K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

cứu với

2 tháng 3 2025

Đúng rồi bạn

3 tháng 3 2025

√ ok

Một ước mơHồi nhỏ, tôi rất thích đi học và tất cả những gì thuộc về nó: lớp học, bảng đen, sách vở, những người bạn, tiếng giảng bài của thầy cô,... Và luôn ao ước sẽ có một ngày, tôi tự hào giương cao tấm bằng tốt nghiệp trong niềm vui sướng và ánh mắt mừng vui của mọi người. Nhưng tôi là con một gia đình nghèo, đông anh em. Tôi phải quyết định nghỉ học và xin làm việc...
Đọc tiếp

Một ước mơ

Hồi nhỏ, tôi rất thích đi học và tất cả những gì thuộc về nó: lớp học, bảng đen, sách vở, những người bạn, tiếng giảng bài của thầy cô,... Và luôn ao ước sẽ có một ngày, tôi tự hào giương cao tấm bằng tốt nghiệp trong niềm vui sướng và ánh mắt mừng vui của mọi người. Nhưng tôi là con một gia đình nghèo, đông anh em. Tôi phải quyết định nghỉ học và xin làm việc trong một tiệm bánh. Từ đó ước mơ của tôi cũng lụi tàn dần. Lớn lên, như bao người phụ nữ khác, tôi lấy chồng, sinh con. Tôi quyết tâm không để các con mình thất học, phải sống khổ sở như tôi. Và hai vợ chồng tôi đã làm việc cật lực để nuôi dạy các con thành tài. Duy chỉ có cô con gái út Lin-đa là có vấn đề. Lin-đa từ nhỏ đã ốm yếu, khó nuôi, nên ít có trường nào nhận dạy bé lâu dài. Không đành lòng nhìn con đi theo vết xe đổ của mình, tôi bắt đầu hỏi thăm và tìm hiểu. Cuối cùng, tôi cũng kiếm được trường, đăng kí không chỉ cho Lin-đa mà còn cho cả tôi cùng học nữa. Tôi muốn ở bên cạnh con, giúp đỡ nó và sâu xa hơn là tiếp tục thực hiện giấc mơ của mình. Thật là thú vị khi lại được đến trường. Nhưng cũng không dễ dàng chút nào khi ở tuổi 58, tôi phải vừa làm công việc nhà, vừa đánh vật với những con số. Hai mẹ con tôi luôn động viên, an ủi và giúp đỡ nhau trong học tập. Cứ thế cho đến ngày chúng tôi tốt nghiệp. Thật không ngờ, đến cuối đời, tôi mới được sống cho mình, cho hạnh phúc và ước mơ của mình. Có lẽ hơi trễ một chút nhưng tôi nhận ra một điều: đừng bao giờ chôn vùi những ước mơ! Hãy vững tin rằng, một ngày mai ta sẽ biến chúng thành hiện thực.

(Đặng Thị Hòa)

Trong vai con út Lin-đa, em hãy viết 1 câu ghép có sử dụng kết từ nối các vế câu để nói với mẹ trong một buổi lễ tốt nghiệp.

Viết câu trả lời:

GIÚP MK VỚI, MK ĐANG CẦN GẤP


2
2 tháng 3 2025

Mẹ ơi, hôm nay hai mẹ con mình đã hoàn thành ước mơ, và con thật hạnh phúc vì luôn có mẹ đồng hành trên chặng đường này.🙄

2 tháng 3 2025

"Mẹ ơi, hôm nay con rất hạnh phúc vì không chỉ con mà cả mẹ cũng đã tốt nghiệp, và con muốn nói rằng con thật tự hào về mẹ vì mẹ đã không bỏ cuộc mà luôn kiên trì theo đuổi ước mơ của mình!"

2 tháng 3 2025

Chiều nay, tôi đi dạo trên con đường quen thuộc. Những tia nắng cuối ngày xuyên qua tán lá, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất. Bỗng... một cơn gió lạnh thổi qua làm tôi rùng mình. Tôi chợt nhớ đến ngày xưa... những buổi chiều cùng bà ra đồng, tiếng cười nói vang vọng giữa cánh đồng lúa chín. Giờ đây, mọi thứ đã thay đổi, chỉ còn ký ức vẫn vẹn nguyên trong tôi...

Tác dụng của dấu 3 chấm trong đoạn văn:

  • Thể hiện sự ngập ngừng, suy tư (Ví dụ: Bỗng... một cơn gió lạnh thổi qua làm tôi rùng mình.)
  • Gợi sự hồi tưởng, những ký ức chưa nói hết (Ví dụ: Tôi chợt nhớ đến ngày xưa...)
  • Tạo khoảng lặng, cảm xúc lắng đọng trong câu chuyện (Ví dụ: Giờ đây, mọi thứ đã thay đổi, chỉ còn ký ức vẫn vẹn nguyên trong tôi...)
Giúp mình phân tích đặc điểm nhân vật Dế Mèn trong đoạn trích này với. Mai mình nộp bài rồi. Help!!!!!!!!Tôi sống độc lập từ thuở bé. ấy là tục lệ lâu đời trong họ nhà dế chúng tôi. Vả lại, mẹ thường bảo chúng tôi rằng: “Phải như thế để các con biết kiếm ăn một mình cho quen đi. Con cái mà cứ nhong nhong ăn bám vào bố mẹ thì chỉ sinh ra tính ỷ lại, xấu lắm, rồi ra đời...
Đọc tiếp

Giúp mình phân tích đặc điểm nhân vật Dế Mèn trong đoạn trích này với. Mai mình nộp bài rồi. Help!!!!!!!!

