B. KIỂM TRA VIẾT (4,0 điểm)
Viết bài văn tả cảnh quê hương.
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Câu 5 :
Ghi lại những câu văn về những điều mẹ của Xu-di đã nói khi nghe cô bé chia sẻ về câu chuyện giữa cô và Pam.
Câu 6 :
Nội dung chính của câu chuyện là gì?
Câu 8 :
Chỉ ra một câu ghép với các vế câu được nối bằng cặp quan hệ từ chỉ mối quan hệ tương phản trong đoạn văn. Đặt một câu ghép khác có chứa cặp quan hệ từ ấy.
Câu 9 :
Theo em, tình bạn có vai trò như thế nào trong cuộc sống của chúng ta?
Trong nhà em, có rất nhiều người đã gắn bó với em như ông bà , cô gì chú bác,...nhưng người em thíc nhất ở trong nhà là mẹ.
Mẹ em đã ngoài 40 tuổi. Mẹ có mái tóc có màu vàng đen óng mượt và được uốn cong như sóng biển. Mẹ có đôi mắt tròn như 2 viên bi to và long lanh. Mỗi khi nháy mắt thì đôi mắt mẹ lấp lánh như vì sao. Mẹ có khuôn mặt mẹ như trái xoan và là da da trắng. Mẹ có tính tình hiền lành,nhiều lúc thì dữ do áp lực công việc. Mẹ có vớc dáng cao 1 m 55 và mũm mĩm.
Mỗi khi sinh hoạt cùng gia đình hoặc nghủ ngơi thì mẹ em thường đọc truyện, xem phim cùng em, nấu ăn hoặc ngủ. Công việc mẹ em là rất mệt mỏi phải đi sớm nhưng về muộn nhiều lúc phải 11giờ 30 phút mới về. Mỗi khi em học bài thì mẹ thuoqfng ngồi kế bên em chỉ cho em các công thức tính toán
Dù mẹ đã già theo tuổi nhưng mẹ đã đem tới cho em một tuổi thơ đầy màu sắc . Em rất vui và tự hào vì đã được làm con của mẹ,em sẽ cố gắng học hành để có thể báo hiếu mẹ
Em thấy bến sông quê thật yên bình và đẹp biết bao. Những bông hoa bần tim tím nở xoè, từng cánh hoa rơi xuống rồi trôi theo dòng nước, tạo nên một cảnh sắc nhẹ nhàng, thơ mộng. Gió từ sông thổi về mang theo hương thơm của trái bần chín, làm lòng em cảm thấy thật dễ chịu và ấm áp, như được trở về với những ký ức tuổi thơ thật tươi đẹp.
*Phân tích cấu tạo câu:
+Chiều chiều là trạng ngữ
+gió từ phía sông là CN1
thổi về man mác là VN1
+những bông hoa bần tim tím là CN2
nở xòe là VN2
+từng cánh hoa là CN3
thi nhau rơi xuống rồi cuốn trôi theo dòng nước là VN3
* Câu trên là câu ghép
Trong bài đọc, nhân vật "tôi" thể hiện tình cảm yêu quý và gắn bó sâu sắc với quê hương, qua hình ảnh bến sông và những món ăn dân dã như trái bần và canh cá bống sao. Những kỷ niệm về quê hương và món ăn tuổi thơ luôn khiến "tôi" nhớ nhung mỗi khi đi xa.
