K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

9 tháng 1 2025

Lễ hội Pháo Đài ở Cửa Lò là một minh chứng sống động cho văn hóa phong phú và đa dạng của người Việt. Mỗi năm, khi Tết đến xuân về, lễ hội lại diễn ra rộn ràng, mang theo hi vọng, niềm vui và những ước mơ mới cho một năm an lành, thịnh vượng. Đây là dịp không thể thiếu cho những ai yêu thích tìm hiểu văn hóa và muốn tận hưởng không khí Tết truyền thống của dân tộc Việt Nam.

 văn mẫu:

                   bài làm:

Một cái tết nx sắp đến.Trong những ngày này,vc chuẩn bị chào đón năm mới cũng diễn ra náo nhiệt ở khắp mợi nơi,nơi nào cũng đều đón năm mới bằng những cách khắc nhau trường của tôi là một ví dụ:

Tết năm nay tôi đc đón tết ngay tại trường.Học sinh trường tôi cũng tổ chức hội chợ xuân truyền thống ngay tại sân trường.Hội chợ xuân này đc nhà trường,các thầy cô giáo và các bn các anh các chị chuổn bị suốt 2-3 tuần.Các thầy cô giáo,nhất là các thầy cô giáo CN lớp,cùng với hội PH và nhiều bn học sinh,sau mỗi buổi học,mọi người lại bắt đầu chuẩn bin cho ngày Hội chợ xuân ở trường tôi.Mọi người làm các công việc như:trang trí sân khấu chính,chuẩn bị những tiết mục văn nghệ chào đón các đại biểu,người thì bắt tay vào để lập môtk gian hàng nhi nhỏ,người sắp sếp các vật dụng cần thiết để lm một gian hàng hoàn chỉnh,người nấu ăn lm các loại đặc sẳn quê,....Đây là hoạt động thường niên diễn ra hằng năm của nhà trường,nhưng năm nay là năm đầu tiên tôi đc tham gia hoạt động này nên tôi cảm thấy rất hào hứng khi đc tham gia hoạt động này.

Sáng ngày 15,gần như mn và các thầy cô giáo đều tụ hợp đông đủ trong sân trường.Mọi người ai nấy vào việc của riêng mik.Đúng 13h30',lễ khai mạc chính thức bắt đầu.Sau màn giới thiêuk chương chình,đến cô Hiệu Trưởng trường lên phát biểu lễ khai mạc hội chợ.Sau lễ phát biểu của cô Hiệu Trưởng là tiết mục văn nghệ chào mừng như:hát múa sạp,nhảy hiện đại,hát dân ca,...Ấn tượng nhất là tiết mục sân khấu hoá  kịch Bánh chưng,bánh giầy.Được thầy cô và mn khen ngợi..........vavvan

Mn tự nghĩ nha động não có thể vt giống nhx ko sao chép.Viết tiếp vô chỗ trống để đc một đoạn văn hoàn chỉnh theo ý mn!!

 

9 tháng 1 2025

Quê hương đất nước là nơi chôn rau cắt rốn, nơi tôi đã lớn lên và gắn bó suốt tuổi thơ. Với những cánh đồng xanh mơn mởn, những dòng sông uốn lượn thơ mộng, quê hương mang đến cho tôi cảm giác bình yên và trong lành. Mỗi buổi sáng, khi ánh nắng vàng rực rỡ chiếu rọi qua những tán cây, tôi lại cảm nhận được sự tươi mới của cuộc sống. Không chỉ có thiên nhiên đẹp đẽ, quê hương còn là nơi có truyền thống văn hóa phong phú và đa dạng. Những ngày lễ hội, mọi người cùng nhau vui chơi, ăn uống, gắn kết tình thân thương. Tôi cảm thấy tự hào khi mình là một phần của mảnh đất này, nơi có bao lớp người đã sống, chiến đấu và gìn giữ. Quê hương chính là nguồn động lực lớn lao giúp tôi vươn tới những ước mơ mai sau.

