K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

28 tháng 1

Nhân vật kiến trong truyện Kiến giết voi là hình ảnh tượng trưng cho những con người nhỏ bé nhưng có ý chí mạnh mẽ và tinh thần đoàn kết cao. Trước hết, kiến tuy nhỏ bé, yếu ớt về thể xác nhưng lại rất thông minh và gan dạ. Kiến không đối đầu trực diện với voi bằng sức mạnh mà biết dùng trí tuệ, mưu kế để chiến thắng kẻ to lớn hơn mình. Bên cạnh đó, kiến còn đại diện cho tinh thần đoàn kết, vì chiến thắng con voi không phải nhờ một cá thể mà là nhờ sức mạnh của cả đàn kiến cùng chung mục tiêu. Nhân vật kiến thể hiện sự kiên trì, bền bỉ, không sợ khó khăn, nguy hiểm. Qua hình tượng kiến, truyện gửi gắm bài học rằng sức mạnh không chỉ nằm ở vóc dáng mà còn ở trí tuệ, sự đoàn kết và quyết tâm.

13 tháng 3 2025

Trong bài thơ Mùa thu và mẹ, hình ảnh người mẹ hiện lên đầy yêu thương và hy sinh. Mẹ không chỉ là người nuôi dưỡng mà còn là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho con. Hình ảnh mẹ gắn liền với mùa thu – một mùa dịu dàng nhưng cũng man mác buồn, gợi lên sự tần tảo, lo lắng của mẹ dành cho con. Từng câu thơ thể hiện sự quan tâm, chăm sóc của mẹ, từ những lời dặn dò đến những hành động âm thầm. Dù cuộc sống vất vả, mẹ vẫn luôn dành cho con những điều tốt đẹp nhất. Mùa thu có thể thay đổi theo năm tháng, nhưng tình yêu thương của mẹ vẫn mãi trường tồn. Qua bài thơ, tác giả không chỉ ca ngợi công lao to lớn của mẹ mà còn thể hiện tình cảm sâu sắc, lòng biết ơn đối với đấng sinh thành. Người mẹ trong bài thơ chính là biểu tượng của sự hy sinh và tình mẫu tử thiêng liêng.

14 tháng 3 2025

Một buổi sáng sớm, khi mặt trời vừa thức giấc, biển cả hiện lên với vẻ đẹp rực rỡ và tràn đầy sức sống. Trên bầu trời cao rộng, những áng mây hồng nhẹ nhàng trôi lững lờ, phản chiếu ánh nắng đầu ngày rực rỡ. Ngoài khơi xa, từng con sóng nối đuôi nhau xô vào bờ cát trắng mịn, tạo nên âm thanh rì rào êm dịu. Làn nước biển trong xanh, lấp lánh như hàng ngàn viên ngọc nhỏ dưới ánh mặt trời. Xa xa, những chiếc thuyền đánh cá căng buồm ra khơi, mang theo hy vọng về một ngày đánh bắt bội thu. Từng cơn gió mát lành thổi qua, mang theo hương vị mặn mòi của biển cả, khiến lòng người cảm thấy sảng khoái và bình yên. Một khung cảnh đẹp đến nao lòng, khiến ai đã đặt chân đến đây đều chẳng nỡ rời xa.

28 tháng 1

Sự tích Sông Công Núi Cốc có thể phân tích nội dung theo bố cục của bài như sau. Ở phần đầu truyện, tác giả giới thiệu hoàn cảnh và nhân vật chính là chàng Cốc hiền lành, chăm chỉ và nàng Công xinh đẹp, dịu dàng, qua đó đặt nền tảng cho một mối tình trong sáng, chân thành. Phần tiếp theo kể về tình yêu sâu nặng của hai người nhưng bị ngăn cấm bởi những thử thách khắc nghiệt và sự chia lìa đầy đau khổ, làm nổi bật nỗi đau, sự chờ đợi mòn mỏi và lòng chung thủy son sắt của nàng Công. Ở phần cuối, câu chuyện khắc họa bi kịch khi chàng Cốc hóa núi, nàng Công hóa dòng sông, qua đó thể hiện sự bất tử của tình yêu thủy chung và lý giải nguồn gốc địa danh Sông Công Núi Cốc. Toàn bộ truyện ca ngợi tình yêu chân thành, sự son sắt và đồng thời gửi gắm niềm xót thương cho số phận con người trong xã hội xưa.

