Chap 1: Tin Báo Tang Trời quang đãng mà sao lạnh lẽo. Một ngày như bao ngày, Haryko cuộn mình trong bóng tối của căn phòng chật hẹp. Bàn tay khô lách cách với viên thuốc, ánh nhìn vô hồn và chẳng còn sức sống. Cô đã quên mất lâu rồi, cảm giác ối ải khi thức dậy mỗi buổi sáng. Tiếng điện thoại reo lên, xé rách sự yên lặng. Bên kia đầu dây, một giọng nữ xa lạ lộc cộc thông báo: "Bác đi rồi, Haryko à." Bầu không như đổ sụp trên đầu. Cô đánh rơi điện thoại, đôi mắt rỗng thất thần. Tất cả tựa như một cơn ác mộng vắt kiệt, nhưng dù nhói lòng hay rách rứa cãi giếng, điều đó vẫn chỉ là chân lý tàn nhẫn nhất. Những ký ức cũ ùa về, loang lổ trên nền trời xám xịt. Cô nhớ dáng người gầy gò của bố, chiếc áo sơ mi cũ bạc màu và những lần ông nhìn xa xăm ra ngoài ô cửa. Khi ấy, Haryko chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ mất ông theo cách này. Trời chiều nhợt nhạt như bức tranh Monet sắp nhòe trong cơn mưa bất chợt. Bên ngoài cửa sổ, một chiếc lá rơi, không một âm thanh, như chính khoảnh khắc Haryko nhận ra mình mất đi chỗ dựa cuối cùng. Tiếng kim giây lặng lẽ trôi. Mọi thứ trong căn phòng bỗng chốc trở nên trống rỗng đến đáng sợ. Cô bước ra ngoài, cảm nhận hơi lạnh len lỏi qua từng kẽ tay. Hàng cây bên đường trơ trọi, trút bỏ hết lá như chính lòng Haryko bây giờ. Không gian chìm vào một thứ tĩnh lặng khắc nghiệt. Đôi chân Haryko vô thức bước đến góc phòng, nơi có chiếc hộp gỗ cũ kỹ. Đó là nơi Haryko cất giữ những kỷ vật của bố – một tấm ảnh chụp chung, chiếc đồng hồ đeo tay đã ngừng chạy và vài bức thư ông từng viết nhưng chưa bao giờ gửi. Cô mở tấm ảnh, ngón tay lướt nhẹ qua gương mặt của ông. Nụ cười hiền từ ấy, giờ đây chỉ còn là hồi ức nhạt nhoà trong những ngày tháng mất mát. Bố đã đi thật rồi. Ý nghĩ ấy quấn lấy Haryko như một lớp sương mù dày đặc, che phủ toàn bộ lý trí. Cô muốn khóc, nhưng không thể. Giọt nước mắt như bị kìm nén ở đâu đó, không chịu rơi xuống. Bên ngoài trời đã bắt đầu nhá nhem tối. Haryko vẫn ngồi yên trên sàn, mắt hướng ra khung cửa sổ. Cô nhớ về những ngày bé, khi bố vẫn còn ở bên. Những buổi chiều hai bố con đi dạo trên con đường nhỏ, ông hay kể chuyện về tuổi trẻ của mình – những ngày rong ruổi cùng gió biển, những tháng ngày xa nhà để tìm kiếm một cuộc sống tốt đẹp hơn. Nhưng ông chưa từng kể về những khó khăn mà ông đã trải qua, chỉ luôn giữ một nụ cười bình thản. Ký ức là những cơn sóng trầm lặng, không gào thét nhưng vẫn đủ sức đánh chìm tất cả. Bố là một người ít nói, nhưng trong đôi mắt sâu thẳm kia là cả một trời thương yêu mà ông chẳng bao giờ cất thành lời. Tiếng đồng hồ điểm từng nhịp. Thời gian cứ thế trôi đi, để lại một khoảng không vô tận. Haryko siết chặt bàn tay, cảm giác lạnh lẽo len vào từng thớ thịt. Cô tự hỏi liệu mình có thể tiếp tục sống mà không có ông bên cạnh hay không. Ngôi nhà trống vắng, những bữa cơm không còn ai ngồi đối diện, những buổi tối dài đằng đẵng trong Haryko đơn. Cô nhìn về phía chiếc tủ sách. Trên đó vẫn còn những quyển sách bố để lại – những tác phẩm cũ kỹ mà ông từng yêu thích. Cô bước đến, lấy một quyển sách xuống, lật giở từng trang giấy đã ngả màu thời