13 tháng 2

Câu 1

Sau khi đọc bài thơ ở phần Đọc hiểu, em cảm thấy trong lòng mình dâng lên nhiều cảm xúc lắng đọng và sâu sắc. Những hình ảnh quen thuộc, giản dị trong bài thơ đã gợi cho em nhớ về những điều thân thương trong cuộc sống mà đôi khi vì vô tình em chưa kịp trân trọng. Giọng thơ nhẹ nhàng, tha thiết khiến em cảm nhận rõ tình cảm chân thành mà tác giả gửi gắm qua từng câu chữ. Đó có thể là tình yêu gia đình, tình yêu quê hương hoặc những rung động trước vẻ đẹp bình dị của cuộc đời. Bài thơ không chỉ đem đến cho em sự xúc động mà còn giúp em hiểu hơn về giá trị của những điều gần gũi xung quanh mình. Qua đó, em nhận ra rằng trong cuộc sống, đôi khi hạnh phúc không nằm ở những điều lớn lao mà ở chính những khoảnh khắc bình thường nhưng đầy ý nghĩa.

Câu 2

Câu tục ngữ Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng là lời dạy sâu sắc của ông cha ta về ảnh hưởng của môi trường sống và các mối quan hệ đối với sự hình thành nhân cách con người. Mực tượng trưng cho điều xấu, điều tiêu cực, còn đèn tượng trưng cho điều tốt đẹp, sáng sủa. Ý nghĩa của câu tục ngữ là con người thường chịu tác động từ môi trường xung quanh, nếu sống gần điều xấu dễ bị lôi kéo, nếu sống trong môi trường tốt sẽ được học hỏi và tiến bộ. Trong thực tế, điều này hoàn toàn đúng, bởi bạn bè, thầy cô, gia đình và môi trường học tập có ảnh hưởng lớn đến suy nghĩ và hành động của mỗi người. Một học sinh chơi với nhóm bạn chăm chỉ, có ý thức sẽ có động lực phấn đấu hơn, ngược lại nếu thường xuyên tiếp xúc với thói quen xấu thì rất dễ bị sa ngã. Tuy nhiên, câu tục ngữ cũng không nên được hiểu một cách tuyệt đối, bởi bản lĩnh và ý thức cá nhân vẫn đóng vai trò quyết định. Nếu mỗi người biết giữ vững lập trường, có mục tiêu sống rõ ràng thì dù ở trong hoàn cảnh khó khăn vẫn có thể giữ được phẩm chất tốt đẹp. Vì vậy, bài học rút ra là chúng ta cần lựa chọn môi trường sống tích cực, xây dựng những mối quan hệ lành mạnh và đồng thời rèn luyện bản lĩnh để hoàn thiện bản thân.

(4 điểm) Đọc văn bản và trả lời câu hỏi:       Bảo kính cảnh giới bài 21                               - Nguyễn Trãi -      Ở bầu thì dáng ắt nên tròn,      Xấu tốt đều thì rắp khuôn.      Lân cận nhà giàu no bữa cám,      Bạn bè kẻ trộm phải đau đòn.      Chơi cùng đứa dại nên bầy dại,      Kết mấy người khôn học nết khôn.      Ở đấng...
Đọc tiếp

(4 điểm) Đọc văn bản và trả lời câu hỏi: 

     Bảo kính cảnh giới bài 21

                              - Nguyễn Trãi -

     Ở bầu thì dáng ắt nên tròn,
     Xấu tốt đều thì rắp khuôn.
     Lân cận nhà giàu no bữa cám,
     Bạn bè kẻ trộm phải đau đòn.
     Chơi cùng đứa dại nên bầy dại,
     Kết mấy người khôn học nết khôn.
     Ở đấng thấp thì nên đấng thấp,
     Đen gần mực, đỏ gần son.

        (Trích Nguyễn Trãi toàn tập, NXB Khoa học xã hội, 1976)

Câu 1. Xác định thể thơ của văn bản trên.

Câu 2. Chỉ ra một câu thành ngữ, tục ngữ được tác giả mượn ý trong văn bản. 

Câu 3. Phân tích tác dụng của một biện pháp tu từ được sử dụng trong dòng thơ cuối. 

Câu 4. Phát biểu đề tài, chủ đề của văn bản. 

Câu 5. Em rút ra được những bài học gì sau khi đọc văn bản?

1
3 tháng 9 2025

Câu 1. 

Thể thơ: Thất ngôn xen lục ngôn. 

Câu 2. 

