viết đoạn vă khoảng 200 chữ trình bày suy nghĩ của em về một số học sinh còn thụ động ( ỷ lại ) trong việc học tập
các anh chị ơi cứu em với em cần gấp :(
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Từ "ngọt" có nhiều nghĩa tùy theo ngữ cảnh. Về nghĩa gốc, "ngọt" chỉ vị có tính chất như đường, mật hoặc trái cây chín, ví dụ: "Kẹo này rất ngọt." Ở nghĩa bóng, "ngọt" diễn tả sự dễ chịu, êm tai, dịu dàng như trong câu "Giọng nói của cô ấy rất ngọt," hoặc thể hiện sự thuận lợi, suôn sẻ như "Mọi chuyện diễn ra rất ngọt." Trong mối quan hệ tình cảm, "ngọt" dùng để chỉ lời nói hay hành động thể hiện sự yêu thương, dịu dàng, chẳng hạn: "Anh ấy nói chuyện ngọt lắm, ai cũng thích."
Tôi vẫn nhớ như in những ngày tháng hạnh phúc bên con trai mình. Con là niềm hy vọng, là tất cả đối với tôi. Tôi yêu thương, chăm sóc con từng bữa ăn, giấc ngủ, luôn mong con lớn lên khỏe mạnh, bình an. Nhưng rồi, một ngày kia, con trai bé bỏng của tôi giận dỗi, bỏ nhà ra đi.
Hôm đó, con đòi đi chơi nhưng tôi không cho, con bướng bỉnh cãi lại rồi òa khóc. Trong cơn giận dữ, con đã chạy đi, bỏ lại tôi với nỗi lo lắng và đau đớn khôn nguôi. Tôi chờ mãi, chờ mãi… Ngày này qua ngày khác, tôi mong ngóng con trở về, nhưng bóng dáng thân thương ấy vẫn biệt tăm.
Những tháng ngày xa con, tôi đau buồn khôn xiết. Tôi nhớ con từng giây từng phút, nhớ nụ cười hồn nhiên, nhớ bàn tay nhỏ xíu nắm lấy tay tôi. Tôi kiệt sức dần vì nhớ thương, vì chờ đợi… Và rồi, tôi ngã xuống, hóa thành một cái cây xanh tốt, rễ bám sâu vào lòng đất, lá tỏa bóng mát dịu dàng như vòng tay tôi từng ôm con.
Một ngày nọ, con trai tôi trở về. Con gầy gò, mệt mỏi, đôi mắt ánh lên nỗi nhớ thương vô bờ. Con khóc, gọi tôi trong tuyệt vọng. Tôi không thể ôm con như trước nữa, nhưng tôi dồn tất cả yêu thương vào những trái ngọt lành mọc trên cành. Khi con chạm vào, vỏ quả mềm dần, lộ ra lớp thịt trắng thơm mát, ngọt ngào như dòng sữa tôi từng nuôi con.
Từ đó, con hiểu ra tình yêu thương vô bờ bến của tôi. Người ta gọi loài cây ấy là cây vú sữa – như một biểu tượng thiêng liêng của tình mẫu tử.
Câu 1 Bài thơ được viết theo thể thơ tự do.
Câu 2 Cách ngắt nhịp của bài thơ linh hoạt, không cố định, thường ngắt theo ý nghĩa của câu thơ, tạo cảm giác nhẹ nhàng, chậm rãi, phù hợp với tâm trạng chờ đợi.
Câu 3 Trong bài thơ, tác giả bộc lộ cảm xúc với em bé và người mẹ.
Câu 4 Nhan đề Đợi mẹ thể hiện cảm xúc mong chờ, nhớ thương và gắn bó tha thiết của em bé dành cho mẹ.
Câu 5 Từ non trong câu thơ có nghĩa là còn nhỏ, chưa tròn đầy, chỉ vầng trăng mới xuất hiện đầu tháng. Em xác định được nghĩa này dựa vào hình ảnh nửa vầng trăng và ngữ cảnh miêu tả bầu trời đêm đầu hè.
Câu 6 Tình cảm của bé và mẹ trong bài thơ gợi cho em suy nghĩ sâu sắc về tình cảm gia đình. Đó là tình yêu thương âm thầm nhưng rất bền chặt giữa những người thân yêu. Dù vất vả, mẹ vẫn luôn nghĩ đến con, còn con thì luôn mong chờ mẹ trở về. Tình cảm gia đình chính là điểm tựa ấm áp và thiêng liêng nhất trong cuộc sống mỗi con người.