28 tháng 1

Bài thơ Đồng chí của Chính Hữu để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc về tình đồng đội, đồng chí của những người lính trong thời kỳ kháng chiến. Qua những hình ảnh giản dị như chiếc áo rách vai, chân không giày hay đêm rét chung chăn, em cảm nhận được sự gắn bó, sẻ chia giữa những con người cùng chung hoàn cảnh khó khăn và lý tưởng chiến đấu. Tình đồng chí trong bài thơ không ồn ào mà âm thầm, bền chặt, được xây dựng từ sự thấu hiểu, cảm thông và cùng nhau vượt qua gian khổ. Hình ảnh cuối bài thơ vừa thực vừa lãng mạn, thể hiện tinh thần lạc quan và niềm tin của người lính vào ngày mai chiến thắng.

13 tháng 3 2025

"Thân em như tấm lụa đào, Phất phơ giữa chợ biết vào tay ai."

"Đàn bà nông nổi giếng khơi, Đàn ông sâu sắc như cơi đựng trầu."

"Chồng giận thì vợ làm lành, Cơm sôi nhỏ lửa một mình húp quanh."

"Tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử." (Ở nhà theo cha, lấy chồng theo chồng, chồng chết theo con)

"Đàn bà như hạt mưa sa, Hạt vào đài các, hạt ra ruộng đồng."

"Đau đớn thay phận đàn bà, Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung." (Nguyễn Du, "Truyện Kiều")

"Kiếp xưa trót đã nặng nần, Kiếp này trả nợ, nợ nần là ai?" (Nguyễn Du, "Truyện Kiều")

"Oan này ai tỏ hỡi trời, Hỡi đất, hỡi người, xin xét cho chăng?" (Đoàn Thị Điểm, "Chinh phụ ngâm")

Viết bài văn nghị luận (khoảng 500 chữ) trình bày cảm nhận của Anh/chị về vẻ đẹp thiên nhiên trong bài thơ sau: VỘI VÀNG(Xuân Diệu)                                                                                         Tặng Vũ Đình Liên                                             Tôi muốn tắt nắng đi   ...
Đọc tiếp

Viết bài văn nghị luận (khoảng 500 chữ) trình bày cảm nhận của Anh/chị về vẻ đẹp thiên nhiên trong bài thơ sau:

 

VỘI VÀNG

(Xuân Diệu)

                                                                                         Tặng Vũ Đình Liên

                                             Tôi muốn tắt nắng đi

                                             Cho màu đừng nhạt mất;

                                             Tôi muốn buộc gió lại

                                             Cho hương đừng bay đi.

 

                                             Của ong bướm này đây tuần trăng mật;

                                             Này đây hoa của đồng nội xanh rì;

                                             Này đây lá của cành tơ phơ phất;

                                             Của yến anh này đây khúc tình si;

                                             Và này đây ánh sáng chớp hàng mi,

                                             Mỗi sáng sớm, thần Vui hằng gõ cửa;

                                             Tháng giêng ngon như một cặp môi gần;

                                             Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa:

                                             Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.

 

                                             Xuân đương tới, nghĩa là xuân đương qua,

                                             Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già,

                                             Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất.

                                             Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật,

                                             Không cho dài thời trẻ của nhân gian,

                                             Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,

                                             Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại!

                                             Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi,

                                             Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;

                                             Mùi tháng năm đều rớm vị chia phôi,

                                             Khắp sông núi vẫn than thầm tiễn biệt...

                                             Con gió xinh thì thào trong lá biếc,

                                             Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi?

                                             Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi,

                                             Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa?

                                             Chẳng bao giờ, ôi! Chẳng bao giờ nữa...

 

                                             Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm,

                                                                 Ta muốn ôm

                                             Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn;

                                             Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,

                                             Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,

                                             Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều

                                             Và non nước, và cây, và cỏ rạng,

                                             Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng,

                                             Cho no nê thanh sắc của thời tươi;

                                             - Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!

