K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

12 tháng 2

Trong thời đại công nghệ phát triển mạnh mẽ, điện thoại thông minh đã trở thành vật dụng quen thuộc đối với nhiều người, đặc biệt là trẻ em. Tuy nhiên, việc sử dụng điện thoại quá nhiều đang gây ra nhiều tác động tiêu cực đáng lo ngại. Trước hết, trẻ dễ bị ảnh hưởng đến sức khỏe như giảm thị lực, đau cổ, mất ngủ do tiếp xúc màn hình trong thời gian dài. Không chỉ vậy, điện thoại còn khiến trẻ sao nhãng việc học tập và giảm khả năng tập trung. Bên cạnh đó, việc chìm đắm trong thế giới ảo làm trẻ ít giao tiếp trực tiếp với gia đình và bạn bè, từ đó ảnh hưởng đến sự phát triển kĩ năng xã hội. Đáng lo hơn, nếu không được kiểm soát, trẻ có thể tiếp cận những nội dung không phù hợp với lứa tuổi. Chính vì thế, cha mẹ cần quan tâm, định hướng và giới hạn thời gian sử dụng điện thoại cho con em mình. Đồng thời, bản thân mỗi bạn trẻ cũng cần ý thức tự điều chỉnh để sử dụng điện thoại một cách hợp lí và hiệu quả. Tóm lại, điện thoại mang lại nhiều tiện ích nhưng nếu lạm dụng sẽ để lại hậu quả nghiêm trọng đối với sự phát triển toàn diện của trẻ em.

12 tháng 2

Trong thời đại công nghệ phát triển mạnh mẽ, điện thoại thông minh đã trở thành vật dụng quen thuộc đối với nhiều người, đặc biệt là trẻ em. Tuy nhiên, việc sử dụng điện thoại quá nhiều đang gây ra nhiều tác động tiêu cực đáng lo ngại. Trước hết, trẻ dễ bị ảnh hưởng đến sức khỏe như giảm thị lực, đau cổ, mất ngủ do tiếp xúc màn hình trong thời gian dài. Không chỉ vậy, điện thoại còn khiến trẻ sao nhãng việc học tập và giảm khả năng tập trung. Bên cạnh đó, việc chìm đắm trong thế giới ảo làm trẻ ít giao tiếp trực tiếp với gia đình và bạn bè, từ đó ảnh hưởng đến sự phát triển kĩ năng xã hội. Đáng lo hơn, nếu không được kiểm soát, trẻ có thể tiếp cận những nội dung không phù hợp với lứa tuổi. Chính vì thế, cha mẹ cần quan tâm, định hướng và giới hạn thời gian sử dụng điện thoại cho con em mình. Đồng thời, bản thân mỗi bạn trẻ cũng cần ý thức tự điều chỉnh để sử dụng điện thoại một cách hợp lí và hiệu quả. Tóm lại, điện thoại mang lại nhiều tiện ích nhưng nếu lạm dụng sẽ để lại hậu quả nghiêm trọng đối với sự phát triển toàn diện của trẻ em.

Hai phép liên kết được sử dụng là phép nối qua các từ như Tuy nhiên, Trước hết, Không chỉ vậy, Bên cạnh đó, Chính vì thế, Đồng thời và phép lặp qua từ điện thoại, trẻ.

4 tháng 2 2025

Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!

2 tháng 4 2025

Hay thế nhỉ em ₫ú tim của mình và cho rằng đây là một loài bọ cạp trong họ đậu là một xã thuộc huyện văn lãng quên trong xe không kính thưa quý vị trí số điện thoại cho tôi nhé☠☯☢

12 tháng 2

Một số câu thành ngữ có yếu tố thực vật và động vật là cây cao bóng cả, ăn quả nhớ kẻ trồng cây, dây cà ra dây muống, bèo dạt mây trôi, thẳng như ruột ngựa, khỏe như voi, chậm như rùa, nước đổ đầu vịt, mèo khen mèo dài đuôi, ếch ngồi đáy giếng

Đặt câu với thành ngữ có yếu tố thực vật
Ông tôi là người cây cao bóng cả trong dòng họ nên ai cũng kính trọng.
Chúng ta phải biết ăn quả nhớ kẻ trồng cây, luôn ghi nhớ công ơn của thầy cô và cha mẹ.

Đặt câu với thành ngữ có yếu tố động vật
Anh ấy khỏe như voi nên có thể mang vác những bao gạo rất nặng.
Bạn Nam chỉ biết chút kiến thức mà đã tự mãn, đúng là ếch ngồi đáy giếng.

