em hãy tả một trải nghiêm buon cua em ko chep mang giúp với mai thi roi
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Sự tích con chim cuốc là câu chuyện dân gian nói về một người học trò nghèo nhưng chăm chỉ, vì bị ganh ghét mà chịu oan khuất, sau khi chết hóa thành chim cuốc, ngày đêm kêu than ai oán. Câu chuyện thể hiện nỗi bất công trong xã hội, cảnh báo về lòng đố kỵ, đồng thời nhắc nhở con người sống lương thiện, kiên trì theo đuổi tri thức. Tiếng kêu da diết của chim cuốc cũng gợi lên hình ảnh người nông dân vất vả, gắn với quy luật tự nhiên và triết lý nhân quả sâu sắc.
phân tích các phụ trước, phụ sau và thành phần trung tâm nữa ạ
- Hà Nội
- Thành phần trung tâm: "Hà Nội" (danh từ)
- Phụ trước: Không có
- Phụ sau: Không có
- Các đường
- Thành phần trung tâm: "đường" (danh từ)
- Phụ trước: "Các" (từ chỉ số lượng)
- Phụ sau: Không có
- Nhện giăng tơ
- Thành phần trung tâm: "Nhện" (danh từ)
- Phụ trước: Không có
- Phụ sau: "giăng tơ" (cụm động từ, bổ sung nghĩa cho "nhện")
- Những phố này phố kia
- Thành phần trung tâm: "phố" (danh từ)
- Phụ trước: "Những" (từ chỉ số lượng)
- Phụ sau: "này", "kia" (tính từ chỉ định)
- Mẹ
- Thành phần trung tâm: "Mẹ" (danh từ)
- Phụ trước: Không có
- Phụ sau: Không có
Yếu tố miêu tả trong đoạn thơ:
Trong đoạn thơ trên của bài Hạt gạo làng ta (Trần Đăng Khoa), các yếu tố miêu tả bao gồm:
- Hình ảnh thiên nhiên khắc nghiệt:
- “Bão tháng bảy”, “mưa tháng ba” → Gợi tả thời tiết thất thường, ảnh hưởng đến mùa màng.
- “Những trưa tháng sáu, nước như ai nấu” → So sánh sinh động, diễn tả cái nắng nóng gay gắt của mùa hè.
- “Chết cả cá cờ, cua ngoi lên bờ” → Nhấn mạnh sự khắc nghiệt của thời tiết, đến mức cả sinh vật dưới nước cũng không chịu nổi.
- Hình ảnh con người lao động:
- “Giọt mồ hôi sa” → Hình ảnh giàu cảm xúc, cho thấy sự vất vả của người nông dân.
- “Mẹ xuống cấy” → Hình ảnh giản dị nhưng đầy ý nghĩa, thể hiện sự tần tảo, chịu thương chịu khó của người mẹ.
Tác dụng của yếu tố miêu tả:
- Giúp tái hiện sinh động khung cảnh lao động vất vả của người nông dân.
- Thể hiện sự khắc nghiệt của thiên nhiên, nhưng cũng tôn vinh tinh thần kiên trì, bền bỉ của con người.
- Gợi lên sự trân trọng đối với hạt gạo – thành quả của biết bao công sức và mồ hôi.
Để thể hiện lòng biết ơn với cô giáo, em luôn cố gắng học tập chăm chỉ và rèn luyện tốt để không phụ lòng dạy dỗ. Em lễ phép, kính trọng cô, luôn lắng nghe và thực hiện tốt những điều cô dạy. Vào những dịp đặc biệt như Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, em có thể gửi tặng cô những lời chúc ý nghĩa hoặc một tấm thiệp nhỏ để bày tỏ lòng tri ân. Bên cạnh đó, em luôn giữ gìn kỷ luật, đoàn kết với bạn bè để tạo một môi trường học tập tốt theo lời dạy của cô. Quan trọng nhất, em sẽ luôn ghi nhớ công ơn của cô và áp dụng những bài học cô truyền đạt vào cuộc sống.
Yes it very funny to what comedies
Ko biết đúng ko mà tick nha
Ta là Gióng, người anh hùng đã đánh đuổi giặc Ân, bảo vệ bờ cõi nước Nam. Khi mẹ ta ra đồng, nhìn thấy một dấu chân to lớn, bà ướm thử rồi thụ thai, mười hai tháng sau mới sinh ra ta. Lạ thay, ta lên ba tuổi mà vẫn không biết nói, không biết đi.
