K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

21 tháng 1 2025

Ba khổ thơ cuối của bài thơ "Quê hương" của Trúc Quỳnh đã khéo léo lột tả được tình yêu tha thiết đối với quê hương, đồng thời chạm đến trái tim người đọc bằng những hình ảnh thân quen và giản dị. Khổ thơ thứ ba vẽ lên hình ảnh ngôi làng nhỏ, với con đường mòn quanh co và những cánh đồng lúa bát ngát, như một bức tranh quê hương tươi đẹp, mộc mạc. Hình ảnh "cánh cò trắng muốt" bay lượn trên cánh đồng tạo nên một khung cảnh yên bình và đầy ắp ký ức tuổi thơ. Khổ thơ thứ tư tiếp nối với âm thanh ríu rít của lũ trẻ chăn trâu, tiếng sáo diều vi vu trong gió, gợi nhớ về những kỷ niệm đẹp đẽ, vui tươi của thời ấu thơ. Đặc biệt, khổ thơ cuối cùng với hình ảnh bà cụ già ngồi nhai trầu bên hiên nhà, ánh mắt xa xăm nhìn về những ngày đã qua, khiến người đọc không khỏi xúc động và trân trọng hơn những giá trị truyền thống, tình cảm gia đình thiêng liêng. Tất cả đã làm nên một bức tranh quê hương thật sống động, giàu cảm xúc, gợi cho người đọc niềm tự hào và tình yêu bất tận đối với nơi chôn rau cắt rốn của mình. nếu sai bạn có thể nói với mình

21 tháng 1 2025

cảm ơn bạn nhé


21 tháng 1 2025

Khi đọc truyền thuyết Thánh Gióng, tôi cảm thấy ấn tượng nhất với hành động Gióng đánh giặc xong, cởi giáp bỏ nón lại và bay thẳng lên trời. Hành động này xuất hiện ở phần cuối của truyền thuyết. Hành động trên gửi gắm khát vọng của nhân dân về người anh hùng chống giặc ngoại xâm. Người anh hùng Thánh Gióng trở về với cõi bất tử, sống mãi trong lòng nhân dân. Đồng thời, hành động cũng thể hiện được sự kính trọng, yêu mến của nhân dân dành cho Thánh Gióng.

nhớ cho 1 tick

21 tháng 1 2025

Thánh Gióng là truyền thuyết mà em vô cùng yêu thích. Trong tác phẩm, em cảm thấy ấn tượng nhất với tiếng nói đầu tiên của Gióng. Cậu bé làng Gióng đã lên ba tuổi mà vẫn không biết nói, biết cười, đặt đâu thì nằm đấy. Bấy giờ, giặc Ân sang xâm lược nước ta. Vua Hùng sai sứ giả đi tìm người tài khắp nước. Khi cậu bé nghe tiếng giao của sứ giả thì liền cất tiếng nói đầu tiên: “Mẹ mời sứ giả vào đây”. Gióng đã yêu cầu sứ giả về nói với nhà vua chuẩn bị “một con ngựa sắt, một chiếc roi sắt và một tấm áo giáp sắt” với lời hứa sẽ phá tan lũ giặc này. Câu nói đầu tiên là của Thánh Gióng là xin đi đánh giặc cứu nước cứu dân. Câu nói mang tấm lòng yêu nước của một cậu bé mới ba tuổi nhưng đã có trách nhiệm với đất nước nhân dân. Nhân vật này đã gửi gắm truyền thống yêu nước của nhân dân ta.