Câu tục ngữ này nhắc nhở chúng ta về tầm quan trọng của con người và mối quan hệ giữa con người với nhau, vượt qua mọi giá trị vật chất.🥰🤫
Tình mẫu tử là một trong những giá trị tinh thần cao đẹp của con người, được coi là nền móng quan trọng giúp xây dựng mối quan hệ gia đình vững chắc. Mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái không chỉ đơn thuần là sự kết nối bằng máu mà còn là tấm gương cho sự hy sinh, tình yêu thương và sự hiểu biết lẫn nhau. Tình mẫu tử bắt nguồn từ tình yêu thương chân thành và vô điều kiện mà cha mẹ dành cho con cái. Cha mẹ luôn hy sinh, lo lắng và chăm sóc cho con cái với tình cảm chân thành và sâu sắc nhất. Họ dạy dỗ, hướng dẫn và định hình con người các thế hệ tương lai, giúp chúng phát triển toàn diện về cả về thể chất và tinh thần. Ngược lại, tình mẫu tử cũng phản ánh qua sự quan tâm, lắng nghe và tôn trọng của con cái dành cho cha mẹ. Sự biết ơn và lòng hiếu thảo là yếu tố quan trọng để duy trì và phát triển tình mẫu tử trong gia đình. Tình mẫu tử không chỉ là một cảm xúc mà còn là trách nhiệm mà cha mẹ và con cái cần phải thấu hiểu và thực hiện. Bằng sự quan tâm, chia sẻ và đồng cảm, tình mẫu tử sẽ giữ cho mỗi thành viên trong gia đình luôn ấm áp và hạnh phúc. Trên thế giới này, tình mẫu tử luôn được coi là tinh thần cao quý và vĩ đại nhất, là nguồn động viên mạnh mẽ giúp con người vượt qua khó khăn và thử thách trong cuộc sống. Hãy trân trọng và bảo vệ tình mẫu tử, vì đó là điều quý giá nhất mà ta có được từ gia đình.
a. Mở bài: Dẫn dắt, giới thiệu về giờ ra chơi trên sân trường em. VD. Trong quãng thời gian cắp sách đến trường, mỗi chúng ta đều có những kỉ niệm đáng nhớ. Còn với em, giờ ra chơi luôn là khoảng thời gian được mong đợi nhất. Bởi nó ắp đầy những kỉ niệm tuổi học trò. b. Thân bài - Miêu tả sân trường trước giờ ra chơi: Khung cảnh yên tĩnh, vắng lặng vì các bạn học sinh đang học tập ở trong lớp Những chú chim nhỏ ríu rít nhảy nhót trên cành cây Những làn gió nhẹ lướt qua tán lá Sân trường thật yên bình - Miêu tả sân trường giờ ra chơi: Sau tiếng trống, các bạn học sinh cùng nhau ùa ra sân trường, náo động khiến cho mấy chú chim nhỏ trốn đi đâu hết Các bạn xếp thành từng hàng, ngay ngắn để tập bài thể dục giữa giờ, giúp xua tan đi mệt mỏi Sau đó, các bạn chia thành từng nhóm nhỏ để bắt đầu các hoạt động giải trí yêu thích của mình Khắp sân trường, nơi nào cũng là những bạn học sinh với khuôn mặt tươi cười Có những bạn thích chơi đá bóng, đánh bóng rổ… thì tụ tập ở phần sân thể dục Các bạn chơi trò đá cầu, nhảy dây, đuổi bắt.. thì tập hợp ở khoảng sân rộng nhất Dưới các gốc cây, hàng ghế đá là nơi cho những bạn thích chơi các trò nhẹ nhàng như ô ăn quan, bắn bi… hay ngồi đọc sách, tâm sự Mỗi bạn một trò chơi, nhưng trông ai cũng vui vẻ vô cùng Trên sân, ánh nắng vẫn dịu dàng chiếu xuống mặt đất, chiếu lên từng giọt mồ hôi trên gò má của các bạn học sinh Những cơn gió cũng thổi đều đều, giúp các bạn xua đi nóng bức Những chú chú chim cũng bay về, đứng trên cành cây, tò mò quan sát tất cả Bỗng tiếng trống trường lại một lần nữa vang lên, các bạn học sinh dừng lại trong sự tiếc nuối, rửa tay chân sạch sẽ để trở lại lớp học c. Kết bài Suy nghĩ của em về vai trò, ý nghĩa của giờ ra chơi với người học sinh Tình cảm của em dành cho giờ ra chơi trên sân trường VD. Giờ ra chơi thật bổ ích. Nơi mái trường thân yêu ghi dấu bao kỉ niệm học trò của chúng em, em sẽ chẳng thể quên những giờ ra chơi, nó gắn kết thêm tình bạn của em và tiếp thêm năng lượng cho em để học tập hiệu quả hơn. TỰ LÀM THÀNH BÀI NHA