Trong truyện ngụ ngôn Câu chuyện bó đũa, nhân vật người cha hiện lên là một người cha giàu kinh nghiệm sống, yêu thương con và có cách dạy con rất sâu sắc. Ông không dùng lời nói dài dòng hay ép buộc mà dùng một câu chuyện đơn giản để truyền cho các con bài học lớn về sức mạnh của sự đoàn kết. Người cha là người hiểu rõ tính cách các con nên đã khéo léo đưa ra thử thách bẻ bó đũa. Khi các con không bẻ được, ông không trách mắng mà nhẹ nhàng cởi bó đũa ra, bẻ từng chiếc một để các con tự nhận ra vấn đề. Qua đó cho thấy ông là người điềm đạm, từng trải và rất thông minh trong cách giáo dục con cái. Đặc biệt, lời dặn dò của người cha trước khi già yếu thể hiện tình yêu thương sâu sắc và sự lo lắng cho tương lai của các con. Ông mong các con biết đoàn kết, yêu thương và đùm bọc lẫn nhau để có thể đứng vững trước cuộc đời. Hình ảnh người cha trong câu chuyện là biểu tượng cho trí tuệ dân gian và đạo lí làm người, nhắc nhở mỗi chúng ta phải biết sống đoàn kết, gắn bó với gia đình và những người xung quanh. Nếu bạn muốn mình chỉnh bài theo đúng thang điểm giáo viên hoặc viết ngắn hơn để dễ học thuộc, mình giúp tiếp nhé.
Câu 1: Trong cuộc sống, việc thấu hiểu chính mình có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với mỗi con người. Thấu hiểu bản thân là nhận ra điểm mạnh, điểm yếu, cảm xúc và mong muốn thật sự của mình. Khi hiểu rõ chính mình, ta sẽ biết mình cần gì, muốn gì và nên đi theo hướng nào, từ đó tránh được những lựa chọn sai lầm hoặc chạy theo người khác một cách mù quáng. Không ít người sống mà luôn cố gắng làm hài lòng người khác, nhưng lại không biết bản thân thực sự mong muốn điều gì, dẫn đến cảm giác mệt mỏi, mất phương hướng. Ngược lại, khi thấu hiểu chính mình, ta sẽ tự tin hơn trong quyết định, biết cách phát huy thế mạnh và cải thiện hạn chế. Tuy nhiên, hành trình này không hề dễ dàng, đòi hỏi mỗi người phải biết lắng nghe bản thân, dám đối diện với sự thật và không ngừng trải nghiệm. Là học sinh, chúng ta cần rèn luyện khả năng tự nhận thức, xác định mục tiêu rõ ràng để phát triển bản thân một cách toàn diện. Thấu hiểu chính mình chính là chìa khóa để sống đúng với giá trị của bản thân và đạt được thành công bền vững.
Câu 2: Trước hết, bài thơ khắc họa những gian khổ, nhọc nhằn của người mẹ trong quá trình sinh nở. Những hình ảnh như “chống gậy mà đi”, “bị bỏ lại giữa đèo Tây Bắc”, “đứa trai đầu ra đời trên lưng” gợi lên một hoàn cảnh vô cùng khắc nghiệt. Người mẹ phải đối mặt với thiên nhiên hiểm trở, thiếu thốn đủ bề nhưng vẫn kiên cường vượt qua để sinh con. Qua đó, ta cảm nhận được sự hi sinh lớn lao và tình yêu thương con vô điều kiện của mẹ.Không chỉ dừng lại ở đó, bài thơ còn thể hiện hành trình nuôi con đầy vất vả. Người mẹ lam lũ, tảo tần, dành trọn cuộc đời cho con. Đứa con lớn lên, được ăn học,trưởng thành và bước ra thế giới rộng lớn. Tuy nhiên, nghịch lí đau lòng xuất hiện khi đứa con dần trở nên xa cách, quên đi những hi sinh của mẹ. Trong khi đó, người mẹ vẫn luôn âm thầm dõi theo, yêu thương và chờ đợi con trở về. Điều này làm nổi bật vẻ đẹp của tình mẫu tử: lặng lẽ, bao dung và không đòi hỏi sự đáp trả.Về nghệ thuật, bài thơ gây ấn tượng bởi giọng điệu kể chuyện tự nhiên, chân thực như lời tâm sự. Tác giả sử dụng nhiều hình ảnh giàu sức gợi, mang tính hiện thực cao, giúp người đọc dễ dàng hình dung và xúc động. Biện pháp điệp cấu trúc “mẹ kể” được lặp lại nhiều lần không chỉ tạo nhịp điệu mà còn nhấn mạnh dòng hồi ức, làm nổi bật câu chuyện đời mẹ. Ngoài ra, sự tương phản giữa quá khứ gian khổ của mẹ và hiện tại vô tâm của con càng làm tăng giá trị biểu cảm cho bài thơ.
