K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

16 tháng 3 2025

Vua Chích Chòe trong truyện cổ tích là một vị hoàng tử tốt bụng, nhân hậu và bao dung.

  • Tấm lòng: Nhẫn nại, vị tha, sẵn sàng giúp đỡ người khác dù bị chê bai.
  • Tính cách: Thông minh, kiên nhẫn và giàu lòng nhân ái.
  • Hành động: Giả làm người dân thường để dạy công chúa kiêu kỳ bài học về sự khiêm tốn và lao động.
  • Bài học: Đề cao sự bao dung, lòng tốt và giá trị của sự thay đổi tích cực.
Đọc văn bản sau: THĂNG LONG THÀNH HOÀI CỔ(*) (Bà Huyện Thanh Quan) Tạo hóa gây chi cuộc hí trường(1) Đến nay thấm thoắt mấy tinh sương(2) Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo(3) , Nền cũ lâu đài bóng tịch dương(4) , Đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt(5) , Nước còn cau mặt với tang thương(6) Ngàn năm gương cũ soi kim cổ. Cảnh đấy người đây luống đoạn trường(7) (Nguồn: Nguyễn Tường Phượng, Phan Văn...
Đọc tiếp

Đọc văn bản sau: THĂNG LONG THÀNH HOÀI CỔ(*) (Bà Huyện Thanh Quan) Tạo hóa gây chi cuộc hí trường(1) Đến nay thấm thoắt mấy tinh sương(2) Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo(3) , Nền cũ lâu đài bóng tịch dương(4) , Đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt(5) , Nước còn cau mặt với tang thương(6) Ngàn năm gương cũ soi kim cổ. Cảnh đấy người đây luống đoạn trường(7) (Nguồn: Nguyễn Tường Phượng, Phan Văn Sách, Bùi Hữu Sủng, Việt văn diễn giảng hậu bán thế kỷ thứ XIX, Trường Nguyễn Khuyến xuất bản, Hà Nội, 1953) Chú thích: (*) Thăng Long là kinh đô nước ta từ đời nhà Lý đến đời nhà Lê, đến đời Minh Mệnh nhà Nguyễn thì đổi ra tỉnh Hà Nội. Đi qua cố đô, Bà huyện Thanh Quan, đại biểu cho giai cấp sĩ phu Bắc Hà, bâng khuâng trước sự di đô đổi triều, đau lòng trước sự tang thương. (1) Hí trường: Sân khấu diễn tuồng. Ở đây dùng ví với cuộc đời, vì nối tiếp hết lớp này tiếp lớp khác, luôn biến đổi. (2) Tinh sương: Một năm, tinh là sao, mỗi năm di chuyển một vòng, sương theo thời tiết, mỗi năm giáng một lần. (3) Thu thảo: Cỏ mùa thu. (4) Tịch dương: Bóng mặt trời lúc chiều tà. (5) Tuế nguyệt: Năm tháng. (6) Tang thương: Do chữ "thương hải biến vi tang điền" (biển xanh biến thành ruộng dâu), chỉ việc sự vật thay đổi. (7) Đoạn trường: Đau lòng đứt ruột. Thực hiện các yêu cầu sau: Câu 1. Những câu thơ nào gợi lên hình ảnh hoang tàn, phế tích của kinh thành xưa? Câu 2. Tìm 03 từ Hán Việt được sử dụng trong văn bản. Câu 3. Chỉ ra và nêu tác dụng của các biện pháp tu từ trong hai câu thơ sau: “ Đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt/ Nước còn cau mặt với tang thương". Câu 4. Nêu cảm nhận về tâm trạng của tác giả thể hiện trong văn bản. Câu 5. Văn bản gợi cho em suy nghĩ gì về sự cần thiết phải trân trọng những giá trị của quá khứ?