gian. Hàng chữ in đều đặn, những câu văn mà bố đã từng đọc, từng thảo luận với Haryko vào những ngày trời se lạnh. Nhưng giờ đây, chỉ còn lại mình Haryko đọc trong căn phòng trống trải này. Haryko khẽ thở dài, đặt quyển sách xuống bàn. Hemingway từng viết: "Chúng ta trở nên mạnh mẽ hơn ở những nơi bị tổn thương." Nhưng Haryko không biết mình có thể mạnh mẽ như thế không. Cô đứng dậy, bước về phía giường, cuộn mình trong chăn. Mọi thứ dường như quá sức chịu đựng. Cô nhắm mắt lại, mong rằng khi mở mắt ra, tất cả chỉ là một giấc mơ. Nhưng Haryko biết rõ, điều đó sẽ không bao giờ thành hiện thực. Căn phòng nhỏ chìm vào tĩnh lặng. Chỉ có tiếng thở nhè nhẹ của Haryko, và một nỗi buồn mênh mang không cách nào lấp đầy. Gió thổi qua ô cửa, mang theo chút hơi ấm của ngày cũ. Haryko nhắm mắt lại, mặc cho bóng tối vây quanh. Nhưng dù có trốn vào đâu, Haryko vẫn cảm thấy một khoảng trống vô tận đang dần nuốt chửng lấy mình. Ở một nơi nào đó xa xôi, sóng vẫn thì thầm gọi tên ai trong gió biển hoang hoải.
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Gửi tôi - của năm 2050, Bạn khỏe không? Bây giờ còn giữ nụ cười vô tư như tôi không? Cuộc sống của bạn như những điều ước mơ hôm nay, tôi ngồi viết lá thư này giữa một thế giới thay đổi đầy đủ. 2025 – tôi là một thiếu niên với trái tim tràn hy vọng. Tôi mơ về một thế giới không còn ô nhiễm, nơi con người yêu thương nhau hơn, nơi chiến tranh chỉ còn là bài học trong sách lịch sử. Nhưng 2050 có Bạn còn nhớ bầu trời xanh tuổi thơ? Những buổi chiều chạy theo cánh diều trên cánh đồng vỏ gió? Bạn có còn giữ niềm tin vào con người, vào lòng tốt, vào những điều tử tế không? Hay bạn đã bị cuốn vào guồng quay cuộc sống, bỏ quên nhữ Tôi hy vọng bạn vẫn hiển thị với lý tưởng của mình. Bạn đã từng muốn trở thành một người có ích cho xã hội, làm điều gì đó để trái đất tốt hơn. Đừng quên những lời h Nếu cuộc đời có lúc bạn thư giãn, hãy đọc lại lá thư này. Xin hãy nhớ rằng, 25 năm trước, có một tôi đầy nhiệt huyết đã tin tưởng v Thứ Hai Tôi – của năm 2025. mẫu này tôi tự làm đó!! hì hì
Gửi những người con của Biển, Tôi là Biển. Tôi không chỉ là Thái Bình Dương, Đại Tây Dương, Ấn Độ Dương, Bắc Băng Dương hay Nam Đại Dương. Tôi là tất cả những điều đó, và hơn thế nữa. Tôi là ngôi nhà chung của muôn loài sinh vật biển, từ những sinh vật phù du bé nhỏ đến những con cá voi khổng lồ. Tôi đã chứng kiến sự sống nảy nở và phát triển trên hành tinh này từ thuở sơ khai. Tôi cung cấp thức ăn, nước uống, điều hòa khí hậu và là nguồn cảm hứng bất tận cho nghệ thuật và văn hóa nhân loại. Nhưng hỡi ôi, tôi đang dần chết đi! Những con tàu chở đầy dầu tràn, những nhà máy xả thải hóa chất độc hại, những bãi biển ngập tràn rác thải nhựa... Tất cả đang biến tôi thành một "bãi rác" khổng lồ. Biến đổi khí hậu khiến nước biển nóng lên, băng tan chảy, mực nước biển dâng cao, nhấn chìm các hòn đảo và đe dọa cuộc sống của hàng triệu người dân ven biển. Ô nhiễm tiếng ồn từ các hoạt động giao thông, khai thác dầu khí làm ảnh hưởng đến khả năng định hướng và giao tiếp của các loài sinh vật biển. Tôi đau đớn khi nhìn thấy những rặng san hô tuyệt đẹp bị tẩy trắng, những loài cá voi, rùa biển mắc kẹt trong lưới đánh cá, những chú chim biển chết vì ăn phải nhựa... Tôi kêu gọi các bạn, những người con của Biển, hãy cùng nhau hành động để cứu lấy ngôi nhà chung của chúng ta!