Trong những buổi giờ ra chơi của trẻ em, không gian sôi động và rộn rã với tiếng cười vang lên khắp nơi. Mỗi con đường, mỗi họa tiết trên sân trường đều trở thành bức tranh sinh động của sự hứng khởi và niềm vui của các em. Khu vực chơi bóng thường là điểm sáng thu hút sự chú ý của nhiều em nhỏ. Các đứa trẻ cùng nhau với chiếc bóng tròn nhảy tung tung, vừa chạy vừa hò reo, tạo nên một bức tranh màu sắc và năng động. Những cú sút, cú dứt điệu nhanh nhẹn tạo nên nhịp điệu sôi động cho ngày chơi. Góc xây dựng, nơi các em có thể tha hồ sáng tạo với các khối xếp hình, dụng cụ chơi cát, hay những chiếc xe tải, máy xúc. Âm thanh vang lên từ việc xây dựng, xếp hình kỳ công hoặc tiếng vọng lớn từ việc chuyển cát tạo ra không khí vui vẻ và hào hứng. Không gian sách, nơi trẻ em có thể ngồi yên đọc sách, vẽ tranh hoặc chia sẻ những câu chuyện vui cùng bạn bè. Tiếng cười rộn ràng, ánh mắt hứng khởi phản chiếu ở từng em nhỏ trên khuôn mặt đáng yêu của chúng. Cuối cùng, đường hoa mười giữa sân trường, nơi các em có thể tận hưởng ánh nắng và khám phá môi trường xung quanh trong niềm háo hức. Hình ảnh các em chạy nhảy, vui đùa dưới bóng cây mát rượi tạo nên một khung cảnh đáng yêu và tươi mới. Trên mỗi góc sân trường, trong mỗi khoảnh khắc giờ ra chơi, là những kỷ niệm đẹp đẽ và ý nghĩa của tuổi thơ với sự hồn nhiên, vô tư và hạnh phúc của những đứa trẻ.
Bài luận về tấm gương vượt khó Trong cuộc sống, không ít người đã gặp phải những khó khăn, thử thách tưởng chừng như không thể vượt qua. Thế nhưng, có những tấm gương sáng chói về sự kiên trì, nỗ lực không ngừng, vượt qua mọi trở ngại để đạt được thành công. Tấm gương vượt khó ấy không chỉ truyền cảm hứng mà còn là bài học quý báu cho chúng ta. Một trong những tấm gương vượt khó tiêu biểu có thể kể đến là thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký. Dù bị liệt cả hai tay từ nhỏ, ông không khuất phục trước số phận. Ông đã học viết bằng chân, không ngừng luyện tập để trở thành một nhà giáo ưu tú và nhà văn nổi tiếng. Sự kiên trì và quyết tâm của thầy Ký đã truyền cảm hứng cho biết bao thế hệ học sinh và người dân Việt Nam. Ngoài thầy Nguyễn Ngọc Ký, còn rất nhiều tấm gương khác trong xã hội. Ví dụ như những người khuyết tật đã vươn lên khẳng định bản thân trong nhiều lĩnh vực. Họ không chỉ tự mình vượt qua khó khăn, mà còn giúp đỡ, hỗ trợ những người cùng cảnh ngộ. Những tấm gương này chứng minh rằng, dù cuộc sống có khó khăn đến đâu, chỉ cần có niềm tin và sự nỗ lực, chúng ta sẽ vượt qua mọi thử thách. Tấm gương vượt khó không chỉ là những câu chuyện truyền cảm hứng mà còn là bài học về giá trị của sự kiên trì, lòng quyết tâm và ý chí mạnh mẽ. Những người đã vượt qua khó khăn thường có lòng tin vững chắc vào khả năng của bản thân và biết rằng không có gì là không thể nếu chúng ta không bỏ cuộc. Chúng ta hãy học hỏi từ những tấm gương sáng ngời ấy, biến khó khăn thành động lực để vươn lên và đạt được những điều tốt đẹp trong cuộc sống. Dù bạn đang đối mặt với những thử thách gì, hãy nhớ rằng, sự kiên trì và quyết tâm sẽ giúp bạn vượt qua tất cả.
