chỉ ra và nêu tác dụng của một yếu tố hoang đường , kì ảo trong câu chuyện sự TÍCH HỒ GƯƠM
mng giúp mik với ạ
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Bài Một số câu tục ngữ Việt Nam giới thiệu những câu tục ngữ giàu ý nghĩa về kinh nghiệm sản xuất và đời sống xã hội, về nội dung các câu tục ngữ đúc kết kinh nghiệm quan sát tự nhiên như dự báo thời tiết, mùa màng, kinh nghiệm lao động sản xuất như trồng trọt chăn nuôi, đồng thời rút ra những bài học về đạo đức và cách ứng xử trong cuộc sống như đề cao giá trị con người, tinh thần đoàn kết, ý thức học hỏi, về nghệ thuật tục ngữ có đặc điểm ngắn gọn, súc tích, dùng hình ảnh cụ thể gần gũi, có vần điệu dễ nhớ, sử dụng các biện pháp so sánh, ẩn dụ, điệp cấu trúc tạo tính nhịp nhàng và giàu sức gợi, về tình huống vận dụng các câu tục ngữ được dùng khi nói về kinh nghiệm sản xuất, khi khuyên nhủ dạy bảo con cháu, khi nhận xét đánh giá một hiện tượng trong đời sống hoặc khi cần nhấn mạnh một bài học thực tiễn, nhờ đó tục ngữ vừa có giá trị tri thức vừa có giá trị giáo dục lâu bền trong đời sống nhân dân
Vần ua có trong tiếng thua, mua, mùa, xua lùa,... em nhé
Khổ thơ thứ tư và thứ năm gợi lên những cảm xúc lắng đọng và da diết về sự chia xa, hình ảnh người sắp đi xa đặt ra những câu hỏi như một lời nhắn nhủ đầy yêu thương, câu hỏi Người có muốn đem theo gì không thể hiện nỗi lưu luyến, bịn rịn trước phút giây chia tay, còn mong ước đem theo một vài ánh nhìn quyến luyến cho thấy khát khao được giữ lại những tình cảm chân thành, ấm áp, ở câu thơ tiếp theo Người có muốn gửi lại gì không và lời đáp Chút nắng ấm cho người tôi yêu thương đã thể hiện tấm lòng vị tha, giàu yêu thương, dù ra đi vẫn mong gửi lại những điều tốt đẹp cho người ở lại, qua đó khổ thơ làm nổi bật vẻ đẹp của tình cảm thủy chung, sâu sắc và sự hi sinh thầm lặng trong tình yêu, để lại trong lòng người đọc dư âm nhẹ nhàng mà xúc động.
Trong các loài vật, em yêu thích nhất là con chó vì đó là loài vật gần gũi và trung thành với con người. Chó không chỉ giúp trông nhà mà còn là người bạn thân thiết luôn quấn quýt bên chủ. Mỗi khi em đi học về, chú chó của em lại vui mừng chạy ra đón, khiến em cảm thấy rất ấm áp. Em yêu thích con chó vì sự thông minh, tình cảm và sự gắn bó mà nó mang lại cho gia đình em.
Khổ thơ thể hiện cảm xúc lưu luyến và yêu thương sâu sắc trong khoảnh khắc chia xa, những câu hỏi liên tiếp hỡi người sắp đi xa, người có muốn đem theo gì không gợi nên nỗi bâng khuâng và sự bịn rịn trước phút biệt li, ước mong đem theo một vài ánh nhìn quyến luyến cho thấy khát vọng được giữ lại những tình cảm chân thành, còn lời đáp chút nắng ấm cho người tôi yêu thương thể hiện tấm lòng vị tha và sự quan tâm dịu dàng, dù ra đi vẫn mong gửi lại yêu thương cho người ở lại, qua đó khổ thơ làm nổi bật vẻ đẹp của tình cảm thủy chung, ấm áp và đầy nhân ái.
