K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

17 tháng 2 2025

hay 10 đỉm về chỗ

Lạnh như lưỡi dao cắm sâu vào ký ức,Như cánh đồng khô chết giữa mùa đông.Gió rít qua, chẳng ai nghe tiếng khóc,Chỉ có đêm, làm bạn với hư không. Giọt lệ rơi, nhưng rồi ai sẽ thấy?Chúng rơi hoài, hòa vào cát bụi tan.Bàn tay trắng, cố tìm trong bóng tối,Chút hơi ấm giữa thế giới bàng hoàng. Lạnh lùng quá, đời như dòng sông cạn,Không còn ai, chỉ còn lại chính mình.Những vết nứt trên...
Đọc tiếp

Lạnh như lưỡi dao cắm sâu vào ký ức,
Như cánh đồng khô chết giữa mùa đông.
Gió rít qua, chẳng ai nghe tiếng khóc,
Chỉ có đêm, làm bạn với hư không.

 

Giọt lệ rơi, nhưng rồi ai sẽ thấy?
Chúng rơi hoài, hòa vào cát bụi tan.
Bàn tay trắng, cố tìm trong bóng tối,
Chút hơi ấm giữa thế giới bàng hoàng.

 

Lạnh lùng quá, đời như dòng sông cạn,
Không còn ai, chỉ còn lại chính mình.
Những vết nứt trên hồn sâu thăm thẳm,
Càng cố vá, càng rách đến vô hình.

 

Tôi đã đứng, giữa trời cao trống rỗng,
Nghe ngực mình, hoang vắng cả tiếng tim.
Câu hỏi cũ, không lời nào đáp lại,
Vì nhân gian chẳng cứu rỗi được mình.

 

Lạnh đến nỗi, đôi chân không muốn bước,
Chỉ muốn ngã, tan biến giữa hư vô.
Nhưng làm sao? Khi lòng còn day dứt,
Bởi nỗi đau chính là thứ mình thờ.

 

Lạnh lùng sống, để rồi tan như gió,
Để nỗi đau hóa thành những dấu chân.
Ai qua đó, sẽ nghe lòng trĩu nặng,
Thế giới này, có ai thật vì thân?

3
16 tháng 2 2025

cảm ơn vì bài thơ đúng cảm xúc hiện tại

16 tháng 2 2025

hay quáa 🤩

16 tháng 2 2025

Olm chào em, cảm ơn em đã chia sẻ bài thơ giàu cảm xúc và ý nghĩa. Giữa cuộc sống bộn bề nhiều bon chen và vội vã này, có đôi lúc cần phải chậm lại để sống một cuộc sống thực sự phải không em nhỉ?

16 tháng 2 2025

Em cảm ơn cô Hoài nhìu ạ <33

16 tháng 2 2025

trời, thế thì con mèo của bạn còn giỏi hơn cả bạn ấy hả?

16 tháng 2 2025

tìm kiểu gì vậy chỉ tui đi


11 tháng 2

Câu chuyện kể về Ông Thầy Trung là người học rộng, tài cao và có tấm lòng vì dân. Ông đi nhiều nơi dạy học, truyền đạt kiến thức và đạo lí làm người cho học trò. Không chỉ giỏi chữ nghĩa, ông còn giúp dân chữa bệnh, khuyên bảo mọi người sống lương thiện, chăm chỉ làm ăn. Nhờ công lao và đức độ của ông, dân làng ngày càng tiến bộ, cuộc sống ấm no hơn. Khi ông mất, người dân vô cùng thương tiếc và lập đền thờ để tưởng nhớ. Truyền thuyết thể hiện lòng biết ơn của nhân dân đối với người thầy có công với quê hương.

16 tháng 2 2025

tên thật: u-xa-chốp(1958)
quê quán: Matx-cơ-va, Nga.
ông là nhà văn, nhà thơ, nha viết kịch cho thiếu nhi.

16 tháng 2 2025

Andrey Alekseevich Usachev sinh ngày 5 – 7 – 1958.

- Quê quán: Mát-xcơ-va, Nga.

- Là nhà văn, nhà thơ, nhà viết kịch cho thiếu nhi.

- Từ khi thiếu niên, ông đã bắt đầu làm thơ. Sau trung học, Andrey Usachev đi học đại học tại Moscow để nghiên cứu kỹ thuật điện tử, nhưng sau 4 khóa học bỏ học.

