hai khổ thơ trên tác giả đã sử dụng biện pháp nghệ thuật nào theo em biện pháp nghệ thuật đó đã giúp và tả vẻ đẹp của trăng thế nào trăng ơi... từ đâu đến? hay từ cánh rừng xa trăng hồng như quả chín lửng lơ lên trước nhà trăng ơi... từ đâu đến? hay biển xanh diệu kỳ trăng tròn như mắt cá chẳng bao giờ chớp mi
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Bài 1:
\(\frac23\) > 0 > \(-\frac67\)
Vậy \(\frac23\) > - \(-\frac67\)
Bài 2:
\(\frac{5}{2^3}\) x 3\(^5\) + \(\frac{4}{2^3}\) x \(\frac34\)
= \(\frac58\) x 243 + \(\frac48\) x \(\frac34\)
= \(\frac{1215}{8}\) + \(\frac38\)
= \(\frac{1218}{8}\)
= \(\frac{609}{4}\)
Bổ sung đề : \(A=1+3+3^2+\cdots+3^{11}\)
Lời giải
\(A=1+3+3^2+\cdots+3^{11}\)
\(A=\left(1+3\right)+\left(3^2+3^3\right)+\cdots+\left(3^{10}+3^{11}\right)\)
\(A=4+3^2.\left(1+3\right)+\cdots+3^{10}.\left(1+3\right)\)
\(A=4+3^2.4+\cdots+3^{10}.4\)
\(A=4.\left(1+3^2+\cdots+3^{10}\right)\)
\(Vậy\) \(A\) ⋮ \(4\)
Một trải nghiệm đáng nhớ của em là lần đầu tiên tham gia vào cuộc thi chạy maraton tổ chức tại thành phố. Lúc đầu, em rất lo lắng vì chưa bao giờ tham gia một cuộc thi như vậy và không biết liệu mình có thể hoàn thành hay không. Đặc biệt, trước khi cuộc thi diễn ra, em cũng không dám chắc rằng mình đã chuẩn bị đủ thể lực. Tuy nhiên, khi cuộc thi bắt đầu, em cảm thấy rất hứng khởi và quyết tâm. Những bước chân đầu tiên rất nhẹ nhàng, nhưng càng về sau, cơ thể bắt đầu mệt mỏi và đau nhức. Dù vậy, em không bỏ cuộc mà cố gắng bước từng bước một, nghĩ đến việc mình đã cố gắng đến đâu. Mỗi khi cảm thấy mệt mỏi, em lại tự nhủ với mình rằng "chỉ còn một chút nữa thôi". Cuối cùng, khi về đích, mặc dù không phải là người chiến thắng, nhưng cảm giác tự hào và hạnh phúc khi nhìn thấy những bước chạy cuối cùng của mình đã vượt qua tất cả thử thách. Trải nghiệm này giúp em nhận ra rằng đôi khi, không phải chiến thắng mà chính là sự nỗ lực, kiên trì và tinh thần vượt qua khó khăn mới là điều quan trọng nhất. Cảm giác đó thực sự làm em trưởng thành hơn và tự tin hơn trong những thử thách tiếp theo.
Dàn ý - Mở bài:
+ Giới thiệu ngắn gọn về trải nghiệm bạn muốn kể.
+ Nêu cảm xúc chung về trải nghiệm đó. - Thân bài:
+ Thời gian và địa điểm: Xác định rõ thời gian và địa điểm diễn ra sự việc. + Nhân vật: Giới thiệu những người có mặt trong trải nghiệm đó. + Diễn biến sự việc: . Sự việc bắt đầu như thế nào? . Những sự kiện chính xảy ra theo trình tự nào? . Có những tình huống bất ngờ nào xảy ra không? . Cảm xúc của bạn thay đổi như thế nào trong suốt quá trình?---
+ Điểm nhấn:
. Nhấn mạnh những chi tiết đặc biệt, ấn tượng nhất của trải nghiệm
. Nếu trải nghiệm liên quan đến con người, bạn có thể miêu tả ngoại hình, tính cách, hành động của họ.
- Kết bài:
+ Tóm tắt lại những điều quan trọng nhất của trải nghiệm. + Nêu cảm nghĩ chung về trải nghiệm đó và những bài học rút ra được.