0
Đọc văn bản sau: THĂNG LONG THÀNH HOÀI CỔ(*) (Bà Huyện Thanh Quan) Tạo hóa gây chi cuộc hí trường(1) Đến nay thấm thoắt mấy tinh sương(2) Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo(3) , Nền cũ lâu đài bóng tịch dương(4) , Đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt(5) , Nước còn cau mặt với tang thương(6) Ngàn năm gương cũ soi kim cổ. Cảnh đấy người đây luống đoạn trường(7) (Nguồn: Nguyễn Tường Phượng, Phan Văn...
Đọc tiếp

Đọc văn bản sau: THĂNG LONG THÀNH HOÀI CỔ(*) (Bà Huyện Thanh Quan) Tạo hóa gây chi cuộc hí trường(1) Đến nay thấm thoắt mấy tinh sương(2) Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo(3) , Nền cũ lâu đài bóng tịch dương(4) , Đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt(5) , Nước còn cau mặt với tang thương(6) Ngàn năm gương cũ soi kim cổ. Cảnh đấy người đây luống đoạn trường(7) (Nguồn: Nguyễn Tường Phượng, Phan Văn Sách, Bùi Hữu Sủng, Việt văn diễn giảng hậu bán thế kỷ thứ XIX, Trường Nguyễn Khuyến xuất bản, Hà Nội, 1953) Chú thích: (*) Thăng Long là kinh đô nước ta từ đời nhà Lý đến đời nhà Lê, đến đời Minh Mệnh nhà Nguyễn thì đổi ra tỉnh Hà Nội. Đi qua cố đô, Bà huyện Thanh Quan, đại biểu cho giai cấp sĩ phu Bắc Hà, bâng khuâng trước sự di đô đổi triều, đau lòng trước sự tang thương. (1) Hí trường: Sân khấu diễn tuồng. Ở đây dùng ví với cuộc đời, vì nối tiếp hết lớp này tiếp lớp khác, luôn biến đổi. (2) Tinh sương: Một năm, tinh là sao, mỗi năm di chuyển một vòng, sương theo thời tiết, mỗi năm giáng một lần. (3) Thu thảo: Cỏ mùa thu. (4) Tịch dương: Bóng mặt trời lúc chiều tà. (5) Tuế nguyệt: Năm tháng. (6) Tang thương: Do chữ "thương hải biến vi tang điền" (biển xanh biến thành ruộng dâu), chỉ việc sự vật thay đổi. (7) Đoạn trường: Đau lòng đứt ruột. Thực hiện các yêu cầu sau: Câu 1. Những câu thơ nào gợi lên hình ảnh hoang tàn, phế tích của kinh thành xưa? Câu 2. Tìm 03 từ Hán Việt được sử dụng trong văn bản. Câu 3. Chỉ ra và nêu tác dụng của các biện pháp tu từ trong hai câu thơ sau: “ Đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt/ Nước còn cau mặt với tang thương". Câu 4. Nêu cảm nhận về tâm trạng của tác giả thể hiện trong văn bản. Câu 5. Văn bản gợi cho em suy nghĩ gì về sự cần thiết phải trân trọng những giá trị của quá khứ?

giúp tôi với

0
27 tháng 1

Khổ cuối bài thơ Đêm nay Bác không ngủ gợi cho em niềm xúc động và kính phục sâu sắc. Hình ảnh Bác Hồ thức trắng đêm lo cho bộ đội thể hiện tình yêu thương bao la và sự hi sinh thầm lặng của Người. Qua đó, em càng thêm trân trọng và biết ơn vị lãnh tụ luôn sống vì dân, vì nước.