Bốn khổ thơ trên gợi lên một bức tranh quê yên bình và chan chứa tình yêu thương gia đình. Điệp khúc “À ơi” vang lên như lời ru ngọt ngào của mẹ, đưa con vào giấc ngủ êm đềm giữa không gian tràn đầy sức sống. Thiên nhiên hiện lên gần gũi với tiếng chim hót, cành bưởi tỏa hương, con ong chăm chỉ, nắng vàng, quả chuối chín, tất cả tạo nên nhịp sống thanh bình và ấm áp. Trong khung cảnh ấy, hình ảnh người cha hiện ra với “vai cha quảy gánh gian nan” gợi bao nhọc nhằn, vất vả vì gia đình. Giấc ngủ của con vì thế không chỉ được nâng đỡ bởi lời ru của mẹ mà còn bởi mồ hôi, công sức của cha. Đoạn thơ giúp em cảm nhận sâu sắc tình cảm gia đình thiêng liêng, nhắc nhở mỗi người con phải biết yêu thương, trân trọng và biết ơn những hi sinh thầm lặng của cha mẹ trong cuộc đời.
Truyện ngụ ngôn Rùa và Thỏ là một câu chuyện quen thuộc nhưng chứa đựng bài học sâu sắc về thái độ sống và cách con người đối diện với mục tiêu của mình. Qua cuộc thi chạy giữa Rùa và Thỏ, tác giả dân gian đã gửi gắm thông điệp ý nghĩa về sự kiên trì, tinh thần nỗ lực và hậu quả của thói chủ quan, kiêu ngạo.
Trong câu chuyện, Thỏ là con vật nhanh nhẹn, có lợi thế vượt trội về tốc độ. Tuy nhiên, vì quá tự tin vào khả năng của mình, Thỏ đã tỏ ra coi thường Rùa, cho rằng chiến thắng đã nằm chắc trong tay nên giữa chừng dừng lại nghỉ ngơi. Ngược lại, Rùa tuy chậm chạp nhưng luôn kiên trì, bền bỉ, từng bước tiến về phía trước mà không nản chí. Kết quả cuối cùng, Rùa đã về đích trước trong sự ngỡ ngàng của Thỏ. Chi tiết ấy không chỉ tạo nên sự bất ngờ thú vị mà còn làm nổi bật giá trị của sự cố gắng không ngừng.
Câu chuyện phê phán thói kiêu ngạo, chủ quan của Thỏ. Dù có tài năng, nếu thiếu tinh thần trách nhiệm và không biết trân trọng cơ hội, con người rất dễ thất bại. Đồng thời, truyện cũng đề cao đức tính kiên trì, nhẫn nại của Rùa. Thành công không chỉ đến từ năng khiếu mà còn từ sự bền bỉ và ý chí vượt khó. Trong thực tế, nhiều người có xuất phát điểm bình thường nhưng nhờ nỗ lực không ngừng mà đạt được thành tựu lớn, ngược lại cũng có người vì tự mãn mà đánh mất cơ hội.
Rùa và Thỏ vì thế không chỉ là câu chuyện dành cho trẻ em mà còn là bài học cho mọi lứa tuổi. Truyện nhắc nhở mỗi người cần khiêm tốn, biết cố gắng và không ngừng rèn luyện bản thân. Chỉ khi có sự kiên trì và tinh thần nghiêm túc, chúng ta mới có thể chạm tới thành công một cách bền vững.
tk
Truyện ngụ ngôn chắc chẳng còn xa lạ với chúng ta nữa và câu chuyện “Rùa và thỏ” của La-Phông-Ten cũng vậy. Câu chuyện không chỉ là để giải trí mà còn là bài học sâu sắc. Bài học ấy được gửi gắm và thể hiện qua hai nhân vật: rùa và thỏ.
