Trong cuộc sống, những người thân yêu luôn dành cho em những điều tốt đẹp nhất. Em hãy kể lại một kỉ niệm sâu sắc của mình với người thân (Ông, bà, cha, mẹ...) để thể hiện sự trân trọng tình cảm ấy.
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
" Mèo" đó là từ mà mỗi khi nhắc lại tôi lại thấy buồn và xót xa. Bởi vì đó là 1 trải nghiệm buồn đối với tôi.
Năm tôi vào lớp 1, bố mẹ tôi thuê nhà nên cả gđ tôi lên nhà thuê ở . Hôm đó,trên đường đi học về tôi thấy 1 sạp bán mèo . Tôi xin bà mua cho tôi một chú mèo vì nhà tôi ở gần cánh đồng nên có rất nhiều chuột . Năn nỉ mãi bà tôi mới đồng ý. Tôi quyết định chọn 1 chú mèo có lông trắng như tuyết .Tôi đem nó về nhà và tắm rửa sạch sẽ cho nó, lót dạ bằng 1 chút đồ ăn nhẹ . Sau 1 hồi suy nghĩ thì tôi đặt tên cho nó là Mây. Từ khi có Mây căn nhà bỗng không có bóng dáng của 1 anh chuột nào cả.
Nhưng rồi vào năm tôi lớp 3, gđ tôi xây nhà mới. Khi căn nhà xây xong cũng là lúc chúng tôi quên đi Mây - vì bận chuyển đồ nên chẳng ai để ý Mây . Khi chuyển đồ xong cả nhà ai cũng lả đi vì quá mệt mỏi . Mọi người ai cũng chỉ muốn ngả vào chiếc giường để đi ngủ.Sáng hôm sau tôi vẫn đi học như bth nhưng trưa về thì ko thấy Mây đâu . Gọi mãi cũng ko đáp lại. Tôi nháo nhác đi tìm quanh nhà nhưng cuối cùng ko thấy. Trong lúc đang rơi vào tuyệt vọng, tôi bỗng nhớ ra. A, chỉ còn đống rơm trong kho thóc thôi. Tôi cố gắng tìm nhưng ko thấy. Tôi bỗng thấy một vật gì đó chạm khe khẽ vào chân tôi. Mây đây rồi! Dường như nó đang hấp hối, tôi ra sức tìm sự trợ giúp từ bà.Nhưng ko kịp nữa rồi . Nó đã chết . tôi òa khóc . bà an ủi tôi .
Hôm sau bà lại mua cho tôi 1 con mèo khác . nhưng tôi vẫn ko thể nào quên đc Mây- người bạn nhỏ của tôi.
Đây là câu chuyện cũng như là bài văn của mik, bạn tham khảo. Chúc bạn thi tốt!
Sự tích con chim cuốc là câu chuyện dân gian nói về một người học trò nghèo nhưng chăm chỉ, vì bị ganh ghét mà chịu oan khuất, sau khi chết hóa thành chim cuốc, ngày đêm kêu than ai oán. Câu chuyện thể hiện nỗi bất công trong xã hội, cảnh báo về lòng đố kỵ, đồng thời nhắc nhở con người sống lương thiện, kiên trì theo đuổi tri thức. Tiếng kêu da diết của chim cuốc cũng gợi lên hình ảnh người nông dân vất vả, gắn với quy luật tự nhiên và triết lý nhân quả sâu sắc.
phân tích các phụ trước, phụ sau và thành phần trung tâm nữa ạ
- Hà Nội
- Thành phần trung tâm: "Hà Nội" (danh từ)
- Phụ trước: Không có
- Phụ sau: Không có
- Các đường
- Thành phần trung tâm: "đường" (danh từ)
- Phụ trước: "Các" (từ chỉ số lượng)
- Phụ sau: Không có
- Nhện giăng tơ
- Thành phần trung tâm: "Nhện" (danh từ)
- Phụ trước: Không có
- Phụ sau: "giăng tơ" (cụm động từ, bổ sung nghĩa cho "nhện")
- Những phố này phố kia
- Thành phần trung tâm: "phố" (danh từ)
- Phụ trước: "Những" (từ chỉ số lượng)
- Phụ sau: "này", "kia" (tính từ chỉ định)
- Mẹ
- Thành phần trung tâm: "Mẹ" (danh từ)
- Phụ trước: Không có
- Phụ sau: Không có
Yếu tố miêu tả trong đoạn thơ:
Trong đoạn thơ trên của bài Hạt gạo làng ta (Trần Đăng Khoa), các yếu tố miêu tả bao gồm:
- Hình ảnh thiên nhiên khắc nghiệt:
- “Bão tháng bảy”, “mưa tháng ba” → Gợi tả thời tiết thất thường, ảnh hưởng đến mùa màng.
