Viết bài văn đóng vai nhân vật kể lại một truyện cổ tích. (Cây khế theo lời kể của người em)
Giống nội dung trong sách.❤
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Bài thơ "Mẹ vắng nhà ngày bão" đã cho em thấy hình ảnh người mẹ người mẹ lam lũ, tần tảo, chịu thương chịu khó. Đó cũng là hình ảnh tiêu biểu của những người phụ nữ Việt Nam hi sinh cả một đời vì hạnh phúc của con cái. Bên cạnh đó em cũng ấn tượng với nhân vật người con ngoan ngoãn, hiểu rõ ràng về trách nhiệm và công việc khi mẹ không có ở nhà. Tinh thần làm việc ấy thật đáng khen, dù còn bé những nhân vật "con" đã biết đỡ đần công việc nhà cho mẹ. Qua đó, em cảm thấy xúc động về tình yêu thương, lòng biết ơn của một em bé dành cho mẹ mình.
Người phụ nữ bước ra từ chiến tranh mang trong mình vẻ đẹp kiên cường, bất khuất nhưng cũng đầy dịu dàng, nhân hậu. Họ không chỉ là những chiến sĩ dũng cảm, sẵn sàng hy sinh tuổi thanh xuân để bảo vệ quê hương, mà còn là những người mẹ, người vợ giàu lòng yêu thương, luôn che chở, hy sinh cho gia đình. Dù trải qua biết bao gian khổ, họ vẫn giữ vững tinh thần lạc quan, niềm tin vào cuộc sống. Chiến tranh có thể để lại trên họ những vết thương, những mất mát, nhưng không thể dập tắt được ánh sáng của lòng nhân ái, nghị lực phi thường và khát khao hạnh phúc. Chính vẻ đẹp ấy làm nên hình ảnh người phụ nữ Việt Nam – vừa mạnh mẽ, kiên cường, vừa giàu đức hy sinh, trở thành biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước và tình yêu thương.
https://h.vn/hoi-dap/question/416180.html bạn vào link này nhé
Phép tu từ ẩn dụ trong hai dòng thơ dùng hình ảnh quả muốn ngọt phải tháng tích nhựa để nói về con người muốn đạt được thành công thì phải trải qua quá trình rèn luyện, tích lũy lâu dài. Hình ảnh quả ngọt gợi kết quả tốt đẹp, còn tích nhựa tượng trưng cho sự cố gắng, bền bỉ. Qua đó, tác giả nhắn nhủ người con rằng không có thành quả nào tự nhiên mà có, mọi điều tốt đẹp đều cần thời gian, công sức và sự kiên trì.
Nhân vật Kiến trong truyện ngụ ngôn Kiến giết voi là hình tượng tiêu biểu cho sức mạnh của trí tuệ, sự đoàn kết và tinh thần kiên trì của những kẻ nhỏ bé trước thế lực lớn lao.
Voi là con vật to lớn, khỏe mạnh, thường ỷ vào sức mạnh của mình để chèn ép, coi thường kẻ khác. Trước đối thủ quá chênh lệch như vậy, một con kiến đơn lẻ hoàn toàn không có khả năng chống lại. Tuy nhiên, Kiến không đối đầu trực diện bằng sức mạnh mà dùng trí thông minh để tìm cách chiến thắng. Kiến nhận ra điểm yếu của Voi nằm ở sự chủ quan và thân hình to lớn, cồng kềnh. Từ đó, Kiến đã nghĩ ra kế hoạch tấn công vào những chỗ hiểm yếu của Voi, khiến Voi đau đớn và cuối cùng bị khuất phục.
Bên cạnh trí tuệ, nhân vật Kiến còn đại diện cho sức mạnh của sự đoàn kết. Không phải một con kiến đơn độc mà là cả đàn kiến cùng hợp sức, kiên trì tấn công, bền bỉ đến cùng. Chính sự đồng lòng ấy đã biến những sinh vật nhỏ bé trở nên mạnh mẽ, đủ sức đánh bại kẻ khổng lồ. Qua đó, truyện khẳng định rằng khi biết đoàn kết và có mục tiêu chung, những người yếu thế vẫn có thể tạo nên kỳ tích.
Nhân vật Kiến còn thể hiện tinh thần không cam chịu số phận. Dù nhỏ bé, yếu ớt, Kiến không chấp nhận bị chà đạp mà dũng cảm đứng lên đấu tranh để tự bảo vệ mình. Hình ảnh Kiến giết được Voi mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc, thể hiện niềm tin của nhân dân vào công lý và lẽ phải, rằng kẻ mạnh nhưng tàn bạo cuối cùng sẽ thất bại trước những người tuy nhỏ bé nhưng thông minh và chính nghĩa.
