nêu khái quát về tác giả sương nguyệt minh
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
tk ạ
Chiến tranh để lại trong lòng người những nỗi niềm khắc khoải, đặc biệt là tình cảm cha con bị chia cắt. Trong đoạn thơ trên, hình ảnh chiếc áo con cùng những cánh chim thêu trở thành biểu tượng của tình yêu thương và niềm hy vọng mà người cha gửi gắm cho con. “Treo áo con bên bàn làm việc” – một hành động giản dị nhưng chất chứa bao nỗi nhớ nhung. Chiếc áo không chỉ là vật hữu hình, mà còn là sợi dây kết nối hai cha con giữa hoàn cảnh chia xa. Người cha viết thơ trong tâm trạng day dứt, bởi ông không thể gửi áo cho con ngay lúc này, chỉ biết giữ lại, đợi một ngày mai yên bình.
Khổ thơ tiếp theo mở ra viễn cảnh tương lai khi đất nước hòa bình: “Ngày mai ấy, nước non một khối”. Khi ấy, chiếc áo không chỉ là kỷ vật, mà còn là chứng tích của một thời kỳ gian khổ. Những đứa trẻ thế hệ sau sẽ được sống trong tự do, vui chơi cùng chiếc áo thêu chim trắng – hình ảnh của hòa bình và hy vọng. Bằng giọng thơ mộc mạc, chân thành, Nguyễn Bính đã khắc họa sâu sắc nỗi lòng người cha, đồng thời gửi gắm niềm tin vào tương lai tươi sáng.
Olm chào em, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Để tìm kiếm bạn bè trên Olm, em chỉ cần gõ tên của người đó trên google kèm theo cụm từ Olm.
Ví dụ: gõ trên google cụm từ: Cô Thương Hoài Olm.
google sẽ chỉ cho em trang cá nhân của cô, em kích vào đó và kết bạn là được.
Cảm ơn em vì những tình cảm tốt đẹp, yêu mến và tin tưởng của các em đã giành cho cô. Năm mới cô chúc em cùng gia đình mạnh khỏe bình an, ngập tràn hạnh phúc. Thành công trên con đường tri thức và gặp nhiều may mắn trong cuộc sống nhé em.
Tôi là Dế Mèn, một chàng dế trẻ tuổi, sống độc lập từ thuở bé theo tục lệ họ nhà dế chúng tôi. Mẹ thường dạy rằng phải tự kiếm ăn, tự lo cho bản thân thì sau này mới nên thân. Vì thế, khi vừa lớn, tôi đã được mẹ đưa ra ở riêng trong một cái hang nhỏ nơi bờ ruộng. Tôi hăm hở bắt đầu cuộc sống tự lập, ngày ngày đào hang, mở thêm lối thoát hiểm và chăm chút cho “ngôi nhà” của mình thật chắc chắn, khang trang.
Nhờ ăn uống điều độ và tập luyện, tôi lớn nhanh như thổi. Đôi càng tôi mẫm bóng, vuốt sắc, đôi cánh dài chấm đuôi, cái đầu to và hai cái răng đen nhánh khiến tôi vô cùng tự hào. Tôi đi đứng oai vệ, lúc nào cũng ra dáng một chàng dế khỏe mạnh, phong trần. Cũng vì thế mà tôi đâm ra kiêu căng, coi thường mọi người xung quanh.
Hàng xóm của tôi là chị Cốc và anh Dế Choắt – một chú dế gầy gò, yếu ớt, ở trong chiếc hang nông choèn. Tôi chê anh Choắt là lười nhác, ốm yếu, lại còn lên giọng dạy bảo. Một hôm, vì muốn trêu chị Cốc cho vui và khoe khoang sự gan dạ, tôi đã bày trò nghịch dại. Tôi cất tiếng trêu chọc, rồi chui tọt vào hang mình ẩn nấp. Chị Cốc nổi giận, không tìm thấy tôi liền trút cơn tức giận lên anh Dế Choắt tội nghiệp.
Anh Choắt bị đánh trọng thương. Trước khi chết, anh nhìn tôi mà khuyên nhủ: sống ở đời phải biết suy nghĩ, đừng vì bốc đồng mà làm hại người khác. Những lời ấy khiến tôi bàng hoàng, ân hận vô cùng. Lần đầu tiên, tôi hiểu thế nào là hậu quả của sự kiêu căng và nông nổi.