- “Những trưa tháng sáu, nước như ai nấu” → So sánh sinh động, diễn tả cái nắng nóng gay gắt của mùa hè.
- “Chết cả cá cờ, cua ngoi lên bờ” → Nhấn mạnh sự khắc nghiệt của thời tiết, đến mức cả sinh vật dưới nước cũng không chịu nổi.
- Hình ảnh con người lao động:
- “Giọt mồ hôi sa” → Hình ảnh giàu cảm xúc, cho thấy sự vất vả của người nông dân.
- “Mẹ xuống cấy” → Hình ảnh giản dị nhưng đầy ý nghĩa, thể hiện sự tần tảo, chịu thương chịu khó của người mẹ.
Tác dụng của yếu tố miêu tả:
- Giúp tái hiện sinh động khung cảnh lao động vất vả của người nông dân.
- Thể hiện sự khắc nghiệt của thiên nhiên, nhưng cũng tôn vinh tinh thần kiên trì, bền bỉ của con người.
- Gợi lên sự trân trọng đối với hạt gạo – thành quả của biết bao công sức và mồ hôi.
Để thể hiện lòng biết ơn với cô giáo, em luôn cố gắng học tập chăm chỉ và rèn luyện tốt để không phụ lòng dạy dỗ. Em lễ phép, kính trọng cô, luôn lắng nghe và thực hiện tốt những điều cô dạy. Vào những dịp đặc biệt như Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, em có thể gửi tặng cô những lời chúc ý nghĩa hoặc một tấm thiệp nhỏ để bày tỏ lòng tri ân. Bên cạnh đó, em luôn giữ gìn kỷ luật, đoàn kết với bạn bè để tạo một môi trường học tập tốt theo lời dạy của cô. Quan trọng nhất, em sẽ luôn ghi nhớ công ơn của cô và áp dụng những bài học cô truyền đạt vào cuộc sống.
Yes it very funny to what comedies
Ko biết đúng ko mà tick nha
Ta là Gióng, người anh hùng đã đánh đuổi giặc Ân, bảo vệ bờ cõi nước Nam. Khi mẹ ta ra đồng, nhìn thấy một dấu chân to lớn, bà ướm thử rồi thụ thai, mười hai tháng sau mới sinh ra ta. Lạ thay, ta lên ba tuổi mà vẫn không biết nói, không biết đi.
Một ngày, giặc Ân kéo đến xâm lược nước ta, vua cho sứ giả đi khắp nơi tìm người tài cứu nước. Nghe tin đó, ta bỗng dưng cất tiếng nói đầu tiên, xin vua rèn cho ta ngựa sắt, áo giáp sắt và roi sắt để đánh giặc. Kỳ lạ thay, từ đó, ta lớn nhanh như thổi, ăn bao nhiêu cũng không đủ.
Khi giặc tràn đến, ta mặc áo giáp, cưỡi ngựa sắt, cầm roi sắt lao vào trận chiến. Ngựa phun lửa, ta quét sạch quân thù. Roi sắt gãy, ta nhổ tre bên đường làm vũ khí. Sau khi đánh tan giặc, ta cưỡi ngựa bay thẳng lên trời, để lại niềm kính phục và tự hào cho dân tộc ta.
Từ đó, mọi người tôn ta là Thánh Gióng, biểu tượng của lòng yêu nước và tinh thần quật cường của dân tộc Việt Nam!