Câu chuyện xảy ra cách đây hai tháng trước, nhưng mỗi lần nhớ lại, tôi lại cảm thấy mọi thứ như vừa mới xảy ra. Bởi vì đó là lần đầu tiên tôi có một trải nghiệm tuyệt vời như vậy. Nhân dịp mùng 8 tháng 3, bố, tôi và em Thu đã quyết định sẽ tặng cho mẹ một món quà đặc biệt - đó là một bữa tiệc thịnh soạn do chính tay ba bố con tôi chuẩn bị. Tôi đã lên kế hoạch để nhờ cô Hòa - đồng nghiệp của mẹ giúp đỡ. Cô sẽ rủ mẹ đi mua sắm sau giờ làm để bố con tôi có thời gian chuẩn bị mọi thứ. Buổi chiều hôm đó, sau khi tan học, tôi cố gắng về nhà thật sớm. Bố cũng đã xin công ty cho về sớm. Lúc về đến nhà, tôi thấy trên bàn đã có một bó hoa rất đẹp. Một bó hoa hồng nhung thật đẹp. Loài hoa tượng trưng cho tình yêu. Tôi thầm nghĩ khi nhận được bó hoa này chắc chắn mẹ sẽ rất hạnh phúc. Sau khi dọn cất sách vở, tôi liền vào bếp giúp bố. Tôi phụ trách rửa rau, thái thịt và nấu cơm. Còn việc chế biến món ăn sẽ do đảm nhận. Em Thu phụ trách dọn lau dọn bàn ăn, chuẩn bị bát đũa. Hơn hai tiếng đồng hồ trôi qua, ba bố con tôi đã hoàn thành những món ăn mà mẹ thích: sườn xào chua ngọt, đậu kho thịt, canh cá chua ngọt… Những món ăn hấp dẫn, đẹp mắt đã được dọn lên bàn. Ở giữa bàn còn là một lọ hoa hồng do chính tay tôi tự cắm. Sau khi làm xong hết mọi công việc, ba bố con tôi đều đồng ý với nhau rằng công việc quả nội trợ quả thật rất vất vả. Đến bảy giờ tối, tôi nhắn tin báo cho cô Hòa mọi việc chuẩn bị đã xong. Khoảng mười lăm phút sau thì mẹ đã về đến nhà. Em Thu được giao nhiệm vụ đón mẹ. Khi mẹ bước vào bếp, bố đã cầm bó hoa hồng tặng mẹ. Lúc đó tôi nhìn thấy khuôn mặt của mẹ rất ngạc nhiên, kế tiếp là nụ cười hạnh phúc. Cả gia đình ngồi vào bàn ăn. Mẹ đã rất ngạc nhiên khi nghe tôi kể về quá trình nấu ăn của ba bố con. Chúng tôi cùng nhau ăn cơm thật vui vẻ, mẹ còn khen các món ăn rất ngon. Buổi tối hôm đó, gia đình tôi ngập tràn tiếng cười hạnh phúc. Đó là lần đầu tiên tôi được trải nghiệm công việc nấu ăn. Nhờ vậy mà tôi nhận ra mẹ đã vất vả như thế nào để nấu cho chúng tôi những bữa cơm ngon. Bởi vậy mà tôi cảm thấy thương và yêu mẹ nhiều hơn.
Trong gia đình, người em yêu quý và kính trọng nhất chính là mẹ của em. Mẹ là người tần tảo sớm khuya, lặng lẽ bảo vệ và chăm sóc cho mái ấm gia đình nhỏ. Trong bất cứ hoàn cảnh nào, mẹ em đều hiện lên thật đẹp. Và đối với em, hình ảnh mẹ trong một lần mẹ chăm sóc em khi em bị ốm đã để lại trong em ấn tượng sâu sắc nhất, một kỷ niệm đẹp và vô cùng xúc động đối với em.
Như mọi ngày sau khi chơi bóng cùng các bạn, em giải lao cho hết mồ hôi rồi tắm giặt, ăn tối. Nhưng hôm đó, do ham chơi nên em nghỉ muộn, thấy đã trễ giờ nên em tranh thủ tắm luôn. Kết quả là đêm hôm đó, em bị sốt cao. Mới đầu, chỉ là những cơn ớn lạnh trong người, một lát sau thì em cảm thấy lạnh run, đau nhức toàn thân. Như một thói quen, trước khi ngủ mẹ thường sang phòng em kiểm tra. Thấy em như vậy, mẹ vội vàng sờ trán, xoa đầu và hỏi han em. Cảm nhận được nhiệt độ cơ thể em rất cao, lại nhìn em mệt mỏi nằm yên, mắt mẹ rơm rớm. Sau khi biết nguyên nhân em bị sốt, mẹ giận em thì ít, thương em thì nhiều. Ngay lập tức, mẹ kẹp nhiệt độ, xuống nhà làm cho em một ly nước gừng và đem theo cả viên thuốc hạ sốt. Bàn tay mẹ dịu dàng chườm khăn, vuốt ve, vỗ về em. Cảm giác như em trở lại ngày bé, nằm yên trong lòng mẹ. Thì ra, mẹ vẫn vậy, vẫn yêu thương em như thế, chỉ là vì em đã lớn nên mẹ chẳng thể hiện rõ ràng như ngày thơ ấu mà thôi. Chìm trong tình yêu thương của mẹ, em dần thiếp đi lúc nào nào không hay.
