lí lẽ dẫn chứng của phần phát triển ý thức trong bài tại sao nên có vật nuôi trong nhà
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Phương thức biểu đạt chính của bài thơ đám ma bác giun là tự sự kết hợp với miêu tả. Tác giả kể lại câu chuyện về đám ma của bác giun thông qua các chi tiết miêu tả sinh động và hài hước qua đó bộc lộ cảm xúc và thái độ châm biếm nhẹ nhàng đồng thời thể hiện cách nhìn hồn nhiên của trẻ thơ đối với thế giới xung quanh.
Câu 1:
Văn bản trên thuộc thể loại truyện dân gian (truyện cổ tích).
Lý do: Đây là một câu chuyện có yếu tố kỳ ảo, giải thích nguồn gốc của cây vú sữa và chứa đựng bài học đạo đức về lòng hiếu thảo.
Câu 2:
- Phương thức biểu đạt chính: Tự sự (kể chuyện).
- Ngôi kể: Ngôi thứ ba.
- Dấu hiệu: Người kể không xuất hiện trực tiếp trong câu chuyện, mà chỉ thuật lại hành động, suy nghĩ của các nhân vật (cậu bé, người mẹ, cây vú sữa).
Câu 3:
- Mẹ đã chăm sóc cậu bé rất chu đáo:
- Khi cậu đói, mẹ cho cậu ăn.
- Khi cậu bị bắt nạt, mẹ bênh vực.
- Khi cậu bỏ đi, mẹ ngày đêm mong nhớ.
- Cảm nhận về người mẹ:
- Yêu thương con vô bờ bến, luôn quan tâm, chăm sóc con.
- Bao dung, sẵn sàng tha thứ dù con có phạm lỗi.
- Hy sinh vì con, ngay cả khi không còn, tình yêu của mẹ vẫn hóa thành cây vú sữa để che chở con.
Câu 4:
Từ láy "la cà" có nghĩa là đi lang thang, không có mục đích, thường xuyên dừng lại ở nhiều nơi, không quan tâm đến thời gian.
Câu 5:
Chi tiết hoang đường, kỳ ảo trong truyện:
- Cây xanh trong vườn bỗng run rẩy, mọc hoa, kết trái nhanh chóng.
- Quả vú sữa có dòng sữa ngọt thơm như sữa mẹ.
- Cây rung rinh cành lá, thì thầm nói chuyện với cậu bé.
→ Tác dụng: Làm cho câu chuyện trở nên hấp dẫn, giải thích nguồn gốc của cây vú sữa theo cách nhân hóa, thể hiện tình cảm thiêng liêng giữa mẹ và con.
Câu 6:
Biện pháp tu từ: So sánh
- Câu văn: "Một dòng sữa trắng sóng sánh trào ra, ngọt thơm như sữa mẹ."
- Tác dụng:
- Nhấn mạnh sự ngọt ngào, tinh khiết của dòng sữa vú sữa.
- Gợi lên tình yêu thương vô bờ bến của người mẹ dành cho con.
- Tăng tính gợi hình, gợi cảm cho câu văn.
Câu 7:
Nếu em là cậu bé, em sẽ chạy đến ôm mẹ thật chặt, xin lỗi mẹ và hứa sẽ không bao giờ bỏ đi nữa. Em sẽ chăm sóc mẹ mỗi ngày để bù đắp lỗi lầm.
Lý do: Vì mẹ là người yêu thương em nhất, sẵn sàng tha thứ mọi lỗi lầm của em. Khi mẹ còn sống, em phải trân trọng, yêu thương và hiếu thảo với mẹ.
Câu 8:
Bài học rút ra:
- Lòng hiếu thảo: Phải biết yêu thương, kính trọng cha mẹ, không để đến khi mất đi mới hối hận.
- Trân trọng gia đình: Gia đình là nơi yêu thương vô điều kiện, hãy luôn gìn giữ tình cảm gia đình.
- Hậu quả của sự bồng bột: Khi nóng giận, hãy suy nghĩ trước khi hành động, đừng để sự nông nổi khiến mình đánh mất những điều quý giá.
Câu 9:
Dưới đây là bài văn mẫu đóng vai cậu bé kể lại câu chuyện:
SỰ TÍCH CÂY VÚ SỮA
Tôi là một cậu bé ham chơi, bướng bỉnh. Vì được mẹ cưng chiều, tôi thường xuyên nghịch ngợm, không nghe lời mẹ. Một lần, mẹ mắng tôi vì tôi quá lười biếng, tôi giận dỗi, vùng vằng bỏ nhà đi.
Lúc đầu, tôi rất vui vẻ, nghĩ rằng mình sẽ có một cuộc sống tự do, không bị mẹ la rầy. Tôi la cà khắp nơi, nhưng chẳng ai quan tâm tôi như mẹ. Tôi đói, rét và bị trẻ lớn hơn bắt nạt. Khi ấy, tôi mới nhớ đến mẹ, nhớ những bữa cơm mẹ nấu, nhớ bàn tay mẹ vỗ về khi tôi bị đau.