tk ạ
Văn bản "Thuế máu" của Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh là một tác phẩm tố cáo đanh thép chế độ thực dân Pháp và những chính sách áp bức, bóc lột của chúng đối với người dân thuộc địa. Qua văn bản này, chúng ta có thể học tập được nhiều điều từ tấm gương Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh, đặc biệt là: 1. Tinh thần yêu nước nồng nàn và lòng căm phẫn giặc cao độ: Ngòi bút của Nguyễn Ái Quốc tràn đầy lòng yêu nước, thương dân sâu sắc. Người đã phơi bày bộ mặt thật của chế độ thực dân, lột trần những hành động tàn bạo, bất nhân của chúng đối với người dân thuộc địa. Tác phẩm thể hiện rõ lòng căm phẫn giặc cao độ của tác giả trước những đau khổ, mất mát mà người dân phải gánh chịu dưới ách thống trị của thực dân. 2. Ý chí đấu tranh kiên cường và lòng dũng cảm phi thường: Dù sống và hoạt động trong hoàn cảnh vô cùng khó khăn, nguy hiểm, Nguyễn Ái Quốc vẫn không hề nao núng. Người luôn giữ vững ý chí đấu tranh kiên cường, không khoan nhượng trước kẻ thù. Tác phẩm "Thuế máu" là minh chứng cho lòng dũng cảm phi thường của Nguyễn Ái Quốc. Người đã không ngại nguy hiểm, đứng lên vạch trần sự thật, thức tỉnh đồng bào và kêu gọi mọi người cùng tham gia vào cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc. 3. Tinh thần tự học, sáng tạo và tầm nhìn xa trông rộng: Nguyễn Ái Quốc là tấm gương sáng về tinh thần tự học, tự nghiên cứu. Người đã không ngừng học hỏi, trau dồi kiến thức để nâng cao trình độ lý luận, phục vụ cho sự nghiệp cách mạng. Tác phẩm "Thuế máu" thể hiện rõ tầm nhìn xa trông rộng của Nguyễn Ái Quốc. Người đã sớm nhận ra bản chất của chủ nghĩa đế quốc, dự đoán đúng hướng đi của cách mạng Việt Nam và thế giới. 4. Phong cách viết văn sắc sảo, độc đáo và đầy sức thuyết phục: Văn phong của Nguyễn Ái Quốc rất sắc sảo, độc đáo, giàu hình ảnh và sức biểu cảm. Người đã sử dụng ngôn ngữ giản dị, dễ hiểu để truyền tải những nội dung sâu sắc, ý nghĩa. Tác phẩm "Thuế máu" có sức thuyết phục mạnh mẽ, lay động trái tim của hàng triệu người đọc, khơi dậy lòng yêu nước và ý chí đấu tranh của họ. 5. Tấm lòng nhân ái bao la và tinh thần quốc tế cao cả: Nguyễn Ái Quốc là người có tấm lòng nhân ái bao la, luôn quan tâm đến số phận của những người nghèo khổ, bị áp bức trên khắp thế giới. Tác phẩm "Thuế máu" thể hiện tinh thần quốc tế cao cả của Nguyễn Ái Quốc. Người đã kêu gọi các dân tộc bị áp bức trên thế giới đoàn kết lại, cùng nhau đấu tranh chống chủ nghĩa đế quốc, thực dân. Tóm lại, văn bản "Thuế máu" là một tác phẩm có giá trị lịch sử, văn hóa to lớn. Qua tác phẩm này, chúng ta có thể học tập được rất nhiều điều từ tấm gương Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh, đặc biệt là tinh thần yêu nước nồng nàn, ý chí đấu tranh kiên cường, tinh thần tự học, sáng tạo, tầm nhìn xa trông rộng, phong cách viết văn sắc sảo, độc đáo và tấm lòng nhân ái bao la.