Mấy chú chim chào mào hót líu lo chào đón ngày mới. Những tia nắng đầu tiên lách mình qua khe cửa vào phòng, đến bên giường giúp em tỉnh giấc. Vì có mẹ ngồi bên nên em vững tâm mà ngủ rất ngon lành. Em cựa mình, thấy trong người đã khá hơn hôm qua rất nhiều. Vừa tỉnh dậy việc đầu tiên là em đưa mắt tìm mẹ. Bên cạnh em là mẹ với đôi mắt thâm quầng, có lẽ mẹ chỉ vừa mới chợp mắt được một lát. Lúc này nhìn mẹ, em chỉ thấy thật tội nghiệp và thương mẹ biết bao. Mái tóc dài, đen mượt dường như xơ xác. Phía đuôi mắt đã xuất hiện những nếp nhăn, dấu hiệu của sự tàn phá của thời gian. Nhất là đôi tay mẹ. Trước đây, đó là một bàn tay mềm mại, trắng trẻo nhưng giờ đây, sự vất vả đã làm cho bàn tay mẹ gầy guộc, thô ráp và có những vết chai. Điều ai cũng thấy này tại sao hôm nay em mới để ý. Em thật là một đứa con vô tâm, bất hiếu. Em hiển nhiên nhận tình yêu của mẹ nhưng ích kỷ chỉ nghĩ cho bản thân. Mẹ đã bắt đầu già đi mà em không hề hay biết và dường như qua một đêm thức trắng cũng làm cho mẹ già đi thêm nhiều. Thấy em tỉnh giấc, mẹ lại vội vàng kiểm tra nhiệt độ cho em. Nhiệt độ đã hạ, cơ mặt mẹ cũng giãn ra vì đỡ lo lắng. Mẹ bảo em nghỉ thêm một lúc để mẹ xuống nấu cháo cho em. Chỉ một lát sau, mẹ đã bưng trên tay bát cháo nóng hổi thơm phức mùi tía tô. Mẹ gọi em dậy, bàn tay mẹ nhẹ nhàng múc từng thìa một rồi đút cho em. Vừa ăn em vừa ngắm nhìn mẹ. Đôi mắt đen láy thường ngày nay trở lên thâm quầng vì cả đêm thức trông em, mái tóc mượt mà hàng ngày nay cũng chẳng buồn chải mà búi lên sau gáy. Chỉ có ánh mắt mẹ lúc nào cũng hiền từ như vậy, nó đong đầy tình yêu thương và sự lo lắng cho em. Em ăn gần hết bát cháo, mẹ vui lắm. Trên khuôn mặt mẹ rạng rỡ niềm hạnh phúc khi đứa con của mình lại khỏe mạnh. Mẹ cho em uống thuốc, động viên em nhanh khỏe để còn đi học, đi chơi, mẹ bảo chỉ cần em khỏe là mẹ vui rồi. Sau lần này, em lại càng yêu thương mẹ nhiều hơn.
Ngày hôm sau em đã hết sốt và đi học trở lại. Những cử chỉ, ánh mắt dịu dàng, chứa chan sự lo âu của mẹ ngày hôm ấy dành cho em, khiến em cứ nhớ mãi. Bởi đó, chính là tình mẫu tử thiêng liêng, được gắn kết bền chặt giữa hai mẹ con em.
-----CHÚC BẠN HỌC TỐT-----

Nhân hóa: Trăng được miêu tả như một sinh thể sống động khi sử dụng hình ảnh "Trăng hồng như quả chín, Lửng lơ lên trước nhà" và "Trăng tròn như mắt cá, Chẳng bao giờ chớp mi". Điều này khiến trăng trở nên gần gũi và có hồn.
So sánh: Hình ảnh của trăng được so sánh với "quả chín" và "mắt cá", giúp người đọc dễ dàng hình dung được sự tròn đầy và màu sắc của trăng. Những so sánh này tạo ra một liên tưởng cụ thể và đầy gợi cảm.
Hình ảnh thơ: Các hình ảnh như "cánh rừng xa" và "biển xanh diệu kỳ" tạo nên một bức tranh thiên nhiên thơ mộng, hòa hợp với vẻ đẹp của trăng.
đúng thì tick akk