Tôi quyết định trở về nhà. Nhưng khi đến nơi, tôi không còn thấy mẹ đâu nữa. Tôi hoảng sợ, gọi mẹ khản cả giọng:
- Mẹ ơi! Mẹ đi đâu rồi? Con đói quá!
Tôi gục xuống, ôm lấy một cây xanh trong vườn mà khóc. Bỗng nhiên, cây rung rinh cành lá, những bông hoa nhỏ trắng như mây xuất hiện. Hoa tàn, quả lớn dần, da căng bóng. Cây nghiêng xuống, một quả rơi vào tay tôi. Tôi cắn thử, nhưng chát quá. Quả thứ hai rơi xuống, tôi cắn vào hạt, nhưng cứng quá. Đến quả thứ ba, tôi nhẹ nhàng bóp quanh, vỏ quả mềm dần rồi nứt ra, một dòng sữa trắng ngọt ngào trào ra.
Tôi hứng lấy dòng sữa ấy, vừa uống vừa bật khóc. Sữa ngọt thơm như sữa mẹ ngày nào. Cây vú sữa rung rinh, thì thầm:
- "Ăn trái ba lần mới biết trái ngon. Con có lớn khôn mới hay lòng mẹ."
Tôi bật khóc nức nở. Mẹ đã không còn nữa. Tôi nhìn lên tán lá, một mặt xanh bóng, một mặt đỏ hoe như mắt mẹ từng khóc đợi tôi về. Tôi ôm lấy thân cây, cảm nhận được đôi bàn tay xù xì, thô ráp của mẹ. Cây xòa cành xuống như đang vỗ về tôi.
Tôi kể cho mọi người nghe về câu chuyện của mình. Ai cũng xúc động và đem cây về trồng. Từ đó, cây vú sữa trở thành biểu tượng thiêng liêng của tình mẫu tử.
Tôi là cây phượng già đứng giữa sân trường, đã gắn bó với nơi này từ rất lâu. Trước giờ khai giảng năm học mới, sân trường hiện lên thật khác lạ và yên bình. Dưới tán lá xanh mát của tôi, những dãy bàn ghế đã được xếp ngay ngắn, cờ đỏ sao vàng tung bay phấp phới trong gió sớm. Các thầy cô giáo tất bật chuẩn bị cho buổi lễ, người chỉnh lại hàng ghế, người thử loa, khuôn mặt ai cũng ánh lên niềm vui và sự mong chờ. Những tia nắng ban mai nhẹ nhàng xuyên qua từng tán lá, rơi xuống sân trường như những đốm vàng ấm áp. Không gian lúc này tuy vắng lặng nhưng lại tràn đầy hi vọng. Tôi lặng lẽ đứng đó, dang rộng cành lá như muốn chào đón các em học sinh thân yêu sắp trở lại, bắt đầu một năm học mới với bao ước mơ và cố gắng. Tôi tin rằng, dưới tán phượng này, sẽ lại có thêm nhiều kỉ niệm đẹp được lưu giữ.
Một buổi chiều nọ, sau khi làm xong bài tập, em ngồi đọc truyện tranh mà mình yêu thích nhất là Doraemon. Đang đọc say sưa thì bỗng nhiên một luồng ánh sáng xanh lóe lên, và Doraemon cùng Nobita xuất hiện ngay trước mắt em. Em vô cùng ngạc nhiên và vui sướng, cứ ngỡ mình đang mơ. Doraemon mỉm cười thân thiện và nói rằng đã dùng cánh cửa thần kì để đến thăm em. Em dẫn Doraemon và Nobita đi tham quan ngôi trường của mình. Doraemon lấy ra nhiều bảo bối thú vị như chong chóng tre, bánh mì chuyển ngữ khiến em thích thú vô cùng. Nhờ chong chóng tre, cả ba chúng em bay lượn trên bầu trời, nhìn ngắm thành phố từ trên cao thật đẹp. Nobita còn kể cho em nghe nhiều câu chuyện vui ở lớp học của bạn, khiến em cười không ngớt. Trước khi chia tay, Doraemon dặn em phải chăm chỉ học tập, biết giúp đỡ bạn bè và sống thật tốt. Khi ánh sáng xanh vụt tắt, em trở lại căn phòng quen thuộc, cuốn truyện vẫn nằm trên tay. Dù chỉ là cuộc gặp gỡ tưởng tượng, nhưng em sẽ luôn nhớ mãi những lời nhắn nhủ ý nghĩa ấy.