Chúng ta khi sinh ra vốn dĩ đã không được lựa chọn cho mình một gia đình giàu có hay đầy đủ cả. Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, có người sinh ra đã làm cậu ấm cô chiêu. Nhưng có những người khi sinh ra họ đã phải chịu sự thiếu thốn, khó khăn, vì những khó khăn ấy nên họ luôn mang trong mình một nghị lực rất lớn và hiện nay có rất nhiều tấm gương cho ta thấy được rằng mặc dù không được lựa chọn hoàn cảnh nhưng chính bản thân họ có thể thay đổi được hoàn cảnh của mình tốt lên. Những tấm gương ấy chẳng đâu xa xôi, khi hằng ngày chúng ta lướt tin tức vẫn thấy những trang báo đưa tin về những em học sinh nghèo vượt khó, học giỏi. Hoặc những tấm gương đã truyền cảm hứng cho biết bao thế hệ như Cao Bá Quát, ông sinh ra trong một gia đình nhà nho nghèo, nhưng với ý chí và nghị lực ông đã vượt qua hoàn cảnh trở thành một nhà thơ nhà văn lỗi lạc, thậm chí người đương thời thường nói rằng “Văn như Siêu, Quát vô triều Hán” tức là trước thời Hán không có ai giỏi văn như Siêu và Quát. Hay ta có thể thấy một nhân vật rất quen thuộc với hình ảnh đôi chân biết viết đó là thầy Nguyễn Ngọc Ký, sẽ ít ai hình dung được rằng một người bại liệt hai tay có thể trở thành một nhà giáo ưu tú, nhà văn, nhà thơ. Đúng vậy tất cả nhờ vào sự nỗ lực không ngừng, vẫn biết mình khiếm khuyết nhưng thầy không bao giờ nhụt chí, sự vượt khó của thầy khiến cho ai nhìn thấy cũng nể phục. Dù là ai đi chăng nữa chỉ cần có ý chí, có nghị lực thì cho dù bất kỳ hoàn cảnh khó khăn đến mấy chúng ta đều có thể vượt qua được. Hai nhân vật trên cho ta thấy rằng. Một người có sự kiên trì, nhẫn nại, sẵn sàng vượt qua mọi thử thách, không sợ hiểm nguy, khổ cực là những người có một ý chí rất lớn. Khi họ đã chấp nhận với hoàn cảnh éo le của mình để cố gắng tức là họ đang đối đầu với vô vàn khó khăn mà cuộc sống này mang lại. Họ luôn biết cách tạo ra cho mình những cơ hội trong lúc khó khăn, họ luôn tìm tòi học hỏi để thay đổi số phận của mình. Bởi lẻ, họ sinh ra đã không có cuộc sống trọn vẹn như bao người, nên vì thế họ chỉ có con đường duy nhất là cố gắng hết sức để xã hội công nhận họ. Bác Hồ chúng ta từng dạy: “Không có việc gì khó Chỉ sợ lòng không bền Đào núi và lấp biển Quyết chí ắt làm nên” Đúng vậy, nếu một người không có ý chí quyết tâm đạt được mục tiêu mà mình đề ra thì cho dù điều kiện của họ có tốt đến đâu đi chăng nữa thì cũng là bình phong để che đi sự lười nhác và vô dụng của họ. Rõ ràng ta có thể nhận định một điều rằng chỉ khi chúng ta thiếu thốn chúng ta mới có được khát khao vươn lên. Đặc biệt ở Việt Nam, theo thống kê số lượng trẻ nông thôn, trẻ em nghèo lại có thành tích học tốt hơn các em ở thành thị, thậm chí chúng ta cũng không mấy xa lạ gì khi hằng năm kỳ thi trung học phổ thông đến lại có những thủ khoa xuất thân từ những gia đình nghèo khó, đó là điều mà rất nhiều người đặt ra một chấm hỏi lớn. Họ không hiểu sao trong khi các nước phát triển trên thế giới, đa phần các bạn thủ khoa đều là những đứa trẻ con nhà giàu, có điều kiện. Và để nhân chứng cho điều này đó là bạn Đinh Xuân Chung học tại Đại học Kinh tế – Đại học Quốc gia Hà Nội. Dù xuất thân trong gia cảnh nghèo khó, bố bị nhiễm chất độc màu da cam do chiến tranh để lại, nhưng Chung luôn khát vọng vươn lên bằng chính năng lực, trí