hạnh phúc không đến từ việc nhận lại mà là sự cho đi. Viết bài văn nghị luận về sự cho đi trong hôm nay
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Trường học giống như ngôi nhà thứ hai của học sinh. Và kỉ niệm mà tôi còn nhớ mãi là về ngày đầu tiên đi học. Tối hôm trước, tôi được mẹ chuẩn bị đầy đủ cho đồ dùng học tập. Sáng hôm sau, tôi thức dậy từ lúc sáu giờ. Tôi đánh răng rửa mặt, ăn sáng và mặc bộ đồng phục mới. Vì bố mẹ bận đi làm sớm nên ông nội sẽ đưa tôi đến trường. Đúng bảy giờ, ông đưa tôi đến trường bằng chiếc xe đạp quen thuộc. Trên đường đi, tôi cảm thầy vừa hân hoan, vừa lo lắng. Hôm nay, ngôi trường Tiểu học thật đẹp đẽ. Từ phía ngoài đường nhìn vào đã thấy chiếc cổng trường rất to, phía trên cao là bảng tên trường. Trường gồm ba dãy được xây dựng theo kiểu hình chữ U quen thuộc. Mỗi dãy nhà đều có ba tầng. Từ cổng trường đi thẳng vào là dãy nhà hiệu bộ, phía hai bên là các phòng học của chúng tôi. Các dãy nhà đều được sơn màu vàng và có mái tôn đỏ. Tôi được ông nội dắt tay đưa vào lớp học. Theo sau ông, tôi cảm thấy háo hức lại lo lắng. Lớp học của tôi nằm ở tầng một, gần cầu thang. Cô giáo chủ nhiệm đã đứng ở cửa lớp để đón chúng tôi. Đến nơi, tôi nép sau lưng ông mà không dám bước vào. Nhờ có sự động viên của ông mà tôi đã dũng cảm hơn. Buổi học diễn ra vui vẻ, thú vị làm sao! Buổi chiều, ông nội đến đón tôi về. Tôi háo hức kể cho ông nghe về ngày đầu đi học. Kỉ niệm về ngày đầu tiên đi học đã trở thành một kí ức đẹp đẽ đối với tôi. Tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc, vui vẻ khi nhớ về kỉ niệm này.
Chúc bạn học tốt
Trường học giống như ngôi nhà thứ hai của học sinh. Và kỉ niệm mà tôi còn nhớ mãi là về ngày đầu tiên đi học. Tối hôm trước, tôi được mẹ chuẩn bị đầy đủ cho đồ dùng học tập. Sáng hôm sau, tôi thức dậy từ lúc sáu giờ. Tôi đánh răng rửa mặt, ăn sáng và mặc bộ đồng phục mới. Vì bố mẹ bận đi làm sớm nên ông nội sẽ đưa tôi đến trường. Đúng bảy giờ, ông đưa tôi đến trường bằng chiếc xe đạp quen thuộc. Trên đường đi, tôi cảm thầy vừa hân hoan, vừa lo lắng. Hôm nay, ngôi trường Tiểu học thật đẹp đẽ. Từ phía ngoài đường nhìn vào đã thấy chiếc cổng trường rất to, phía trên cao là bảng tên trường. Trường gồm ba dãy được xây dựng theo kiểu hình chữ U quen thuộc. Mỗi dãy nhà đều có ba tầng. Từ cổng trường đi thẳng vào là dãy nhà hiệu bộ, phía hai bên là các phòng học của chúng tôi. Các dãy nhà đều được sơn màu vàng và có mái tôn đỏ. Tôi được ông nội dắt tay đưa vào lớp học. Theo sau ông, tôi cảm thấy háo hức lại lo lắng. Lớp học của tôi nằm ở tầng một, gần cầu thang. Cô giáo chủ nhiệm đã đứng ở cửa lớp để đón chúng tôi. Đến nơi, tôi nép sau lưng ông mà không dám bước vào. Nhờ có sự động viên của ông mà tôi đã dũng cảm hơn. Buổi học diễn ra vui vẻ, thú vị làm sao! Buổi chiều, ông nội đến đón tôi về. Tôi háo hức kể cho ông nghe về ngày đầu đi học. Kỉ niệm về ngày đầu tiên đi học đã trở thành một kí ức đẹp đẽ đối với tôi. Tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc, vui vẻ khi nhớ về kỉ niệm này.
