sao để biết đc người kể chuyện trong một văn bản thơ nào đs
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Văn học hiện thực Việt Nam giai đoạn 1930 – 1945 đã hướng ngòi bút vào cuộc sống cơ cực của những người lao động nghèo, đặc biệt là số phận người phụ nữ trong xã hội cũ. Đoạn trích trong truyện ngắn Hai lần chết của Thạch Lam và đoạn trích Dì Hảo của Nam Cao đều thể hiện nỗi đau, bi kịch của những người phụ nữ bất hạnh. Tuy nhiên, mỗi nhà văn lại có cách khám phá và thể hiện riêng, góp phần làm nổi bật giá trị nhân đạo sâu sắc của tác phẩm.
Trước hết, hai đoạn trích đều phản ánh số phận đau khổ của người phụ nữ dưới chế độ xã hội cũ. Dung trong Hai lần chết bị mẹ bán làm vợ để đổi lấy vài trăm đồng bạc. Về nhà chồng, nàng phải lao động cực nhọc, thường xuyên bị mẹ chồng hành hạ, sỉ nhục. Không tìm thấy sự yêu thương từ gia đình ruột thịt lẫn gia đình chồng, Dung rơi vào tuyệt vọng đến mức tìm đến cái chết như một sự giải thoát. Tương tự, dì Hảo trong truyện của Nam Cao cũng là người phụ nữ giàu đức hi sinh. Dì hết lòng yêu thương và chăm lo cho chồng nhưng lại gặp phải người chồng rượu chè, lười biếng, vũ phu. Khi gia đình lâm vào cảnh nghèo đói, dì phải gánh chịu cả nỗi đau vật chất lẫn tinh thần. Qua đó, cả hai nhà văn đều bày tỏ niềm thương cảm sâu sắc đối với những kiếp người nhỏ bé, bất hạnh.
Bên cạnh điểm tương đồng, hai đoạn trích còn có những nét khác biệt đáng chú ý. Trong Hai lần chết, Thạch Lam tập trung khắc họa bi kịch tinh thần của Dung. Những lời cay nghiệt của mẹ chồng, sự thờ ơ của cha mẹ ruột cùng cuộc sống bế tắc đã đẩy nhân vật đến trạng thái tuyệt vọng. Ngòi bút của Thạch Lam giàu chất trữ tình, nhẹ nhàng nhưng thấm thía, đi sâu vào những rung động tinh tế trong tâm hồn nhân vật. Hình ảnh Dung muốn tìm đến cái chết cho thấy sự bế tắc của con người khi không còn chỗ dựa nào trong cuộc sống.
Trong khi đó, Nam Cao lại chú trọng phản ánh hiện thực khắc nghiệt và phân tích tâm lí nhân vật một cách sắc sảo. Dì Hảo không chỉ chịu đau khổ vì người chồng tàn nhẫn mà còn vì hoàn cảnh nghèo đói đè nặng. Điều đáng quý là dù bị tổn thương, dì vẫn giàu lòng vị tha, không oán trách chồng hay người thân. Qua những giọt nước mắt của dì Hảo, Nam Cao không chỉ tố cáo xã hội bất công mà còn khám phá vẻ đẹp nhân hậu, đức hi sinh của người phụ nữ lao động.
Sự khác biệt ấy bắt nguồn từ phong cách nghệ thuật riêng của mỗi nhà văn. Thạch Lam thiên về miêu tả thế giới nội tâm bằng giọng văn nhẹ nhàng, giàu cảm xúc. Nam Cao lại nổi bật với khả năng phân tích tâm lí sắc bén và tinh thần hiện thực sâu sắc. Dù khác nhau về cách thể hiện, cả hai đều gặp nhau ở tấm lòng nhân đạo, sự trân trọng và yêu thương đối với con người.
Tóm lại, hai đoạn trích trong Hai lần chết và Dì Hảo đều phản ánh chân thực nỗi đau của người phụ nữ trong xã hội cũ, đồng thời thể hiện giá trị hiện thực và nhân đạo sâu sắc. Qua đó, người đọc thêm cảm thông với những số phận bất hạnh và càng trân trọng những quyền sống, quyền được yêu thương của con người trong cuộc sống hôm nay.