27 tháng 1

Trong cuộc sống hiện đại, con người phải đối mặt với nhiều áp lực từ học tập, công việc và các mối quan hệ xã hội. Chính vì vậy, thói quen suy nghĩ tiêu cực ngày càng xuất hiện phổ biến và trở thành một rào cản lớn đối với sự phát triển của mỗi cá nhân cũng như của xã hội. Việc loại bỏ suy nghĩ tiêu cực là điều vô cùng cần thiết để con người có thể sống tích cực, lạc quan và có ý nghĩa hơn. Suy nghĩ tiêu cực khiến con người dễ bi quan, mất niềm tin vào bản thân và cuộc sống. Khi luôn nhìn mọi việc theo chiều hướng xấu, con người sẽ thiếu động lực cố gắng, dễ bỏ cuộc trước khó khăn và đánh mất nhiều cơ hội quý giá. Không chỉ ảnh hưởng đến tinh thần, suy nghĩ tiêu cực còn tác động xấu đến sức khỏe, khiến con người căng thẳng, mệt mỏi và chán nản kéo dài. Hơn nữa, trong xã hội, những người mang tâm lí tiêu cực dễ lan truyền năng lượng xấu, làm ảnh hưởng đến tập thể và môi trường sống xung quanh. Ngược lại, nếu biết loại bỏ suy nghĩ tiêu cực và thay thế bằng suy nghĩ tích cực, con người sẽ có thêm niềm tin, nghị lực để vượt qua thử thách. Suy nghĩ tích cực giúp ta nhìn nhận vấn đề một cách bình tĩnh, chủ động tìm giải pháp thay vì than vãn hay né tránh. Điều đó không chỉ giúp mỗi cá nhân hoàn thiện bản thân mà còn góp phần xây dựng một xã hội năng động, nhân văn và giàu tinh thần sẻ chia. Tuy nhiên, việc loại bỏ suy nghĩ tiêu cực không phải là điều dễ dàng mà đòi hỏi sự rèn luyện lâu dài. Mỗi người cần học cách kiểm soát cảm xúc, suy nghĩ lạc quan, biết chấp nhận khuyết điểm của bản thân và nhìn nhận thất bại như một bài học. Khi con người biết sống tích cực, xã hội sẽ trở nên tốt đẹp hơn. Tóm lại, loại bỏ thói quen suy nghĩ tiêu cực là việc làm cần thiết và cấp bách trong xã hội hiện nay. Đó chính là chìa khóa giúp con người sống hạnh phúc hơn và góp phần tạo nên một tương lai tích cực cho cộng đồng.

16 tháng 3 2025

Chim mẹ bảo con đã ra hang

27 tháng 1

Trong xã hội hiện đại, mỗi con người đều mang trong mình những nét riêng về tính cách, suy nghĩ, hoàn cảnh và khả năng. Chính vì thế, việc chấp nhận sự khác biệt là một điều vô cùng cần thiết để con người có thể sống hòa hợp và tôn trọng lẫn nhau. Sự khác biệt không làm con người xa cách mà trái lại, nếu biết thấu hiểu, nó sẽ giúp cuộc sống trở nên phong phú và ý nghĩa hơn. Chấp nhận sự khác biệt trước hết là biết tôn trọng cá tính, sở thích và quan điểm của người khác, dù những điều đó không giống với mình. Mỗi người được sinh ra trong những điều kiện sống khác nhau, được giáo dục theo những cách khác nhau nên việc họ suy nghĩ và hành động không giống nhau là điều hoàn toàn bình thường. Khi biết chấp nhận sự khác biệt, con người sẽ học được cách lắng nghe, cảm thông và nhìn nhận vấn đề đa chiều hơn, từ đó giảm bớt những xung đột không đáng có trong các mối quan hệ. Ngược lại, nếu không chấp nhận sự khác biệt, con người dễ rơi vào thái độ ích kỉ, áp đặt và thiếu khoan dung. Điều này có thể khiến người khác bị tổn thương, tự ti và làm rạn nứt các mối quan hệ xã hội. Một tập thể chỉ thực sự mạnh mẽ khi các thành viên biết tôn trọng và bổ sung cho nhau bằng chính sự khác biệt của mình. Tuy nhiên, chấp nhận sự khác biệt không có nghĩa là thỏa hiệp với những hành vi sai trái hay tiêu cực. Chúng ta cần phân biệt rõ giữa sự khác biệt lành mạnh và những điều đi ngược lại các giá trị đạo đức chung. Chấp nhận sự khác biệt đúng đắn sẽ giúp con người phát triển bản thân mà vẫn giữ được những chuẩn mực cần thiết của xã hội. Tóm lại, chấp nhận sự khác biệt là biểu hiện của lối sống văn minh và nhân ái. Khi mỗi người biết mở lòng, tôn trọng và thấu hiểu người khác, xã hội sẽ trở nên hòa hợp hơn, con người sống hạnh phúc và gắn bó với nhau hơn.