Một ngày, giặc Ân kéo đến xâm lược nước ta, vua cho sứ giả đi khắp nơi tìm người tài cứu nước. Nghe tin đó, ta bỗng dưng cất tiếng nói đầu tiên, xin vua rèn cho ta ngựa sắt, áo giáp sắt và roi sắt để đánh giặc. Kỳ lạ thay, từ đó, ta lớn nhanh như thổi, ăn bao nhiêu cũng không đủ.
Khi giặc tràn đến, ta mặc áo giáp, cưỡi ngựa sắt, cầm roi sắt lao vào trận chiến. Ngựa phun lửa, ta quét sạch quân thù. Roi sắt gãy, ta nhổ tre bên đường làm vũ khí. Sau khi đánh tan giặc, ta cưỡi ngựa bay thẳng lên trời, để lại niềm kính phục và tự hào cho dân tộc ta.
Từ đó, mọi người tôn ta là Thánh Gióng, biểu tượng của lòng yêu nước và tinh thần quật cường của dân tộc Việt Nam!
Nhà em là một nơi rất đặc biệt, không chỉ vì sự ấm áp mà còn vì những khoảnh khắc giản dị nhưng đầy yêu thương. Mỗi sáng, khi mặt trời bắt đầu ló rạng, nhà em đã bừng tỉnh với nhịp sống mới. Mẹ em dậy sớm, nhẹ nhàng chuẩn bị bữa sáng cho cả gia đình. Có khi là tô phở nóng hổi, thơm lừng, có khi là món cơm canh đơn giản nhưng lúc nào cũng đầy đủ và ngon miệng. Em thì dậy sau mẹ một chút, đôi khi còn vội vàng chạy ra ngoài vườn tưới cây, ngắm nhìn mấy bông hoa đang nở, hay chỉ đơn giản là hít thở không khí trong lành buổi sáng.
Bữa sáng nhà em luôn rất đầm ấm. Mọi người cùng nhau ngồi quây quần bên mâm cơm, mỗi người một câu chuyện. Ba em hay kể những câu chuyện vui trong công việc, còn mẹ thì hỏi thăm về bài vở, học hành của bọn em. Em trai em thì hay cười đùa, tạo không khí vui vẻ. Dù bữa sáng rất giản dị nhưng đó là thời gian quý báu để mọi người gần gũi nhau hơn, cùng nhau khởi đầu một ngày mới.
Sau khi đi học về, không khí trong nhà lại càng thêm ấm cúng. Em và em trai thường đùa giỡn một chút rồi ngồi vào bàn học. Mẹ lại chăm chút vườn tược, nhặt lá rụng, tưới cây, mỗi lần như thế, em lại cảm thấy gần gũi với thiên nhiên hơn. Mẹ em rất yêu cây cối, khu vườn nhà em lúc nào cũng đầy hoa lá xanh tươi. Những buổi chiều em cùng mẹ ra vườn, em giúp mẹ chăm sóc cây, cảm giác thật thư thái và bình yên.
Tối đến, sau một ngày dài, cả gia đình lại quây quần bên bữa cơm tối. Món ăn luôn đơn giản nhưng luôn đầy đủ tình cảm. Cả nhà vừa ăn vừa trò chuyện, chia sẻ những câu chuyện trong ngày. Ba em thường kể về những công việc ngoài công trường, còn mẹ thì hỏi han từng đứa con về việc học, việc làm. Em luôn cảm thấy vui khi được ngồi ăn cơm cùng gia đình, đó là lúc em cảm nhận rõ ràng nhất tình yêu thương và sự quan tâm của ba mẹ dành cho nhau.
Dù cuộc sống có những lúc bận rộn, có những ngày mệt mỏi, nhưng mỗi khoảnh khắc trong gia đình em đều rất quý giá. Em cảm thấy hạnh phúc vì mình được sống trong một gia đình ấm cúng, đầy tình yêu thương và sự chia sẻ. Những buổi sáng dậy sớm, những buổi tối quây quần bên mâm cơm, hay những buổi chiều nhẹ nhàng trong khu vườn nhỏ, tất cả đều là những ký ức đẹp đẽ mà em sẽ luôn giữ mãi trong lòng.
Bài thơ "Đêm nay bác không ngủ" của tác giả Minh Huệ là một tác phẩm đầy cảm động, thể hiện tình cảm sâu sắc đối với bác Hồ, vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc Việt Nam. Qua bài thơ, em cảm nhận được sự hy sinh thầm lặng, tận tụy của bác đối với đất nước và nhân dân, đồng thời là lòng biết ơn, sự kính trọng mà người dân dành cho bác.
