viết một bài văn khoảng 200-350 chữ kể về kỉ niệm với người thân mà em xem là điểm tựa tinh thần của mình. trong đó có dùng dấu ngoặc kép lớp
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Nghệ thuật miêu tả Sơn Tinh Hình dáng: Sơn Tinh thường được miêu tả là một người đàn ông cường tráng, mạnh mẽ với dáng vóc cao lớn, rắn rỏi. Ông mang áo giáp và cầm cây gậy thần quyền năng. Tính cách: Sơn Tinh thể hiện sự cương nghị, quyết đoán và kiên trì. Ông là biểu tượng của sức mạnh thiên nhiên, chiến đấu vì chính nghĩa và bảo vệ đất nước. Khả năng: Sơn Tinh có khả năng điều khiển đất đai, núi non. Ông có thể dời non lấp biển, xây dựng thành trì từ các ngọn đồi và đỉnh núi. Nghệ thuật miêu tả Thủy Tinh Hình dáng: Thủy Tinh được miêu tả là một vị thần nước với thân hình uyển chuyển, mạnh mẽ và đầy ma mị. Ông thường mặc trang phục xanh biển và mang theo cây trượng quyền năng điều khiển nước. Tính cách: Thủy Tinh thể hiện sự hùng mạnh, quyết đoán nhưng cũng có lúc nóng giận, thù hằn. Ông là biểu tượng của sức mạnh nước, có khả năng gây ra lũ lụt và cơn bão. Khả năng: Thủy Tinh có khả năng điều khiển nước, biển và sông ngòi. Ông có thể tạo ra lũ lụt để chống lại kẻ thù và bảo vệ lãnh thổ của mình.
- Nghệ thuật: + Xây dựng nhân vật mang dáng dấp thần linh với nhiều chi tiết tưởng tượng, kì ảo (các vị thần với nhiều phép lạ, những món sính lễ quý hiếm không thể gặp được ở cuộc sống bình thường...) + Cách kể chuyện lôi cuốn, hấp dẫn, mang đậm chất dân gian.
Một con ếch sống trong cái giếng sâu. Xung quanh nó chỉ có vài anh nhái, chị cua và cậu ốc.
Hằng ngày, khi ếch cất tiếng kêu của mình lên là lại tạo ra âm thanh vang vọng khắp giếng. Những người bạn xung quanh nghe tiếng kêu mà cảm thấy vô cùng hoảng sợ. Nó tự cho mình là chúa tể. Mỗi khi ngước nhìn lên cao, ếch lại thấy bầu trời chỉ bé bằng chiếc vung.
Một năm nọ, trời mưa tầm tã suốt mấy ngày liền. Nước mưa chảy xuống giếng, dần dần dâng cao lên đến tận miệng giếng. Ếch theo đó mà thoát ra khỏi cái giếng. Cảnh vật bên ngoài thật khác lạ. Ếch vẫn quen thói cũ, cứ bước đi huênh hoang trên đường. Nhìn lên bầu trời, nó cảm thấy ngạc nhiên vô cùng. Ở dưới miệng giếng, bầu trời chỉ bé bằng một chiếc vung. Nhưng lúc này, bầu trời rộng lớn biết bao nhiêu. Vì quá mải ngắm nhìn bầu trời mà ếch không nhìn thấy một bác trâu đi ngang qua. Bác trâu nói:
- Kìa, cậu ếch kia. Tránh đường cho ta đi!
Ếch nghe xong, liếc nhìn bác trâu, chẳng có chút sợ hãi mà cứ nghênh ngang bước tiếp. Thế rồi, nó bị bác giẫm chết lúc nào không hay.
Truyện “Ếch ngồi đáy giếng” đã gửi gắm bài học rằng chúng ta không nên chủ quan, kiêu ngạo và coi thường những người xung quanh. Mỗi người cần phải biết nhìn xa trông rộng dù hoàn cảnh và môi trường sống có giới hạn.
