vt 1 bv pt về nv ông giáo tróng tp LH
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
Trong những năm học tiểu học, em đã được gặp gỡ và học tập với nhiều thầy cô giáo, nhưng người để lại trong em nhiều ấn tượng nhất chính là cô Vy – cô giáo dạy môn Âm nhạc lớp 5. Với giọng nói dịu dàng, nụ cười ấm áp và tình yêu đặc biệt dành cho âm nhạc, cô đã truyền cảm hứng và giúp em yêu thích những giai điệu ngọt ngào. Cô Vy không quá cao, dáng người mảnh mai, mái tóc đen dài luôn được cô buộc gọn gàng phía sau. Đôi mắt cô sáng, tràn đầy sự dịu dàng và yêu thương. Khi cô cất giọng nói, em luôn cảm nhận được sự ấm áp và gần gũi. Nhưng điều em ấn tượng nhất chính là giọng hát của cô – trong trẻo, nhẹ nhàng, có thể làm dịu đi mọi mệt mỏi sau những tiết học căng thẳng. Mỗi tiết học của cô Vy đều tràn ngập tiếng cười và niềm vui. Cô không chỉ dạy chúng em hát mà còn kể về ý nghĩa của từng bài hát, giúp chúng em hiểu và cảm nhận được tâm hồn của âm nhạc. Khi chúng em gặp khó khăn trong việc hát đúng nhịp hay phát âm chuẩn lời bài hát, cô luôn kiên nhẫn hướng dẫn, chỉnh sửa từng chút một. Đôi khi, cô còn đánh đàn piano cho chúng em hát theo, làm cho bài học trở nên thú vị hơn.
Nhờ có cô Vy, em không chỉ yêu thích môn Âm nhạc mà còn học được sự kiên nhẫn, tận tâm và niềm đam mê với những điều mình yêu thích. Dù đã không còn được học cô nữa, nhưng mỗi khi nghe lại những bài hát cô đã dạy, em vẫn nhớ về cô với tất cả sự trân trọng và yêu quý. Cô chính là người thầy đã thắp sáng trong em tình yêu với âm nhạc, một tình yêu mà em sẽ luôn giữ mãi trong lòng.
Số lượng giờ làm việc để hoàn thành công việc đó: 8 x 30 = 240 (giờ)
Nếu tăng thêm 10 người thì số lượng công nhân hiện tại là: 30 + 10 = 40 (người)
Số giờ hoàn thành mỗi người cần làm: 240 : 40 = 6 (giờ)
Công việc của mỗi người cần làm giảm bớt được: 8 - 6 = 2 (giờ)
Đáp số: 2 giờ
Sự bất công trong cách chia gia tài
Người anh đã lợi dụng sự hiền lành, chất phác của người em để chiếm đoạt hết tài sản, chỉ để lại cho em một túp lều rách nát và cây khế.
Cách chia gia tài này rõ ràng là không công bằng, thể hiện sự tham lam, ích kỷ của người anh và sự thiệt thòi của người em.
Thái độ của người em
Mặc dù bị đối xử bất công, người em không hề oán hận hay than vãn.
Anh vẫn chăm chỉ làm lụng, sống hiền lành, tử tế và luôn giúp đỡ mọi người.
Chính thái độ sống tích cực, lạc quan đã giúp người em gặp được những điều may mắn trong cuộc sống.
Bài học về lòng tham và sự tử tế
Câu chuyện "Cây Khế" mang đến bài học sâu sắc về lòng tham và sự tử tế.
Lòng tham của người anh đã khiến anh phải trả giá đắt, trong khi sự tử tế, hiền lành của người em lại mang đến cho anh những phần thưởng xứng đáng.
Giá trị
Việc phân chia gia tài trong truyện "Cây Khế" không chỉ là yếu tố tạo nên kịch tính mà còn góp phần thể hiện giá trị nhân văn sâu sắc.
Câu chuyện đề cao những phẩm chất tốt đẹp như lòng hiền lành, sự chăm chỉ, đồng thời phê phán những thói hư tật xấu như lòng tham, sự ích kỷ.
Bài học rút ra từ câu chuyện
Câu chuyện "Cây Khế" vẫn còn nguyên giá trị trong cuộc sống hiện đại.
Chúng ta cần tránh xa lòng tham, sự ích kỷ và học cách sống tử tế, giúp đỡ mọi người.
Cuộc sống sẽ trở nên tốt đẹp hơn nếu mỗi người đều biết chia sẻ, yêu thương và tôn trọng lẫn nhau.
=> hình như mk có trl 1 câu hỏi như này của bạn
Bài thơ "Trong lời mẹ hát" của Trương Nam Hương đã chạm đến trái tim của bao người đọc, gợi lên những cảm xúc sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng. Hình ảnh người mẹ với những đổi thay về ngoại hình theo thời gian khiến lòng ta không khỏi xót xa và nghẹn ngào.
Trong ký ức của tôi, mẹ luôn là người phụ nữ xinh đẹp và trẻ trung. Mái tóc mẹ đen nhánh, óng ả, làn da mịn màng và đôi mắt luôn ánh lên nụ cười ấm áp. Nhưng thời gian trôi qua, mẹ ngày càng già đi. Mái tóc đen ngày nào đã lốm đốm những sợi bạc, rồi dần dần phủ đầy một màu trắng xóa. Làn da mẹ không còn căng mịn như trước, thay vào đó là những nếp nhăn hằn sâu theo năm tháng. Đôi mắt mẹ cũng không còn tinh anh, thay vào đó là những vết chân chim và ánh nhìn đượm buồn.