Qua câu chuyện cây xương rồng và cúc biển, em rút ra bài học rằng mỗi người đều có giá trị riêng và vẻ đẹp riêng, không nên tự ti hay so sánh mình với người khác. Điều quan trọng là biết sống đúng với khả năng của mình, thích nghi với hoàn cảnh và luôn cố gắng vươn lên. Đồng thời, ta cũng cần biết trân trọng sự khác biệt và tôn trọng giá trị của mọi người xung quanh.
Một hôm, thấy chị Cốc đang kiếm mồi, Dế Mèn cất giọng đọc một câu thơ cạnh khoé rồi chui tọt vào hang. Chị Cốc tức sôi máu, bèn đi tìm kẻ trêu mình. Không thấy Mèn đâu, nhưng chị Cốc thấy Choắt đang loay hoay trước cửa hang. Chị Cốc liền trút cơn giận lên đầu Choắt và sau đó Dế Choắt chết oan......
Trong truyện Bố của gà con, các loài vật được miêu tả với những đặc điểm quen thuộc như gà con nhỏ bé, yếu ớt, cần được che chở, gà trống khỏe mạnh, có bộ lông sặc sỡ và tiếng gáy vang, các loài vật khác trong truyện cũng mang những nét đặc trưng riêng về hình dáng và tập tính, qua đó tạo nên thế giới sinh động, gần gũi với trẻ em. Bên cạnh đặc điểm loài vật, các nhân vật còn được khắc họa với những nét tính cách như con người, gà con ngây thơ, khao khát có bố và luôn mong được yêu thương, gà trống thể hiện sự dũng cảm, trách nhiệm và tình cảm ấm áp khi nhận làm bố của gà con, các nhân vật khác có thể thể hiện sự thờ ơ hoặc quan tâm tùy tình huống, qua đó truyện gửi gắm thông điệp về tình cảm gia đình, sự sẻ chia và trách nhiệm yêu thương trong cuộc sống.
Đó là sự việc một bạn học cùng lớp đã nhặt được một khoản tiền trên đường. Ngay lập tức bạn đó đã đem số tiền đó ra đồn công an tìm chủ nhân thất lạc. Tuy số tiền không quá lớn nhưng hành động của bạn học đã vô cùng trung thực. Bạn được nhà trường cùng thầy cô giáo biểu dương vào ngày thứ hai đầu tuần sau đó. Em rất ngưỡng mộ bạn. Bạn là một tấm gương tốt để em và tất cả các bạn noi theo.
Sự việc ấn tượng nhất trong học tập của em là khi thuyết trình dự án khoa học về năng lượng tái tạo trước hội đồng giám khảo. Lúc đó, em rất hồi hộp, tim đập thình thịch. Tuy nhiên, sự chuẩn bị kỹ lưỡng đã giúp em tự tin trình bày ý tưởng một cách mạch lạc, thuyết phục. Giám khảo đã dành nhiều lời khen ngợi cho sự sáng tạo và nỗ lực của nhóm em. Niềm vui và tự hào khi nhận được giải nhất vẫn còn in đậm trong tâm trí em đến bây giờ.