Một thành ngữ, tục ngữ trong những thành ngữ, tục ngữ sau: 

 Ở bầu thì tròn, ở ống thì dài. 

– Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng.

– Gần nhà giàu đau răng ăn cốm/ Gần kẻ trộm ốm lưng chịu đòn. 

Câu 3. 

– Một biện pháp tu từ trong dòng thơ cuối: Điệp từ gần, phép đối Đen – đỏ, mực - son. 

– Tác dụng của một biện pháp tu từ kể trên:

+ Điệp từ: Nhấn mạnh sự tác động của môi trường đến con người.

+ Phép đối: Thể hiện rõ tính nhân quả, sự tác động của môi trường đến con người. Ở nơi xấu xa, tăm tối con người sẽ dần biến chất, xấu xa hơn; còn ở nơi êm ấm, hạnh phúc, tốt lành con người sẽ trở nên tốt đẹp hơn. 

Câu 4. 

– Đề tài: Môi trường sống.

– Chủ đề: Lời tự răn của tác giả về tầm quan trọng của việc lựa chọn môi trường sống thích hợp, tốt đẹp. 

Câu 5. 

– Dựa vào nội dung của văn bản tự rút ra cho mình bài học và có lí giải ngắn gọn hợp lí.  

– Một số bài học được rút ra từ văn bản:

+ Cần biết lựa chọn môi trường, hoàn cảnh sống tốt cho mình.

+ Cần biết chọn bạn để chơi, chọn người tốt để kết giao, học hỏi. 

9 tháng 1 2025

Help me


9 tháng 1 2025

A3-B2-C1

9 tháng 1 2025

### Câu 1: Phân tích nhân vật người họa sĩ trong đoạn trích ở phần Đọc hiểu Trong đoạn trích, người họa sĩ là một nhân vật có nội tâm phức tạp và sâu sắc. Ông là một người có tài năng và đam mê nghệ thuật mãnh liệt, nhưng đồng thời cũng là một người khá cô đơn, trăn trở với cuộc sống của chính mình. Người họa sĩ không chỉ tạo ra những bức tranh đẹp mà còn có một khát vọng sâu sắc về cái đẹp đích thực trong cuộc sống, nhưng đôi khi ông lại cảm thấy bất lực trong việc thể hiện được điều đó. Nhân vật này mang trong mình một sự phân vân, đôi khi là mâu thuẫn giữa những gì ông thấy và cảm nhận với cách thức mà ông có thể truyền đạt được qua nghệ thuật. Người họa sĩ sống trong một thế giới tưởng tượng của riêng mình, nơi cái đẹp và sự thật có thể được thể hiện qua những bức tranh. Tuy nhiên, ông lại không thể hoàn toàn hài lòng với những gì mình tạo ra, bởi ông hiểu rằng nghệ thuật chỉ là sự phản ánh hạn chế của thế giới thực. Điều này làm nổi bật một khía cạnh quan trọng của nhân vật – sự tìm kiếm cái đẹp đích thực và sự không ngừng vươn tới sự hoàn thiện trong công việc nghệ thuật của mình. Người họa sĩ không chỉ là người sáng tạo, mà còn là một người chiến đấu với chính bản thân, với cảm giác thiếu thốn về sự hoàn hảo. ### Câu 2: Bàn về cách thể hiện bản thân của giới trẻ hiện nay Giới trẻ hiện nay đang sống trong một thời đại mà công nghệ và các phương tiện truyền thông xã hội đóng vai trò quan trọng trong việc thể hiện bản thân. Với sự phát triển mạnh mẽ của mạng xã hội như Facebook, Instagram, TikTok, giới trẻ có thể dễ dàng chia sẻ suy nghĩ, cảm xúc, và những khoảnh khắc trong cuộc sống hàng ngày. Tuy nhiên, cách thể hiện bản thân của họ cũng đang gặp phải nhiều vấn đề. Trước hết, việc thể hiện bản thân qua các nền tảng mạng xã hội có thể tạo ra sự thiếu chân thật. Nhiều bạn trẻ, đặc biệt là những người trẻ tuổi, thường xuyên "làm đẹp" hình ảnh của mình bằng cách chỉnh sửa ảnh, chia sẻ những khoảnh khắc hào nhoáng, thành công mà không thực sự phản ánh cuộc sống thực tế. Điều này đôi khi tạo ra một sự giả tạo, khiến họ và cả người xem dễ dàng quên đi sự quan trọng của sự thật trong mỗi câu chuyện. Bên cạnh đó, sự ảnh hưởng của mạng xã hội cũng khiến nhiều bạn trẻ bị áp lực về việc thể hiện bản thân một cách hoàn hảo. Họ phải luôn cập nhật những xu hướng mới, sở thích mới, và thường xuyên xuất hiện với hình ảnh "đẹp" để nhận được sự công nhận từ cộng đồng mạng. Điều này dễ dẫn đến tình trạng tự ti, lo lắng về bản thân nếu không nhận được đủ sự quan tâm hay lời khen ngợi. Tuy nhiên, cũng có một bộ phận giới trẻ chọn cách thể hiện bản thân một cách tự nhiên và tích cực hơn. Họ tìm kiếm sự chân thật trong mỗi bài viết, hình ảnh và sự giao tiếp. Họ không ngại thể hiện những điều chưa hoàn hảo về mình, đồng thời cũng mong muốn truyền tải thông điệp về sự chấp nhận bản thân và sống thật với chính mình. Vì vậy, cách thể hiện bản thân của giới trẻ hiện nay là một vấn đề phức tạp. Trong khi sự phát triển của công nghệ và mạng xã hội mang đến nhiều cơ hội để giao lưu và thể hiện cá tính, thì cũng tồn tại không ít thách thức về việc giữ gìn sự chân thật và khắc phục áp lực xã hội. Giới trẻ cần học cách cân bằng giữa việc thể hiện bản thân và sự nhận thức đúng đắn về giá trị của sự chân thật, để không bị lạc lối trong những xu hướng tạm thời hay áp lực từ xã hội.