Chap 4 : Tiếng vọng từ nơi xa Có những ngày, Haryko cảm thấy thế giới vẫn ổn, dù mọi thứ không còn như trước. Những ngày mà cô có thể rời giường, làm những công việc thường nhật, uống một tách trà, lặng lẽ nhìn biển mà không cảm thấy quá nặng nề. Nhưng cũng có những ngày, chỉ cần một cơn gió thổi qua, một tia nắng hắt lên sàn gỗ, hay một tiếng bước chân vọng lại trong sự...
Đọc tiếp

Chap 4 : Tiếng vọng từ nơi xa Có những ngày, Haryko cảm thấy thế giới vẫn ổn, dù mọi thứ không còn như trước. Những ngày mà cô có thể rời giường, làm những công việc thường nhật, uống một tách trà, lặng lẽ nhìn biển mà không cảm thấy quá nặng nề. Nhưng cũng có những ngày, chỉ cần một cơn gió thổi qua, một tia nắng hắt lên sàn gỗ, hay một tiếng bước chân vọng lại trong sự yên tĩnh của căn nhà, lòng cô lại cuộn lên một cơn sóng không thể gọi tên. Cô biết mình không thực sự ổn. Từ lúc trở về đây, cô vẫn giữ nguyên nhịp sống cũ. Mỗi sáng thức dậy, cô mở cửa sổ để gió biển tràn vào. Cô quét dọn từng ngóc ngách trong căn nhà, lau chùi những món đồ cũ của bố, nhưng lại không dám động vào những thứ có thể khơi lại ký ức. Cô đọc những cuốn sách còn sót lại trên giá, dù không thực sự tập trung vào từng trang giấy. Cô bước dọc theo bờ biển vào mỗi buổi chiều, để cát ấm dưới chân và sóng nước chạm vào da thịt. Mọi thứ trông có vẻ bình thường. Nhưng cô biết rõ, đằng sau lớp vỏ ấy, có những thứ không thể chạm vào mà không khiến cô đau đớn. Chiều hôm ấy, khi đang sắp xếp lại tủ sách, Haryko vô tình tìm thấy một quyển sổ bọc da cũ. Cô nhận ra nó ngay từ lần đầu tiên chạm vào—đây là sổ tay của bố. Cô mở nó ra, những trang giấy đã ngả vàng, những dòng chữ ngay ngắn, đều đặn, mang theo hơi thở của một thời đã xa. "Haryko rất thích vẽ biển. Nó nói rằng sóng giống như những dải lụa bạc và muốn một ngày nào đó sẽ vẽ lại tất cả. Tôi nghĩ bức tranh ấy sẽ rất đẹp." Haryko dừng lại. Cô không nhớ lần cuối mình cầm bút vẽ là khi nào. Cô tiếp tục lật giở. Những trang giấy vẫn còn lưu giữ những khoảnh khắc rất nhỏ mà cô chưa từng nghĩ rằng bố lại nhớ đến. "Hôm nay con bé hỏi tôi rằng, nếu mất đi một ai đó, thì người ta sẽ cảm thấy thế nào. Tôi đã không biết phải trả lời sao. Bởi vì khi ấy, tôi chưa từng mất ai cả." Bố đã từng viết những dòng này từ khi nào? Hơi thở của cô trở nên khó khăn hơn. Đôi tay run run khép lại quyển sổ, như thể nếu đọc thêm nữa, cô sẽ lạc vào một vùng ký ức không có lối ra. Cô nhớ đến những ngày thơ bé, khi cô ngồi trên bãi cát cùng bố, nhìn những cánh chim lượn trên nền trời cam sẫm. Khi ấy, biển không phải là nơi khiến cô thấy cô đơn như bây giờ. Khi ấy, cô chưa hiểu mất mát là gì. Có một lần, cô hỏi bố: "Bố ơi, nếu một ngày nào đó con không còn ở đây, bố có nhớ con không?" Bố bật cười, xoa đầu cô, đáp lại bằng một giọng chắc nịch: "Sao con lại hỏi vậy? Dù con có đi đâu, bố vẫn sẽ nhớ con mà." Lúc đó, cô chỉ cười, không suy nghĩ quá nhiều về câu trả lời. Nhưng bây giờ, cô mới nhận ra, nhớ một người không đồng nghĩa với việc có thể gặp lại họ. Nước mắt rơi xuống trang giấy cũ. Cô vội lau đi, như thể sợ mình sẽ làm mờ đi những nét chữ của bố. Cô đứng dậy, bước ra ngoài hiên nhà. Bầu trời đã sẫm màu, những vì sao nhỏ xíu lấp lánh như thể đang thì thầm với nhau bằng ánh sáng mong manh. Gió biển thổi qua, mang theo mùi mặn của muối và chút hơi lạnh phảng phất. Haryko siết chặt tay, lắng nghe tiếng sóng vỗ vào bờ. Cô từng nghĩ rằng thời gian sẽ làm dịu đi tất cả, rằng nỗi đau sẽ như cát bị sóng biển cuốn đi, chỉ để lại những đường vân mờ nhạt trên bãi cát. Nhưng không. Thời gian chỉ khiến cô quen với sự vắng mặt của bố, chứ không làm mất đi sự trống trải trong lòng. Cô ngồi xuống bậc thềm, nhìn xa xăm vào bóng đêm phía trước. Một con mèo hoang lặng lẽ lướt qua sân, đôi mắt nó sáng lên trong màn đêm rồi biến mất vào khoảng tối. Cô chậm rãi nhắm mắt. Tiếng sóng vẫn vỗ, đều đặn như nhịp tim của một thực thể khổng lồ nào đó, không hề bị ảnh hưởng bởi những mất mát nhỏ bé của con người. Bên trong căn nhà, chiếc đồng hồ cũ vẫn tích tắc từng nhịp một, như thể đếm từng khoảnh khắc cô đang sống. Haryko không mong đợi một điều kỳ diệu nào đó sẽ xảy ra. Cô chỉ mong rằng, một ngày nào đó, sự trống trải trong lòng sẽ nhẹ bớt đi. Dù chỉ một chút thôi cũng được.