21 tháng 1 2025

Hôm ấy, trời trong xanh và mát mẻ, em cùng nhóm bạn thân háo hức rủ nhau đi hội chợ xuân ở trung tâm thị trấn. Đây là lần đầu tiên em được tham dự một hội chợ lớn như thế, nên cảm giác hồi hộp và phấn khích cứ đan xen suốt cả buổi sáng. Khi bước vào cổng hội chợ, em như lạc vào một thế giới khác. Khắp nơi đều rực rỡ sắc màu: nào là đèn lồng đỏ, cờ hoa tung bay, và những gian hàng đủ loại bày biện san sát nhau. Tiếng trống múa lân rộn ràng làm mọi người không ngừng phấn khích. Em và bạn bè chạy ngay đến khu vực biểu diễn, chen lấn để nhìn thật gần những chú lân đang nhảy múa. Mỗi cú nhào lộn của các chú lân đều khiến đám đông reo hò ầm trời. Sau đó, cả nhóm quyết định thử sức ở các gian hàng trò chơi. Trò mà em thích nhất là ném vòng. Lần đầu tiên cầm chiếc vòng trong tay, em run đến mức không dám ném, nhưng bạn bè đứng xung quanh cứ hò hét cổ vũ. Lấy hết can đảm, em ném chiếc vòng về phía mục tiêu. Thật bất ngờ, chiếc vòng vừa khít rơi vào chiếc lọ lớn, và em nhận được một con gấu bông xinh xắn. Cảm giác lúc ấy vui đến mức em cứ ôm chặt con gấu không buông. Sau khi chơi đùa đã đời, cả nhóm kéo nhau qua khu vực ẩm thực. Em thích nhất là xiên thịt nướng vì mùi thơm ngào ngạt làm em không cưỡng lại được. Ngoài ra, em còn ăn bánh tráng nướng giòn tan, uống một ly chè sương sáo mát lạnh, và mua thêm một ít bánh mứt để mang về nhà. Buổi tối, khi đèn lồng khắp nơi được thắp sáng, hội chợ như khoác lên mình một vẻ đẹp khác, lung linh và huyền ảo. Em cùng các bạn đi dạo một vòng nữa để ngắm cảnh và chụp vài tấm ảnh làm kỷ niệm. Kết thúc một ngày vui chơi, em cảm thấy vừa mệt vừa vui, lòng đầy ắp những kỷ niệm đẹp. Đây là một ngày hội chợ mà em sẽ không bao giờ quên, vì không chỉ được tận hưởng niềm vui, em còn nhận ra rằng điều đáng quý nhất chính là khoảnh khắc được ở bên những người bạn thân thiết.

21 tháng 1 2025

Dưới đây là một bài văn kể lại một sự kiện, không sao chép từ bất kỳ nguồn nào trên mạng, hoàn toàn là sáng tác của tôi: --- **Một Ngày Mưa Ở Quê** Hôm đó, trời đổ cơn mưa lớn, những hạt mưa rơi tí tách như những hạt ngọc trong suốt, rơi trên mái nhà, rơi trên mặt đất, tạo thành những vũng nước nhỏ xao động. Mình nhớ như in buổi chiều hôm ấy, khi mà bầu trời xám xịt và không khí trở nên mát mẻ, ngột ngạt. Cả làng im lặng như muốn dừng lại dưới cái mưa nặng hạt. Mình đang ngồi trong nhà, nhìn ra ngoài qua cửa sổ. Bất chợt, nghe tiếng gọi của bà nội từ ngoài sân: "Con ơi, ra đây giúp bà một chút!" Mình vội vàng chạy ra, thấy bà đang đứng gần góc vườn, tay ôm chiếc giỏ đựng trái cây vừa hái được. "Mưa nhiều rồi, con vào trong này giúp bà đem mấy quả dưa hấu vào nhà nhé," bà nói. Cả hai ông cháu cùng nhau kéo giỏ dưa hấu vào nhà, những quả dưa tròn trĩnh, màu xanh bóng bẩy, rất nặng. Khi đưa vào nhà, mùi đất và mùi quả chín thơm ngọt ngào như làn gió lành mang lại cảm giác ấm cúng giữa cơn mưa lạnh. Trong lúc đưa những quả dưa vào, mình không quên nhìn lại, một cảnh tượng thật bình yên và thân thương. Dưới mái hiên, bà vẫn ngồi đó, cúi xuống, kéo tấm khăn che mưa, miệng luôn lẩm bẩm như đang nói chuyện với chính mình. Còn mình, chẳng hiểu sao, lúc ấy lại cảm thấy yêu quý mọi thứ quanh mình đến thế. Mình chợt nhận ra rằng, những khoảnh khắc như thế này – khi gia đình vẫn quây quần, bên nhau trong cơn mưa – là những gì quý giá nhất, những điều giản dị mà lại đầy ý nghĩa trong cuộc sống. Sau khi đưa dưa hấu vào trong nhà, bà nội lại tiếp tục công việc nấu ăn, còn mình ngồi xuống chiếc bàn cũ, lấy quyển sách ra đọc. Mưa vẫn rơi ngoài hiên, nhưng không gian trong nhà thì yên ả, như một bức tranh bình lặng mà lâu lắm rồi mình mới cảm nhận được sự ấm áp đến thế. Khi trời tạnh mưa, mình và bà cùng ra ngoài, nhìn bầu trời quang đãng, những chiếc lá ướt đẫm nước nhưng vẫn lấp lánh dưới ánh nắng mới. Cảm giác mát mẻ, trong lành sau cơn mưa khiến mình càng yêu thêm những ngày bình yên như thế. --- Bài văn này kể về một sự kiện đơn giản, nhưng chứa đựng những cảm xúc và kỷ niệm thân thuộc với cuộc sống nông thôn và gia đình.