22 tháng 2

Câu1:Bài thơ "Những cánh buồm" đã để lại trong tôi nhiều cảm xúc sâu lắng về tình phụ tử thiêng liêng và những khát vọng chinh phục thế giới của tuổi thơ. Tác giả Hoàng Trung Thông đã khéo léo khắc họa hình ảnh người cha và đứa con trên bãi biển, với sự đối lập đầy ý nhị giữa "chiếc bóng dài lênh khênh" của cha và "chiếc bóng tròn chắc nịch" của con, thể hiện sự khác biệt thế hệ nhưng lại gắn bó khăng khít. Câu hỏi hồn nhiên của đứa trẻ về "những cánh buồm" nơi chân trời đã khơi dậy trong lòng người đọc sự tò mò, khao khát khám phá những điều mới lạ. Ước muốn "mượn" cánh buồm trắng để đi khắp nơi của con cũng chính là ước mơ thuở nào chưa thực hiện được của người cha, gửi gắm hy vọng vào thế hệ tương lai. Bài thơ không chỉ hay về ngôn từ, âm hưởng mà còn có sức gợi cảm mạnh mẽ, nhắc nhở tôi về tinh thần vượt khó, vươn lên trong cuộc sống.

Câu 2:Trong hành trình hoàn thiện nhân cách của mỗi con người, bên cạnh sự nỗ lực tự thân thì môi trường sống đóng một vai trò vô cùng quan trọng. Đúc kết kinh nghiệm từ ngàn đời nay, ông cha ta đã để lại lời khuyên sâu sắc qua câu tục ngữ: "Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng"

Về mặt nghĩa đen, "mực" vốn có màu đen, nếu chẳng may chạm phải thì tay chân, quần áo sẽ bị lấm bẩn. Ngược lại, "đèn" là nguồn phát ra ánh sáng, ở gần đèn ta sẽ được soi sáng để nhìn rõ mọi vật. Từ hình ảnh thực tế đó, người xưa đã gửi gắm một thông điệp ẩn dụ: "mực" chính là những môi trường xấu, những thói hư tật xấu hoặc những người bạn không tốt; còn "đèn" đại diện cho môi trường văn minh, những điều thiện và những người có nhân cách cao đẹp. Câu tục ngữ khẳng định một quy luật xã hội: Môi trường xung quanh có sức tác động rất lớn, thậm chí có thể thay đổi bản chất của một con người.