(Theo Thơ thơ, NXB Đời nay, Hà Nội, 1938)


1
13 tháng 3 2025

Bài thơ "Vội vàng" của Xuân Diệu không chỉ đơn miêu tả vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn chứa đựng những suy tư sâu sắc về thời gian và tuổi trẻ. Với những hình ảnh tươi đẹp, sống động, bài thơ đã khắc họa một bức tranh xuân rực rỡ, đồng thời gửi mật thông điệp về giá quý của từng khoảnh khắc

Trong hai khổ thơ đầu, tác giả có thể hiện khao khát khao khát muốn giữ lại vẻ đẹp của thiên nhiên. Câu thơ “Tôi muốn tắt nắng đi / Cho màu dot nhạt mất” diễn tả tâm trạng lo lắng và tiếc nuối trước sự trôi lướt của thời gian. Ánh nắng, mùi hương hoa, tiếng chim hót đều mang đậm chất thơ mộng và lãng mạn. Người đọc có thể cảm nhận được sự tươi mát của thiên nhiên qua từng hình ảnh: hoa nở bung, cành lá đồng đưa trong gió, và ánh sáng chớp hàng mi. Tất cả đều được tác giả như những điều quý giá mà người cần giữ.

Xuân Diệu không miêu tả thiên nhiên qua hình ảnh mà còn sống động hóa qua cảm xúc. Sự hào hứng của tác giả khi thể hiện về mùa xuân thể hiện rõ nét qua những cảm xúc thăng hoa, như sự sung sướng khi nói mê với cuộc sống: “Tháng giêng ngon như một cặp môi gần”. Tuy nhiên, ẩn sâu trong niềm vui ấy là nỗi trăn trở về sự hữu hạn của thời gian: “Xuân đương tới, nghĩa là xuân đương qua”. Những câu thơ này không chỉ nói đến cái đẹp của thiên nhiên mà còn mang nỗi niềm lo lắng về sự qua đi của tuổi trẻ và cuộc đời.

Cảm xúc tiếc nuối, bâng khuâng trước sự trôi dạt của thời gian càng làm rõ nỗi đau khổ thơ tiếp theo. Xuân Diệu khắc họa nỗi niềm của mình qua hình ảnh “Mùi tháng năm đều rớm vị chia sẻ”, tạo nên một bầu không khí bạn cảm về sự chia ly. Con gió, chim hoa không còn vui tươi, mà ngập tràn nỗi lo sợ về sự phai tàn

Cuối cùng, bài thơ thơm lại với lời kêu gọi “Mau đi thôi! Mùa chưa có chiều hôm nay”, có thể hiện tại

Tóm lại, “Vội vàng” không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật điêu luyện mà còn là một tri

Sao chép Tái tạo
13 tháng 3 2025

Có 3 BPTT

28 tháng 1

Một vài nét đặc sắc nghệ thuật trong bài thơ Đừng từ bỏ cố gắng là giọng điệu nhẹ nhàng, tha thiết nhưng giàu sức động viên, khích lệ người đọc. Bài thơ sử dụng nhiều hình ảnh gần gũi, quen thuộc trong cuộc sống như con đường, bước chân, ánh sáng để ẩn dụ cho hành trình vượt qua khó khăn của con người. Ngôn ngữ thơ giản dị, trong sáng, dễ hiểu nhưng giàu ý nghĩa, phù hợp với nhiều đối tượng người đọc. Bên cạnh đó, việc lặp lại những cụm từ mang tính khích lệ giúp nhấn mạnh thông điệp tích cực, truyền cho người đọc niềm tin, ý chí và nghị lực không bỏ cuộc trước thử thách.

Tác phẩm "Cây Vú Sữa" của tác giả Vũ Đình Liên là một câu chuyện đầy ý nghĩa về tình cảm gia đình, tình yêu quê hương và sự hy sinh của những người làm cha mẹ. Một bài học mà em có thể rút ra từ câu chuyện này là:

Giá trị của tình cảm gia đình: Cây Vú Sữa tượng trưng cho tình yêu thương vô bờ bến của người mẹ dành cho con cái. Câu chuyện nhắc nhở chúng ta luôn trân trọng và yêu thương gia đình, vì tình cảm gia đình là nền tảng vững chắc nhất trong cuộc sống.

13 tháng 3 2025

chắc là thấy khó chứ gì,hỏi là biết