câu chuyện nói về những con người ích kỉ, chỉ khư khư nghĩ cho mình. câu chuyện cũng nêu lên bài học rằng: cần cống hiến, hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình để mình trở nên có ích và tỏa sáng
Trong cuộc sống hiện đại, xã hội ngày càng phát triển, con ngườ cần phải đọc sách. Sách là kho tàng kiến thức của nhân loại, là cầu nối giữa quá khứ và hiện tại. Đọc sách giúfp chúng ta hiểu biết thêm về thế giới xung quanh, học hỏi kinh nghiệm và hiểu được những giá trị văn hóa, lịch sử của dân tộc và nhân loại. Ngoài ra, đọc sách còn rèn luyện trí tưởng tượng, khả năng tư duy và giúfp chúng ta bồi dưỡng tâm hồn. Những trang sách hay dạy chúng ta biết yêu thương, biết sống tốt, tránh xa những điều xấu. Nhờ đọc sách, chúng ta có thể hoàn thiện bản thân, trở thành ngườ có ích cho gia đình và xã hội. Vì vậy, dù xã hội có hiện đại đến đâu, con ngườ vẫn cần duy trì thói quen đọc sách. Mỗi ngày hãy dành một ít thời gian để đọc và suy ngẫm, để tri thức từ sách giúfp chúng ta trở nên tốt đẹp hơn.
Chắc hẳn trong cuộc sống, đã không ít lần bạn nghe được câu nói: "Hạnh phúc không đến từ việc nhận lại mà là sự cho đi." Vậy bạn đã bao giờ tự hỏi, liệu sự cho đi có thật sự mang lại hạnh phúc, hay đó chỉ là những lời nói suông?
Từ xa xưa, đạo lý "lá lành đùm lá rách" đã thấm nhuần trong tâm thức người Việt. Đó là truyền thống quý báu, là sợi dây kết nối cộng đồng, là sức mạnh giúp chúng ta vượt qua những khó khăn, thử thách của cuộc đời. Sự cho đi không chỉ là hành động giúp đỡ người khác về vật chất, mà còn là sự sẻ chia về tinh thần, là trao đi yêu thương, sự cảm thông và thấu hiểu.
Trong cuộc sống hiện đại, khi mà nhịp sống ngày càng nhanh, áp lực ngày càng lớn, đôi khi chúng ta quên mất giá trị của sự cho đi. Chúng ta mải mê chạy theo những mục tiêu cá nhân, mà quên mất rằng, hạnh phúc đích thực nằm ở sự kết nối với những người xung quanh.
Hãy nhìn những người xung quanh, có biết bao hoàn cảnh khó khăn, thiếu thốn. Có những em nhỏ không có đủ cơm ăn, áo mặc, không được đến trường. Có những cụ già neo đơn, không nơi nương tựa. Có những người bệnh tật, đau khổ, cần sự giúp đỡ. Chỉ cần một hành động nhỏ, một lời nói động viên, một cái nắm tay ấm áp, chúng ta đã có thể mang lại niềm vui, hy vọng cho họ.
Tôi xin kể bạn nghe một câu chuyện. Vào năm 2013, khi cơn bão Haiyan tàn phá Philippines, hàng triệu người dân đã lâm vào cảnh màn trời chiếu đất. Trong hoàn cảnh đó, một nhóm các bạn trẻ Việt Nam đã cùng nhau quyên góp tiền bạc, quần áo, thuốc men để gửi tặng người dân vùng lũ. Họ còn trực tiếp sang Philippines để giúp đỡ người dân khắc phục hậu quả thiên tai. Hành động của họ đã khiến nhiều người cảm động.
Sự cho đi không chỉ mang lại hạnh phúc cho người nhận, mà còn cho chính người cho. Khi chúng ta cho đi, chúng ta cảm thấy mình có ý nghĩa hơn, cuộc sống của mình đáng sống hơn. Chúng ta cảm thấy mình là một phần của cộng đồng, và có trách nhiệm với những người xung quanh.
Tuy nhiên, cũng có những người lợi dụng lòng tốt của người khác để trục lợi. Họ biến sự cho đi thành một công cụ để đánh bóng tên tuổi, để kiếm tiền, hoặc để đạt được những mục đích cá nhân. Những hành động như vậy không những không mang lại hạnh phúc, mà còn gây tổn thương cho người khác.
Sự cho đi đích thực phải xuất phát từ tấm lòng chân thành, không vụ lợi. Chúng ta cho đi không phải để nhận lại, mà là để chia sẻ, để giúp đỡ, để làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn.
Vậy bạn còn chần chừ gì nữa? Hãy bắt đầu cho đi ngay từ hôm nay. Hãy cho đi bằng tất cả tấm lòng của mình. Bạn sẽ thấy, cuộc sống của bạn sẽ trở nên ý nghĩa hơn rất nhiều.
Bạn có thể bắt đầu bằng những hành động nhỏ nhặt nhất. Hãy giúp đỡ một cụ già qua đường, hãy tặng một nụ cười cho người lạ, hãy chia sẻ một chút thức ăn cho người nghèo. Hoặc bạn có thể tham gia vào các hoạt động từ thiện, giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn.
Và bạn hãy nhớ rằng, hạnh phúc không đến từ việc nhận lại, mà là sự cho đi.