16 tháng 3 2025


16 tháng 3 2025

nói kháy trong trường hợp nào v bạn?

7 tháng 4

Câu 1

Trong cuộc sống, sự lựa chọn định hình con người và tương lai của mỗi người. Câu nói của Eleanor Roosevelt đã nhấn mạnh rằng con người ngày nay chính là kết quả từ những quyết định mà họ đã đưa ra trong quá khứ. Mỗi lựa chọn dù lớn hay nhỏ đều góp phần xây dựng nên con người ta, ảnh hưởng tới con đường và số phận. Lựa chọn đúng đắn giúp ta tiến gần hơn tới thành công và hạnh phúc, còn lựa chọn sai lầm có thể là bài học để ta thay đổi và trưởng thành. Điều quan trọng là phải tỉnh táo, suy nghĩ kỹ trước mỗi quyết định, vì sau này không thể quay lại sửa chữa tất cả. Sự lựa chọn còn thể hiện ý chí, cá tính và mục tiêu sống của mỗi cá nhân, nó làm cuộc đời trở nên phong phú và ý nghĩa. Vì vậy, biết trân trọng và chịu trách nhiệm với những lựa chọn của mình chính là cách tốt nhất để sống có giá trị và đạt được thành công.

Câu2 Nghệ thuật kể chuyện là một trong những yếu tố quan trọng giúp tác phẩm văn học hấp dẫn, truyền tải tư tưởng và cảm xúc sâu sắc đến người đọc. Một câu chuyện hay không chỉ có cốt truyện hấp dẫn mà còn nhờ vào cách xây dựng nhân vật, bố cục truyện, và nghệ thuật ngôn từ. Đầu tiên, cốt truyện được sắp xếp hợp lý với những tình tiết gây cấn, hấp dẫn tạo nên sự thu hút và giữ chân người đọc. Các tình huống trong truyện được xây dựng một cách chặt chẽ, có nguyên nhân và kết quả rõ ràng, tạo nên mạch truyện logic và hấp dẫn. Bên cạnh đó, nghệ thuật xây dựng nhân vật cũng là một điểm nổi bật. Nhân vật được khắc họa sống động, có tính cách đặc thù rõ nét, giúp tăng tính chân thực và sức truyền cảm. Nhân vật trong truyện không chỉ hành động mà còn thể hiện được tâm trạng, suy nghĩ, góp phần làm rõ chủ đề tác phẩm. Ngoài ra, ngôn ngữ kể chuyện được sử dụng linh hoạt, có thể giản dị hay trau chuốt, giàu hình ảnh, biểu cảm, giúp tái hiện không gian, thời gian và bộc lộ tâm trạng nhân vật một cách sinh động và sâu sắc. Không những thế, nghệ thuật kể chuyện còn thể hiện ở cách kể chuyện trực tiếp hoặc gián tiếp, kể theo ngôi thứ nhất hoặc ngôi thứ ba, giúp làm phong phú hơn trải nghiệm của người đọc. Tất cả những yếu tố này kết hợp lại tạo nên sức hấp dẫn độc đáo cho tác phẩm, giúp người đọc cảm nhận được ý nghĩa nhân văn và thông điệp sâu sắc mà tác giả muốn truyền tải.