Tại sao lại nói như vậy? Bởi lẽ con người vốn có tính học hỏi và thích nghi. Nếu ta thường xuyên tiếp xúc với môi trường tiêu cực, đầy rẫy sự dối trá hay lười biếng, chúng ta dễ dàng bị tiêm nhiễm và coi những điều đó là bình thường. Ngược lại, nếu sống trong một cộng đồng tử tế, xung quanh là những người bạn chăm chỉ, cầu tiến, ta sẽ có động lực để phấn đấu và sống tốt đẹp hơn. Câu chuyện mẹ thầy Mạnh Tử ba lần dời nhà để tìm cho con môi trường giáo dục tốt nhất chính là minh chứng hùng hồn nhất cho chân lý này.

Tuy nhiên, trong cuộc sống hiện đại, chúng ta cũng cần nhìn nhận vấn đề một cách đa chiều hơn. Môi trường là quan trọng, nhưng không phải là yếu tố quyết định tất cả. Có những người sống giữa khó khăn, cám dỗ nhưng vẫn giữ được phẩm giá sạch trong, giống như bông sen "gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn". Ngược lại, có những người sống trong môi trường tốt nhưng thiếu ý chí rèn luyện thì vẫn có thể sa ngã. Do đó, bản lĩnh cá nhân và sự tỉnh táo chính là "bộ lọc" quan trọng nhất để chúng ta tiếp nhận cái hay, gạt bỏ cái dở.

Tóm lại, câu tục ngữ là một bài học giáo dục quý báu về việc chọn bạn mà chơi, chọn nơi mà sống. Là học sinh, chúng ta cần chủ động tìm kiếm những "nguồn sáng" cho cuộc đời mình bằng cách chơi với bạn tốt, đọc sách hay và tham gia vào những hoạt động bổ ích. Đồng thời, mỗi người cũng cần tự rèn luyện để chính mình trở thành một ngọn đèn nhỏ, tỏa sáng và lan tỏa những giá trị tích cực đến mọi người xung quanh.

(4 điểm) Đọc văn bản và trả lời câu hỏi: Bức tranh      (Lược đoạn đầu: Trên đường ra miền bắc chuẩn bị cho triển lãm tranh ở nước ngoài, nhân vật tôi - một hoạ sĩ được các chiến sĩ giao liên thay nhau thồ tranh cho.)        Hôm đó, đoàn chúng tôi đi qua một vùng trên đất bạn nổi tiếng nhiều biệt kích, lại rất đói, cũng là cái "rốn" của bệnh sốt rét. Chúng tôi được...
Đọc tiếp

(4 điểm) Đọc văn bản và trả lời câu hỏi:

Bức tranh

     (Lược đoạn đầu: Trên đường ra miền bắc chuẩn bị cho triển lãm tranh ở nước ngoài, nhân vật tôi - một hoạ sĩ được các chiến sĩ giao liên thay nhau thồ tranh cho.)  

     Hôm đó, đoàn chúng tôi đi qua một vùng trên đất bạn nổi tiếng nhiều biệt kích, lại rất đói, cũng là cái "rốn" của bệnh sốt rét. Chúng tôi được nghỉ lại một ngày để dưỡng sức, lán của nhóm khách đi đường chúng tôi dựng ngay trên đầu một cái lán khác của anh em chiến sĩ trong trạm. Buổi trưa, tôi đang ngồi vẩn vơ ghi mấy cái dáng hòn đá, thân cây trước lán nghỉ của mình, thì trông thấy một người chiến sĩ nước da xam xám và cặp môi thâm sì đang leo mấy bậc dốc từ lán dưới đi lên. Người chiến sĩ đi thẳng đến trước mặt tôi ngồi xuống xem tôi vẽ. Rồi sau mấy câu chuyện làm quen, người chiến sĩ tha thiết thỉnh cầu tôi vẽ cho anh một bức chân dung.

     Tôi bỗng thấy tự ái. Tôi là một họa sĩ, chứ đâu phải một anh thợ vẽ truyền thần! Tôi từ chối khéo bằng cái mặt lạnh lùng. Người chiến sĩ tỏ vẻ phật ý, anh nhìn vào cái mặt lạnh lùng của tôi một thoáng rồi lẳng lặng quay lưng lại tôi, chậm rãi đi xuống dưới những cái bậc dốc.