Dưới đây là các thành ngữ trong từng câu và giải nghĩa của chúng: a. "Ba chân bốn cẳng" Giải nghĩa: Thành ngữ này chỉ hành động chạy rất nhanh, hối hả, vội vàng. Trong câu: Nhân vật diễn tả sự vội vã, chạy nhanh đến trường dù bị nhiều thứ cám dỗ. b. "Chuyển núi dời sông" Giải nghĩa: Thành ngữ này mang nghĩa làm những việc to lớn, phi thường, vượt quá sức người. Thường dùng để chỉ ý chí, nghị lực mạnh mẽ, không ngại khó khăn. Trong câu: Nhân vật cảm thấy mình mạnh mẽ đến mức có thể làm những việc khó khăn nhất.
Ba chân bốn cẳng:Vội vã, cuống lên
Chuyển núi dời sông:Làm những việc lớn lao, phi thường
hơi dài xíu
Từ xưa, cô Mắt, cậu Chân, cậu Tay, bác Tai và lão Miệng vẫn sống hòa thuận với nhau. Một ngày nọ, cô Mắt than thở với cậu Chân, cậu Tay rằng:
- Bác Tai, hai anh và tôi đều làm việc vất vả, chỉ có lão Miệng chỉ ăn không ngồi rồi. Tôi tính, chúng ta không làm việc nữa, xem lão Miệng có sống được không.
Cậu Chân, cậu Tay thấy phải, liền nói:
- Đúng đấy! Vậy chúng ta hãy đến nói cho lão Miệng rằng lão hãy tự lo lấy thân.
Thế rồi, Cô Mắt, cậu Chân, cậu Tay cùng kéo đến lão Miệng. Ngang qua nhà bác Tai, họ thấy bác ngồi im lặng như nghe ngóng điều gì. Cả ba cùng chạy vào và nói:
- Bác Tai ơi, chúng cháu đang định đến nhà lão Miệng. Lão cần phải biết từ nay chúng cháu sẽ không làm cho lão ăn nữa. Lâu nay, chúng cháu và bác đã vất vả rồi. Bác có đi cùng không ạ?
Bác Tai tán thành ngay:
- Phải, phải… Bác sẽ đi cùng các cháu!
Thế rồi, họ cùng đi đến nhà lão Miệng. Đến nơi, họ chẳng thèm chào hỏi, mà nói thẳng với lão:
- Chúng tôi đến đây không phải để chào hỏi, mà để thông báo với ông rằng: Kể từ nay, chúng tôi sẽ không làm việc nuôi ông nữa. Chúng tôi đã vất vả quá nhiều rồi.
Nghe vậy, lão Miệng ngạc nhiên lắm. Lão lựa lời nói cho họ bớt giận, và bàn bạc lại:
- Xưa này, chúng ta vẫn sống hòa thuận, vui vẻ. Sao nay mọi người lại có suy nghĩ như vậy? Nếu có điều gì không hài lòng, mọi người hãy nói ra để chúng ta cùng bàn bạc.
Nhưng cả bốn đều lắc đầu, cùng nói:
- Không cần bàn bạc gì cả. Chúng tôi đã quyết định như vậy rồi. Kể từ này, ông hãy tự lo lấy thân.
