đàn ông họ cũng ngại. Cũng hôm ấy chị ôm lấy chồng mà khóc mà nói rằng:

     - Anh ơi, mồng 8 tháng 3 sao em không thấy họ mang hoa vào nghĩa trang tặng những nấm mồ mang tên con gái hả anh?

     Anh Long đớ người ra. Anh nhìn chị, ngượng ngùng trước một người đàn bà hiền lành là vợ mình. Tự dưng anh Long nhớ anh là đảng viên và thấy mình như là người có lỗi với những người phụ nữ đã hiến tuổi xanh của mình ở ngoài mặt trận. Một năm hai năm rồi ba bốn năm năm. Chị mơ hồ nhận ra nỗi buồn của chồng mình. Những nỗi niềm khe khắt dòm ngó của người đời ở một vùng nông thôn đối với chị khi trước thế nào thì nay lại chuyển sang chồng chị. Họ để ý xem anh ăn ở với vợ một người anh hùng ra sao. Họ cứ nghĩ rằng anh luôn núp dưới cái bóng tiếng tăm của vợ. Rằng cái Thượng úy của anh chả là gì với danh xưng một liệt sĩ anh hùng. Quá lắm thì là anh Thượng úy về một cục vì sức khỏe yếu mà thôi.

     Gần bốn mươi mà chị vẫn không thấy có chửa… Anh cho chị biết anh đi khám và biết mình vô sinh vì chất độc da cam từ chiến trường Tây Nguyên mang về. Đêm ấy anh bảo chị:

     - Em còn khả năng có thai thì nên đi lấy chồng hoặc thích ai thì cứ ăn nằm với người ta kiếm đứa con.

     Chị khóc nức nở.

     - Chả gì em cũng đã là vợ một sĩ quan, vợ một anh hùng em sao có thể làm như thế. Em có trách nhiệm với anh cũng như trách nhiệm vợ một người anh hùng chứ anh ơi. Dù em biết nỗi niềm tụng ca có gì đó như giấu trong áo mình một vật nhọn khổ lắm.

     Cả hai người cùng khóc. Hồi lâu anh bảo:

     - Em khổ quá em ạ. Khổ với anh đã đành, em khổ vì cái Anh hùng của chồng em nữa. Nỗi khổ ấy đeo nhũng nhẵng nhẹ nhàng mà quá nặng một đời em. Anh thương em lắm.

     Sau lần ấy chị chủ động cùng anh đến từng nhà các cựu chiến binh trong làng tổ chức hội đồng ngũ, hội chăn trâu, hội cùng đơn vị và lấy nhà mình làm trụ sở sinh hoạt. Anh và chị lại đi tới nhiều xã trong huyện thăm hỏi các bạn bè của chồng cũ chồng mới. Vợ người anh hùng lại sống như một hồi chị làm Bí thư Xã đoàn. Cuộc sống cứ phải vươn về phía trước, đừng ngoái lại sau và chí ít là không dừng bước. Anh chị thấy vui và bè bạn anh chị ngày càng năng đến nhà.

(Nguyễn Trọng Luân, Báo Văn nghệ, số 14/2023)

* Chú thích: Nguyễn Trọng Luân sinh năm 1952 tại Phú Thọ, từng là lính trinh sát trong chiến tranh và sau này là kỹ sư cơ khí. Các sáng tác của ông tập trung vào đề tài chiến tranh và người lính với văn phong chân thực, giàu cảm xúc. Một số tác phầm của ông đã nhận được giải thưởng văn học và được dịch ra tiếng nước ngoài.

Câu 1. Chỉ ra những phương thức biểu đạt được sử dụng trong văn bản.

Câu 2. Người kể chuyện trong văn bản có đặc điểm gì?

Câu 3. Trong đoạn trích: “Chị òa khóc. Thế là cũng có lúc chị được hạnh phúc như người đời. Suốt những năm chị làm Xã đoàn, làm Chấp hành Phụ nữ chỉ lo tổ chức tặng hoa ngày lễ, ngày mít tinh mùng 2 tháng 9, mồng 8 tháng 3 rồi 20 tháng 11, 30 tháng 4... cho người khác. Cứ như thể việc ấy đương nhiên họ được hưởng và chị đương nhiên phải đi tặng họ. Còn với chị đàn ông họ cũng ngại.”, tác giả đã sử dụng điểm nhìn của nhân vật nào? Việc sử dụng điểm nhìn ấy có tác dụng gì trong việc khắc họa nhân vật?

Câu 4. Phát biểu đề tài, chủ đề của văn bản.

Câu 5. Nội dung của văn bản này là gì?  

