Trổ đầy lưỡi mác
Nắng như sợi mềm
Xâu từng chuỗi ngọc.
Đất vươn vai thở
Thành khói lan a đà
Trời hừng bếp lửa
Xóm làng hiện ra.
cảm thụ của em về đoạn thỏ trên
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Địa danh Tà Xùa được nhắc đến trong bài đọc thuộc huyện Bắc Yên của tỉnh Sơn La. nhớ tích nhé
Dưới đây là xác định nghĩa gốc và nghĩa chuyển của các từ trong những kết hợp từ đã cho.
A. Từ miệng
Miệng cười tươi: miệng dùng để cười, nói → nghĩa gốc
Miệng rộng thì sang: miệng chỉ khả năng ăn nói, giao tiếp → nghĩa chuyển
Há miệng chờ sung: miệng chỉ thái độ thụ động, không chịu làm mà chờ hưởng → nghĩa chuyển
Hở miệng: miệng mở ra để nói → nghĩa gốc
Miệng bát: miệng chỉ phần trên của bát giống hình miệng người → nghĩa chuyển
Nhà năm miệng ăn: miệng chỉ số người ăn trong gia đình → nghĩa chuyển
B. Từ sườn
Xương sườn: sườn là bộ phận cơ thể người → nghĩa gốc
Sườn núi: sườn chỉ phần bên của núi → nghĩa chuyển
Hích vào sườn: sườn là phần bên thân người → nghĩa gốc
Sườn nhà: sườn chỉ phần bên của ngôi nhà → nghĩa chuyển
Sườn xe đạp: sườn chỉ khung bên của xe → nghĩa chuyển
Hở sườn: sườn chỉ chỗ yếu dễ bị tấn công → nghĩa chuyển
Đánh vào sườn địch: sườn chỉ phần bên của đội hình địch → nghĩa chuyển
Trong truyện cổ tích "Công chúa ốc sên", nơi ở của nàng công chúa là một túp lều nhỏ nằm sâu trong khu rừng vắng vẻ. Căn nhà (chỗ ở) được dựng lên từ những cành cây khô và lá rừng, tạo nên một không gian ấm cúng và gần gũi với thiên nhiên. Xung quanh lều là những hàng cây xanh rì rào, tiếng chim hót líu lo và dòng suối nhỏ róc rách. Nơi đây (chỗ này) tuy đơn sơ nhưng lại là chốn bình yên, nơi nàng công chúa tìm thấy niềm vui và hạnh phúc.
Hoài có 1 đứa em tên Hưng, Hưng rất tinh nghịch nên luôn bị Hoài mắng. Một ngày, Hoài được đi gội đầu ở ngoài hàng, Hoài sướng lắm. Hưng thấy chị vắng nhà nên đã phá phách, đập phá phòng chị, Hưng còn trốn sau cửa cùng với xô nước bẩn để khiến chị la lên. Khi vào phòng, cô bé đã bị ngay 1 xô nước bẩn tóe nước vào đầu, cô quát to: “Cái đứa em này, ghét ghê!”. 1 cái đầu thơm tho mà bây giờ đã thành cái gì rồi, Hoài bí mật mách mẹ: “Mẹ ơi, con nuôi em, dạy em thế nào mà nó đối xử với con thế này đây!”. Mẹ đã đi giải thích với Hưng: “Con yêu à, chơi thế chị không vui, chị nuôi dạy con khi bố mẹ đi vắng thế nào mà con đối xử với chị như vậy?”. Hưng đã biết lỗi và xin lỗi chị Hoài.
Đoạn thơ trên đem lại một cảm giác bình yên và lãng mạn về cảnh quê hương vào buổi sớm mai. Tác giả đã khéo léo vẽ lên một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp với hình ảnh cỏ non mượt mà trong sương đêm, nắng sớm nhẹ nhàng như những sợi mềm và những giọt sương lấp lánh như chuỗi ngọc.
Hình ảnh "đất vươn vai thở" và "thành khói lan a đà" cho thấy sự sống động, nhịp nhàng của thiên nhiên khi ban ngày bắt đầu. Trời bừng sáng như bếp lửa ấm áp, đánh thức xóm làng và làm hiện ra cảnh sinh hoạt thường nhật.
Qua đoạn thơ, tác giả truyền tải tình cảm gắn bó, yêu thương với quê hương, đồng thời thể hiện sự tôn kính và ngưỡng mộ trước vẻ đẹp tự nhiên, giản dị của làng quê. Đây thực sự là một bức tranh đầy màu sắc và giàu cảm xúc.
Có lẽ mỗi chúng ta đều có những khoảnh khắc bình yên như thế, và đoạn thơ này gợi nhớ cho ta về sự thanh bình và yên ả của cuộc sống nơi thôn quê.