0
12 tháng 2

Trong cuộc sống, lời biết ơn luôn là một giá trị đạo đức đẹp, thể hiện sự trân trọng và tình cảm chân thành giữa con người với con người. Từ xưa đến nay, dù xã hội có nhiều thay đổi, lời biết ơn vẫn giữ vai trò quan trọng trong việc gắn kết các mối quan hệ và nuôi dưỡng nhân cách.

Ngày xưa, lời biết ơn thường được thể hiện qua hành động và cách sống. Ông cha ta đề cao đạo lí “uống nước nhớ nguồn”, “ăn quả nhớ kẻ trồng cây”, coi trọng sự hiếu thảo với cha mẹ, lòng kính trọng với thầy cô và sự biết ơn đối với những người đã giúp đỡ mình. Lời biết ơn không chỉ nói bằng lời mà còn được thể hiện qua thái độ lễ phép, qua những việc làm cụ thể như chăm sóc, phụng dưỡng và sống sao cho xứng đáng với công lao của người khác.

Ngày nay, trong xã hội hiện đại, con người có nhiều cách thể hiện lòng biết ơn hơn, từ những lời cảm ơn giản dị hằng ngày đến các hoạt động tri ân, đền ơn đáp nghĩa. Tuy nhiên, giữa nhịp sống hối hả, đôi khi người ta quên mất việc nói lời cảm ơn hay bày tỏ sự trân trọng với những điều mình nhận được. Điều đó khiến các mối quan hệ trở nên xa cách và thiếu sự sẻ chia.

Dù ở thời đại nào, lời biết ơn vẫn là biểu hiện của một tâm hồn đẹp. Biết nói lời cảm ơn, biết trân trọng công lao của người khác chính là cách để mỗi người hoàn thiện bản thân và góp phần xây dựng một xã hội nhân ái, nghĩa tình hơn.

4 tháng 2 2025

Trong cuộc sống đầy rẫy những bộn bề và lo toan, có bao giờ bạn tự hỏi, điều gì thực sự mang lại hạnh phúc đích thực cho mình? Với tôi, câu trả lời vô cùng giản dị, đó chính là khi được sống bên những người thân yêu.

Gia đình luôn là nơi ta thuộc về, là nơi tình yêu thương được vun đắp và nuôi dưỡng từng ngày. Hạnh phúc không phải là những điều gì quá lớn lao, xa xôi, mà đôi khi nó chỉ gói gọn trong những khoảnh khắc bình dị, đời thường. Đó là bữa cơm tối ấm cúng cả nhà cùng quây quần bên nhau, là những câu chuyện rôm rả sau một ngày làm việc mệt mỏi, là cái ôm ấm áp của mẹ, là nụ cười hiền từ của cha, là những trò đùa nghịch ngợm của anh chị em.

Khi được sống bên gia đình, ta cảm thấy an toàn và được chở che. Dù ngoài kia sóng gió bão bùng, thì khi trở về nhà, ta vẫn luôn có một nơi để thuộc về, một nơi để trút hết những muộn phiền lo âu. Gia đình là nơi ta tìm thấy sự đồng cảm, sẻ chia, là nơi ta được là chính mình, không cần phải gồng mình lên để giả tạo hay đóng kịch.