Nhà em là một nơi rất đặc biệt, không chỉ vì sự ấm áp mà còn vì những khoảnh khắc giản dị nhưng đầy yêu thương. Mỗi sáng, khi mặt trời bắt đầu ló rạng, nhà em đã bừng tỉnh với nhịp sống mới. Mẹ em dậy sớm, nhẹ nhàng chuẩn bị bữa sáng cho cả gia đình. Có khi là tô phở nóng hổi, thơm lừng, có khi là món cơm canh đơn giản nhưng lúc nào cũng đầy đủ và ngon miệng. Em thì dậy sau mẹ một chút, đôi khi còn vội vàng chạy ra ngoài vườn tưới cây, ngắm nhìn mấy bông hoa đang nở, hay chỉ đơn giản là hít thở không khí trong lành buổi sáng.
Bữa sáng nhà em luôn rất đầm ấm. Mọi người cùng nhau ngồi quây quần bên mâm cơm, mỗi người một câu chuyện. Ba em hay kể những câu chuyện vui trong công việc, còn mẹ thì hỏi thăm về bài vở, học hành của bọn em. Em trai em thì hay cười đùa, tạo không khí vui vẻ. Dù bữa sáng rất giản dị nhưng đó là thời gian quý báu để mọi người gần gũi nhau hơn, cùng nhau khởi đầu một ngày mới.
Sau khi đi học về, không khí trong nhà lại càng thêm ấm cúng. Em và em trai thường đùa giỡn một chút rồi ngồi vào bàn học. Mẹ lại chăm chút vườn tược, nhặt lá rụng, tưới cây, mỗi lần như thế, em lại cảm thấy gần gũi với thiên nhiên hơn. Mẹ em rất yêu cây cối, khu vườn nhà em lúc nào cũng đầy hoa lá xanh tươi. Những buổi chiều em cùng mẹ ra vườn, em giúp mẹ chăm sóc cây, cảm giác thật thư thái và bình yên.
Tối đến, sau một ngày dài, cả gia đình lại quây quần bên bữa cơm tối. Món ăn luôn đơn giản nhưng luôn đầy đủ tình cảm. Cả nhà vừa ăn vừa trò chuyện, chia sẻ những câu chuyện trong ngày. Ba em thường kể về những công việc ngoài công trường, còn mẹ thì hỏi han từng đứa con về việc học, việc làm. Em luôn cảm thấy vui khi được ngồi ăn cơm cùng gia đình, đó là lúc em cảm nhận rõ ràng nhất tình yêu thương và sự quan tâm của ba mẹ dành cho nhau.
Dù cuộc sống có những lúc bận rộn, có những ngày mệt mỏi, nhưng mỗi khoảnh khắc trong gia đình em đều rất quý giá. Em cảm thấy hạnh phúc vì mình được sống trong một gia đình ấm cúng, đầy tình yêu thương và sự chia sẻ. Những buổi sáng dậy sớm, những buổi tối quây quần bên mâm cơm, hay những buổi chiều nhẹ nhàng trong khu vườn nhỏ, tất cả đều là những ký ức đẹp đẽ mà em sẽ luôn giữ mãi trong lòng.
Thế mà đã hai năm kể từ ngày ông ra đi, nhanh thật. Thời gian không thể xóa đi kỉ niệm về ông, về tình yêu ông dành cho cháu, những ngày tháng tươi đẹp khi mà cháu chưa mất ông nhưng nó cũng đã xóa đi phần nào nỗi đau, nỗi nhớ và lòng xót xa của cháu. Ông đã ra đi thật nhẹ nhàng và thanh thản, tưởng như chỉ là một giấc mơ, nhưng nào có phải và nỗi đau lại quặn thắt trong lòng.
Nhưng thôi, khi nhắc về ông, không nên nói đến những nỗi buồn, bởi nhắc đến ông là nhắc đến một tấm gương sáng ngời về nghị lực, ý chí vượt lên trên khó khăn và thêm vào đó là một tài năng và những phẩm chất tuyệt vời.