21 tháng 1 2025

Trong truyện ngắn *"Cô bé bán diêm"* của Hans Christian Andersen, cô bé đã có những ước mơ rất chính đáng nhưng không được đáp ứng, bao gồm: 1. **Ước mơ có một cuộc sống ấm áp và đầy đủ:** Cô bé sống trong hoàn cảnh nghèo khổ, lạnh giá và bị đối xử tàn nhẫn. Ước mơ của cô về một lò sưởi ấm áp, một bữa ăn ngon, hay đôi giày là những mong muốn cơ bản nhưng lại quá xa vời. 2. **Ước mơ về tình yêu thương gia đình:** Trong khoảnh khắc đốt diêm, cô bé tưởng tượng thấy bà – người duy nhất yêu thương cô thật lòng. Điều này cho thấy ước mơ được sống trong sự che chở, yêu thương của gia đình, nhưng cô không được đáp ứng vì bà đã qua đời và cha mẹ không chăm sóc cô chu đáo. 3. **Ước mơ thoát khỏi đói rét và bất hạnh:** Cô bé mong muốn thoát khỏi sự khắc nghiệt của xã hội, nơi người nghèo bị bỏ mặc. Tuy nhiên, ước mơ đó chỉ được thỏa mãn trong ảo ảnh khi cô đốt những que diêm cuối cùng. Những ước mơ của cô bé đều là những điều cơ bản và chính đáng để một đứa trẻ xứng đáng được hưởng, nhưng trong hoàn cảnh khắc nghiệt và vô cảm của xã hội, chúng trở thành những điều xa xỉ.

21 tháng 1 2025

Dễ

21 tháng 1 2025

Đoạn thơ gợi lên một thông điệp sâu sắc về giá trị của thời gian và tình cảm gia đình. Lời thơ như lời nhắn nhủ, khơi dậy ý thức trân trọng từng khoảnh khắc bên người thân, đặc biệt là mẹ - biểu tượng của tình yêu vô điều kiện. Câu thơ “Gọi cho mẹ, khi thu còn chưa hết” như nhắc nhở chúng ta đừng để những cơ hội yêu thương vuột qua. Cuộc đời vốn dĩ “rất mau qua,” mùa thu của thời gian chỉ là khoảnh khắc ngắn ngủi, và tình cảm gia đình cần được vun đắp trước khi những điều quý giá trở thành quá khứ. Hình ảnh “Tuyết ngập trời... mà chả thấy ai thưa” là biểu tượng của sự mất mát và nuối tiếc, khi ta nhận ra đã quá muộn để bày tỏ yêu thương. Thông qua đó, đoạn thơ không chỉ khắc họa sự vô thường của cuộc đời mà còn nhấn mạnh sự cần thiết của việc sống chậm lại, yêu thương nhiều hơn trong hiện tại. Nó thức tỉnh mỗi người, đặc biệt trong guồng quay vội vã của cuộc sống, hãy dành thời gian cho những giá trị cốt lõi - gia đình và những người ta yêu quyys.

22 tháng 1 2025

a; tốt bụng

b; vui mừng

c; tự hào

22 tháng 1 2025

☠☢⚡

22 tháng 1 2025

Những cành hoa địa lan tươi tót với màu vàng tươi hoặc xanh ngọc.

22 tháng 1 2025

địa

22 tháng 1 2025

a; Buổi sáng; Đạp xe; Xinh xắn; Sạch s

b; Múa xòe; Đóa hoa; khoe sắc; Hoa loa kèn

22 tháng 1 2025

A) đạp xe, xinh xắn , sạch sẽ

B) múa xòe, đóa hoa, khoe sắc, hoan loa kèn

21 tháng 1 2025

a. Bác Lâm là một người rất tốt bụng vì thường xuyên giúp đỡ mọi người. b. Chúng em rất vui mừng vì đội bóng mình yêu thích đã thắng. c. Em rất tự hào khi mình là người Việt Nam.