- Sau khi rời quân đội, nhà thơ đã được đăng ký tại Khoa Ngữ văn của Đại học bang Kalinin, tốt nghiệp năm 1987. Luận văn là về đề tài: "Các bài thơ về những bài thơ cho trẻ em Daniila Harmsa".

- Năm 1985, U-xa-chốp bắt đầu xuất bản các tác phẩm của mình.

II. Sự nghiệp văn học U-xa-chốp

- Ông có hàng trăm cuốn sách viết về trẻ em được xuất bản tại Nga. Nhiều sách của ông được dịch ra nhiều thứ tiếng trên thế giới như Nhật Bản, Ba Lan, Serbia.

- Năm 1994, ông đã viết những cuốn sách thơ "Dreams Petushkova". Ngoài ra còn có một số tác phẩm khác như "Magic ABC", "Fairy ABC", "Planet of mèo" và "Hộp”,…


16 tháng 2 2025

Quả nhiên sáng sớm tóc đen thành tuyết trắng

Thị phi thành bại quay đầu lại như không

Thay trời hành đạo cũng chỉ là hành động bỏ đá xuống giếng mà thôi

Nếu xuân thu thiền ta vừa mới luyện thành có hiệu quả, kiếp sau vẫn nguyện làm tà ma.

15 tháng 2 2025

Tuổi thơ tôi gói gọn trong những đêm đông giá lạnh, khi mùa đông về, làn gió rét mướt thổi qua từng khe cửa, luồn lách vào căn phòng nhỏ bé, khiến cho từng hơi thở của đêm đen trở nên thật nặng nề và buồn hơn. Lửa bập bùng trong bếp, là điểm sáng duy nhất trong không gian tĩnh lặng, khói bếp tỏa lên từ những nồi canh nóng hổi, làn hơi ấm áp bốc lên quanh tôi, nhưng cái lạnh ngoài kia vẫn bám riết trong tâm hồn không lối thoát. Những đêm ấy, bà ngồi bên ánh lửa chập chờn, kể cho tôi nghe những câu chuyện cổ tích, lời bà nhẹ nhàng, chậm rãi như muốn xua tan đi sự tịch mịch của mùa đông. Đối với tôi lúc này, cả thế giới dường như thu nhỏ lại bên bếp lửa ấm áp, và tôi lại rúc mình trong lòng bà, nghe bà kể chuyện.

Ngoại tôi là một người phụ nữ với mái tóc bạc phơ và đôi tay chai sần theo năm tháng, là cả bầu trời tuổi thơ của tôi. Ngoại thường kể những câu chuyện cổ tích, giọng bà trầm ấm, chậm rãi, tựa như lời ru kéo tôi vào giấc mơ diệu kỳ. “Ngày xửa ngày xưa...” – khi câu mở đầu ấy được cất lên, tôi như lạc vào một thế giới nơi cái thiện luôn chiến thắng cái ác, lòng nhân hậu được đền đáp xứng đáng. Những nhân vật như Thạch Sanh, cô Tấm hay cậu bé thông minh bước ra từ lời kể của ngoại, sống động đến mức tôi có cảm giác như chính mình đang đồng hành cùng họ qua những thử thách cam go. Có lần, nghe xong một câu chuyện, tôi tò mò hỏi:

-Ngoại ơi, sao người tốt lại khổ thế?

Ngoại mỉm cười, vuốt tóc tôi:

-Vì ông Trời đang thử lòng họ đấy. Qua khó khăn, mình mới biết trân trọng những điều tốt đẹp nhất, cháu ạ!

Lúc ấy, tôi không thể hiểu hết được ý nghĩa những lời ngoại nói, nhưng vòng tay bà đủ làm tôi thấy an yên. Bà ngồi đó, kể cho tôi nghe những câu chuyện không chỉ để tôi say mê, mà còn để dạy tôi bài học về lòng nhân ái, sự kiên trì và biết trân quý hạnh phúc trong cuộc đời.

