éc éc éc cứu có bài cần giúp
giả sử em là một trong nhx ng con trong chuyện bó đũa thì em sẽ nói gì với cha và các anh em của mik
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Phần I:
Câu 1: PTBĐ chính của đoạn văn là nghị luận.
Câu 2: BPTT ẩn dụ "đo"
Câu 3: Ý nghĩa của cuộc sống theo đoạn văn có nghĩa là khi con người ta biết sống chân thành và yêu thương, không quá màng quan trọng tiền bạc mà thay vào đó là tình yêu thương lan toả đến mọi người xung quanh.
Câu 4:
Em không đồng tình với quan điểm: "Cuộc đời không đo bằng tiền bạc hay danh vọng".
Vì ở đời, thước đo của tất cả giá trị vật chất xung quanh mình đều có thể đong đếm bằng tiền bạc, gần như quyết định mọi thứ trong xã hội ngày càng phát triển hiện tại. Nếu nói cuộc đời không đo bằng tiền bạc, hay danh vọng, thì người ta sẽ không bao giờ có những đạo lý về vật chất và giá trị của con người xây dựng. Trước hết, kể cả tình yêu thương, khi muốn lan toả một cách thực sự ý nghĩa có giá trị con người ta cần có cho mình giá trị tiền bạc, không chỉ đơn thuần là tình cảm. Tình cảm có thể đong đếm dựa trên giá trị của tiền bạc, và danh vọng cũng vậy. Cuộc đời chính là thước đo của tiền bạc, đích đến trong đời của con người ta là thành công, và thành công chính là một cuộc sống sum vầy hạnh phúc, đạt được ước mơ. Mà cuộc sống viên mãn, không bao giờ thiếu đi giá trị tiền bạc hay danh vọng. Vì vậy, cuộc đời không đo bằng tiền bạc hay danh vọng là một quan điểm không hoàn toàn đúng theo ý kiến của em.
Kỳ Phát, nhân vật chính trong "Ngôi nhà cổ", là một cá thể phức tạp với mối liên kết sâu sắc với ngôi nhà cổ kính. Anh ta như một mảnh ghép không thể thiếu trong bức tranh tổng thể của căn nhà, mang trong mình những bí mật và câu chuyện riêng. Kỳ Phát không chỉ đơn thuần là người thừa kế, mà còn là người bảo vệ những giá trị văn hóa, lịch sử mà ngôi nhà mang lại. Qua từng trang sách, ta thấy Kỳ Phát đối mặt với những thử thách, khám phá những bí ẩn, và dần trưởng thành. Ngôi nhà cổ không chỉ là một không gian vật lý, mà còn là nơi trú ẩn, là nơi giúp Kỳ Phát tìm thấy chính mình.
Đoạn văn: Tết đến, làng quê nhộn nhịp trong không khí xuân đầy sắc màu. Mọi người đều quay quần bên nhau, làm mâm cơm cúng ông bà, cha mẹ và tổ tiên. Dọc theo con đường làng, những cây mai, đào nở hoa, đua nhau khoe sắc thắm. Hương bánh chưng thơm ngào ngạt trong mỗi ngôi nhà, hòa cùng tiếng cười rộn rã của trẻ con. Chợ Tết thật đông đúc, tiếng rao hàng của người bán, tiếng chúc Tết của mọi người vang vọng khắp nơi. Đây là thời khắc thiêng liêng để mọi người thể hiện lòng kính trọng với tổ tiên và hy vọng một năm mới an lành, hạnh phúc. Giải thích yêu cầu:
Dấu câu: Trong đoạn văn có sử dụng các dấu câu như dấu chấm (.), dấu phẩy (,), dấu chấm phẩy (;), dấu hai chấm (:), dấu hỏi (?)… để thể hiện sự kết nối các câu, làm rõ ý nghĩa và tạo nhịp điệu cho đoạn văn. Biện pháp tu từ: Đoạn văn sử dụng biện pháp nhân hóa khi mô tả cảnh vật như cây mai, đào "đua nhau khoe sắc thắm", giúp làm nổi bật sự sống động của mùa xuân. Cụm danh từ: Ví dụ, "mâm cơm cúng ông bà, cha mẹ và tổ tiên" hay "hương bánh chưng", "tiếng cười rộn rã", các cụm danh từ này làm rõ ý và tạo sự liên kết trong câu. Động từ: Các động từ như "quay quần", "làm", "nở", "khoe", "thơm", "hòa", "rao", "chúc" giúp diễn tả hành động trong một ngày Tết. Tính từ: Tính từ "đầy sắc màu", "thắm", "ngào ngạt", "rộn rã", "thiêng liêng", "an lành", "hạnh phúc" làm nổi bật vẻ đẹp, không khí và cảm xúc trong những ngày Tết ở làng quê.