I. Mở bài
Giới thiệu câu chuyện ngụ ngôn định kể.
Nêu sơ lược về ý nghĩa của câu chuyện.
II. Thân bài
Giới thiệu bối cảnh câu chuyện
Thời gian, địa điểm diễn ra câu chuyện.
Nhân vật chính (có thể là con người, loài vật hoặc đồ vật được nhân cách hóa).
Diễn biến câu chuyện
Sự việc đầu tiên xảy ra (giới thiệu tình huống, vấn đề).
Các tình tiết phát triển câu chuyện (mâu thuẫn, cao trào).
Sự việc dẫn đến kết quả (cách nhân vật giải quyết vấn đề hoặc hậu quả phải chịu).
Kết thúc câu chuyện
Kết quả của sự việc (thành công hay thất bại, bài học rút ra).
Phản ứng của nhân vật hoặc bài học mà người đọc có thể nhận được.
III. Kết bài
Nêu ý nghĩa, bài học rút ra từ câu chuyện.
Liên hệ với thực tế, bài học áp dụng trong cuộc sống.
dù mik ko bt viết nhưng mik có dàn ý, mong bạn đọc và lm theo nha :))
Một buổi chiều, khi đang dọn lại góc học tập, em tình cờ phát hiện một chiếc hộp gỗ nhỏ đã cũ. Bên trong là một chiếc đồng hồ kim loại màu bạc, mặt kính hơi xước nhưng vẫn sáng bóng. Điều lạ là phía sau đồng hồ có khắc dòng chữ: “Hãy xoay ba lần khi con thật sự cần”.
Tò mò, em thử xoay nhẹ ba lần. Bỗng nhiên căn phòng tối sầm lại rồi sáng bừng lên. Khi mở mắt ra, em thấy mình đang đứng giữa một cánh đồng rộng lớn, xung quanh là những ngôi nhà mái lá đơn sơ. Một cậu bé chừng bằng tuổi em đang nhìn em ngạc nhiên. Cậu giới thiệu tên là Nam và nói đây là ngôi làng cách đây hơn năm mươi năm.
Em nhanh chóng hiểu rằng chiếc đồng hồ đã đưa mình về quá khứ. Nam dẫn em đi khắp làng. Em thấy trẻ con chơi ô ăn quan, thả diều, không có điện thoại hay ti vi nhưng tiếng cười vang khắp nơi. Nam kể rằng ước mơ của cậu là được đi học đầy đủ, vì nhà nghèo nên nhiều khi phải nghỉ để phụ giúp gia đình.
Nghe vậy, em chợt thấy mình may mắn biết bao. Em được học hành đầy đủ, có sách vở, có máy tính. Em kể cho Nam nghe về trường học hiện đại, về thư viện lớn và những ước mơ của mình. Nam mỉm cười: “Vậy thì cậu phải cố gắng học thật giỏi, đừng lãng phí cơ hội nhé.”
Bỗng chiếc đồng hồ trong tay em rung lên. Mọi thứ lại mờ dần. Khi tỉnh lại, em thấy mình đang ở trong phòng. Trên bàn vẫn là chiếc hộp gỗ, nhưng đồng hồ đã biến mất.
Từ hôm đó, em chăm chỉ học tập hơn. Mỗi khi mệt mỏi, em lại nhớ đến nụ cười của Nam giữa cánh đồng chiều năm ấy. Em hiểu rằng thời gian là món quà quý giá nhất và chúng ta phải biết trân trọng từng phút giây mình đang có.
5-7 câu bro?