21 tháng 1 2025

a.tot bung

b.vui mung

c.tu hao

12 tháng 2

Câu 1

Trong văn bản Chiếu cầu hiền tài, Nguyễn Trãi thể hiện nghệ thuật lập luận chặt chẽ, thuyết phục và giàu tính nhân văn. Trước hết, ông xuất phát từ chân lí phổ quát, lấy tư tưởng hiền tài là nguyên khí quốc gia làm nền tảng, từ đó khẳng định vai trò to lớn của người hiền đối với sự hưng thịnh của đất nước. Cách lập luận đi từ lí lẽ chung đến thực tiễn cụ thể giúp người đọc dễ tiếp nhận và đồng tình. Nguyễn Trãi còn sử dụng lối so sánh, đối chiếu giữa các triều đại hưng thịnh biết trọng dụng nhân tài với những thời kì suy vong do không biết dùng người hiền để làm sáng tỏ vấn đề. Bên cạnh lí lẽ sắc bén là giọng điệu chân thành, khiêm nhường của người đứng đầu quốc gia, thể hiện khát vọng cầu hiền tha thiết và tấm lòng vì dân vì nước. Sự kết hợp hài hòa giữa lí và tình đã làm cho bài chiếu không chỉ có giá trị chính luận mà còn giàu sức lay động.

Câu 2

Hiện tượng chảy máu chất xám đang trở thành vấn đề đáng quan tâm trong bối cảnh hội nhập và toàn cầu hóa. Chảy máu chất xám được hiểu là tình trạng người lao động có trình độ cao, có chuyên môn giỏi rời bỏ đất nước để học tập, làm việc và định cư ở nước ngoài. Đây là hiện tượng diễn ra ở nhiều quốc gia đang phát triển, trong đó có Việt Nam.

Thực tế cho thấy mỗi năm có không ít học sinh, sinh viên xuất sắc, nhà khoa học, kĩ sư, bác sĩ lựa chọn ở lại nước ngoài sau khi học tập. Nguyên nhân của tình trạng này khá đa dạng. Trước hết là do môi trường làm việc ở một số nước phát triển có điều kiện nghiên cứu hiện đại, chế độ đãi ngộ cao và cơ hội thăng tiến rộng mở. Bên cạnh đó, trong nước vẫn còn tồn tại những hạn chế như cơ sở vật chất chưa đồng bộ, chính sách thu hút và trọng dụng nhân tài chưa thật sự hấp dẫn, đôi khi còn có tình trạng thiếu minh bạch, thiếu cơ hội phát huy năng lực. Tất cả những điều đó khiến nhiều người tài cảm thấy khó phát triển hết khả năng của mình.

Chảy máu chất xám để lại nhiều hệ lụy. Đất nước mất đi nguồn nhân lực chất lượng cao, ảnh hưởng đến sự phát triển khoa học, công nghệ và kinh tế. Việc đào tạo một nhân tài tốn rất nhiều thời gian, công sức và chi phí, vì vậy khi họ rời đi, quốc gia cũng mất đi một phần nguồn lực đầu tư. Tuy nhiên, nếu nhìn ở góc độ tích cực, những người ra nước ngoài học tập và làm việc vẫn có thể đóng góp cho quê hương thông qua hợp tác, chuyển giao tri thức hoặc đầu tư khi có điều kiện phù hợp.

Để hạn chế tình trạng này, cần xây dựng môi trường làm việc chuyên nghiệp, minh bạch và sáng tạo, có chính sách đãi ngộ xứng đáng với người có năng lực. Đồng thời, phải tạo điều kiện để người trẻ được thử thách, được tin tưởng và được ghi nhận. Bản thân mỗi người cũng cần ý thức về trách nhiệm đối với quê hương, biết cân nhắc giữa lợi ích cá nhân và lợi ích cộng đồng.

Chảy máu chất xám không chỉ là câu chuyện kinh tế mà còn là vấn đề về niềm tin và môi trường phát triển. Khi đất nước tạo dựng được điều kiện thuận lợi và khơi dậy tinh thần cống hiến, người tài sẽ sẵn sàng ở lại và chung tay xây dựng tương lai.