Bài thơ miêu tả một đêm bác Hồ không ngủ, ngồi lặng lẽ trong phòng, suy nghĩ về đất nước, về cuộc sống của những người dân nghèo khổ. Từng câu, từng chữ trong bài thơ đều thể hiện sự vĩ đại trong tâm hồn bác, sự kiên trì và quyết tâm không ngừng nghỉ vì sự nghiệp giải phóng dân tộc. Cảnh bác ngồi đợi tin chiến thắng, bác suy tư về những khó khăn của đất nước, khiến em cảm thấy bác là người không hề nghỉ ngơi, không hề nghĩ đến bản thân, mà luôn dành trọn trái tim và tâm hồn cho sự nghiệp cách mạng.
Em cảm thấy rất xúc động khi đọc những câu thơ miêu tả hình ảnh bác ngồi một mình trong bóng tối, trong im lặng, với những suy nghĩ sâu sắc về tương lai đất nước. Cảnh tượng này làm em nhớ đến sự hy sinh, sự vĩ đại của bác, khi mà bác luôn luôn lo lắng cho dân tộc, ngay cả khi mọi người đều đã ngủ say.
Bài thơ cũng thể hiện tình cảm kính trọng của nhân dân đối với bác. Sự khắc khoải trong lòng bác khiến em cảm nhận được bác không chỉ là một người lãnh đạo vĩ đại mà còn là một con người rất gần gũi, luôn nghĩ về người dân, về quê hương. Chính vì vậy, bài thơ không chỉ là một bức tranh sinh động về bác Hồ, mà còn là bài học về sự hy sinh, tinh thần cống hiến và trách nhiệm đối với đất nước.
Em rất yêu thích bài thơ này vì nó làm em thêm hiểu và kính trọng bác Hồ, cũng như nhắc nhở em về lòng yêu nước, sự đoàn kết và trách nhiệm đối với quê hương, đất nước.
" Mèo" đó là từ mà mỗi khi nhắc lại tôi lại thấy buồn và xót xa. Bởi vì đó là 1 trải nghiệm buồn đối với tôi.
Năm tôi vào lớp 1, bố mẹ tôi thuê nhà nên cả gđ tôi lên nhà thuê ở . Hôm đó,trên đường đi học về tôi thấy 1 sạp bán mèo . Tôi xin bà mua cho tôi một chú mèo vì nhà tôi ở gần cánh đồng nên có rất nhiều chuột . Năn nỉ mãi bà tôi mới đồng ý. Tôi quyết định chọn 1 chú mèo có lông trắng như tuyết .Tôi đem nó về nhà và tắm rửa sạch sẽ cho nó, lót dạ bằng 1 chút đồ ăn nhẹ . Sau 1 hồi suy nghĩ thì tôi đặt tên cho nó là Mây. Từ khi có Mây căn nhà bỗng không có bóng dáng của 1 anh chuột nào cả.
Nhưng rồi vào năm tôi lớp 3, gđ tôi xây nhà mới. Khi căn nhà xây xong cũng là lúc chúng tôi quên đi Mây - vì bận chuyển đồ nên chẳng ai để ý Mây . Khi chuyển đồ xong cả nhà ai cũng lả đi vì quá mệt mỏi . Mọi người ai cũng chỉ muốn ngả vào chiếc giường để đi ngủ.Sáng hôm sau tôi vẫn đi học như bth nhưng trưa về thì ko thấy Mây đâu . Gọi mãi cũng ko đáp lại. Tôi nháo nhác đi tìm quanh nhà nhưng cuối cùng ko thấy. Trong lúc đang rơi vào tuyệt vọng, tôi bỗng nhớ ra. A, chỉ còn đống rơm trong kho thóc thôi. Tôi cố gắng tìm nhưng ko thấy. Tôi bỗng thấy một vật gì đó chạm khe khẽ vào chân tôi. Mây đây rồi! Dường như nó đang hấp hối, tôi ra sức tìm sự trợ giúp từ bà.Nhưng ko kịp nữa rồi . Nó đã chết . tôi òa khóc . bà an ủi tôi .
Hôm sau bà lại mua cho tôi 1 con mèo khác . nhưng tôi vẫn ko thể nào quên đc Mây- người bạn nhỏ của tôi.
Đây là câu chuyện cũng như là bài văn của mik, bạn tham khảo. Chúc bạn thi tốt!
CÁM ƠN CÁC BẠN