(Fun Fact: chữ bạn to lên và dài để đoạn văn dài hơn :) )
Lòng dũng cảm là phẩm chất cao quý giúp con người vượt qua khó khăn, thử thách trong cuộc sống. Người dũng cảm không sợ hãi trước nguy hiểm mà luôn kiên cường đối mặt và tìm cách vượt qua. Họ có thể là những người lính bảo vệ Tổ quốc, những bác sĩ chiến đấu với dịch bệnh, hay đơn giản là một học sinh dám đứng lên bảo vệ lẽ phải. Lòng dũng cảm không chỉ thể hiện qua những việc lớn lao mà còn nằm trong những hành động nhỏ bé hàng ngày, như dám thử thách bản thân hay nói lên suy nghĩ của mình. Nhờ lòng dũng cảm, con người mới có thể vươn lên, khẳng định giá trị bản thân và góp phần làm cho xã hội tốt đẹp hơn.
c1 Dấu hiệu xác định thể thơ tự do của đoạn trích là: - Các câu thơ không đều về số chữ - Cấu trúc dòng thơ linh hoạt, không ảnh hưởng bởi quy luật về gieo vần, ngắt nhịp c2 Những hình ảnh của làng quê được gợi lên qua nỗi nhớ của nhân vật trữ tình trong khổ thơ thứ hai là: - Con đường nhỏ chạy mòn cùng kỷ niệm. - Tiếng chó thức vọng về từ ngõ vắng. - Bông hoa đèn khe khẽ nở trong mơ. c3 Biện pháp lặp cấu trúc “Mặt trời đến với chúng tôi / Mưa gió đến với chúng tôi / Người lớn đến với chúng tôi” có tác dụng: - Về nội dung: lối lặp này nhấn mạnh sự gắn bó mật thiết giữa tuổi thơ và cuộc sống làng quê. Mọi sự vật, hiện tượng, con người dù là thiên nhiên hay xã hội đều đến với trẻ thơ một cách tự nhiên, trọn vẹn, làm nên những năm tháng tuổi thơ phong phú và hạnh phúc. - Về hình thức nghệ thuật: phép lặp tạo nên nhịp điệu thơ dồn dập, tươi sáng góp phần diễn tả dòng cảm xúc mãnh liệt, đầy sôi nổi giúp câu thơ trở nên giàu nhạc điệu, dễ đi vào lòng người. c4 Tình cảm của nhân vật trữ tình dành cho làng quê trong đoạn trích là tình yêu sâu nặng và nỗi nhớ thiết tha. Làng quê hiện lên qua hồi ức là không gian của tuổi thơ bình yên, ấm áp với những hình ảnh thân quen như con đường nhỏ, tiếng chó sủa, hoa đèn nở. Nhân vật trữ tình nhớ về nơi chôn nhau cắt rốn với tất cả sự xúc động và trìu mến. Đó cũng là nơi lưu giữ ký ức, hình thành nên tâm hồn và nhân cách của con người. c5 Hình ảnh “Chiếc vành nón lăn tưởng chạm đến chân trời” gợi ra khát vọng bay xa, khát khao vượt thoát giới hạn của tuổi trẻ. Đó không chỉ là một liên tưởng đầy chất thơ mà còn tượng trưng cho sức sống mãnh liệt, tinh thần lạc quan và ước mơ không giới hạn. Tuổi trẻ là khoảng thời gian đẹp nhất để con người mơ mộng, khát vọng và dấn thân vì những điều lớn lao. Khát vọng ấy có thể là chinh phục tri thức, xây dựng sự nghiệp, đóng góp cho cộng đồng hay bảo vệ Tổ quốc. Quan trọng hơn cả, đó là niềm tin vào chính mình, vào tương lai, và vào một cuộc đời có ý nghĩa.