Tóm lại, nhân vật Kiến trong Kiến giết voi không chỉ là một con vật trong truyện ngụ ngôn mà còn là biểu tượng cho trí tuệ, sự đoàn kết và ý chí đấu tranh của con người. Qua hình tượng này, truyện gửi gắm bài học sâu sắc về cách con người vượt qua nghịch cảnh bằng trí tuệ và tinh thần bền bỉ.
Bài thơ "Mầm non" của Võ Quảng là một bài thơ hay, thể hiện hình ảnh của những mầm cây nhỏ bé nhưng đầy sức sống, vươn lên mạnh mẽ dù gặp nhiều thử thách. Dưới đây là nội dung bài thơ:
MẦM NON
(Võ Quảng)
Mầm non háo hức
Lách mình trên đất
Nghe gió xuân về
Lay động cành tre.
Mầm non bỡ ngỡ
Hỏi thăm ngoài ngõ:
"Nắng ơi, có rét
Làm chết mầm không?"
Nắng cười lấp lánh:
"Cứ vươn cho mạnh!
Cứ vươn cho cao!
Gió đưa thanh hao."
Bài thơ thể hiện tinh thần kiên cường của mầm cây – cũng như con người – luôn mạnh mẽ vươn lên trước khó khăn, giống như cách các em nhỏ lớn lên trong tình yêu thương và sự dìu dắt của gia đình, thầy cô.
Gia đình tôi vốn làm nghề nông. Vì chăm chỉ làm lụng nên bố mẹ tôi cũng có chút của ăn của để. Khi họ mất, tôi và anh trai cùng cũng chăm chỉ làm lụng. Đến khi lấy vợ, anh trai tôi bỗng trở nên lười biếng. Một hôm, anh gọi tôi đến chia gia sản. Tôi được một túp lều, trước cửa có một cây khế. Tôi chấp nhận mà không hề kêu ca, than phiền gì.
Quanh năm, vợ chồng tôi vẫn chăm chỉ làm ăn, chăm sóc cho cây khế. Đến mùa, khế chín. Tôi bàn với vợ đem khế ra chợ bán. Sáng hôm sau, tôi ra vườn hái khế thì nhìn thấy trên cây khế có một con chim to đang ăn khế. Lòng tôi đau như cắt. Tôi chạy đến dưới gốc cây và nói:
- Chim ơi! Ngươi ăn khế của ta thì gia đình ta biết lấy gì để sống?
Chim bỗng ngừng ăn và cất tiếng trả lời:
- Ăn một quả trả một cục vàng, may túi ba gang mang đi và đựng.
Nói rồi chim bay đi. Hai vợ chồng tôi bàn nhau may một chiếc túi ba gang. Sáng hôm sau, chim đến từ sớm và đưa tôi ra một hòn đảo nhỏ giữa biển, đáp xuống một cửa hang. Có rất nhiều vàng bạc, châu báu. Tôi nhặt đầy túi rồi ra hiệu cho chim qua về. Từ đó, gia đình tôi có cuộc sống sung túc hơn. Tôi và vợ còn giúp đỡ cả những người dân nghèo khổ.
Tiếng lành đồn xa, câu chuyện lan đến tai người anh trai tôi. Một hôm, anh đến nhà tôi rất sớm. Anh thương lượng với tôi muốn đổi toàn bộ gia sản với túp lều và cây khế. Cả gia đình anh chuyển về túp lều cũ của tôi. Ngày nào anh cũng ra dưới gốc khế chờ chim thần đến. Mùa khế chín, chim cũng trở về ăn khế. Vừa thấy chim, anh tôi đã khóc lóc, kêu gào thảm thiết và đòi chim phải trả vàng.
Chim cũng hứa sáng mai sẽ đưa anh tôi ra đảo vàng và dặn may túi ba gang. Sáng hôm sau, chim thần cũng đưa anh tôi tới hòn đảo nọ. Anh tôi mang theo hẳn chiếc túi mười gang, rồi cố gắng nhét đầy vàng bạc. Trên đường trở về nhà, chim gặp gió lớn đâm bổ xuống biển. Anh trai tôi bị sóng đánh ra xa, trôi hết của cải. May có người dân đi qua cứu được. Khi trở về, anh trai tôi rất ân hận, liền quyết tâm thay đổi.