K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

18 tháng 3 2025

olm chào em, em có thể tìm thấy học liệu trong phần đề thi, đề kiểm tra, em nhé. Cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm.

27 tháng 1

Kết thúc truyện, anh học trò nghèo không đỗ đạt mà còn mất hết sức lực và mọi thứ cho thấy số phận bi kịch của người nông dân trong xã hội cũ, đồng thời thể hiện sự phê phán đối với con đường học hành khoa cử đầy gian nan và bất công, qua đó bộc lộ niềm xót thương sâu sắc của tác giả đối với những con người nghèo khổ nhưng luôn nuôi ước mơ đổi đời.

27 tháng 1

Theo em, ai cũng có cái riêng của mình vì mỗi người đều có tính cách, khả năng và hoàn cảnh sống khác nhau. Chính những điểm riêng ấy tạo nên bản sắc và giá trị của mỗi cá nhân. Chúng ta không nên so sánh hay ép buộc người khác phải giống mình, mà cần biết tôn trọng sự khác biệt. Khi biết chấp nhận cái riêng của người khác, con người sẽ dễ dàng thấu hiểu và sống hòa hợp hơn. Đồng thời, mỗi người cũng cần trân trọng và phát huy cái riêng của bản thân để tự tin khẳng định mình trong cuộc sống.

27 tháng 1

Trong đoạn trích Lục Vân Tiên, nhân vật lão tiều hiện lên là một con người lao động nghèo nhưng giàu lòng nhân ái và nghĩa tình. Lão sống bằng nghề đốn củi nơi rừng sâu, cuộc sống tuy vất vả, đơn sơ nhưng tấm lòng lại vô cùng cao đẹp. Khi gặp Lục Vân Tiên bị mù lòa, đói khát và lạc lõng giữa chốn hoang vu, lão tiều không hề do dự mà sẵn sàng cưu mang, chăm sóc, coi Vân Tiên như người thân trong gia đình. Hành động giúp đỡ ấy hoàn toàn xuất phát từ lòng thương người, không mưu cầu danh lợi hay báo đáp. Qua lời nói và việc làm của lão tiều, ta thấy rõ vẻ đẹp của con người bình dân trong xã hội xưa, những con người tuy nghèo về vật chất nhưng giàu về đạo đức. Nhân vật lão tiều góp phần thể hiện tư tưởng nhân nghĩa, trọng đạo lí làm người của Nguyễn Đình Chiểu, đồng thời khẳng định rằng trong cuộc sống, chính những con người bình dị nhất lại mang trong mình những phẩm chất đáng quý và đáng trân trọng.

17 tháng 3 2025
Truyện "Tí bụi" của Quế Hương kể về cậu bé Tí, một đứa trẻ bụi đời sống lang thang, nghèo khó nhưng rất thông minh và giàu lòng tự trọng. Trong một lần tình cờ gặp bác xe ôm tốt bụng, Tí được giúp đỡ và khơi dậy niềm tin vào cuộc sống. Từ đó, cậu quyết tâm thay đổi cuộc đời, hướng tới một tương lai tốt đẹp hơn. Câu chuyện gửi gắm thông điệp về lòng nhân ái và ý chí vươn lên trong nghịch cảnh.


17 tháng 3 2025

ai thấy hay thì tick cảm ơn!