     Sáng hôm sau, chúng tôi lại lên đường. Thật một điều không ngờ, chẳng biết ai xui khiến thế nào mà chính người chiến sĩ trưa hôm qua lại "thồ" tranh cho tôi, chính lại là anh chứ không phải một người nào khác.

     Thật là phiền cho tôi quá!

     […] Ác thay cái bãi đá tai mèo nằm giữa khúc suối dưới chân núi. Có lẽ nó rộng đến năm trăm thước. Con suối chảy đến đấy thì phình rộng ra chảy lênh láng và réo lên ầm ầm trên một cái nền đá lởm chởm. Tuy đã được nghỉ một ngày nhưng sau khi leo qua được quả núi thì tôi đã thấm mệt. Tôi dò dẫm đi giữa khúc suối một cách vất vả quá, cứ dần dần bị tụt lại sau. Rồi chân tôi tự nhiên bị sỉa xuống một hẻm đá ngầm dưới nước. Tôi giơ hai tay lên trời chới với...

     Người chiến sĩ "thồ" tranh cho tôi đang đi phía trước, cách một quãng khá xa, vội vã quay lộn lại. Nếu anh không đến kịp có lẽ là tôi bị dòng suối cuốn đi. Anh cởi chiếc ba lô sau lưng cho tôi, khoác vào trước ngực mình. Anh đỡ lấy tôi, giúp tôi rút cái chân lên. Rồi dìu tôi đi. Tôi thở dốc. Mồ hôi vã ra như tắm. Hai mắt đổ đom đóm. “Đồng chí cố gắng lên.” - Người chiến sĩ vừa đi vừa động viên tôi - “Tôi dìu đồng chí đi nhanh qua bên kia suối sẽ nghỉ. Nếu thằng L.19 đến, chúng mình cứ ngồi xuống. Nó chẳng thấy gì cả đâu!".

     Tôi không đủ sức theo kịp đoàn được nữa. Qua bên kia suối, người chiến sĩ lấy dầu con hổ bóp chân cho tôi, lúc ngồi nghỉ. Rồi bắt đầu từ đó, chỉ có hai người, anh và tôi, đi trong rừng. Tôi chỉ có thể đi người không. Người chiến sĩ vừa phải "thồ" đống tranh của tôi sau lưng (to và nặng gấp đôi một cái ba lô bình thường của khách đi đường) lại vừa phải mang thêm chiếc ba lô riêng của tôi trước ngực. Có lẽ tất cả đến sáu bảy chục cân. Mà người chiến sĩ có khỏe mạnh gì cho cam!

     Tôi không nói thì chắc các bạn cũng biết, ngay từ lúc người chiến sĩ đến gặp tôi để nhận mang cái bó tranh, tôi đã khó xử đến thế nào? Thế mà bây giờ, trên dọc đường, không những riêng cái đống tài sản của tôi mà cả chính tôi cũng đã trở thành một gánh nặng cho anh. Xưa nay tôi vẫn cho mình là một kẻ cũng biết tự trọng, và cũng biết suy nghĩ. Giá người chiến sĩ tỏ thái độ lạnh nhạt hoặc mặc xác tôi nằm lại một mình, tập tễnh đi một mình giữa rừng, thì tôi cũng thấy là cái lẽ phải. Xưa nay tôi vẫn quan niệm rằng: Sống ở đời, cho thế nào thì nhận thế ấy. Cái cách cư xử của người chiến sĩ đối với tôi chỉ có thể giải thích bằng lòng độ lượng. Độ lượng? Thế nhưng tôi nhiều tuổi hơn? Tôi lại là một họa sĩ có tên tuổi? Xưa nay tôi chỉ mới thấy lòng độ lượng của kẻ trên đối với người dưới. Bây giờ đây thì chính tôi, một kẻ bề trên, đang được một người dưới tỏ ra độ lượng với mình.