Văn học hiện thực 1930-1945 đã để lại những trang viết đau xót về số phận con người, đặc biệt là người phụ nữ . Trong dòng chảy đó , hai đoạn trích từ tác phẩm " Hai lần chết " của thạch lam và " dì hảo "của nam cao và những bức tranh chân thực về nỗi khổ cực bế tắc của người phụ nữ trong xã hội cũ . dù có những nét tương đồng trong xã hội nhân đạo mỗi đoạn trích lại mang dấu ấn phong cách riêng biệt của từng tác giả
Trước hết , hai đoann trích gặp gỡ nhau phơi bày bị kịch cay đắng của người phụ nữ khi bị tước đoạt quyền sống và quyền hạnh phúc . ở đoạn trích một nhân vật dung là nạn nhân
Trong đoạn trích hồi I của vở bi kịch Vua Lia, Sếch xpia đã xây dựng hình tượng vua Lia như một nhân vật vừa quyền uy, tự tin tuyệt đối vào bản thân, vừa mù quáng, nông nổi và đầy bi kịch. Qua cách ứng xử của ông với ba người con gái, đặc biệt là Cor đê li a, tác giả làm nổi bật sai lầm nghiêm trọng của một vị vua chuyên quyền, đồng thời đặt nền móng cho thảm kịch về sau.
Trước hết, vua Lia hiện lên là một ông vua đã già nhưng vẫn mang nặng tư duy độc đoán. Ông quyết định chia đất nước làm ba phần và tuyên bố thoái vị không phải vì lợi ích quốc gia mà chủ yếu để “cất khỏi tuổi già này bao nỗi lo toan”, hưởng thọ an nhàn. Đáng chú ý hơn, việc phân chia giang sơn lại dựa trên một tiêu chí cảm tính: ai yêu ông nhất sẽ được hưởng nhiều nhất. Điều đó cho thấy ông đặt tình cảm chủ quan và lòng tự ái lên trên lí trí và trách nhiệm chính trị. Ông muốn được tâng bốc, muốn nghe những lời ngọt ngào để thỏa mãn cái tôi của mình. Khi Gô rơ nin và Rê gan dùng những lời lẽ khoa trương, giả dối để ca ngợi tình yêu dành cho cha, ông lập tức tin tưởng và ban cho họ phần đất rộng lớn.
Ngược lại, trước sự chân thực của Cor đê li a, vua Lia lại nổi giận. Ông không chấp nhận tình yêu “đúng theo đạo nghĩa kẻ làm con”, bởi nó không đáp ứng mong muốn được tôn vinh quá mức của mình. Từ một người cha từng yêu thương con út, ông sẵn sàng đoạn tuyệt “mọi ân tình phụ tử” chỉ vì bị tổn thương lòng tự ái. Hành động ấy thể hiện sự nóng nảy, cực đoan và thiếu suy xét. Ở đây, Sếch xpia đã khắc họa một bi kịch nhận thức: vua Lia không phân biệt được thật giả, không nhìn ra giá trị của sự chân thành, để rồi tự tay đẩy mình vào cô độc.
Tuy nhiên, hình tượng vua Lia không chỉ đơn thuần là một ông vua độc đoán mà còn là một con người đáng thương. Đằng sau cơn thịnh nộ là nỗi bất an của tuổi già, là khát khao được yêu thương và khẳng định giá trị bản thân. Chính vì quá cần tình yêu, ông lại trở nên mù quáng trước lời nịnh hót. Sai lầm của ông vừa mang tính cá nhân vừa phản ánh bi kịch của quyền lực khi tách rời lí trí và đạo đức.
Về nghệ thuật, Sếch xpia đã xây dựng nhân vật bằng hình thức đối thoại kịch giàu kịch tính. Lời thoại của vua Lia mang giọng điệu trang trọng, đanh thép, nhiều lời thề nguyền, thể hiện quyền uy và tính cách nóng nảy. Thủ pháp tương phản giữa lời lẽ hoa mĩ giả tạo của hai cô chị và sự chân thực giản dị của Cor đê li a càng làm nổi bật sự lầm lẫn của nhà vua. Xung đột kịch được đẩy lên cao ngay từ hồi đầu, tạo hiệu quả thẩm mĩ mạnh mẽ và báo hiệu một chuỗi bi kịch tiếp theo.
Như vậy, trong đoạn trích, vua Lia hiện lên là một nhân vật bi kịch điển hình: quyền lực nhưng thiếu sáng suốt, khao khát yêu thương nhưng lại tự tay đánh mất tình yêu chân thành. Hình tượng ấy không chỉ mở đầu cho thảm kịch gia đình và quốc gia mà còn gửi gắm bài học sâu sắc về sự tỉnh táo, khiêm nhường và giá trị của chân thật trong đời sống con người.
Trong đoạn trích lớp VII vở kịch Vũ Như Tô, Nguyễn Huy Tưởng đã khắc họa hình tượng Vũ Như Tô như một nghệ sĩ tài hoa, giàu khát vọng sáng tạo nhưng đồng thời mang trong mình bi kịch sâu sắc giữa lí tưởng nghệ thuật và hiện thực xã hội. Qua cuộc đối thoại với Đan Thiềm, nhân vật hiện lên với vẻ đẹp của tài năng, nhân cách và cả những giới hạn đầy mâu thuẫn.