17 tháng 3 2025

🤣🤣🤣y tá theo trai, chịu r mà văn 7 có bài này hả

17 tháng 3 2025

Ê minh ơi

17 tháng 3 2025

Học trường trần Huy liệu à

17 tháng 3 2025

Ngày bạn của em chuyển trường và nói lời tạm biệt với em sẽ mãi là kỉ niệm buồn để rồi, mỗi khi nhớ về buổi chia tay ấy, lòng em lại bồi hồi và xúc động. Nhớ về những ngày đầu tiên của lớp 1, em và Hiền được cô giáo phân chỗ ngồi cùng bàn. Từ những đứa trẻ khóc thút thít khi phải xa bố mẹ tới học trong môi trường mới, tiếp xúc với nhiều bạn bè mới, chúng em không còn xa lạ mà trở nên thân thiết với nhau hơn. Nhưng niềm vui ấy lại chẳng kéo dài được bao lâu khi tới năm học lớp 3, Hiền phải chuyển trường để theo gia đình vào miền Nam sinh sống. Dù đã được nghe thông báo từ cô giáo và Hiền rất lâu trước đó nhưng em lại không thể tin vào sự thật ấy. Trong lòng em ngổn ngang biết bao cảm xúc, từ buồn bã vì phải xa bạn đến giận hờn vì bạn có thể không trở lại nữa. Em còn lo lắng khi suy nghĩ rằng Hiền có bạn mới sẽ quên đi mình. Mấy tâm trạng tồi tệ ấy cứ "lởn vởn" trong em cho đến ngày chia tay. Hôm ấy, một sáng thứ 6 của mùa thu, trời trong veo, mấy tia nắng còn đang khiêu vũ cùng những chiếc lá vàng trên mấy ngọn cây, Hiền trong tay mẹ tới lớp, tổ chức tiệc chia tay. Vẫn là những thứ bánh kẹo hàng ngày em thích ăn nhưng hôm nay, nó lại trở nên nhạt nhẽo và chán ngấy. Thẫn thờ nhìn bàn tiệc đầy đồ ăn trước mắt, em không kìm được xúc động mà rơi nước mắt. Chạy đến bên Hiền, em dang đôi tay bé nhỏ và ôm bạn vào lòng, thủ thỉ bên tai bạn câu nói "Cậu có bạn mới nhưng không được quên mình nha". Trong khoảnh khắc ấy, Hiền đã siết chặt đôi tay, nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng nhỏ bé của em để em ngừng nấc cụt vì khóc quá nhiều. Cậu ấy nhỏ nhẹ đáp lại với lời hứa "Làm sao mình có thể quên được cậu cơ chứ. Mình còn định liên lạc với cậu qua thư đó. Sau này chúng mình lớn hơn thì có thể liên lạc qua điện thoại nè". Nghe thấy câu nói ấy, cảm xúc buồn bã trong em đã với bớt không ít. Trước khi Hiền cùng mẹ rời trường về nhà, em và cô giáo cùng các bạn trong lớp đã cùng nhau chụp một tấm ảnh kỉ niệm. Không chỉ vậy, em còn tự tay làm một khung ảnh có ảnh của hai đứa để tặng cho bạn. Mong rằng mỗi khi nhìn thấy qua món quà này, Hiền sẽ nhớ về em. Mặc dù câu chuyện đã xảy ra từ rất nhiều năm về trước nhưng em vẫn không thể quên khoảnh khắc chia tay ấy. Với em, Hiền sẽ mãi là cô bạn thân nhất của em.

17 tháng 3 2025

Ước mơ của tôi là trở thành một chuyên gia công nghệ thông tin (I.T). Tôi luôn bị cuốn hút bởi những chiếc máy tính, phần mềm và cách chúng có thể thay đổi thế giới. Công nghệ ngày càng phát triển, và tôi muốn trở thành một người có thể tạo ra những ứng dụng, phần mềm hữu ích giúp cuộc sống trở nên dễ dàng hơn.

Để đạt được ước mơ này, tôi biết rằng mình cần phải học thật giỏi các môn khoa học, đặc biệt là toán và tin học. Tôi cũng sẽ rèn luyện khả năng tư duy logic, sáng tạo và kiên trì khi giải quyết các vấn đề. Ngoài ra, tôi dự định sẽ học thêm về lập trình và cách xây dựng các trang web, ứng dụng di động ngay từ bây giờ.

Tôi tin rằng công nghệ thông tin không chỉ giúp tôi có một công việc tốt trong tương lai mà còn là một công cụ để thay đổi thế giới. Tôi mong muốn có thể tạo ra những sản phẩm có ích cho mọi người, giúp cuộc sống trở nên thuận tiện và hiện đại hơn. Vì vậy, tôi sẽ cố gắng hết sức để biến ước mơ của mình thành hiện thực.

Bạn tham khảo nhé ! Like giúp mk nhé bạn !