Tóm lại, “Chuyện của mẹ” không chỉ là câu chuyện riêng của một người mẹ mà còn là tiếng lòng chung của biết bao bà mẹ Việt Nam.Tác phẩm nhắc nhở mỗi chúng ta phải biết trân trọng, yêu thương và biết ơn mẹ – người đã hi sinh cả cuộc đời vì con.Bài thơ “Chuyện của mẹ” của Nguyễn Ba là một tác phẩm giàu cảm xúc, thể hiện sâu sắc tình mẹ thiêng liêng, bền bỉ và đầy hi sinh. Qua lời kể giản dị mà chân thực, tác giả đã tái hiện hành trình đầy gian khó của người mẹ từ khi sinh con cho đến lúc con trưởng thành.
Bài 2:
Trong dòng chảy của thi ca Việt Nam, đề tài về người mẹ luôn là nguồn cảm hứng bất tận. Nếu như các nhà thơ khác thường ca ngợi vẻ đẹp tảo tần, sương gió, thì Nguyễn Ba trong bài thơ "Chuyện của mẹ" lại chọn một góc nhìn đầy đau thương nhưng vô cùng oai hùng: hình tượng người mẹ Việt Nam Anh hùng gắn liền với những mất mát sau chiến tranh. Bài thơ là một bản tráng ca buồn, tôn vinh sự hy sinh vô bờ bến của người mẹ dành cho non sông. Trước hết, về mặt nội dung, bài thơ đã tái hiện cuộc đời của mẹ như một cuốn nhật ký ghi lại những vết thương của dân tộc. Mẹ đã trải qua "năm lần chia ly" – một con số cụ thể nhưng sức gợi lại mênh mông. Đó là năm lần mẹ tiễn những người thân yêu nhất lên đường mà không có ngày trở lại: "chồng mẹ ra đi / rồi hóa thành ngàn lau" "đứa trai đầu / đã thành con sóng nát trên dòng Thạch Hãn" Những địa danh như Tây Bắc, Thạch Hãn, Trường Sơn, Xuân Lộc, Vị Xuyên xuất hiện liên tiếp, vẽ nên một bản đồ máu và nước mắt. Mỗi người thân của mẹ ngã xuống ở một phương trời, thịt xương họ đã hòa vào đất đai, sông núi để nuôi dưỡng sự sống. Nỗi đau của mẹ không chỉ dừng lại ở sự mất mát người thân, mà còn là nỗi đau thể xác khi bản thân mẹ cũng chịu thương tật, "đôi mắt bị loà". Thế nhưng, vượt lên trên tất cả, mẹ vẫn lo lắng cho con, cho "ai người nước nồi, cơm cháo" khi mẹ mất đi. Tấm lòng ấy đã nâng tầm người mẹ từ một cá nhân trở thành "mẹ của non sông đất nước", là hiện thân của tinh thần đùm bọc, yêu thương đã giúp dân tộc Việt Nam tồn tại qua hàng ngàn năm. Về mặt nghệ thuật, Nguyễn Ba đã sử dụng thể thơ tự do với nhịp điệu chậm rãi, như một lời tâm tình, kể lể nhưng lại có sức công phá mạnh mẽ vào cảm xúc người đọc. Cách sử dụng các hình ảnh ẩn dụ như "ngàn lau", "con sóng nát", "cây mốc sống" không chỉ làm giảm nhẹ sự khốc liệt của cái chết mà còn bất tử hóa sự hy sinh của các anh hùng. Đặc biệt, biện pháp tu từ liệt kê các địa danh chiến trường khốc liệt kết hợp với giọng điệu vừa xót xa, vừa thành kính đã tạo nên một không gian nghệ thuật đầy tính sử thi. Những câu thơ cuối bài: "móm mém mẹ cười / khoe mắt loà khẽ sáng mấy giọt sương..." là một hình ảnh đẹp đến ám ảnh. Ánh sáng từ đôi mắt loà ấy chính là ánh sáng của niềm tin, của sự mãn nguyện khi nhìn thấy "anh em của con tấp nập mọi miền". Tóm lại, bài thơ "Chuyện của mẹ" là một tác phẩm giàu giá trị nhân văn. Bằng ngôn từ giản dị nhưng giàu sức gợi, Nguyễn Ba không chỉ khắc họa thành công bức chân dung người mẹ Việt Nam chịu đựng, hy sinh mà còn nhắc nhở thế hệ hôm nay về cái giá của hòa bình. Mẹ chính là nền tảng, là cội nguồn sức mạnh để đất nước trường tồn.