     Tối ngày hôm đó, hai chúng tôi phải ngủ lại nửa đêm giữa rừng. Người chiến sĩ mắc võng cho tôi nằm rồi ôm súng ngồi gác bên cạnh. Nhưng làm sao mà ngủ được? Tôi đến ngồi bên anh, trên một phiến đá. Rừng đêm tối mò và đầy hăm dọa. "Tôi xin lỗi đồng chí về cái việc hôm qua..." - tôi nói khẽ bên tai anh - "Đến mai, thế nào tôi cũng phải vẽ đồng chí. Một bức, thật đẹp!". 

(Nguyễn Minh Châu)

Câu 1. Người kể chuyện trong văn bản trên là người kể toàn tri hay hạn tri? 

Câu 2. Chỉ ra thành phần chêm xen trong đoạn văn dưới đây:  

     Tôi không đủ sức theo kịp đoàn được nữa. Qua bên kia suối, người chiến sĩ lấy dầu con hổ bóp chân cho tôi, lúc ngồi nghỉ. Rồi bắt đầu từ đó, chỉ có hai người, anh và tôi, đi trong rừng. Tôi chỉ có thể đi người không. Người chiến sĩ vừa phải "thồ" đống tranh của tôi sau lưng (to và nặng gấp đôi một cái ba lô bình thường của khách đi đường) lại vừa phải mang thêm chiếc ba lô riêng của tôi trước ngực. Có lẽ tất cả đến sáu bảy chục cân. Mà người chiến sĩ có khỏe mạnh gì cho cam!

Câu 3. Khi được người chiến sĩ nhờ vẽ một bức chân dung, người họa sĩ đã có thái độ như thế nào? Vì sao nhân vật này lại có thái độ như vậy?

Câu 4. Phân tích tác dụng của điểm nhìn trần thuật trong đoạn văn dưới đây:

      Xưa nay tôi vẫn cho mình là một kẻ cũng biết tự trọng, và cũng biết suy nghĩ. Giá người chiến sĩ tỏ thái độ lạnh nhạt hoặc mặc xác tôi nằm lại một mình, tập tễnh đi một mình giữa rừng, thì tôi cũng thấy là cái lẽ phải. Xưa nay tôi vẫn quan niệm rằng: Sống ở đời, cho thế nào thì nhận thế ấy. Cái cách cư xử của người chiến sĩ đối với tôi chỉ có thể giải thích bằng lòng độ lượng. Độ lượng? Thế nhưng tôi nhiều tuổi hơn? Tôi lại là một họa sĩ có tên tuổi? Xưa nay tôi chỉ mới thấy lòng độ lượng của kẻ trên đối với người dưới. Bây giờ đây thì chính tôi, một kẻ bề trên, đang được một người dưới tỏ ra độ lượng với mình.

Câu 5. Qua văn bản này, em rút ra cho mình bài học gì?

32
22 tháng 2

Câu 1: Thể thơ lục bát

Câu 2:Gần mực thì đen, gần son thì đỏ

Câu3:Biện pháp tu từ ẩn dụ vàđối.

Ẩn dụ: "Mực" và "son" ẩn dụ cho môi trường xấu và tốt, người xấu và người tốt. Đối: Tạo sự cân xứng, nhấn mạnh mối quan hệ nhân quả giữa môi trường sống và sự hình thành tính cách, phẩm chất con người.

Câu 4:Đề tài: Bài thơ nói về mối quan hệ giữa môi trường sống, việc chọn bạn bè và sự hình thành nhân cách con người.

Câu 5:Sau khi đọc văn bản, em rút ra được những bài học sau:

23 tháng 2

Câu 1. Người kể chuyện là ngôi thứ nhất (nhân vật “tôi”), tức là người kể chuyện hạn tri vì chỉ kể lại những gì mình thấy, nghe, cảm nhận và suy nghĩ. Câu 2. Thành phần chêm xen trong đoạn văn là: “(to và nặng gấp đôi một cái ba lô bình thường của khách đi đường)” → Đây là phần chú thích, bổ sung thông tin cho “đống tranh của tôi”. Câu 3. Khi được người chiến sĩ nhờ vẽ chân dung, người họa sĩ tỏ thái độ lạnh lùng, tự ái và từ chối khéo. Vì: Anh cho rằng mình là một họa sĩ có tên tuổi, không phải “thợ vẽ truyền thần”, nên cảm thấy bị xem thường, bị xúc phạm lòng tự trọng. Câu 4. Tác dụng của điểm nhìn trần thuật ngôi thứ nhất: Giúp câu chuyện trở nên chân thực, tự nhiên, giàu cảm xúc. Thể hiện rõ diễn biến tâm lí, sự tự nhận thức và thay đổi của nhân vật “tôi”. Làm nổi bật bài học về lòng độ lượng và cách nhìn lại bản thân. Câu 5. Bài học rút ra: Cần sống khiêm tốn, biết tôn trọng người khác, không nên tự cao, định kiến. Phải biết nhìn lại mình, nhận ra sai lầm để thay đổi. Trân trọng lòng tốt, sự độ lượng và hi sinh thầm lặng của người khác.