I. PHẦN ĐỌC HIỂU (4 ĐIỂM)   Đọc đoạn trích sau:        Tôi quyết định rồi, tôi sẽ bỏ nhà đi bụi đời […]. Chạng vạng, tôi xếp đồ bỏ vô túi quẩy đi. Mới đầu tôi tính đi xa thiệt là xa kìa, nhưng nghĩ lại tôi đi xa thì ba mẹ tôi làm sao kiếm gặp. Ba mẹ tôi dứt khoát phải suy nghĩ về thái độ quá khắt khe của mình khi thấy thằng con quý tử đang lăn lóc vỉa hè. Tôi quyết...
Đọc tiếp

I. PHẦN ĐỌC HIỂU (4 ĐIỂM)

 

Đọc đoạn trích sau:

 

     Tôi quyết định rồi, tôi sẽ bỏ nhà đi bụi đời […]. Chạng vạng, tôi xếp đồ bỏ vô túi quẩy đi. Mới đầu tôi tính đi xa thiệt là xa kìa, nhưng nghĩ lại tôi đi xa thì ba mẹ tôi làm sao kiếm gặp. Ba mẹ tôi dứt khoát phải suy nghĩ về thái độ quá khắt khe của mình khi thấy thằng con quý tử đang lăn lóc vỉa hè. Tôi quyết định đến ngã tư chỗ rẽ về nhà ngoại, thể nào lúc ba mẹ cuống cuồng chạy đi tìm cũng qua đây […]

 

     Ở đó, tôi gặp thằng Lụm.

 

     […] Thằng Lụm rờ cái cặp đầy nhóc quần áo tôi:

 

     - Mầy đi đâu mà ngồi đây?

 

     Tôi nói dõng dạc để chứng tỏ con người mình đầy dũng cảm:

 

     - Đi bụi đời!

 

     Nó chê liền:

 

     - Tướng mầy mà đi bụi? Yếu như cọng bún mà nói đi bụi, mắc cười.

 

     Tôi giận lắm, tuy nhiên để chứng tỏ mình là người lớn, tôi nhún vai ra chiều không chấp. Tôi hỏi lại nó ra đây làm cái gì. Nó nói, nó tìm má nó. Tôi hỏi má nó ở đâu, nó lắc đầu hỏng biết. Tôi hỏi tới:

 

      - Sao kỳ vậy?

 

     Thằng Lụm “còi” nhún vai, co mình lại tuồng như ngọn gió vừa bay qua lạnh lắm vậy.

 

     - Hồi đó, hồi tao còn nhỏ ơi là nhỏ, má tao bỏ tao lại đây nè.

 

     - Là sao? - Tôi chưng hửng.

 

     - Tao cũng đâu có biết. Chắc má tao gặp chuyện gì đó buồn lắm, nuôi không nổi tao nên bỏ tao lại đấy. Bởi vậy tao tên Lụm đó.

 

     - Xạo hoài.

 

     Thằng Lụm lắc đầu ra chiều chán nản:

 

     - Thiệt đó, biết sao tao đen thui vậy hôn?- Nó chìa ra cái mặt như chàm cháy - Tao bị bỏ ngoài nắng đó. Hồi đó ở ngã tư nầy vắng hoe hà, tao nằm khóc cả buổi mà đâu có ai hay. Tới chừng đói quá tao mới khóc, tao khóc rổn rổn luôn, tao mạnh miệng từ hồi nhỏ mà. Rồi cái có bà dì bán bánh mì chạy lại, bồng lên, đâu có sữa, bà dì mới móc ruột bánh mì cho tao trấp trấp đỡ, dè đâu tao ăn hết ổ bánh mì luôn. Bà dì thấy tao dễ nuôi, nuôi luôn, sau này, tao kêu bả bằng ngoại. Tao lớn mà hổng tốn một miếng sữa nào hết, hay chưa?

 

     […]

 

     - Sao mày đi bụi? - Thằng Lụm chợt hỏi.

 

     - Ba tao... - tôi chép miệng ra vẻ oan ức - ba tao đánh tao. […]

 

     Giọng thằng Lụm vừa hồ hởi vừa có vẻ ganh tị:

 

     - Mày sướng thiệt (trời, bị đánh mà sướng nỗi gì). Vậy mà còn bỏ nhà đi. Đồ ngu!

 

     Tự nhiên vậy rồi nó chửi tôi à. Tôi cãi:

 

     - Mầy đâu có má có ba đâu có biết. Người lớn khó dữ lắm.