Em cũng không biết viết bài văn miêu tả cảm xúc như thế nào?
“Mẹ yêu ơi! Con yêu mẹ nhiều Mẹ luôn là Phật sống của đời con Mẹ cho con tình yêu cao quý Mẹ là lý trí của đời con.” Đó là những câu hát chạm đến đáy lòng em, và thể hiện được những tình cảm tha thiết nhất mà em dành cho mẹ của mình. Mẹ em là một công nhân hết sức bình thường như bao người khác. Thế nhưng, đối với em thì mẹ là duy nhất và hết sức vĩ đại. Mỗi ngày mẹ thức dậy từ sớm để chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà. Sau khi đi làm về, mẹ bận rộn với những công việc nhà như dọn dẹp, giặt giũ, nấu ăn… Thế nhưng mẹ không hề than thở hay cáu gắt với mọi người. Và mẹ luôn dành thời gian để tâm sự, trò chuyện cùng em. Mẹ luôn ở bên cạnh em những lúc em cần nhất. Để tin tưởng, cổ vũ, động viên vô kiện. Thế nên, em luôn tin yêu mẹ, sẵn sàng chia sẻ với mẹ mọi điều. Đối với em, mẹ không chỉ là một người mẹ, mà còn là một người chị, một người bạn. Em luôn yêu thương, quan tâm đến mẹ bằng cả trái tim mình. Thế nên, em luôn cố gắng để trở thành một đứa con ngoan, chăm chỉ để mẹ được vui lòng.
Ngày Tết luôn mang lại cho tôi những cảm xúc đặc biệt mà không thể tìm thấy ở bất kỳ ngày nào khác trong năm. Từ những ngày trước Tết, không khí đã rộn ràng khắp nơi. Những cánh mai, cánh đào nở rực rỡ, báo hiệu mùa xuân về. Từ sáng sớm, không khí se lạnh của mùa đông dần nhường chỗ cho sự ấm áp của niềm vui đón Tết. Cả gia đình cùng nhau quây quần bên mâm cơm, dọn dẹp nhà cửa, chuẩn bị những món ăn truyền thống như bánh chưng, dưa hành, và thịt mỡ. Tết là lúc để mọi người nhớ về tổ tiên, thể hiện lòng thành kính qua những lễ cúng. Tuy vậy, điều làm tôi hạnh phúc nhất chính là sự đoàn viên, khi mọi người dù đi xa đến đâu cũng trở về để cùng chia sẻ niềm vui. Tôi luôn cảm thấy rất ấm áp khi được sum vầy cùng gia đình, và niềm vui như được nhân lên khi được gửi những lời chúc tốt đẹp đến mọi người. Mỗi năm, Tết đến là một cơ hội để tôi cùng những người thân yêu tạo ra những kỷ niệm đáng nhớ.
1 Ý nghĩa của Dế lửa đối với Lợi: Dế lửa là niềm vui, là người bạn nhỏ thân thiết, là niềm tự hào và cũng là bài học giúp Lợi nhận ra giá trị của tình bạn và sự sẻ chia
2 Nhận xét về tính cách các nhân vật
Lợi: hồn nhiên, yêu thích thiên nhiên, đôi lúc ích kỉ và hiếu thắng nhưng biết hối hận và thay đổiCác bạn: tò mò, ham vui, có lúc trêu chọc nhưng vẫn chân thành và biết cảm thôngThầy giáo: nghiêm khắc nhưng quan tâm, nhắc nhở học sinh biết yêu thương và đoàn kết3 Dế lửa là nhân vật khiến họ xích lại gần nhau hơn
Ban đầu Lợi vì quá quý dế lửa nên không muốn chia sẻ, dẫn đến hiểu lầm và xa cách với các bạnSau cái chết của dế lửa các bạn cùng buồn, cùng chia sẻ với Lợi, Lợi nhận ra tình bạn quan trọng hơn nên họ trở nên gần gũi và gắn bó hơn4 Để tìm hiểu tính cách nhân vật ta căn cứ vào
(1) Ngôn ngữ của nhân vật
(2) Hành động của nhân vật
(3) Suy nghĩ và tâm trạng của nhân vật
(4) Lời nhận xét của nhân vật khác và của người kể chuyện
Ai cũng có những người bạn thân, cùng nhau chia sẻ những kỷ niệm vui buồn. Với em, Trung là người bạn thân duy nhất và những kỷ niệm về tình bạn này đều in sâu trong tâm trí em, đặc biệt là lần hai đứa bị bố mẹ phạt vì tội rủ nhau vào quán chơi điện tử.
