K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

12 tháng 2

Một số câu văn có sử dụng biện pháp điệp ngữ trong văn bản Sơn Tinh, Thủy Tinh như Nước ngập ruộng đồng, nước ngập nhà cửa, nước dâng lên lưng đồi, sườn núi, Thành Phong Châu như nổi lềnh bềnh trên một biển nước, hoặc Thủy Tinh hô mưa, gọi gió, làm thành dông bão rung chuyển cả đất trời, điệp ngữ nước và cấu trúc hô mưa, gọi gió được lặp lại nhằm nhấn mạnh sức mạnh dữ dội của Thủy Tinh, làm nổi bật quy mô và mức độ khốc liệt của thiên tai, tạo nhịp điệu dồn dập căng thẳng cho câu chuyện, đồng thời tăng sức gợi hình gợi cảm giúp người đọc cảm nhận rõ sự tàn phá của lũ lụt và tinh thần chống chọi bền bỉ của Sơn Tinh

Đêm nay có gì đó thật không ổn. Rota cuộn mình trong chiếc chăn mỏng rách, mắt mở to nhìn lên trần nhà nứt nẻ. Mưa rơi lộp độp ngoài cửa sổ, gió rít qua những khe hở trong vách gỗ mục. Cậu đã quen với những đêm lạnh lẽo trong căn gác xép chật hẹp của quán trọ cũ—nơi cậu lớn lên cùng những giấc mơ bị dập tắt bởi hiện thực cay nghiệt. Nhưng đêm nay… không giống như mọi...
Đọc tiếp

Đêm nay có gì đó thật không ổn. Rota cuộn mình trong chiếc chăn mỏng rách, mắt mở to nhìn lên trần nhà nứt nẻ. Mưa rơi lộp độp ngoài cửa sổ, gió rít qua những khe hở trong vách gỗ mục. Cậu đã quen với những đêm lạnh lẽo trong căn gác xép chật hẹp của quán trọ cũ—nơi cậu lớn lên cùng những giấc mơ bị dập tắt bởi hiện thực cay nghiệt. Nhưng đêm nay… không giống như mọi khi. Có thứ gì đó đang khuấy động trong không khí. Cậu có thể cảm nhận nó qua từng thớ thịt—một luồng khí vô hình nhưng mạnh mẽ, giống như hơi thở của một con thú săn mồi ẩn mình trong bóng tối. Ầm! Một tia sét xé toang bầu trời, bổ thẳng xuống con hẻm trước quán trọ. Ánh sáng trắng nhói mắt rọi qua ô cửa sổ bụi bặm, chiếu xuống sàn nhà những cái bóng méo mó. Rota bật dậy. Lạch cạch... Cánh cửa sổ bật tung. Một luồng gió lạnh buốt tràn vào, cuốn tung những tờ giấy lộn xộn trên bàn. Và rồi—cậu nhìn thấy hắn. Giữa màn mưa dày đặc, một bóng đen đứng lặng lẽ. Người đó khoác áo choàng dài, những hoa văn kỳ lạ chạy dọc vạt áo phát ra ánh sáng lập lòe như lửa ma trơi. Không thể nhìn rõ khuôn mặt, nhưng Rota cảm nhận được một đôi mắt đang nhìn xoáy vào cậu—một đôi mắt xanh sâu thẳm, phản chiếu ánh chớp lóe sáng như thể bên trong chứa cả một bầu trời giông bão. Hắn giơ tay. Từ trong màn đêm, một chiếc phong thư đen tuyền xuất hiện. Nó không rơi xuống hay bị gió cuốn đi—mà lơ lửng, trôi dần về phía cậu như bị một lực vô hình điều khiển. Rota nín thở. Bức thư nhẹ nhàng bay qua khung cửa sổ mở toang, lượn vòng trong không trung trước khi hạ xuống ngay trước mặt cậu. Một sự im lặng kỳ lạ bao trùm. Cậu đưa tay ra, ngón tay run rẩy chạm vào lớp giấy đen bóng— BÙM! Một luồng sáng xanh bùng lên, nhấn chìm mọi thứ trong cơn lốc xoáy của phép thuật. Không gian méo mó, căn phòng biến mất. Rota bị cuốn vào một thế giới khác—một nơi mà cậu chưa từng thấy, nhưng bằng cách nào đó, lại quen thuộc đến đáng sợ. Những tòa tháp cao chót vót ẩn hiện giữa làn sương, những hành lang rộng lớn phủ đầy ánh sáng ma thuật. Xa xa, những sinh vật khổng lồ vỗ cánh trên bầu trời đỏ rực, kéo theo những tia lửa xanh phát sáng trong không trung. Một giọng nói trầm vang vọng trong đầu cậu—không xuất phát từ bất cứ đâu, nhưng lại vang lên mạnh mẽ như tiếng sấm: “Rota Aetherius, người mang trong mình phép thuật tối thượng… Số phận của cậu đã được định đoạt.” “Chào mừng đến với Học viện Ma thuật Solarius.” Mắt cậu mở trừng trừng. Ánh sáng đột ngột vụt tắt. Rota trở lại căn phòng nhỏ, nhưng hơi ấm của phép thuật vẫn còn lẩn khuất trong không khí. Bức thư vẫn ở đó—rõ ràng và chân thực hơn bao giờ hết. Cậu hít một hơi, mở phong bì. Bên trong là một lá thư mời nhập học. Nhưng ngay bên dưới dòng chữ chính thức, có một ghi chú nhỏ, vội vàng và nguệch ngoạc: “Hãy rời khỏi đây trước khi chúng tìm thấy cậu.” Tim Rota đập mạnh. Cậu quay đầu nhìn ra cửa sổ. Người đàn ông áo choàng đã biến mất. Nhưng giữa cơn gió lạnh lẽo, cậu nghe thấy một âm thanh khe khẽ—một tiếng rít kỳ quái vang vọng từ phía xa. Có thứ gì đó đang đến gần.