9 tháng 1 2025

Nó là cđầy đủ !!!!!!!!!!!😀

14 tháng 2

Một vấn đề được gợi lên từ ngữ liệu là con người cần biết làm chủ bản thân trước những cám dỗ trong cuộc sống. Nếu không giữ vững lí trí, chúng ta rất dễ sa vào những điều hấp dẫn trước mắt mà quên đi hậu quả lâu dài. Thực tế cho thấy nhiều người vì ham mê vật chất, danh lợi hay những thú vui nhất thời mà đánh mất gia đình, sự nghiệp và nhân cách. Vì vậy, mỗi người cần rèn luyện bản lĩnh, sống có chừng mực và biết đặt lợi ích chung lên trên ham muốn cá nhân. Đồng thời, chúng ta cũng nên nhắc nhở, khuyên bảo nhau cùng hướng đến lối sống lành mạnh, tích cực. Bản thân em sẽ luôn cố gắng suy nghĩ thấu đáo trước khi hành động để không phải hối hận về sau.

9 tháng 1 2025

Môi trường là một phần thiết yếu trong cuộc sống của chúng ta. Một môi trường sạch sẽ rất cần thiết cho một cuộc sống yên bình và khoẻ mạnh. Môi trường giúp con người, động vật và những sinh vật sống khác lớn lên và phát triển một cách tự nhiên. Tuy nhiên, hiện nay, môi trường của chúng ta đang bị rối loạn bằng nhiều cách khác nhau. Bất cứ hình thức làm rối loạn sự cân bằng tự nhiên nào cũng đều ảnh hưởng đến toàn bộ môi trường. Điều này không chỉ phá hủy cuộc sống của con người mà còn ảnh hưởng đến tất cả mọi sinh vật sống. Chúng ta có thể bảo vệ môi trường của chúng ta bằng các hành động nhỏ của mỗi người trên Trái Đất. Chúng ta nên giảm lượng rác thải, chỉ bỏ rác đúng nơi quy định... và nhiều cách đơn giản khác. Bảo vệ môi trường cho sự sinh tồn của nhân loại là điều rất quan trọng. Khi chúng ta bảo vệ môi trường, chúng ta đang bảo vệ chính bản thân mình và cả tương lai của chúng ta nữa. Hãy cùng nhau chung tay vì một môi trường xanh - sạch - đẹp. Chắc chắn rằng không ai muốn sống trong một thế giới không có rác thải.


Đây nhé bạn !
9 tháng 1 2025

Thiên nhiên đóng vai trò vô cùng quan trọng đối với đời sống con người, bởi nó không chỉ cung cấp nguồn tài nguyên thiết yếu mà còn tạo nên môi trường sống hài hòa, bền vững. Từ không khí trong lành, nước sạch, đến đất đai màu mỡ và các loại thực phẩm, tất cả đều xuất phát từ thiên nhiên. Thiên nhiên còn là nguồn cảm hứng bất tận, nuôi dưỡng tâm hồn con người thông qua vẻ đẹp kỳ vĩ của núi rừng, sông suối hay biển cả. Tuy nhiên, con người đang ngày càng khai thác quá mức và hủy hoại thiên nhiên, dẫn đến các vấn đề như biến đổi khí hậu, ô nhiễm môi trường, ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe và tương lai của chính chúng ta. Vì vậy, việc bảo vệ và gìn giữ thiên nhiên không chỉ là trách nhiệm mà còn là nghĩa vụ của mỗi người, nhằm đảm bảo cuộc sống xanh, sạch và bền vững cho các thế hệ mai sau.