C1:thể thơ tự do
C2:hoa nâng xoè trước cửa
-con sông chảy qua làng mùa mưa
C3:biện pháp:đến với chúng tôi
-tác dụng:về nội dung và nghệ thuat
C4:đó là một tình yêu sâu sac,chân thàng và đầy lòng biết ơn
C5:’’chiec vành nón’’ là hình ảnh dình dị của nguoi lao động,’’chan trời’’đại diện cho những uoc mơ,hoài bão xã hội
-khát vọng giúp cuôcj sống chở nên ý nghĩa và rưcj rỡ hơn
Trong cuộc sống, ai cũng có một điểm tựa tinh thần để giúp mình vượt qua những khó khăn. Với tôi, người đó chính là bà ngoại – người luôn yêu thương, che chở và dạy dỗ tôi bằng tất cả sự bao dung của mình. Tôi vẫn nhớ như in mùa hè năm tôi học lớp năm. Đó là một mùa hè đặc biệt, vì ba mẹ tôi bận công tác xa nên tôi về quê ở với bà ngoại. Những ngày đầu xa nhà, tôi buồn và nhớ ba mẹ lắm. Thấy tôi ủ rũ, bà xoa đầu rồi nhẹ nhàng nói: “Cháu ngoan nào, có bà ở đây rồi! Đừng buồn nữa nhé!”. Giọng bà trầm ấm như một lời an ủi dịu dàng, khiến tôi cảm thấy yên tâm hơn. Những buổi chiều, bà dắt tôi ra vườn nhặt rau, tưới cây, vừa làm vừa kể cho tôi nghe những câu chuyện ngày xưa. Bà bảo: “Cuộc sống có lúc khó khăn, nhưng chỉ cần mình cố gắng, mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi.” Chính câu nói ấy đã khắc sâu vào tâm trí tôi, giúp tôi mạnh mẽ hơn mỗi khi gặp thử thách. Một lần, tôi bị ngã khi tập đi xe đạp. Đau và sợ lắm, tôi òa khóc, định bỏ cuộc. Nhưng bà đến bên, nhẹ nhàng đỡ tôi dậy rồi mỉm cười: “Cháu có nhớ khi còn bé, cháu tập đi cũng bị ngã suốt không? Nhưng cuối cùng, cháu vẫn đi được đấy thôi!” Nghe bà nói, tôi như được tiếp thêm sức mạnh. Hít một hơi thật sâu, tôi lại tiếp tục tập, và rồi tôi đã thành công. Dù bây giờ tôi đã lớn, nhưng bà ngoại vẫn luôn là điểm tựa tinh thần vững chắc của tôi. Những lời bà dạy, những kỉ niệm bên bà sẽ mãi là hành trang giúp tôi trưởng thành và mạnh mẽ hơn trong cuộc sống
Trong cuộc sống, ai cũng cần một điểm tựa tinh thần để vững bước trước những thử thách. Với em, người bà hiền hậu chính là chốn bình yên mỗi khi em mệt mỏi hay buồn bã.
Em vẫn nhớ như in một buổi chiều mùa hè năm ấy. Sau một kỳ thi không như mong đợi, em buồn rầu trở về nhà, lòng trĩu nặng. Vừa bước vào sân, bà đã ngồi sẵn trên chiếc ghế mây, mỉm cười dịu dàng: “Lại đây với bà nào, cháu gái!”. Chỉ cần nghe giọng bà thôi, nước mắt em đã rơi lúc nào chẳng hay.
Em òa lên: “Bà ơi, cháu làm bài không tốt. Cháu thấy mình thật tệ!”. Bà xoa đầu em, giọng ấm áp: “Không sao cả, cháu của bà đã cố gắng hết sức rồi. Vấp ngã chỉ là một phần của hành trình trưởng thành thôi mà.”. Rồi bà kể em nghe những ngày xưa cũ, khi bà cũng từng thất bại, cũng từng nản lòng. Nhưng quan trọng nhất, bà chưa từng bỏ cuộc.
Những lời bà nói hôm ấy như một ngọn đèn nhỏ, soi sáng trái tim đang rối bời của em. Nhờ bà, em học được rằng thất bại không đáng sợ, quan trọng là biết đứng lên sau mỗi lần vấp ngã. Từ đó, em không còn để nỗi sợ hãi chiếm lấy mình nữa.
Bà vẫn luôn là thế – một điểm tựa vững chắc trong lòng em. Những lời động viên của bà ngày ấy, em sẽ mãi khắc ghi và trân trọng.