 

     - Chẳng thà có má, có ba, bị rầy gì tao cũng chịu! - Thằng Lụm trở nên trầm ngâm, coi nó già quá trời!- Nhưng mầy đừng có lo, tao ngồi đây thể nào cũng gặp má tao thôi. Thế nào má đi qua má cũng nhìn ra tao. Mai mốt bị rầy, bị đòn cho đã. […]

 

     Thằng Lụm “còi” làm tôi hối hận và nhớ ba mẹ quá chừng. Tôi muốn trở về. Tôi ngồi im lặng suy nghĩ trong khi thằng Lụm đứng dậy để nhìn mỗi khi có một lượt xe dừng lại trước đèn đỏ. Tôi chợt sợ quá, có khi nào ba mẹ giận bỏ tôi luôn như thằng Lụm không. Ba mẹ sẽ sanh nhiều thiệt nhiều em khác còn tôi thì biết kiếm đâu ra ba mẹ khác bay giờ. Tôi ngồi lo lắng đến mức, khi ba mẹ tôi ghé xe lại dưới đường tôi còn không hay. Thấy bóng mẹ đứng sịch trước mặt mình, tôi bật khóc:

 

     - Con tính đâu ba mẹ bỏ con luôn rồi.

 

     Mẹ không vồ vập ôm lấy tôi mà điềm đạm cầm bàn tay tôi bóp mạnh, còn ba thì vỗ vỗ vào đầu tôi.

 

     - Con hư quá. Con đừng làm vậy ba mẹ buồn.

 

     Thằng Lụm đứng trân trân nhìn tôi với đôi mắt buồn tủi. Tôi quẹt nước mắt bước lại gần nó, bất giác tôi gọi thằng Lụm bằng anh:

 

     - Em về nghen, anh Lụm.

 

     […] Thằng Lụm cảm động, lắc đầu, nó nói trổng không:

 

     - Mai mốt ra đây chơi, nghen mậy!

 

     Tôi vừa ngoái vừa gật đầu. Ba tôi hỏi ai, tôi trả lời “Bạn con. Anh Lụm. Anh Lụm tội nghiệp lắm ba à…”. Không biết thằng Lụm “còi” có biết tôi đang kể về nó không mà nó nhìn theo xe tôi đến khuất thì thôi. Khi tôi ngoái lại, dưới đèn sáng rực, tôi thấy trong mắt nó lấp loáng những giọt nước. […]

 

(Trích Lụm Còi, Nguyễn Ngọc Tư)

 

Câu 1. Xác định ngôi kể được sử dụng trong văn bản.

 

Câu 2. Xác định thời gian, không gian trong truyện.

 

Câu 3. Vì sao thằng Lụm mong được ba mẹ đánh như nhân vật “tôi”?

 

Câu 4. Đầu truyện, nhân vật “tôi” cố tỏ ra mình là người lớn, gọi Lụm là “mày”. Nhưng đến cuối truyện, nhân vât “tôi” đổi cách xưng hô với Lụm như thế nào? Việc đổi cách xưng hô đó nói lên điều gì?

 

Câu 5. Anh/Chị có đồng tình với quan điểm: Hãy rời xa gia đình và sống cuộc đời như bạn muốn? Vì sao?

 

2
7 tháng 4

Câu 1

Truyện sử dụng ngôi kể thứ nhất, với nhân vật "tôi" là người kể chuyện

Câu 2

Thời gian: Là một buổi chiều tối đến đêm, sau khi nhân vật "tôi" bị ba đánh và bỏ nhà đi bụi, cho đến khi ba mẹ đến đón về vào khuya. Không gian: Đường phố ngã tư gần nhà ngoại, nơi cậu bé ngồi chờ đợi và gặp Lụm Bờ đường có ghế đá, khu vực gần bãi xe và đèn công cộng sáng rực cuối câu chuyện Đây là không gian công cộng, bình dị nhưng trở thành nơi diễn ra cuộc gặp gỡ thay đổi tư tưởng của nhân vật "tôi".

