Đề: Em hãy viết một bài văn kể lại một câu chuyện truyền thuyết hay cổ tích đã nghe, đã đọc với những chi tiết sáng tạo. Giúp mình với ạ, 2 bài nha mọi người. (đừng chép trên mạng ạ) NHANH NHANH NHA!
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
nếu thêm ngoặc thì this ở đây sẽ là một từ nhé
còn câu trên thì this sẽ là đại từ để chỉ một vật nào đó
1 hom có anh chàng đi chặt củi thì mất luôn lưỡi rìu và thạt kì lạ là ông bụt ko trả rìu
Lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc ta đã ghi lại biết bao những vị Vua, tướng lĩnh lập chiến công hiển hách đem lại cuộc sống yên ấm, hạnh phúc cho nhân dân. Nổi bật trong số đó có lẽ là Ngô Quyền. Ông là một vị vua anh minh, sáng suốt trong triều đại thời Ngô. Nhắc đến Ông, dân ta luôn nhớ đến trận quyết chiến chiến lược trên sông Bạch Đằng. Nhớ vào năm 938, khi quân Nam Hán xâm lược nước ta, bằng nhãn quan chính trị sắc bén và tài chỉ huy mưu lược, độc đáo, sáng tạo, tướng lĩnh đã lãnh đạo quân và dân ta cắm cọc trên sông Bạch Đằng, chờ khi nước thủy triều xuống rồi nhử địch vào bãi cọc. Bởi lẽ đó mà dân tộc ta đã giành chiến thắng, đập tan âm mưu xâm lược của giặc Nam Hán. Chấm dứt 1000 năm Bắc thuộc, mở ra một thời kì phong kiến độc lập dân tộc của Việt Nam. Thật vậy, Ngô Quyền là người có công lao to lớn trong việc xây dựng và bảo vệ đất nước. Để tưởng nhớ Ông, người dân đã lập đền thờ Từ Lương Xâm và bày tỏ lòng thành kính, biết ơn sâu sắc.

Bài 1: Thánh Gióng qua lời kể của người dân làng
Tôi sinh ra và lớn lên ở làng Phù Đổng, nơi người xưa vẫn kể về cậu bé Gióng kì lạ. Ngày ấy, giặc Ân tràn vào bờ cõi, vua sai sứ giả đi khắp nơi tìm người tài cứu nước. Ai cũng lo lắng, riêng mẹ con cậu bé Gióng vẫn sống lặng lẽ trong căn nhà nhỏ. Gióng đã lên ba mà chưa biết nói, biết cười.
Thế rồi một hôm, khi nghe tiếng rao tìm người đánh giặc, cậu bé bỗng cất tiếng nói đầu tiên, đòi mẹ mời sứ giả vào. Cả làng sững sờ. Gióng xin vua rèn cho mình ngựa sắt, roi sắt và áo giáp sắt. Từ hôm đó, cậu ăn bao nhiêu cũng không đủ, lớn nhanh như thổi. Người làng chúng tôi góp gạo nuôi Gióng, ai cũng đặt hi vọng vào cậu.
Ngày ngựa sắt được đưa đến, Gióng vươn mình thành tráng sĩ, mặc giáp sắt, cưỡi ngựa lao ra trận. Tiếng roi sắt quất xuống làm giặc tan tác. Khi roi gãy, Gióng nhổ tre bên đường làm vũ khí. Sau khi dẹp yên giặc, Gióng không về làng mà phi ngựa lên đỉnh núi rồi bay về trời.
Đến nay, mỗi khi nhìn những rặng tre xanh rì rào trong gió, tôi lại nhớ đến người anh hùng năm xưa. Với chúng tôi, Gióng không chỉ là truyền thuyết mà là biểu tượng cho lòng yêu nước và sức mạnh đoàn kết của dân làng.
Bài 2: Cây tre trăm đốt với một kết thúc khác
Ngày xưa có một chàng trai nghèo hiền lành làm thuê cho một phú ông tham lam. Phú ông hứa nếu chàng chăm chỉ làm việc thì sẽ gả con gái cho. Tin lời, chàng trai làm lụng suốt bao năm. Đến ngày cưới, phú ông nuốt lời, bảo chàng phải tìm được cây tre trăm đốt mới cho cưới.
Buồn bã nhưng không tuyệt vọng, chàng vào rừng tìm tre. Tìm mãi không thấy cây nào đủ trăm đốt, chàng ngồi khóc. Bụt hiện lên, bảo chàng chặt đủ một trăm đốt tre rồi hô câu thần chú để chúng dính lại. Quả nhiên, khi chàng làm theo, các đốt tre nối liền thành một cây tre trăm đốt.
Chàng mang tre về, phú ông không tin nên thử chạm vào. Chàng đọc câu thần chú, phú ông dính chặt vào thân tre, không sao gỡ ra được. Sợ hãi, phú ông xin tha lỗi và hứa gả con gái. Nhưng trong câu chuyện tôi từng nghe, chàng trai không hề trả thù. Chàng đọc câu thần chú lần nữa để giải thoát cho phú ông và chỉ xin một lời xin lỗi thật lòng.
Từ đó, phú ông thay đổi, đối xử tốt với mọi người. Còn chàng trai cưới cô gái và sống hạnh phúc. Câu chuyện ấy khiến tôi tin rằng lòng hiền hậu và sự bao dung có thể cảm hóa cả những người tham lam nhất.