Trước hết, Vũ Như Tô là một kiến trúc sư thiên tài, ý thức sâu sắc về giá trị tài năng của mình và nỗi đau của người có tài trong một chế độ mục nát. Chàng kể lại cảnh những người thợ giỏi bị “đóng cũi giải kinh”, bị giam cầm, bị đối xử tàn nhẫn chỉ vì dám sáng tạo. Bản thân chàng cũng từng chịu cảnh gông cùm, mẹ chết trước mắt, gia đình tan nát. Những chi tiết ấy làm nổi bật một hiện thực tàn bạo, đồng thời cho thấy Vũ Như Tô là người có lòng tự trọng và khí phách. Chàng từng thề “đành chết chứ không chịu làm gì” cho hôn quân, thể hiện thái độ kiên quyết không đem tài năng phục vụ cái xấu.
Tuy nhiên, Vũ Như Tô không chỉ là một người thợ tài giỏi mà còn là một nghệ sĩ mang khát vọng lớn lao. Chàng đau đớn vì “nghề kiến trúc đọng lại như một vũng ao tù”, vì đất nước không có nổi một công trình xứng tầm. Nỗi khổ tâm lớn nhất của chàng là “biết đa mang là khổ nhục mà không sao bỏ được”. Tài năng đối với chàng vừa là ân huệ vừa là gánh nặng. Chính khát vọng sáng tạo một công trình vĩ đại cho dân tộc đã khiến chàng rung động trước lời thuyết phục của Đan Thiềm. Khi nghe bà nói về việc “mượn tay vua” để thực hiện mộng lớn, Vũ Như Tô như được khai sáng, từ chỗ phản kháng quyết liệt chuyển sang chấp nhận xây Cửu Trùng Đài.
Ở đây, bi kịch của Vũ Như Tô bắt đầu bộc lộ rõ. Chàng tin rằng có thể tách nghệ thuật ra khỏi mục đích chính trị, tin rằng công trình sẽ “còn lại về muôn đời” bất chấp người xây dựng là hôn quân. Đó là lí tưởng thuần túy, trong sáng nhưng thiếu sự gắn bó với đời sống nhân dân đang lầm than. Chàng nghĩ đến vinh quang của đất nước, của hậu thế, nhưng chưa nhìn thấy nỗi khổ của dân chúng phải đổ mồ hôi, xương máu để xây đài. Vì vậy, Vũ Như Tô vừa đáng trọng vừa đáng thương: đáng trọng vì tài năng và khát vọng lớn, đáng thương vì ảo tưởng nghệ thuật thuần túy trong một xã hội rối ren.
Về nghệ thuật, Nguyễn Huy Tưởng xây dựng nhân vật chủ yếu qua đối thoại kịch sắc sảo, giàu tính tranh luận. Lời nói của Vũ Như Tô khi thì gay gắt, khi đầy đau đớn, khi lại bừng sáng hi vọng, thể hiện rõ diễn biến tâm lí phức tạp. Xung đột giữa lí tưởng nghệ thuật và hiện thực tàn khốc được đặt ra gay gắt, tạo nên chiều sâu tư tưởng và sức ám ảnh thẩm mĩ.
Như vậy, Vũ Như Tô là hình tượng bi kịch tiêu biểu: một nghệ sĩ thiên tài khao khát cống hiến cho cái đẹp nhưng rơi vào vòng xoáy quyền lực và lịch sử. Qua nhân vật này, tác giả đặt ra vấn đề lớn về mối quan hệ giữa nghệ thuật và đời sống, giữa tài năng cá nhân và lợi ích nhân dân, để lại nhiều suy ngẫm sâu sắc cho người đọc.
Lễ hội Trung thu là một sinh hoạt văn hóa truyền thống quen thuộc của thiếu nhi Việt Nam, thường được tổ chức vào ngày rằm tháng tám âm lịch hằng năm. Đây là dịp để trẻ em vui chơi, phá cỗ và cảm nhận không khí sum họp gia đình.
Vào buổi tối Trung thu, khắp các con phố và sân trường đều rực rỡ ánh đèn lồng đủ màu sắc. Trẻ em cầm đèn ông sao, đèn kéo quân đi rước đèn trong tiếng trống lân rộn ràng. Hoạt động múa lân là phần hấp dẫn nhất, thu hút đông đảo người xem. Tiếng trống vang lên dồn dập, những chú lân nhảy múa linh hoạt mang đến niềm vui và tiếng cười cho mọi người.
Bên cạnh đó, mâm cỗ Trung thu thường có bánh nướng, bánh dẻo, hoa quả và nhiều loại kẹo. Sau khi ngắm trăng, mọi người cùng nhau phá cỗ trong không khí ấm áp, vui vẻ. Ở nhiều nơi còn tổ chức các trò chơi dân gian, thi làm đèn lồng hoặc kể chuyện về chị Hằng, chú Cuội.