tuệ của mình, trở thành tấm gương sáng cho nhiều bạn học sinh sinh viên khác học tập và noi theo. Năm 2006, Chung là một trong 100 thủ khoa xuất sắc tiêu biểu được thành phố Hà Nội tuyên dương và khen thưởng. Không dừng ở đó, Chung còn sở hữu nhiều suất học bổng toàn phần học thạc sĩ hai năm tại trường đại học Hàn Quốc (Seoul, Hàn Quốc), học bổng Shinnyo En,… Quả thật cuộc sống này có quá nhiều thứ tốt đẹp, chỉ cần bạn cố gắng vượt qua mọi thử thách, kiên trì đến cuối cùng thì sớm muộn gì bạn cũng thu hoạch cho mình những trái ngọt. Đồng thời, không thể phủ nhận rằng cái nghèo cái đói đã nung nấu con người chúng ta phải quyết tâm thoát ra khỏi vùng vây đầy rẫy sự khó khăn vất vả, thậm chí là khinh bỉ để đạt được những thứ mình muốn. Ngoài những tấm gương sáng về sự vượt khó để ta noi theo thì lại có những tấm gương đáng để ta lên án và chê trách. Thật không tiện khi nói điều này, nhưng với cuộc sống hiện đại như ngày nay chúng ta cũng gặp không ít những trường hợp sống không có sự nỗ lực, họ chỉ biết dựa dẫm vào người khác mà không tự mình vươn lên. Có những bạn học sinh sinh ra trong gia đình không mấy khá giả nhưng lại có tính đua đòi, ăn chơi lêu lỏng. Các bạn ấy không quan tâm đến hoàn cảnh gia đình mình khó khăn ra sao, các bạn chỉ biết mỗi ngày xin ba mẹ tiền để mua này mua kia, đua đòi theo bạn của mình. Thật sự đáng buồn, bởi các bạn không hề biết trân trọng những gì mình đang có để rồi khi nhận ra thì đã quá muộn. Trong khi đó ở ngoài kia còn rất nhiều người muốn được đi học, muốn được hằng ngày cắp sách đến trường mà không có cơ hội, thì ở đây lại có những kẻ lười nhát, không thấy sự may mắn của mình để mà cố gắng. Thiệt tình, ông trời thật biết trêu đùa, nhưng dù sao đi chăng nữa ta cũng thấy rõ một điều rằng những người có sự cố gắng, nỗ lực đều là những người thành công trong cuộc sống. Họ là những tấm gương sáng giúp chúng ta có những những bài học quý báu, họ truyền tải một năng lượng tích cực đến mọi người. Hy vọng rằng sẽ còn nhiều những tấm gương như thế để cổ vũ, khích lệ tinh thần cho những người đang trong tình trạng khó khăn, muốn thoát khỏi sự nghèo khổ Tóm lại, một đời người sinh ra chúng ta hãy sống làm sao cho trọn vẹn, đừng vì những lý do vô lí đó mà đổ lỗi cho hoàn cảnh. Nên nhìn lại bản thân mình đã thực sự nỗ lực hay chưa, hãy học cách vươn lên để sống một cuộc sống có ích và đầy ý nghĩa.
Khi màn đêm buông xuống, quê hương tôi khoác lên mình một vẻ đẹp tĩnh lặng và huyền bí. Trời cao, trong veo, lấp lánh những ngôi sao như những viên ngọc quý được rải khắp. Ánh trăng sáng vằng vặc soi xuống những mái nhà, những hàng cây, tạo nên một bức tranh làng quê thơ mộng. Tiếng côn trùng râm ran từ những bụi cây ven đường như một bản nhạc ru nhẹ nhàng, đưa con người vào giấc ngủ bình yên.
Buổi sáng sớm, khi mặt trời chưa kịp ló dạng, làng quê đã bừng tỉnh. Những giọt sương long lanh còn đọng lại trên lá cỏ, phản chiếu ánh sáng như những viên pha lê nhỏ bé. Tiếng gà gáy vang xa từ đầu làng đến cuối xóm báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Bà con trong làng ai nấy đều tất bật với công việc của mình: người ra đồng cày cấy, người chở rau ra chợ bán, người quét dọn sân nhà. Tất cả tạo nên một bức tranh sống động về cuộc sống lao động cần cù và giản dị.