Trung là cậu bạn tốt bụng, ngoan hiền nhưng hơi trầm tính, ít nói. Trung gần nhà, học cùng em từ những năm học mầm non và có nhiều sở thích chung giống nhau và khá hiểu nhau. Trung hay nhường nhịn em. Những lúc có chuyện gì buồn, cậu ấy đều lắng nghe em giãi bày. Tình bạn của chúng em cứ thế phát triển và có lẽ sẽ còn tiếp tục mãi mãi.
Chuyện xảy ra cũng đã hai năm nhưng em vẫn còn nhớ mãi. Hôm đó là một buổi chiều thứ 6 mùa hè, trên đường đi học về như mọi ngày, chúng em vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ. Bỗng nhiên em chợt nảy ra một ý tưởng táo bạo, em rủ Trung đi vòng qua quán điện tử sau trường Mầm Non với ý định vào đó chơi trò chơi. Đó cũng là lần đầu tiên vào quán của hai đứa. Ban đầu, khi nghe em rủ, Trung đã rất sợ hãi, không dám đi cùng. Cậu còn khuyên em không nên vào đó. Em vì tò mò, hiếu động, vẫn muốn thử một lần cho biết trò chơi ấy như thế nào mà thấy mấy anh cấp hai vẫn hay rỉ tai nhau vào đó sau mỗi chiều tan học. Em thuyết phục Trung, đồng thời hứa sẽ chỉ vào đó một lần này thôi. Trung sau một phút phân vân đã đồng ý đi cùng, vậy là mấy phút sau chúng em đã có mặt ở quán. Những màn hình máy tính với những trò chơi điện tử hấp dẫn đã nhanh chóng cuốn hút chúng em. Mải say mê với các trò chơi, đã hai tiếng đồng hồ trôi qua mà chúng em không hề hay biết. Đến khi báo hết tiền để chơi tiếp, nhìn ra ngoài trời đã nhá nhem tối, chúng em mới giật mình sợ hãi. Trung lo lắng lắm, chúng em chưa bao giờ đi học về muộn như thế này. Chắc chắn là bố mẹ hai đứa cũng đang lo lắng và đi tìm. Chúng em nhanh chóng về nhà, vừa đi vừa bàn nhau sẽ nói thế nào với bố mẹ. Em an ủi Trung là sẽ nhận lỗi vì đã rủ cậu ấy đi cùng. Vừa về đến đầu đường, đón chúng em là ánh mắt lo lắng và giận dữ của bố Trung. Em đang định nhận lỗi thì Trung đã nhanh chóng nhận hết lỗi về mình. Em không quá bất ngờ vì tính cậu ấy vẫn vậy, luôn nhường nhịn em. Em xin lỗi bố cậu ấy, kể lại toàn bộ sự việc và hứa sẽ không bao giờ tái phạm nữa. Bố Trung bớt giận, căn dặn chúng em một hồi rồi đưa chúng em về. Bố mẹ hai đứa biết chuyện cũng rất buồn và thất vọng. Em thấy hối hận vô cùng, chỉ vì tò mò hiếu động, đã không làm chủ được mà rủ cả bạn cùng mắc sai lầm. Đó có lẽ là kỷ niệm buồn đáng nhớ nhất của chúng em.
Chúng em đã hứa sẽ không tái diễn những hành động bồng bột như vậy nữa. Nếu một trong hai chúng em có ý định không tốt, người còn lại phải khuyên bảo, nhắc nhở hoặc ngăn cản. Tình bạn của chúng em đã trưởng thành và ngày càng lớn lên như vậy. -----CHÚC BẠN HỌC TỐT-----