Thế nhưng, thời gian không ngừng trôi. Mỗi khi Tết đến, tôi lại vừa háo hức vừa lo âu. Háo hức vì được trở về bên bà, quây quần bên mâm cỗ ngày xuân, nhưng cũng lo lắng vì Tết lại làm ngoại già đi thêm một tuổi. Tôi sợ thời gian sẽ lấy đi ngoại của tôi, lấy đi những đêm bà kể chuyện, những ngày bà dẫn tôi ra chợ Tết, mua cành đào, chậu quất để trang hoàng nhà cửa. Tôi nhớ những mùa Tết bên bà, khi cả không gian như ngập tràn hương vị của ngày xuân. Những cành đào hồng thắm, những chậu quất trĩu quả vàng tươi làm sáng bừng góc sân nhà. Bà, với dáng người nhỏ nhắn nhưng đôi bàn tay luôn thoăn thoắt, bận rộn gói bánh chưng, nấu nồi nước lá mùi để cả nhà rửa mặt ngày đầu năm. Tôi còn nhớ như in hương thơm thoang thoảng của lá dong, nếp mới hòa quyện với mùi khói bếp, tất cả như một phần không thể thiếu của tuổi thơ tôi.

Ngày Tết bên bà không chỉ là những món ăn ngon, mà còn là những khoảnh khắc đầy yêu thương. Tôi theo bà ra chợ xuân, nơi bà cẩn thận chọn từng nhành hoa, từng cành đào. Bà bảo, hoa đào là linh hồn của ngày Tết, và mỗi bông hoa nở rộ như một lời chúc an lành. Tôi hay líu ríu bên bà, đôi khi tò mò hỏi về những phong tục, tập quán mà bà luôn nhẫn nại giải thích.

Tôi thích nhất là khoảnh khắc giao thừa. Cả nhà quây quần bên nhau, còn bà thì luôn dành vài phút để thắp hương trước bàn thờ tổ tiên, khẽ thì thầm lời cầu nguyện cho một năm mới bình an. Lúc ấy, tôi thường nắm lấy bàn tay bà, bàn tay đã chai sần qua năm tháng nhưng vẫn luôn ấm áp.

Thế nhưng, Tết mỗi năm lại khiến tôi thêm lo sợ. Tôi lo rằng thời gian tàn nhẫn sẽ làm bà yếu hơn, chậm chạp hơn. Những nếp nhăn trên gương mặt bà ngày một rõ nét, đôi mắt mờ dần theo năm tháng. Tôi sợ một ngày nào đó, giọng kể ấm áp của bà sẽ chỉ còn là ký ức. Tôi nhớ những lần bà xoa đầu tôi và bảo:

-Mỗi năm qua đi là thêm một lần chúng ta được ở bên nhau, con à. Vì thế, hãy luôn trân trọng những phút giây hiện tại.

Những lời nói ấy khiến tôi thấm thía hơn bao giờ hết. Mỗi mùa Tết, tôi đều tự nhủ phải yêu thương bà nhiều hơn, phải ghi nhớ từng câu chuyện bà kể, từng món ăn bà nấu, từng ánh mắt, nụ cười của bà. Đó không chỉ là ký ức, mà còn là những kho báu quý giá của cuộc đời tôi.

Thời gian không chờ đợi ai, nhưng tình yêu thương mà bà dành cho tôi sẽ mãi là ánh sáng sưởi ấm tâm hồn tôi, như ngọn lửa bập bùng trong những đêm đông năm xưa. Tôi chỉ mong mỗi năm Tết đến, tôi vẫn được trở về bên bà, nghe bà kể chuyện, và cảm nhận trọn vẹn tình thương từ vòng tay ấm áp ấy.

Còn điều gì chưa nói? Có lẽ đó là lời cảm ơn sâu sắc mà tôi chưa kịp nói với bà – cảm ơn bà đã luôn là người chở che, đã luôn yêu thương tôi vô điều kiện, và đã dạy tôi những bài học quý giá về cuộc sống. Mỗi năm trôi qua, tôi càng hiểu rằng, những gì bà trao tặng tôi không chỉ là những câu chuyện cổ tích mà còn là sự thật giản dị của lòng nhân ái, tình yêu thương và sự sẻ chia. Và tôi sẽ luôn trân trọng từng giây phút bên bà, không chỉ trong những mùa Tết, mà trong suốt cả cuộc đời. 

 => đây là bài dự thi '' còn điều gì chưa nói "của mk , bn tham khảo nhé ^^

chúc bạn học tốt

15 tháng 2 2025

tk cho mk

@Nguyễn Tuấn Vũ

Bạn không được nhắn linh tinh nhé!

15 tháng 2 2025

bạn không đăng linh tinh nhé

16 tháng 2 2025

Điểm giống nhau là :

- cả hai đều nghèo mạc

- luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác trong mọi hoàn cảnh