Nhìn những đổi thay về ngoại hình của mẹ, lòng tôi không khỏi xót xa. Tôi cảm thấy như thời gian đã lấy đi của tôi những gì quý giá nhất. Tôi nhớ những ngày còn bé, mẹ thường ôm tôi vào lòng, hát cho tôi nghe những bài hát ru ngọt ngào. Mẹ kể cho tôi nghe những câu chuyện cổ tích về những nàng công chúa xinh đẹp và những chàng hoàng tử dũng cảm. Mẹ luôn là người bạn thân thiết, là chỗ dựa vững chắc cho tôi trong cuộc sống.
Nhưng giờ đây, khi mẹ đã già yếu, tôi mới nhận ra rằng mình đã quá vô tâm. Tôi đã không dành đủ thời gian cho mẹ, không quan tâm đến cảm xúc của mẹ. Tôi đã quá mải mê với cuộc sống của riêng mình mà quên mất rằng mẹ đang ngày càng già đi.
Tôi cảm thấy hối hận và day dứt. Tôi muốn bù đắp cho mẹ, muốn dành tất cả thời gian và tình yêu thương của mình cho mẹ. Tôi muốn chăm sóc mẹ, muốn làm cho mẹ vui lòng. Tôi muốn mẹ biết rằng tôi yêu mẹ rất nhiều.
Tôi tin rằng, dù thời gian có trôi qua, dù ngoại hình của mẹ có thay đổi, thì tình cảm của tôi dành cho mẹ vẫn không bao giờ thay đổi. Mẹ vẫn luôn là người mẹ tuyệt vời nhất trong trái tim tôi.
Ngày xưa ở một làng nọ có một người rất giàu có. Ông ta sinh được 5 người con. Vì quá giàu có nên những người con của ông ta có một đời sống sung sướng thừa thãi về vật chất. Dù rất sung sướng nhưng các con của ông vẫn sinh thói tham lam, ích kỉ, tranh giành lẫn nhau. Đến khi 5 người đều trưởng thành nhờ vào tiền của cha mẹ nên rất giàu có, mỗi người có một cơ ngơi riêng nhưng vẫn còn giữ thói ganh ghét, tị nạnh, cãi cọ nhau về những của cải mà họ có.
Là cha nên nhìn cảnh các con không hòa thuận với nhau ông buồn lắm. Ông ra sức cố gắng khuyên bảo các con nhưng dù ông có nói thế nào thì 5 người còn của ông vẫn không bỏ được thói đố kị đó, nó như đã ăn sâu vào máu thịt. Vì quá đau buồn nên ông đã ngã bệnh. Sau một thời gian chống chọi thì ông biết rằng mình không còn sống được bao nhiêu ngày nữa.
Ông gọi các con đến bên giường, rồi ông bảo gia nhân đưa cho 5 người con mỗi người một chiếc đũa rồi bảo từng người một bẻ chiếc đũa cho ông xem. Ông vừa dứt lời thì 5 người con đã bẻ gãy chiếc đũa trên tay một cách dễ dàng. Nhìn những chiếc đũa bị bẻ gãy ông trầm ngâm và im lặng hồi lâu.
Sau đó ông đưa nguyên một bó đũa cho người con cả và bảo rằng nếu đã dễ dàng bẻ gãy một chiếc đũa thì hay thử bẻ nguyên cả một bó đũa cho ông xem. Lần lượt từng người một bẻ, người con cả đã vận dụng hết sức mạnh để bẻ đến nỗi mặt mũi đỏ hết lên nhưng vẫn không thể bẻ được, sau đó anh cũng đành chịu thua.
Đến người con thứ hai cũng như anh mình và chịu thua, cứ lần lượt vậy đến người con thứ năm cũng chịu thua. Ông mới ôn tồn bảo các con rằng các con của ông đang tị nạnh nhau, chia rẽ nhau thì lẻ loi không khác gì chiếc đũa dễ bị bẻ gãy kia. Nếu biết đoàn kết lại với nhau như một bó đũa thì sẽ không có sức mạnh nào bẻ gãy được các con của ông. Sau khi nói xong người cha qua đời. Cả năm anh em đã được cha dạy cho bài học quý giá nên đã thay đổi đoàn kết và thương mến lẫn nhau.
Gọi vận tốc của cano lúc nước yên lặng là x(km/h)
(Điều kiện: x>4)
vận tốc lúc xuôi dòng là x+4(km/h)
Vận tốc lúc ngược dòng là x-4(km/h)
Thời gian đi xuôi dòng là \(\dfrac{30}{x+4}\left(giờ\right)\)
Thời gian đi ngược dòng là \(\dfrac{30}{x-4}\left(giờ\right)\)
Tổng thời gian cả đi lẫn về là 4 giờ nên ta có:
\(\dfrac{30}{x+4}+\dfrac{30}{x-4}=4\)
=>\(\dfrac{30\left(x-4\right)+30\left(x+4\right)}{\left(x+4\right)\left(x-4\right)}=4\)
=>\(4\left(x^2-16\right)=60x\)
=>\(x^2-16=15x\)
=>\(x^2-15x-16=0\)
=>(x-16)(x+1)=0
=>\(\left[{}\begin{matrix}x-16=0\\x+1=0\end{matrix}\right.\Leftrightarrow\left[{}\begin{matrix}x=16\left(nhận\right)\\x=-1\left(loại\right)\end{matrix}\right.\)
Vậy: Vận tốc của cano lúc nước yên lặng là 16km/h