Bài 1:
Thấu hiểu chính mình là hành trình quan trọng nhất của mỗi con người. Đó không chỉ đơn thuần là việc biết mình thích gì, ghét gì mà là sự can đảm nhìn sâu vào tâm hồn để thừa nhận cả những ưu điểm lẫn những khiếm khuyết vẹn nguyên. Như câu chuyện về 'đèn và trăng', nếu không thấu hiểu giới hạn của bản thân, con người dễ rơi vào kiêu ngạo hoặc tự ti. Khi hiểu rõ 'ngón dài ngón ngắn' của chính mình, ta sẽ ngừng so sánh bản thân với người khác và bắt đầu tập trung vào việc tự hoàn thiện. Thấu hiểu chính mình giúp ta chọn đúng nghề nghiệp, xây dựng những mối quan hệ chân thành và sống một cuộc đời bình yên, chủ động. Ngược lại, kẻ không hiểu mình sẽ giống như con thuyền mất lái giữa đại dương. Vì vậy, hãy học cách lắng nghe tiếng nói nội tâm để có thể 'sửa mình' và phát triển bền vững giữa thế giới đầy biến động.
nhớ tick mình nha:
Trong học tập, tính chủ động là một yếu tố quan trọng giúp học sinh phát triển tư duy và đạt kết quả cao. Tuy nhiên, hiện nay, vẫn còn nhiều bạn có tâm lý thụ động, ỷ lại vào thầy cô, bạn bè mà không tự giác học tập. Điều này thể hiện qua việc không chịu tự tìm hiểu bài trước khi đến lớp, chỉ chờ thầy cô giảng mới tiếp thu, hoặc dựa dẫm vào bạn bè khi làm bài tập. Một số bạn còn có thói quen học đối phó, học tủ, học vẹt mà không thực sự hiểu bài.
Thói quen thụ động trong học tập sẽ gây ra nhiều hậu quả tiêu cực. Trước hết, nó làm giảm khả năng tư duy và sáng tạo, khiến học sinh khó thích nghi với những kiến thức mới. Hơn nữa, việc ỷ lại lâu ngày sẽ hình thành tâm lý lười biếng, thiếu tự tin, ảnh hưởng đến tương lai sau này. Trong khi đó, những bạn chủ động học tập thường có tinh thần ham học hỏi, biết cách tự tìm tòi kiến thức và dễ dàng đạt được thành công hơn.
Vì vậy, mỗi học sinh cần rèn luyện tính tự giác, chủ động hơn trong học tập. Hãy mạnh dạn đặt câu hỏi, tích cực suy nghĩ và tìm kiếm kiến thức thay vì chỉ chờ đợi người khác giúp đỡ. Điều đó không chỉ giúp chúng ta học tốt hơn mà còn rèn luyện bản thân trở thành người tự lập, có trách nhiệm với chính mình.
Trong quá trình học tập, không khó để nhận thấy rằng vẫn còn một số học sinh có thái độ thụ động. Họ thường chỉ chờ đợi sự hướng dẫn của giáo viên mà không chủ động tìm tòi, khám phá kiến thức. Khi gặp bài tập khó, thay vì suy nghĩ, cố gắng tự giải quyết, họ lại nhanh chóng bỏ cuộc hoặc chờ đợi sự giúp đỡ từ bạn bè, thầy cô. Điều này dẫn đến việc tiếp thu bài học một cách hời hợt, thiếu sâu sắc, làm giảm hiệu quả học tập.
Thái độ thụ động trong học tập không chỉ khiến kết quả học tập kém đi mà còn làm mất đi tinh thần tự giác – một yếu tố quan trọng để thành công trong tương lai. Những học sinh thụ động thường thiếu tự tin, ngại phát biểu, không dám thể hiện quan điểm cá nhân. Điều này khiến họ dần dần mất đi cơ hội phát triển bản thân.
Để khắc phục tình trạng này, mỗi học sinh cần tự rèn luyện cho mình tinh thần chủ động, tích cực trong học tập. Thay vì chờ đợi, chúng ta nên tìm kiếm tài liệu, đặt câu hỏi và không ngừng khám phá kiến thức mới. Chỉ khi có ý thức tự học, tự rèn luyện, chúng ta mới có thể đạt được thành công và phát triển toàn diện.
Tick mình nha