Truyện kể rằng, ở rừng sâu kia có con Thỏ huênh hoang, nó cho rằng nó là người chạy nhanh nhất ở đây mà chẳng thèm để ai vào mắt. Thỏ đã chê bai, coi thường Rùa là kẻ chậm chạp, dù có cố gắng cả đời cũng chẳng thể nào nhanh lên được. Nghe vậy, Rùa tức giận và thách Thỏ thi chạy với mình. Kiêu ngạo nắm chắc phần thắng, Thỏ ta nhận lời. Thỏ chạy nhanh nên chỉ một lát đã bỏ lại Rùa ở phía xa. Nhưng Thỏ nghĩ rằng: mình chạy nhanh như thế, Rùa còn lâu mới đuổi kịp chứ đừng nói là thắng. Nên ta làm một giấc đã. Hết đuổi bướm bắt hoa, rồi ngủ một giấc Thỏ đã bỏ quên Rùa. Rùa biết mình chậm chạp nhưng vẫn chẳng bỏ cuộc, vẫn tiếp tục chạy. Do ngủ quên nên khi Thỏ giật mình tỉnh giấc thì Rùa đã về đích từ lúc nào. Dù không cam lòng nhưng thắng bại đã rõ Thỏ đành phải nhận thua.
Thỏ và Rùa là đại diện cho hai loại người trong xã hội.
Thỏ là kẻ có tài nhưng lại huênh hoang, hống hách coi trời bằng vung để rồi phải lãnh một bài học đắt giá. Ỷ vào việc mình được trời phú cho đôi chân nhanh nhạy, hoạt bát Thỏ lên mặt coi thường những người khác, nghĩ rằng mình là nhất. Đến đây, ta bỗng nhớ đến chú Dế Mèn hống hách của Tô Hoài, kẻ cũng từng nghĩ mình “ đứng đầu thiên hạ”. Và ở thực tế những người tự phụ này có rất nhiều. Họ cho rằng mình tài năng, mình xuất sắc mà xem thường sự cố gắng và nỗ lực của người khác. Nhưng họ đâu biết ở ngoài kia giỏi hơn họ có biết bao người, núi này cao ắt có núi khác cao hơn. Và chẳng cần ngọn núi nào cao hơn thì họ cũng đã thua trên con đường thành công rồi. Vì sao ư? Vậy thì hãy đến với nhân vật Rùa. Rùa là đại diện cho những người tuy không xuất chúng nhưng lại kiên trì, luôn nỗ lực và không bao giờ bỏ cuộc. Ông cha ta đã có câu “ cần cù bù thông minh” và Rùa là người như thế. Biết mình chẳng thông minh bằng nhưng luôn nỗ lực, luôn kiên định với mục đích đề ra và luôn học hỏi tiếp thu. Chẳng như Thỏ, ỷ mình có tí tài năng thì kênh kiêu coi thường tự phụ, cho rằng mình đã quá hoàn hảo và chẳng cần phải vội vì chẳng ai đuổi kịp mình. Đó quả là một suy nghĩ ngu ngốc, cũng bởi cái suy nghĩ đó mà Thỏ đã thảm bại dưới tay người mà mình từng cười vào mặt.
Qua hai nhân vật này, tác giả muốn gửi gắm đến độc giả một thông điệp vô cùng sâu sắc: hãy luôn khiêm tốn và luôn rèn luyện trau dồi kiến thức. Đặc biệt là đừng bao giờ tự phụ, tự mãn với những điều mình đã.
Mong rằng từ hai nhân vật trên, chúng ta, đặc biệt là các bạn học sinh sẽ rút ra cho mình bài học ý nghĩa. Hãy luôn học tập không ngừng vì điểm số hôm nay không phải là mãi mãi.
Một yếu tố hoang đường, kỳ ảo trong câu chuyện "Sự tích Hồ Gươm" là con rùa thần. Theo truyền thuyết, sau khi vua Lê Lợi đánh thắng giặc Minh, ông đang đi thuyền trên hồ, bỗng con rùa thần nổi lên từ mặt hồ và đòi lại thanh gươm báu mà vua Lê Lợi đã sử dụng trong trận chiến.
Tác dụng của yếu tố này là gắn kết huyền thoại với sự thiêng liêng của quốc gia và dân tộc, đồng thời tạo nên sự linh thiêng và huyền bí cho Hồ Gươm, nơi này trở thành một biểu tượng của chiến thắng, của sự bảo vệ, bảo tồn đất nước. Con rùa thần không chỉ có tác dụng gợi lên sự bảo vệ của thần linh mà còn làm cho câu chuyện thêm phần kỳ diệu, từ đó người dân nhớ mãi và thờ cúng rùa như một biểu tượng của may mắn và chiến thắng.
Đây nha///