Thế rồi, họ kéo nhau ra về. Từ đó, bác Tai, cô Mắt, cậu Chân, cậu Tay không làm gì nữa. Ngày này qua ngày khác, họ bắt đầu cảm thấy mệt mỏi, rã rời. Cậu Chân, cậu Tay không muốn chạy nhảy như trước, cô Mắt thì ngày cũng như đêm lúc nào cũng lờ đờ, hai mí mặt nặng trĩu. Bác Tai lúc nào cũng thấy ù ù. Đến ngày thứ bảy, họ không thể chịu được nữa, đành họp nhau lại để bàn. Bác Tai cố nói với cô Mắt, cậu Chân, cậu Tay:
- Các cháu, chúng ta đã sai lầm rồi. Chúng ta nếu không làm cho lão Miệng có cái ăn thì chúng ta sẽ bị tê liệt cả. Lão Miệng không làm đi làm, nhưng lão có công việc là nhai. Trước kia sống với nhau thân thiết như thế, nay tự dưng chúng ta gây nên chuyện. Lão Miệng phải ăn thì chúng ta mới khỏe được.
Cô Mắt, cậu Chân, cậu Tay nghe lấy làm phải, liền cố gượng dậy đi theo bác Tai đến nhà lão Miệng. Đến nơi, họ thấy lão Miệng cũng nhợt nhạt cả hai môi, hai hàm khô như rang, không buồn nhếch mép. Bác Tai, cô Mắt vực lão Miệng dậy. Còn cậu Chân, cậu Tay vội vã đi tìm thức ăn. Lão Miệng ăn xong, dần dần tỉnh lại. Còn những người khác cũng thấy khỏe mạnh hơn. Từ đó, lão Miệng, bác Tai, cô Mắt, cậu Chân, cậu Tay lại sống thân thiết như trước, không còn tị nạnh nhau.
Chương 1: Ánh sáng tắt dần “Liệu có ánh sáng nào không tắt trước khi chết? Hay tất cả chỉ là những lời dối trá để mình tin rằng chúng ta vẫn còn sống?” Mỹ An tự hỏi mình, mắt không rời khỏi bóng tối bên ngoài cửa sổ. Ánh sáng của mặt trời đã lụi tắt từ lâu, để lại một không gian lạnh lẽo như đang nuốt chửng từng phần cơ thể cô. Lặng lẽ, im lìm. Mỗi đêm, cô lại đối diện với bóng tối này, nơi không có hy vọng, không có lý do nào để tiếp tục đấu tranh. Cô mím chặt môi, đôi mắt mờ đục như muốn dập tắt mọi ý nghĩ. Tại sao phải sống trong khi mọi thứ xung quanh cô đã chết? Mẹ đi rồi, không còn ai gọi tên cô nữa. Không còn ai cần cô nữa. Một phần cơ thể cô, một phần linh hồn cô đã bị xé toạc ra. Giờ đây, cô chỉ là cái vỏ trống rỗng, lê bước vô định qua những ngày tháng lạnh giá, chỉ chờ đợi cái kết không thể tránh khỏi. “Mẹ… liệu mẹ còn yêu con không? Con… có còn xứng đáng để mẹ yêu không?” Mỹ An thở dài, nhưng trong hơi thở ấy không có sự khát khao. Cô đã quá mệt mỏi rồi. Câu hỏi ấy không cần lời đáp. Cô biết, trong một thế giới không còn ánh sáng, tình yêu cũng chỉ là một trò chơi vô nghĩa. Cô nhìn vào đôi tay mình, như nhìn vào những mảnh vỡ của chính mình. Những ngón tay lạnh giá, xám xịt, không còn cảm giác. Mỗi vết sẹo, mỗi vết thương, mỗi lần cô tự cắt đứt sự sống của mình như thể một lời khẳng định rằng, cô đang tìm cách chạm đến cái kết mà mình không thể tránh. Cái đau này không phải là cái đau để tìm sự giải thoát. Đó chỉ là cái đau để xác nhận rằng, cô còn tồn tại. “Mỗi vết sẹo là một lời nhắc nhở rằng tôi đã cảm thấy. Nhưng bây giờ, tôi không còn muốn cảm thấy nữa.” Cô đứng dậy, bước đi chầm chậm trong căn phòng vắng lặng. Đôi chân nặng