Quê hương không chỉ là nơi chôn nhau cắt rốn mà còn là nơi lưu giữ bao kỷ niệm đẹp đẽ của tuổi thơ tôi. Là những buổi chạy nhảy khắp đồng ruộng, là những chiều cùng bạn bè thả diều trên đồi, là những lần lội bùn mò cua bắt ốc. Dẫu sau này có lớn lên, đi xa và khám phá nhiều nơi khác, tôi tin rằng hình ảnh làng quê yêu dấu vẫn luôn ở trong trái tim mình, là nguồn động lực để tôi cố gắng trong cuộc sống.
Quê hương là thế, không chỉ đẹp trong khung cảnh mà còn đẹp trong lòng người. Mỗi khi nhắc đến quê hương, tôi luôn cảm thấy tự hào và yêu mến nơi đã nuôi dưỡng tâm hồn mình.
Mỗi chúng ta khi sinh ra ai cũng đều có quê hương. Giống như bao người khác, tôi rất yêu quê hương của mình. Tôi yêu những cánh đồng lúa chín vàng, yêu cảnh núi non hùng vĩ, yêu những dòng sống xanh mát, yêu sự chân chất, cần cù, nặng nghĩa tình của người dân quê tôi. Và tôi yêu cả cảnh đẹp đặc biệt nơi quê – những đêm trăng rằm soi sáng muôn nơi. Khi màn đêm buông xuống, bóng tối mờ nhạt dần dần bao trùm khắp xóm làng. Một chiếc chăn sao hiện lên mờ ảo rồi rõ dần. Chẳng bao lâu, mặt trăng cũng đã nhô lên khỏi dãy núi trùng điệp. Trăng tán tám to, tròn như kết tinh của hàng ngàn hàng vạn ngôi sao trên bầu trời xa. Ánh trăng bàng bạc tinh nghích xuyên qua các kẽ lá, nhuộm một màu trắng xóa khắp ao hồ, cây cối, con đường. Càng lên cao, trăng càng sáng rõ. Lúc này, nhìn mặt trăng tròn vành vạnh như một chiếc mâm đang bay lơ lửng giữa không trung. Chiếc mâm đặc biệt này đã giúp quê hương tôi chìm trong một thế giới diệu kì. Dòng sông Đáy đang mỉm cười thật tươi khi nó thấy mình như đẹp hơn trong chiếc áo đen đính vầng trăng sáng và hàng ngàn ngôi sao lấp lánh. Sông như muốn ánh trăng chỉ là của riêng mình nên nó liền chộp lấy thứ ánh quà tặng mà chị Hằng ban xuống. Hình như cây cỏ, hóa lá cũng muốn thưởng thức ánh trăng nên chúng xòe những bàn tay đủ kích cỡ để đón ánh sáng kì lạ kia. Mọi vật đều im lặng để ngắm nghía và cảm nhận vẻ đẹp của đêm trăng. Lũy tren đưojc ánh trăng soi vào cũng đẹp hơn hẳn. Khóm tre từ từ ngân lên khúc nhạc đồng quê. Khúc nhạc ấy mới du dương và êm đềm biết bao! Khúc nhạc rì rào khiến mọi vật nhảy nhót dưới ánh trăng bạc. Thảm lúa vàng dập dờn trước gió, nhấp nhô gợn sóng như từng làn sóng nối đuôi nhau đến tận chân trời. Sao mà cảnh đêm trăng kì diệu đến vậy! Lũ côn trùng cất tiếng kêu ra rả như hòa vào khúc dạ nguyệt ban nãy. Cây lá như được lên những hạt vàng, hạt bạc từ trên trời rơi xuống. Hương lúa quyện với hơi sương khiến cho vùng quê thoảng một mùi thơm nhè nhẹ. Hồi còn bé, cứ đêm trăng là tôi lại ngây ngô hỏi mẹ, sao ông trăng luôn đi theo chúng ta. Mẹ tôi bảo trăng đi theo để soi sáng, và vì chú Cuội trên cung trăng rất nhớ nhà, nhớ mẹ, nhớ quê hương và nhớ lũ trẻ quê chú nên lúc nào cũng dõi theo. Cảnh trăng đêm nay thật đẹp! Tôi luôn ngỡ rằng cảnh đêm trăng thanh bình, yên ả ở quê tôi là đẹp nhất. Những đêm trăng như làm tôi yêu thiên nhiên hơn, yêu quê hương hơn.