Từ đó, tôi quyết tâm thay đổi. Tôi rời bỏ quê hương, bắt đầu cuộc phiêu lưu để học hỏi, trải nghiệm và rèn luyện bản thân. Chuyến đi ấy đã mở ra cho tôi một cuộc đời mới – cuộc đời của một Dế Mèn biết suy nghĩ và trưởng thành hơn.
Câu 1
Bài thơ được viết theo thể thơ lục bát biến thể.
Phương thức biểu đạt chính là miêu tả, kết hợp với biểu cảm.
Câu 2
Các biện pháp nghệ thuật được sử dụng:
Tác dụng: làm nổi bật màu đỏ rực rỡ, dữ dội của lá tre, tạo ấn tượng mạnh về sự biến đổi của cảnh vật.Từ láy: “hừng hực”
Tác dụng: gợi tả không gian nóng bỏng, rực sáng, tăng sức gợi hình và gợi cảm.Liên tưởng, tưởng tượng: “Tưởng như ngựa sắt sớm chiều vẫn bay”
Tác dụng: gợi liên tưởng đến Thánh Gióng, biểu tượng của tinh thần chiến đấu anh hùng, làm cho cảnh vật mang ý nghĩa lịch sử và hào hùng.
Câu 3
Bài thơ miêu tả cảnh sắc tháng Ba sau mưa bụi với hình ảnh lá tre đỏ rực và bầu trời sáng chói. Qua đó, tác giả không chỉ khắc họa vẻ đẹp thiên nhiên mà còn gợi lên không khí hào hùng của dân tộc, thể hiện niềm tự hào và cảm xúc sôi nổi của tuổi trẻ trong thời kì chiến đấu.
Dựa vào những chi tiết trong bài thơ Đêm nay Bác không ngủ, em cảm nhận được anh đội viên dành cho Bác một tình cảm vô cùng kính trọng, yêu thương và lo lắng. Khi thấy Bác không ngủ, anh “thổn thức cả nỗi lòng”, thể hiện sự xúc động và quan tâm sâu sắc. Anh lo Bác mệt, khuyên Bác đi ngủ vì thương Bác đã vất vả. Hình ảnh anh “nằm không yên” cho thấy tình cảm chân thành, gắn bó như con với cha. Qua đó, ta thấy anh đội viên không chỉ kính phục vị lãnh tụ mà còn yêu quý Bác bằng tình cảm gần gũi, ấm áp.
Olm chào em, để trả lời câu hỏi tại sao chim bố lại vui của em, thì em cần đăng đầy đủ nội dung của bài đó lên cộng đồng Olm. Cộng đồng trí thức mới có thể nắm được thông tin, nội dung thì mới có giúp em hiểu rõ vì sao chim bố lại vui.
Olm chào em, cảm ơn em đã chia sẻ bài thơ giàu cảm xúc và ý nghĩa. Giữa cuộc sống bộn bề nhiều bon chen và vội vã này, có đôi lúc cần phải chậm lại để sống một cuộc sống thực sự phải không em nhỉ?
Cha tôi thế hệ 5X, chớm già. Sinh năm Canh Dần, theo tuổi bà mụ, tính đến nay cha vừa tròn năm mươi chín tuổi. Hơn nửa thế kỷ có mặt trên đời thì bốn mươi năm cha mặc áo nhà binh, cầm súng và xa nhà. Cha tôi lấy vợ muộn và lại muộn đường con cái bởi đi chinh chiến hết miền Nam rồi sang Campuchia đến năm 1989 mới về nước, sau ở lì Tây Nguyên thỉnh thoảng mới về nhà.
Cha trở về, cha mang theo nguyên hình vị đại tá tại ngũ. Sáng mới năm giờ, cha đã gọi tôi dậy lên sân thượng tập thể dục. Cha hô một hai, một hai, con cũng hô một hai... một hai... đến mức sáng bảnh bà hàng phố ngó đầu sang bảo: “Nhà mày đang huấn luyện tân binh à?”. Mẹ tôi không giận cứ cười ngặt nghẽo.
Cha tôi đọc báo nghe đài, xem ti vi. Ông càng lo cho tôi, đứa con trai độc nhất. Nó mà dây vào nghiện hút thì không những đời nó tàn mà cả nhà khổ, ông sẽ mất con. Lúc nào, cha tôi cũng cảm thấy bất ổn. Đi ra đường thì sợ tai nạn giao thông, về nhà thì chỉ sợ con hư hỏng, sợ vợ làm ăn đổ bể... Suốt cả đời, cha tôi quen rèn luyện người khác, quen chăm lo người khác nên nó ngấm vào máu, thành thuộc tính cố hữu rồi.