Tôi sống độc lập từ thuở bé. ấy là tục lệ lâu đời trong họ nhà dế chúng tôi. Vả lại, mẹ thường bảo chúng tôi rằng:

 

“Phải như thế để các con biết kiếm ăn một mình cho quen đi. Con cái mà cứ nhong nhong ăn bám vào bố mẹ thì chỉ sinh ra tính ỷ lại, xấu lắm, rồi ra đời không làm nên trò trống gì đâu”.

 

Bởi thế, lứa sinh nào cũng vậy, đẻ xong là bố mẹ thu xếp cho con cái ra ở riêng. Lứa sinh ấy, chúng tôi có cả thảy ba anh em. Ba anh em chúng tôi chỉ ở với mẹ ba hôm. Tới hôm thứ ba, mẹ đi trước, ba đứa tôi tấp tểnh, khấp khởi, nửa lo nửa vui theo sau. Mẹ dẫn chúng tôi đi và mẹ đem đặt mỗi đứa vào một cái hang đất ở bờ ruộng phía bên kia, chỗ trông ra đầm nước mà không biết mẹ đã chịu khó đào bới, be đắp tinh tươm thành hang, thành nhà cho chúng tôi từ bao giờ. Tôi là em út, bé nhất nên được mẹ tôi sau khi dắt vào hang, lại bỏ theo một ít ngọn cỏ non trước cửa, để tôi nếu có bỡ ngỡ, thì đã có ít thức ăn sẵn trong vài ngày.

 

Rồi mẹ tôi trở về.

 

Tôi cũng không buồn. Trái lại, còn thấy làm khoan khoái vì được ở một mình nơi thoáng đãng, mát mẻ. Tôi vừa thầm cảm ơn mẹ, vừa sạo sục thăm tất cả các hang mẹ đưa đến ở. Khi đã xem xét cẩn thận rồi, tôi ra đứng ở ngoài cửa và ngửng mặt lên trời. Qua những ngọn cỏ ấu nhọn và sắc, tôi thấy màu trời trong xanh. Tôi dọn giọng, vỗ đôi cánh nhỏ tới nách, rồi cao hứng gáy lên mấy tiếng rõ to.

 

Từ đây, tôi bắt đầu vào cuộc đời của tôi. Cho dù tôi sẽ sung sướng hay khổ sở, cái đó tùy ở tính tình tôi khôn ngoan hay đần độn. Song tôi chưa cần biết đến thế, tính đến thế. Mà hãy lấy sự được ung dung độc lập một mình là điều thích lắm rồi…

 

Ngày nào cũng vậy, suốt buổi, tôi chui vào trong cùng hang, hì hục đào đất để khoét một cái ổ lớn, làm thành cái giường ngủ sang trọng. Rồi cũng biết lo xa như các cụ già trong họ dế, tôi đào hang sâu sang hai ngả làm những con đường tắt, những cửa sau, những ngách thượng, phòng khi gặp nguy hiểm, có thể thoát thân ra lối khác được. Chập tối, tôi tạm nghỉ tay và ra đứng ngoài cửa, họp cùng anh chị em hàng xóm quanh bờ ruộng, vừa gảy đàn vừa hát một bài hát hoàng hôn chào tạm biệt ông mặt trời. Khi đêm đã xuống hẳn, cả xóm chúng tôi, các bô lão dế lụ khụ già cốc đế cũng bỗng nhiên vui tính, ai nấy ra khỏi hang, đến tụ hội thật đông tận giữa bãi trong đêm tối mát lạnh, cùng uống sương đọng, ăn cỏ ướt và những gã tài hoa thì gảy đàn thổi sáo, cùng nhau ca hát, nhảy múa linh đình đến tận sáng bạch, lúc ông mặt trời quen thuộc lại nghiêm trang ló lên đằng đông mới tan cuộc ai về nhà nấy.

1
2 tháng 3 2025

Trong đoạn trích trên, nhân vật Dế Mèn được khắc họa với nhiều đặc điểm tính cách nổi bật, thể hiện qua hành động, suy nghĩ và lời kể của chính nhân vật.

Dế Mèn là một nhân vật có tính cẩn thận và biết lo xa. Ngay khi bắt đầu cuộc sống tự lập, cậu đã chăm chỉ đào hang, không chỉ để ở mà còn tạo ra những đường ngách để phòng khi gặp nguy hiểm có thể thoát thân. Điều này thể hiện sự khôn ngoan và ý thức tự bảo vệ mình của Dế Mèn.

Ngoài ra, Dế Mèn cũng là một nhân vật yêu đời, tràn đầy sức sống. Cậu thích ca hát, vui chơi cùng bạn bè vào buổi tối và hòa mình vào thiên nhiên. Những cảnh tượng như “họp cùng anh chị em hàng xóm quanh bờ ruộng”, “gảy đàn, hát chào hoàng hôn” hay “tụ hội trong đêm tối mát lạnh” đã cho thấy Dế Mèn có một cuộc sống phong phú, vui vẻ và hòa đồng với cộng đồng của mình.

Qua đoạn trích, nhân vật Dế Mèn hiện lên là một chàng dế trẻ trung, đầy tự tin, yêu thích cuộc sống tự do, có ý thức lo xa nhưng cũng rất yêu đời. Đây là hình ảnh tiêu biểu của một tuổi trẻ hăng hái, tràn đầy năng lượng và khát vọng khám phá cuộc sống.

2 tháng 3 2025

Hoàng hôn tím nghiêng chiều thương nhớ

Gió heo may se lạnh lòng ai

Nỗi cô đơn giăng mắc đêm dài

Trăng lẻ bóng sầu vương hoài niệm.

2 tháng 3 2025

nàng hỏi ta thứ gì ta yêu nhất ta trả lời khí ..... hoàng gia

Tại sao chúng ta lại phải ngủ?

2 tháng 3 2025

tại vì buồn ngủ