nề, như mang theo hàng tấn nỗi buồn, nỗi tuyệt vọng chưa bao giờ rời bỏ cô. Cô bước qua những kỷ niệm, qua những tháng ngày đã chết, qua những hình ảnh không còn sống trong trí nhớ của cô nữa. Mọi thứ xung quanh như đã trở thành những đám mây đen, không một tia sáng nào có thể xuyên qua. “Mẹ ơi… nếu con chết đi, có ai nhớ đến con không?” Mỹ An thở dài, giọng khản đặc. Nhưng không một giọt nước mắt rơi. Cô đã khóc quá nhiều. Cảm giác của sự mất mát đã quá quen thuộc. Cô không biết liệu có ai đau đớn khi cô biến mất, liệu có ai cảm thấy sự trống vắng khi cô không còn tồn tại. Nhưng nếu có, liệu họ có thực sự hiểu được nỗi đau mà cô đã chịu đựng? Tay cô chạm nhẹ lên cổ tay, nơi những vết sẹo sâu hoắm vẫn còn in dấu. Mỗi vết sẹo là một đoạn đường cô đã đi qua, là những đêm không ngủ, là những lần cô tự làm tổn thương chính mình trong sự tuyệt vọng. Cô đã cố gắng quên đi tất cả, nhưng làm sao có thể quên đi những gì đã khắc sâu vào cơ thể mình? Làm sao có thể quên đi những ngày tháng tăm tối, khi cô chỉ biết tự dằn vặt và tra tấn mình? “Cô có thể tìm một lối thoát nào không? Hay chỉ có thể tự hủy hoại mình mãi mãi?” Cô thầm hỏi, đôi môi khẽ mím lại. Bên ngoài, gió thổi mạnh, vờn quanh những cành cây khô cằn. Từng cơn gió lạnh buốt như cắt vào da thịt, nhưng trong lòng cô lại chỉ còn lại sự trống rỗng. “Tôi còn lại gì nữa khi đã không còn niềm tin?” Cô tự hỏi mình, từng bước di chuyển trong căn phòng rộng lớn như bước đi giữa một thế giới chết chóc. Những câu hỏi dần chìm vào không gian, không có ai trả lời. Mỹ An đứng đó, nhìn vào bóng tối, cảm giác như mình là một phần của nó. “Nếu tôi từ bỏ, liệu có ai cảm thấy mất mát không? Hay tôi chỉ là một đám bụi bay qua đời người khác?” Cô không thể trả lời. Không còn câu trả lời nào nữa. Tất cả chỉ là sự im lặng, và bóng tối không bao giờ buông tha. “Liệu tôi có còn đủ sức để yêu thương chính mình không?” Câu hỏi ấy vang lên trong đầu cô, nhưng không có câu trả lời. Cô không biết mình còn lại gì nữa ngoài sự tuyệt vọng mệt mỏi. Những vết sẹo, những đêm dài, những lần tự hại bản thân… tất cả đều là những dấu hiệu cho thấy cô đã không thể cứu mình. Nhưng liệu có một điều gì khác, ngoài cái đau này, mà cô có thể cảm nhận được? Cô đưa tay lên cổ tay, nơi những vết sẹo như nhắc nhở cô về những lần cố gắng tự cứu mình. Nhưng cô biết, những vết sẹo ấy chỉ là minh chứng cho sự thất bại. Và khi cô nhìn vào vết thương, cô không thấy một chút hy vọng nào nữa. “Tôi không còn gì để giữ lại nữa. Tôi không thể đi tiếp.” Bóng tối lại bao trùm lấy cô, không có một chút ánh sáng nào. Nhưng trong bóng tối đó, cô lại cảm thấy mình lạc lõng hơn bao giờ hết. Chỉ còn lại một câu hỏi không lời đáp: “Nếu tôi buông bỏ, liệu tôi có tìm được sự thanh thản không?” Và rồi, câu hỏi đó chìm vào không gian tĩnh lặng, như một đám mây đen lướt qua bầu trời vô hồn.
cũng lâu rồi chúng ta chưa trò chuyện chị nhỉ ?