Tối, cha bắt cả nhà đi ngủ sớm. Riêng điểm này thì tôi khó chịu lắm, cứ mặt nặng mày nhẹ với cha. Bấy lâu nay quen sống tự do, tôi học hành ấm ớ rồi lướt web, chơi game, hoặc chat với mấy đứa “chíp con” cùng lớp đến một, hai giờ sáng. Một tuần, mẹ tôi sáu ngày đến vũ trường nhảy nhót, hoặc đi uống cà phê đến khuya mới về. Chị Mai mải xem phim Hàn Quốc liên miên. Cái thứ phim toàn khóc lóc, thất tình, ung thư, hoặc bệnh máu trắng rồi ân hận, sám hối... có gì đáng đồng tiền bát gạo mà lấy mất thời gian của chị tôi đến thế? Cha về. Cha thiết quân luật. Đừng hòng ai thức khuya quá mười một giờ đêm. Cha bảo: “Cứ như đơn vị bố thì chín giờ rưỡi là kèn báo ngủ đã tèn teng... tèn teng... Anh nào có muốn đọc nốt bài báo cũng không được vì trực ban... tắt điện”. Chị Mai tôi than thở: “Cứ thế này thì tao đến phải lấy chồng mất thôi, chạy trốn vào nhà bà mẹ chồng có khi còn tự do hơn”.
Tuy có ca thán về cha, nhưng chị Mai thương cha vô cùng. Cái dạo chị mới năm sáu tuổi, cha về phép. Một cái khung xe đạp, một con búp bê tóc vàng, vài mảnh vải cho vợ con; vậy mà cả nhà vẫn đầm ấm, hạnh phúc, vui vẻ. Cha rất quý con gái. Ngày ấy, gia đình tôi chưa chuyển lên Hà Nội ở. Chiều chiều, cha tôi dẫn con gái đi dọc triền đê nhìn đồng quê sông nước. Hình ảnh cha vận sắc phục nhà binh, đeo quân hàm đỏ chói, bàn tay to dầy thô dắt đứa con gái nhỏ bé lích chích đi tha thẩn, nhàn hạ, thanh bình trên triền đê đầy hoa cỏ may cứ đi theo chị tôi suốt tuổi thơ đến bây giờ. Nhưng, ám ảnh, sợ hãi nhất là khi cha khoác ba lô trả phép. Ngày ấy, bên chiến trường Campuchia đánh bọn Pôn Pốt vẫn đang ác liệt. Cha phải đi, bên ấy có nhiều việc đang chờ. Con gái và cha vừa ấm hơi, quen nhau thì cha đã ra đi. Cha không muốn mẹ đưa ra tận ga tàu, cha sợ những giọt nước mắt sụt sùi. Mẹ và chị tôi tiễn chân cha ra đầu làng. Cha âu yếm nhìn vợ, rồi ôm hôn con gái, cha bảo mẹ tôi: “Em và con về đi”. Cha thả con gái xuống và quay lưng rảo bước, những bước chân dài đạp trên đá mạt rào rạo, vội vã, thỉnh thoảng quay lại vẫy vẫy tay. Bỗng chị tôi khóc thét lên và cùn cụt chạy theo cha. Cha tôi quay lại ôm choàng lấy con gái. Nước mắt chị tôi nhoen nhoét vào gương mặt dãi dầu từng trải của cha. Mẹ tôi bảo: “Hay anh ở lại, mai hãy đi”. Cha tôi bảo: “Em đừng buồn. Anh mà ở lại thì anh không đi được nữa. Thôi nào con, cho bố đi nào”. Cha chuyền tay trao con gái cho vợ rồi quay gót. Lần này, bước chân ông quả quyết, thật nhanh, không ngoái đầu nhìn lại. Mẹ và chị tôi thầm thũi khóc nhìn bóng cha tôi cứ xa dần, mờ dần.
Hầu như tôi không có kỷ niệm ấu thơ với cha. Cha nhẹ nhàng với con gái bao nhiêu thì nghiêm khắc với con trai bấy nhiêu. Hễ lần nào tôi đi học luyện thi về là cha hỏi han từng li từng tí: “Hôm nay con học môn gì? Con có tiếp thu được không?..”. Tất nhiên, tôi khó chịu ra mặt, trả lời qua loa đôi chút. Lúc cha chưa về, mẹ chẳng bao giờ xét nét tôi như thế.
Tóm tắt đoạn trích trên