Câu 3 :

Thằng Lụm đã thừa nhận với nhân vật "tôi" rằng anh ta đã chờ đợi mẹ từ khi 7 tuổi đến nay, và anh ta chỉ có một bà bán bánh mì thương tình nhận nuôi, không bao giờ có cơ hội bị ba mẹ đánh hay chỉ trích như cậu bé "tôi".

Anh Lụm nói: "Chẳng thà có má, có ba, bị rầy gì tao cũng chịu." Đối với Lụm, việc bị ba mẹ đánh hay chỉ trích chính là dấu hiệu có ba mẹ quan tâm, có gia đình có thể phụ thuộc. Anh ta vô cùng khát khao có một gia đình bình thường, thậm chí cả những điều đau thương mà nhân vật "tôi" đang phàn nàn đều là một điều mong muốn không thể thực hiện được với cậu bé mồ côi.


Câu 4:Thay đổi cách xưng hô:Đầu truyện: Nhân vật "tôi" tự xưng là "tao", gọi Lụm là "mày" để cố tỏ ra là người lớn, thể hiện sự thách thức và ngại giao tiếp ban đầu.Cuối truyện: Nhân vật "tôi" gọi Lụm là "anh Lụm" và tự xưng là "con", thể hiện sự trân trọng, đồng cảm và coi Lụm là người anh lớn đáng kính.

Ý nghĩa thay đổi: Việc thay đổi cách xưng hô cho thấy nhân vật "tôi" đã thay đổi hoàn toàn suy nghĩ: từ người phàn nàn, hờn dỗi với gia đình thành người hiểu biết và trân trọng tình yêu thương gia đình, đồng thời có sự đồng cảm sâu sắc với hoàn cảnh khó khăn của Lụm.

Câu 5:

Gia đình là nơi có tình yêu thương chân thực: Như nhân vật "tôi" đã nhận ra sau cuộc gặp gỡ với Lụm, dù đôi khi có sự mâu thuẫn, ba mẹ luôn chăm sóc, lo lắng cho con cái, như những chi tiết mẹ khuấy sữa, ba tắt đèn cho con ngủ.Không có cuộc sống nào hoàn toàn tự do: Việc rời xa gia đình chỉ mang lại sự tự do tạm thời, nhưng sẽ phải đối mặt với nhiều khó khăn, thiếu thốn như Lụm phải bán bánh mì để sinh tồn, ngủ bờ ngủ bụi.




28 tháng 4

Câu 1 : ngôi kể thứ nhất

Câu 2 : thời gian : buổi chiều tối (“ chạng vạng”, ” đèn đỏ” , “ dưới đèn sáng rực ” ).

Câu 3 : thằng Lụm mong được ba mẹ đánh vi đối với nó , việc ba mẹ giáo dưỡng , dù là bằng đòn roi , vẫn là 1 hạnh phúc. Nó là trẻ mồ côi bị bỏ rơi từ nhỏ , khog có ai bên cạnh quan tâm, chăm sóc hay day bảo . Với Lụm , bị đòn nghĩa là vẫn còn gia đình , còn có người thân yêu thương là lo lắng cho mình , còn hơn là sự cô độc bơ vơ giưa cuộc đời mà không ai ngó ngàng tới.

Câu 4 : thay đổi sưng hô “ mày - tôi ” sang “ anh Lụm - em ”

Ý nghĩa : thể hiện sự thay đổi thái độ nhân vật “ tôi” từ kiêu ngạo sang thấu hiểu đồng cảm và kính trọng trước sự trải đời nỗi đau của Lụm “Tôi” đã nhận ra mình may mắn và trưởng thành hơn về cảm xúc .

Câu 5 : không đồng tình

Lý do : gia đình là bến đỗ an toàn và tình yêu thương của cha mẹ là vô giá . Rời xa gia đinh khi chưa đủ bản lĩnh, chỉ vì sự hờn dỗi nhất thời là hành động bồng bột là tự do thực sự khi ta trưởng thành nhưng vẫn biet trân r cuội nguồn .