Hạnh phúc gia đình không chỉ là những khoảnh khắc vui vẻ, mà còn là những lúc ta cùng nhau vượt qua khó khăn, hoạn nạn. Những lúc ấy, tình cảm gia đình càng thêm bền chặt, keo sơn. Chính những thử thách đã giúp ta nhận ra giá trị đích thực của gia đình, đó là nơi ta luôn có những người sẵn sàng ở bên cạnh, ủng hộ và giúp đỡ ta vô điều kiện

Tôi tin rằng, hạnh phúc lớn nhất của mỗi người chính là khi được sống trong tình yêu thương của gia đình. Hãy trân trọng những khoảnh khắc bên người thân yêu, hãy dành thời gian cho họ, hãy trao cho họ những lời yêu thương chân thành nhất. Bởi lẽ, gia đình chính là nguồn cội của hạnh phúc, là điểm tựa vững chắc cho ta trên suốt chặng đường đời.

4 tháng 2 2025

tk ạ

4 tháng 2 2025

sau khi đọc xong văn bản "Bạn thân của tôi", em có rất nhiều suy nghĩ và cảm xúc lẫn lộn. Em xin chia sẻ một vài điều như sau:

Xúc động: Em cảm thấy rất xúc động trước tình bạn đẹp và chân thành của hai nhân vật trong truyện. Cách họ quan tâm, giúp đỡ và chia sẻ mọi khoảnh khắc vui buồn cùng nhau khiến em cảm thấy ngưỡng mộ và trân trọng.

Ấm áp: Tình bạn của họ mang đến cho em cảm giác ấm áp và tin tưởng. Em cảm thấy như mình cũng có một người bạn thân luôn ở bên cạnh, sẵn sàng lắng nghe và thấu hiểu mình.

Nhẹ nhàng: Văn bản này mang đến cho em cảm giác nhẹ nhàng và thư thái. Đọc truyện về những người bạn tốt giúp em cảm thấy yêu đời và lạc quan hơn.

4 tháng 2 2025

Suy nghĩ Giá trị của tình bạn: Văn bản "Bạn thân của tôi" giúp em nhận ra giá trị to lớn của tình bạn. Một người bạn tốt có thể là nguồn động viên, là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho ta trong cuộc sống. Cách vun đắp tình bạn: Câu chuyện trong văn bản cho em thấy rằng, để có một tình bạn đẹp, chúng ta cần phải chân thành, quan tâm và tôn trọng lẫn nhau. Tình bạn trong sáng: Em tin rằng, tình bạn chân chính sẽ không vụ lợi hay toan tính. Đó là sự kết nối dựa trên sự đồng điệu về tâm hồn và những giá trị tốt đẹp.

Chap 2 :Những ngày sau đám tang, Haryko sống trong một cơn mê kéo dài. Cô không nhớ mình đã ăn gì, đã ngủ hay chưa. Mọi thứ đều nhòe nhoẹt, như một lớp sương phủ kín tâm trí. Căn nhà trở nên trống trải hơn bao giờ hết. Không còn tiếng bước chân của bố mỗi sáng, không còn tiếng cười khẽ mỗi khi ông đọc một câu chuyện thú vị. Chỉ có sự im lặng kéo dài, dai dẳng như một bản nhạc...
Đọc tiếp

Chap 2 :Những ngày sau đám tang, Haryko sống trong một cơn mê kéo dài. Cô không nhớ mình đã ăn gì, đã ngủ hay chưa. Mọi thứ đều nhòe nhoẹt, như một lớp sương phủ kín tâm trí. Căn nhà trở nên trống trải hơn bao giờ hết. Không còn tiếng bước chân của bố mỗi sáng, không còn tiếng cười khẽ mỗi khi ông đọc một câu chuyện thú vị. Chỉ có sự im lặng kéo dài, dai dẳng như một bản nhạc không hồi kết. Haryko bắt đầu thu dọn đồ đạc của bố. Những chiếc áo sơ mi cũ, những cuốn sổ ghi chép với nét chữ ngay ngắn. Mỗi món đồ đều mang theo một phần ký ức, và mỗi lần chạm vào, cô như thấy ông vẫn còn ở đây. Nhưng rồi thực tại lại quật ngã cô – ông đã đi thật rồi, và chẳng có gì có thể thay đổi được điều đó. Đêm xuống, cô lại mơ. Trong giấc mơ, bố đứng trên bãi biển, sóng vỗ nhẹ quanh chân. Ông không nói gì, chỉ nhìn cô với ánh mắt hiền từ. Cô muốn chạy đến, muốn chạm vào ông, nhưng mỗi lần cô tiến tới, ông lại càng lùi xa hơn, cho đến khi bóng dáng ấy tan vào chân trời. Haryko giật mình tỉnh dậy, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo. Cô ngồi dậy, nhìn ra cửa sổ. Ánh triêu dương đã rọi xuống nhân gian, nhưng lòng cô vẫn chìm trong bóng đêm không lối thoát.

0