6
8 tháng 2 2025

camon vì đã đọc

8 tháng 2 2025

Cũng khá hay !

8 tháng 2 2025

Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!

8 tháng 2 2025

Bài thơ Lời ru của mẹ của Xuân Quỳnh đã để lại trong em những cảm xúc sâu lắng và đầy xúc động. Câu thơ “Lời ru ẩn nơi nào giữa mênh mông trời đất” vang lên như một nỗi băn khoăn, một nỗi nhớ da diết về tình yêu thương của mẹ. Lời ru ấy không chỉ là tiếng hát êm đềm đưa ta vào giấc ngủ tuổi thơ, mà còn là hơi ấm, là chốn bình yên theo ta suốt cuộc đời. Dù năm tháng có trôi đi, dù ta có trưởng thành và bước xa khỏi vòng tay mẹ, lời ru vẫn luôn hiện hữu, len lỏi trong từng ngọn gió, từng con sóng, từng khoảng trời ký ức. Đọc bài thơ, em càng thấm thía hơn tình mẫu tử thiêng liêng, càng trân trọng hơn những phút giây bên mẹ, lắng nghe lời ru dịu dàng thấm đượm yêu thương

8 tháng 2 2025

Bài thơ Lời ru của mẹ của Xuân Quỳnh mang đến cho em những cảm xúc thật sâu lắng và ấm áp. Câu thơ "Lời ru ẩn nơi nào giữa mênh mông trời đất" gợi lên trong em hình ảnh một lời ru dịu dàng, bay bổng, chan chứa tình yêu thương vô bờ của mẹ. Lời ru ấy không chỉ là những câu hát quen thuộc đưa con vào giấc ngủ mà còn là biểu tượng của sự chở che, dạy dỗ và hy vọng mà mẹ dành cho con suốt cuộc đời. Đọc bài thơ, em cảm nhận được sự thiêng liêng và bất tận của tình mẫu tử. Lời ru có thể phai nhòa theo năm tháng, nhưng tình yêu của mẹ thì vẫn luôn hiện hữu, nâng đỡ con trong suốt hành trình cuộc đời

7 tháng 2 2025

Bây giờ bạn thay đổi thành nhân vật rùa đi, đây là bài văn:

Tôi là một chú rùa chậm chạp. Nhưng vào một ngày nọ, tôi đã thắng trong cuộc thi chạy cùng với người chạy nhanh nhất trong khu rừng chình là thỏ. Câu chuyện diễn ra như sau: Vào một ngày nọ, chú thỏ kiêu ngạo nói với mọi người rằng :"Tôi là người chạy nhanh nhất trong khu vườn này. Có ai muốn chạy thi với tôi để chứng minh lời nói của tôi rất đúng không." Đúng lúc đó tôi đi ngang qua, nghe được những lời hống hách của thỏ tôi bực mình và nói tôi muốn thi với chú. Thỏ cười ngạo tôi và nói: " Ấy ấy tôi không muốn thi với bác đâu. Sợ bác thua, bác buồn, mọi người lại nói tôi thế này thế nọ". Có gì đâu chứ. Chúng ta cứ thi thử xem ai thắng ai bại. Tôi biết tôi sẽ thua nhưng tôi không chịu được sự kiêu ngạo của thỏ. Rồi cuộc thi bắt đầu. tôi chỉ có chạy được mấy bước mà thỏ đã chạy được nửa quãng đường. Thỏ chạy một lúc, rồi chú thấy một cái cây to. Chú nghĩ: "Mình cứ ngồi nghỉ ở đây một lúc rồi chạy tiếp. Có khi đến lúc đó rùa mới chạy chưa được nửa quãng đường". Vì mệt quá, thỏ vừa nằm xuống gốc cây đã ngủ thiếp đi luôn. Cho đến khi tôi dã chạy gần đến đích thì thỏ mới thức dậy. Thỏ giật mình khi thấy tôi đã về gần đến đích. Chú đứng dậy và cố gắng chạy thật nhanh để đuổi kịp tôi. Nhưng không, cuối cùng tôi đã về đến đích. Tôi đã thắng cuộc rồi, tôi rất vui vẻ. Mọi người tung hô tôi và đồng thanh nói: Rùa vô địch! Rùa vô địch! Nhờ sự kiên trì của mình mà tôi đã thắng thỏ. Còn thỏ thì đã nhận được một bài học nhớ đời. thỏ đã hiểu rằng cái gì cũng phải cần sự kiên trì mới thành công. nếu chủ quan bạn sẽ không thể thành công được.