Lễ hội Trung thu không chỉ là dịp vui chơi mà còn mang ý nghĩa gắn kết gia đình và gìn giữ nét đẹp truyền thống dân tộc. Đây là một sinh hoạt văn hóa giàu ý nghĩa, góp phần làm phong phú đời sống tinh thần của người Việt Nam.
Sau đêm cuối cùng ở khu trọ cũ, ba chàng sinh viên Minh, Quân và Lâm tưởng rằng mọi chuyện đã khép lại. Nhưng chiếc hộp gỗ họ tìm thấy dưới sàn phòng vẫn nằm đó, khóa kín, như chờ một lời giải cuối cùng.
Câu chuyện bắt đầu khi trong dãy trọ liên tiếp xảy ra những vụ mất đồ bí ẩn. Không có dấu hiệu đột nhập, không ai nhìn thấy kẻ khả nghi. Chủ nhà trọ hoang mang, sinh viên xì xào nghi kị lẫn nhau. Minh, sinh viên ngành công nghệ thông tin, phát hiện hệ thống camera bị can thiệp đúng những khung giờ mất đồ. Quân, học luật, phân tích động cơ và nhận ra chỉ những phòng gần cầu thang thoát hiểm mới bị mất. Còn Lâm, vốn đam mê tiểu thuyết trinh thám, chú ý đến những vết trầy rất nhỏ trên tay vịn cầu thang.
Họ âm thầm theo dõi và phát hiện một điều lạ: bác bảo vệ già thường trực đêm hay mang theo một túi đồ cồng kềnh, nhưng khi ra về lại nhẹ tênh. Tuy nhiên, không bằng chứng nào đủ chắc chắn.
Chiếc hộp gỗ dưới sàn phòng họ là chìa khóa. Hóa ra, khi sửa đường ống nước, Minh vô tình thấy một khoảng rỗng giữa hai phòng. Bên trong là chiếc hộp chứa giấy tờ giả và chìa khóa dự phòng của toàn bộ dãy trọ. Lâm suy luận: chỉ người có quyền tiếp cận master key mới có thể vào phòng mà không để lại dấu vết.
Đêm đó, họ đặt một chiếc ví giả trong phòng, bí mật lắp camera mini riêng. Đúng hai giờ sáng, cửa khẽ mở. Bác bảo vệ bước vào, lục lọi rồi rời đi. Sáng hôm sau, ba người mang toàn bộ bằng chứng giao cho công an.
Hóa ra bác bảo vệ nợ nần do con trai cờ bạc. Ông lợi dụng sự tin tưởng để trộm đồ bán dần. Vụ việc khép lại, dãy trọ yên bình trở lại.
Ngày chuyển đi, Quân nói đùa: “Nếu không học đại học chắc bọn mình làm thám tử cũng được.” Minh chỉ cười, còn Lâm thì nhìn lại căn phòng lần cuối.
Không phải mọi bí ẩn đều nằm trong sách. Đôi khi, chỉ cần để ý một vết xước nhỏ, cả sự thật sẽ lộ diện.
Ở địa phương em có nhiều món ăn ngon, nhưng em thích nhất là bánh xèo và gỏi cuốn. Đây là những món ăn quen thuộc, dễ làm và mang đậm hương vị quê hương.
Bánh xèo được làm từ bột gạo pha với nước và một ít bột nghệ để tạo màu vàng đẹp mắt. Nhân bánh gồm tôm, thịt, giá đỗ và hành lá. Khi làm, người ta đổ bột vào chảo nóng có dầu, tráng mỏng, cho nhân vào rồi gập đôi lại. Bánh xèo ăn kèm rau sống và nước mắm chua ngọt. Khi cắn một miếng, em cảm nhận được vị giòn của vỏ bánh, vị ngọt của tôm thịt và hương thơm của rau.
Gỏi cuốn cũng là món em rất thích. Nguyên liệu gồm bánh tráng, bún, tôm, thịt luộc và rau sống. Chỉ cần nhúng mềm bánh tráng rồi cuốn các nguyên liệu lại thật chặt. Gỏi cuốn chấm với nước mắm hoặc tương đậu đều rất ngon.
Nhờ tìm hiểu và tập làm những món ăn này, em thấy yêu hơn ẩm thực quê hương và biết trân trọng công sức của người nấu.


Để xác định người kể chuyện trong một văn bản thơ, bạn có thể chú ý đến một số yếu tố sau:
Tóm lại, để biết người kể chuyện trong một bài thơ, bạn cần phân tích ngôi kể, giọng điệu, đặc điểm của nhân vật (nếu có), và ngữ cảnh xung quanh bài thơ. Điều này sẽ giúp bạn hình dung rõ ràng hơn về người kể chuyện, dù đôi khi họ có thể chỉ là một "cái tôi" ẩn hiện qua cảm xúc và trải nghiệm.