Người mẹ có lí vì bà muốn con mình học theo những điều tốt đẹp từ người khác để hoàn thiện bản thân. Khi lấy người khác làm chuẩn mực người con có thể soi lại mình nhận ra điểm yếu để sửa đổi và học hỏi những phẩm chất tốt như sự chăm chỉ lễ phép và ý thức sống đúng đắn. Điều đó xuất phát từ mong muốn con trưởng thành và trở thành người có ích. Trong đoạn văn tác giả đã sử dụng nhiều câu hỏi liên tiếp để tự chất vấn và suy ngẫm. Cách lập luận bằng một loạt câu hỏi giúp làm rõ vấn đề khiến người đọc phải suy nghĩ cùng tác giả đồng thời tạo sức thuyết phục vì các câu hỏi dẫn dắt người đọc đến câu trả lời hợp lí và tự nhiên. Qua đó tác giả thuyết phục người đọc rằng việc học hỏi từ người khác là cần thiết và đúng đắn. Con người không nên tự mãn mà cần biết nhìn vào những tấm gương tốt để rèn luyện bản thân và hoàn thiện nhân cách của mình.
Một chi tiết tiêu biểu trong đoạn trích Dế Mèn bênh vực kẻ yếu là hình ảnh Dế Mèn dũng cảm đứng ra bảo vệ chị Nhà Trò trước sự ức hiếp của bọn Nhện. Dế Mèn không chỉ lớn tiếng quát nạt bọn Nhện mà còn dùng hành động quyết liệt để khiến chúng sợ hãi và bỏ chạy. Chi tiết này thể hiện rõ tính cách nghĩa hiệp gan dạ và giàu lòng thương người của Dế Mèn đồng thời cho thấy sự trưởng thành trong nhận thức và hành động của nhân vật khi biết bênh vực kẻ yếu chống lại cái ác và bất công.
Đề tài của bài thơ đất nước của Nguyễn Đình Thi là hình ảnh đất nước Việt Nam trong những năm tháng đấu tranh chống ngoại xâm. Bài thơ thể hiện vẻ đẹp của thiên nhiên con người và truyền thống yêu nước bất khuất của dân tộc đồng thời bộc lộ niềm tự hào và khát vọng độc lập tự do của nhân dân Việt Nam.
Câu tục ngữ “Không thầy đố mày làm nên” là lời dạy sâu sắc của ông cha ta về vai trò quan trọng của người thầy trong quá trình học tập và trưởng thành của mỗi con người. Từ xưa đến nay, thầy cô luôn là những người truyền đạt tri thức, định hướng đạo đức và giúp học trò rèn luyện nhân cách.
Trước hết, thầy cô là người dẫn dắt học sinh trên con đường chiếm lĩnh tri thức. Nếu không có thầy cô giảng dạy, giải thích và chỉ bảo, học sinh khó có thể hiểu đúng và hiểu sâu những kiến thức phức tạp. Thầy cô không chỉ dạy chữ mà còn dạy cách tư duy, cách học tập hiệu quả và cách vận dụng kiến thức vào cuộc sống. Nhờ có thầy cô, học sinh mới có nền tảng vững chắc để phát triển bản thân.
Bên cạnh việc dạy kiến thức, thầy cô còn là tấm gương về đạo đức và lối sống. Qua lời nói, hành động và cách ứng xử, thầy cô giúp học sinh hình thành những phẩm chất tốt đẹp như lòng nhân ái, sự trung thực, tinh thần trách nhiệm và ý chí vươn lên. Những lời khuyên chân thành của thầy cô nhiều khi có thể ảnh hưởng đến học sinh suốt cả cuộc đời.
Tuy nhiên, câu tục ngữ không có nghĩa là phủ nhận vai trò của sự nỗ lực cá nhân. Để “làm nên”, mỗi học sinh cần có ý thức tự giác, chăm chỉ và chủ động trong học tập. Thầy cô chỉ là người định hướng, còn thành công hay không phụ thuộc rất lớn vào sự cố gắng của bản thân người học.
Tóm lại, câu tục ngữ “Không thầy đố mày làm nên” đã khẳng định vai trò to lớn của người thầy đối với sự học và sự trưởng thành của con người. Mỗi học sinh cần biết trân trọng, kính yêu và biết ơn thầy cô, đồng thời không ngừng nỗ lực rèn luyện để xứng đáng với công lao dạy dỗ của thầy cô.
Phần phát triển ý trong bài tại sao nên có vật nuôi trong nhà đưa ra nhiều lí lẽ và dẫn chứng thuyết phục. Tác giả cho rằng vật nuôi mang lại niềm vui giúp con người giảm căng thẳng và bớt cô đơn trong cuộc sống hằng ngày. Vật nuôi còn giúp con người rèn luyện tinh thần trách nhiệm thông qua việc chăm sóc cho ăn và bảo vệ chúng. Bên cạnh đó tác giả nêu dẫn chứng về việc vật nuôi có thể trông nhà bảo vệ tài sản hoặc hỗ trợ con người trong một số công việc. Những lí lẽ và dẫn chứng này làm rõ lợi ích thiết thực của việc nuôi vật nuôi trong gia đình.