0
22 tháng 5 2025

2. Phân tích nhân vật người bà trong truyện ngắn "Bà tôi" của Xuân Quỳnh

Gợi ý phân tích:

  • Tấm lòng yêu thương, đức hi sinh:
    Bà là người luôn quan tâm, chăm sóc cháu từ những điều nhỏ nhất. Bà sẵn sàng chịu vất vả, hy sinh để mang lại niềm vui, hạnh phúc cho con cháu.
  • Sự tảo tần, chịu thương chịu khó:
    Hình ảnh bà gắn liền với những công việc đồng áng, bếp núc, luôn cần mẫn, tận tụy cả đời vì gia đình.
  • Là chỗ dựa tinh thần:
    Bà là người an ủi, động viên, dạy bảo cháu những bài học làm người, truyền cho cháu tình yêu thương, lòng nhân hậu.
  • Biểu tượng của tình cảm gia đình:
    Qua hình ảnh người bà, Xuân Quỳnh muốn gửi gắm thông điệp về tình cảm gia đình thiêng liêng, về sự biết ơn, trân trọng những người thân yêu.

Kết luận:

Nhân vật người bà trong truyện ngắn "Bà tôi" là hiện thân của tình yêu thương, đức hi sinh, là biểu tượng đẹp đẽ của tình cảm gia đình trong tâm hồn mỗi người.

22 tháng 5 2025


Truyện ngắn "Bố tôi" của Cao Thị Tý là một tác phẩm xúc động viết về tình cảm gia đình, đặc biệt là tình cha con. Truyện kể về hình ảnh người bố luôn vất vả, hy sinh vì con cái, dành cho con tình yêu thương thầm lặng, sâu sắc.

Nội dung chính

  • Nhân vật người bố trong truyện là một người lao động nghèo, luôn cố gắng làm việc để lo cho con cái có cuộc sống tốt hơn.
  • Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, người bố vẫn luôn dành cho con sự quan tâm, chăm sóc chu đáo.
  • Tình cảm của bố được thể hiện qua những hành động giản dị nhưng đầy ý nghĩa: lo cho con từng bữa ăn, giấc ngủ, động viên con học tập, vượt qua khó khăn.

Ý nghĩa truyện ngắn

  • Ca ngợi tình cha: Truyện ca ngợi tình cảm thiêng liêng, bền chặt của người cha dành cho con cái – đó là tình yêu thương, sự hy sinh thầm lặng và cao cả.
  • Giá trị gia đình: Tác phẩm nhắc nhở mỗi người hãy biết trân trọng, yêu thương, kính trọng cha mẹ, bởi cha mẹ luôn là chỗ dựa vững chắc nhất trong cuộc đời mỗi người.
  • Bài học đạo đức: Qua truyện, người đọc hiểu rằng, dù cuộc sống có khó khăn, cha mẹ vẫn luôn là người sẵn sàng hy sinh tất cả vì con.

Nghệ thuật

  • Ngôn ngữ giản dị, gần gũi, giàu cảm xúc.
  • Khắc họa tâm lý nhân vật chân thực, sâu sắc.
  • Sử dụng những chi tiết đời thường để làm nổi bật tình cảm gia đình.


20 tháng 3 2025

+ Từ láy vần: Hai tiếng trong từ có vần giống nhau

20 tháng 3 2025

Từ le lói là từ láy vần: Hai tiếng trong từ có vần giống nhau.

Từ động đậy là từ ghép: Vì khi tắt ra thì mỗi từ vẫn có nghĩa.

20 tháng 3 2025

ông thứ 1 thấy mệt. ông thứ 2 cũng thấy mệt khác chỗ ông thứ 2 thấy thêm ông thứ 1

20 tháng 3 2025

2 ông đấy thấy nhau

20 tháng 3 2025

Đông


22 tháng 5 2025

Cuộc sống không bao giờ ban phát những điều tốt đẹp một cách ngẫu nhiên, đó chính là thông điệp sâu sắc mà bài thơ “Không có gì tự đến đâu con” gửi gắm. Với giọng điệu nhẹ nhàng, chân thành như lời dạy của cha mẹ dành cho con, bài thơ đã thức tỉnh trong em nhận thức đúng đắn về giá trị của lao động, nỗ lực và sự kiên trì. Trong cuộc sống, không ai có thể thành công nếu chỉ biết ngồi chờ đợi. Những điều quý giá như tri thức, hạnh phúc, tình yêu hay ước mơ đều cần được vun đắp bằng mồ hôi, công sức và cả niềm tin. Em đặc biệt ấn tượng với lời nhắn nhủ: “Không có gì tự đến đâu con / Mọi thứ đều đánh đổi bằng nỗ lực.” Câu thơ ấy như một lời cảnh tỉnh, thôi thúc em phải chủ động sống, không ỷ lại, không đầu hàng khó khăn. Nhờ bài thơ, em hiểu rằng chỉ khi cố gắng hết mình, con người mới có thể chạm đến điều mình mong muốn. “Không có gì tự đến đâu con” không chỉ là một bài thơ mà còn là kim chỉ nam cho hành trình trưởng thành của mỗi chúng ta.