17 tháng 3 2025

Ngày bạn của em chuyển trường và nói lời tạm biệt với em sẽ mãi là kỉ niệm buồn để rồi, mỗi khi nhớ về buổi chia tay ấy, lòng em lại bồi hồi và xúc động. Nhớ về những ngày đầu tiên của lớp 1, em và Hiền được cô giáo phân chỗ ngồi cùng bàn. Từ những đứa trẻ khóc thút thít khi phải xa bố mẹ tới học trong môi trường mới, tiếp xúc với nhiều bạn bè mới, chúng em không còn xa lạ mà trở nên thân thiết với nhau hơn. Nhưng niềm vui ấy lại chẳng kéo dài được bao lâu khi tới năm học lớp 3, Hiền phải chuyển trường để theo gia đình vào miền Nam sinh sống. Dù đã được nghe thông báo từ cô giáo và Hiền rất lâu trước đó nhưng em lại không thể tin vào sự thật ấy. Trong lòng em ngổn ngang biết bao cảm xúc, từ buồn bã vì phải xa bạn đến giận hờn vì bạn có thể không trở lại nữa. Em còn lo lắng khi suy nghĩ rằng Hiền có bạn mới sẽ quên đi mình. Mấy tâm trạng tồi tệ ấy cứ "lởn vởn" trong em cho đến ngày chia tay. Hôm ấy, một sáng thứ 6 của mùa thu, trời trong veo, mấy tia nắng còn đang khiêu vũ cùng những chiếc lá vàng trên mấy ngọn cây, Hiền trong tay mẹ tới lớp, tổ chức tiệc chia tay. Vẫn là những thứ bánh kẹo hàng ngày em thích ăn nhưng hôm nay, nó lại trở nên nhạt nhẽo và chán ngấy. Thẫn thờ nhìn bàn tiệc đầy đồ ăn trước mắt, em không kìm được xúc động mà rơi nước mắt. Chạy đến bên Hiền, em dang đôi tay bé nhỏ và ôm bạn vào lòng, thủ thỉ bên tai bạn câu nói "Cậu có bạn mới nhưng không được quên mình nha". Trong khoảnh khắc ấy, Hiền đã siết chặt đôi tay, nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng nhỏ bé của em để em ngừng nấc cụt vì khóc quá nhiều. Cậu ấy nhỏ nhẹ đáp lại với lời hứa "Làm sao mình có thể quên được cậu cơ chứ. Mình còn định liên lạc với cậu qua thư đó. Sau này chúng mình lớn hơn thì có thể liên lạc qua điện thoại nè". Nghe thấy câu nói ấy, cảm xúc buồn bã trong em đã với bớt không ít. Trước khi Hiền cùng mẹ rời trường về nhà, em và cô giáo cùng các bạn trong lớp đã cùng nhau chụp một tấm ảnh kỉ niệm. Không chỉ vậy, em còn tự tay làm một khung ảnh có ảnh của hai đứa để tặng cho bạn. Mong rằng mỗi khi nhìn thấy qua món quà này, Hiền sẽ nhớ về em. Mặc dù câu chuyện đã xảy ra từ rất nhiều năm về trước nhưng em vẫn không thể quên khoảnh khắc chia tay ấy. Với em, Hiền sẽ mãi là cô bạn thân nhất của em.

17 tháng 3 2025

Cuộc sống không chỉ có niềm vui, mà còn có nỗi buồn. Và chắc hẳn trong cuộc đời nhiều người từng trải qua những kỉ niệm buồn.

Vào năm học lớp hai, tôi đã có một trải nghiệm đáng nhớ là bị lạc trong siêu thị. Buổi chiều thứ bảy, tôi đã đi siêu thị cùng mẹ. Tôi cảm thấy rất háo hức vì trong siêu thị có rất nhiều đồ ăn vặt ngon.

Sau khi mẹ gửi xe xong thì hai mẹ con cùng vào siêu thị. Buổi trưa, siêu thị khá đông người. Mẹ đẩy xe để đồ còn tôi đi bên cạnh. Mẹ đã yêu cầu tôi phải theo sát mẹ không sẽ bị lạc. Nhưng khi đi đến quầy đồ ăn vặt, tôi thấy rất nhiều món đồ hấp dẫn. Vì vậy, tôi đã đứng lại để xem. Một lúc sau, tôi đã không thấy mẹ đâu. Lúc này, tôi cảm thấy rất sợ hãi và lo lắng. Rất nhiều người đang đi qua lại. Tôi chạy đi tìm mẹ nhưng vẫn không tìm thấy.

Tôi bật khóc nức nở. May mắn, một cô nhân viên tốt bụng đi qua, thấy tôi đang khóc thì hỏi chuyện. Tôi kể cho cô nghe. Sau đó, cô đưa tôi đến chỗ chú bảo vệ. Chú đã đọc loa phát thanh thông báo để mẹ có thể nghe thấy. Khoảng mười phút sau, mẹ đã đến. Tôi chạy tới ôm chầm lấy mẹ. Còn mẹ không tỏ ra tức giận mà chỉ xoa đầu tôi và nói: “Không sao con, mẹ đây rồi!”. Tôi nhìn thấy khuôn mặt của mẹ toát ra vẻ lo lắng mà vô cùng hối hận.

Trải nghiệm đáng nhớ đã dạy cho tôi bài học giá trị trong cuộc sống. Tôi tự dặn bản thân cần phải cẩn thận hơn, nghe lời mẹ để sự việc như trên không xảy ra nữa.

đây nha bạn

17 tháng 3 2025

cây gậy

17 tháng 3 2025

Cây nhang( hương)