Cuộc đời ông luôn gặp nhiều khó khăn, bất trắc, nhiều trở ngại to lớn nhưng không gì có thể ngăn cản ông vượt lên. Lên bốn tuổi, cái tuổi mà con người ta mới bập bẹ nói, lững chững tập đi, ông đã không còn bố nữa. Vài năm sau, mẹ ông cũng ra đi và nằm lại nơi nào ông cũng không biết. Người ta nói:
“Mồ côi cha ăn cơm với cá
Mồ côi má lót lá mà nằm”
Thế mà chỉ mười năm đầu đời, ông đã không còn cả cha lẫn mẹ. Đau khổ là thế, nhưng đến năm 20 tuổi ông vẫn là một trong những học sinh xuất sắc của thành phố Huế. Hoạt động cách mạng, bị giặc bắt, tra tấn dã man, hành hạ đánh đập tàn bạo để đến mấy chục năm sau ông vẫn chịu di chứng: đó là căn bệnh suyễn. Và chắc chắn rằng nếu ông có những trận đòn ác liệt ấy thì đến hôm nay, lúc cháu đang viết những dòng này, có thể ông vẫn ngồi bên và mỉm cười với cháu, một nụ cười chất phác, hiền hậu mà cháu đã mất… Giữ vững những phẩm chất của một Đảng viên Cách mạng, ông được ra tù, thế nhưng không được đền đáp mà ông còn bị nghi ngờ, bị coi là lí lịch không rõ ràng. Bất công đến như thế nhưng ông vẫn sống, sống cho đời, làm việc cho đất nước và đã khẳng định được mình, ông làm nghề nhà giáo, trở thành Hiệu trường của trường Đại học sư phạm Huế và những học trò của ông hiện nay không thiếu những người thành đạt, trở thành hiệu trưởng của trường này, thứ trường kia. Ông không chỉ là tình yêu, là người ông mà còn là niềm tự hào lớn lao của cháu, còn nhứ khi cháu mới bốn, năm tuổi gặp bạn bè cháu khoe rằng: “Tao không biết ba tao làm nghề gì, nhưng ông tao là một nhà khoa học”. Đối với cháu lúc áy, ông là to lớn nhất, giỏi giang nhất, vì đại nhất, ông là “một nhà khoa học” cơ đấy. Rồi thì lớn lên, hiểu rõ về ông hơn, cháu lại càng tự hào hơn khi cháu học lớp bảy, lớp của cháu có sử dụng cuốn sách mà ông viết. Cháu vẫn không sao quên được niềm sung sướng khi chỉ tay vào cuốn sách và hỏi: “Chúng mày có biết cuốn sách này của ai viết không? Ông tao đấy, ông tao chính là người viết cuốn sách này”. Và nhìn những đứa bạn trố mắt, trầm trồ đọc ba chữ “Lê Đình Phi” cháu cảm thấy lòng mình lâng lâng. Ôi thật tự hào và hạnh phúc biết bao! Nay, ông không còn nữa, những niềm tự hào ấy vẫn sẽ theo cháu suốt cuộc đời.
Nhưng có tự hào bao nhiêu cháu vẫn ước gì mình được như xưa, được có ông bên cạnh, chỉ bảo ân cần. Nhớ sao những ngày xưa ấy, ông dắt tay cháu đi bộ trên đài Nam giao, chỉ cho cháu xem những ông Phật đứng, Phật nằm, kể cho cháu nghe những câu chuyện thật hấp dẫn. Hay chỉ cách đây vài năm, ông vẫn ngồi trên ghế nhựa, phe phẩy chiếc quạt, hỏi han, trò chuyện cùng cháu, cười với cháu và đố cháu những bài toán nho nhỏ. Ở nơi ông cháu luôn tìm thấy chốn yên bình nhất, thanh thản nhất. Ba mẹ có đôi khi giận dữ la mắng, đánh đập khi cháu hư. Những lúc ấy, cháu lại chạy đến với ông, lại ngồi cạnh ông, cười với ông, gần ông cháu lại thấy quên đi tất cả nỗi buồn.
Nhưng nay! Cháu đã mất ông rồi! Hụt hẫng làm sao, đau đớn làm sao! Cháu không còn chỗ dựa tinh thần vững chắc nhất. Lấy ai an ủi cháu và để cháu tâm sự? Buồn quá! Biết làm sao đây.
Ông ơi! Ở trên ấy ông có nghe những lời cháu không ông? Chắc chắn ông sẽ nghe được rằng cháu thật lòng yêu ông! Yêu ông nhiều lắm!