8 tháng 2 2025

Đừng bao giờ coi thường sức mạnh của sự kiên trì! Dù bạn không nhanh nhẹn như người khác, nhưng chỉ cần từng bước bền bỉ tiến lên, bạn sẽ đạt được mục tiêu của mình. Hãy nhớ rằng, chiến thắng không thuộc về kẻ xuất phát nhanh nhất, mà thuộc về người không bao giờ bỏ cuộc!

8 tháng 2 2025

Có tình yêu nào lớn lao hơn tình yêu của mẹ? Có lời ru nào ngọt ngào, tha thiết hơn lời mẹ ru con? Trải qua ngàn năm thi ca thành văn nước Việt, thơ viết về mẹ và lời ru có đến hàng trăm, thậm chí hàng ngàn bài. Lời ru của mẹ do nữ sĩ Xuân Quỳnh sấng tác nằm trong mạch nguồn cảm xúc chung ấy, song đã để lại một dấu ấn khó quên trong lòng bạn đọc suốt mấy chục năm qua nhờ vào cảm xúc tự nhiên, chân thành, bằng một tứ thơ thật độc đáo. Trước hết, lời ru yêu thương gắn với tuổi hồng, tuổi nụ. Tuổi càng thơ dại, lời ru càng tha thiết, mê say. Lời ru vốn không biết ở nơi nào giữa đất trời cao rộng, bất chợt một ngày khi con sinh ra, lời ru đã có mặt trên đời. Từ đó, lời ru của mẹ theo mãi bên con. Khi con nằm ấm áp trong vòng tay, lời ru hóa thành tấm chăn mềm mại. Lúc con đang say ngủ, lời ru hóa giấc mộng lành: “Lúc con nằm ấm áp/ Lời ru là tấm chăn/ Trong giấc ngủ êm đềm/ Lời ru thành giấc mộng”. Không những bên con trong giấc ngủ say nồng, biết vắng mặt làm lụng khi con đùa vui, chạy nhảy, lời ru của mẹ còn theo con đến lớp mỗi ngày. Tuổi thơ của con có lúc nào vắng lời ru bên cạnh? Buổi con tan học về, có mẹ đón đưa. Lúc ấy, lời ru cũng ngân nga qua từng lời nói yêu thương, từng cử chỉ dịu dàng. Lời ru hóa thành vòng tay, thành ngọn cỏ đón bước chân con lon ton sau giờ tan học: “Và khi con đến lớp/ Lời ru ở cổng trường/ Lời ru thành ngọn cỏ/ Đón bước bàn chân con”. Lời ru của mẹ khai thác đề tài muôn thuở trong tình cảm con người. Lời thơ tự nhiên, cảm xúc thơ chân thành, đặc biệt, nữ sĩ Xuân Quỳnh đã tạo được tứ thơ đặc sắc nên thi phẩm đắm sâu nơi trái tim người đọc.

19 tháng 2 2025

việc lặp lại hình ảnh bếp lửa có tác dụng thể hiện một hình ảnh bình dị,quen thuộc,gần gũi đối với tác giả và còn là một hình ảnh luôn gắn với người bà trong câu truyện và nó còn thể hiện niềm tin tình yêu thương to lớn của người bà dành cho cháu mình

8 tháng 2 2025

Olm chào em, với dạng này em chỉ cần làm lần lượt từng câu một, sau đó nhấn vào kiểm tra. Em cứ làm lần lượt như vậy cho đến khi hết câu của bài kiểm tra tức là em đã hoàn thành bài kiểm tra rồi em nhé. Cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm.

12 tháng 2

Sáng nay em ra vườn tưới rau, khi đang lom khom bên luống cải thì bỗng nghe tiếng thì thầm rất khẽ dưới đất, hóa ra là giun đất đang trò chuyện với các loài rau, một bác giun đất cất giọng hiền lành nói rằng chúng tôi ngày ngày xới tung lớp đất lên cho tơi xốp, giúp rễ các bạn dễ thở và hút được nhiều chất dinh dưỡng hơn, chị cải xanh vui vẻ đáp lại rằng nhờ có các bạn mà chúng tôi lớn nhanh, lá xanh mướt và khỏe mạnh, cậu cà chua cũng góp lời cảm ơn vì đất mềm nên rễ cắm sâu và hút nước tốt hơn, một chú giun nhỏ khiêm tốn nói chúng tôi chỉ âm thầm làm việc trong bóng tối nhưng thấy vườn rau tươi tốt là vui rồi, nghe đến đó em chợt hiểu rằng trong khu vườn nhỏ bé này mỗi sinh vật đều có vai trò riêng và đều góp phần làm nên sự sống xanh mát quanh mình