they are going to stay in hue___ a week
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
1 hom có anh chàng đi chặt củi thì mất luôn lưỡi rìu và thạt kì lạ là ông bụt ko trả rìu
Lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc ta đã ghi lại biết bao những vị Vua, tướng lĩnh lập chiến công hiển hách đem lại cuộc sống yên ấm, hạnh phúc cho nhân dân. Nổi bật trong số đó có lẽ là Ngô Quyền. Ông là một vị vua anh minh, sáng suốt trong triều đại thời Ngô. Nhắc đến Ông, dân ta luôn nhớ đến trận quyết chiến chiến lược trên sông Bạch Đằng. Nhớ vào năm 938, khi quân Nam Hán xâm lược nước ta, bằng nhãn quan chính trị sắc bén và tài chỉ huy mưu lược, độc đáo, sáng tạo, tướng lĩnh đã lãnh đạo quân và dân ta cắm cọc trên sông Bạch Đằng, chờ khi nước thủy triều xuống rồi nhử địch vào bãi cọc. Bởi lẽ đó mà dân tộc ta đã giành chiến thắng, đập tan âm mưu xâm lược của giặc Nam Hán. Chấm dứt 1000 năm Bắc thuộc, mở ra một thời kì phong kiến độc lập dân tộc của Việt Nam. Thật vậy, Ngô Quyền là người có công lao to lớn trong việc xây dựng và bảo vệ đất nước. Để tưởng nhớ Ông, người dân đã lập đền thờ Từ Lương Xâm và bày tỏ lòng thành kính, biết ơn sâu sắc.
House decorations: Đồ trang trí nhà cửa
House: nhà
Decorations: Đồ trang trí
Bữa cơm gia đình là khoảng thời gian các thành viên quây quần bên nhau sau một ngày học tập và làm việc, cùng chia sẻ món ăn và những câu chuyện thường ngày, đây không chỉ là nhu cầu ăn uống mà còn là một nét đẹp văn hóa thể hiện sự gắn bó và yêu thương trong mỗi gia đình. Bữa cơm gia đình có ý nghĩa rất lớn vì giúp mọi người thêm thấu hiểu, quan tâm và chia sẻ với nhau, là dịp để cha mẹ dạy con những bài học về cách ứng xử, về lòng biết ơn và sự trân trọng những điều giản dị, đồng thời tạo nên không khí ấm áp, là chỗ dựa tinh thần cho mỗi người. Tuy nhiên hiện nay nhiều gia đình ít có thời gian ăn cơm chung do công việc bận rộn, áp lực học tập, sự phát triển của công nghệ khiến mỗi người dễ bị cuốn vào điện thoại và các mối quan hệ bên ngoài. Nguyên nhân chủ yếu là nhịp sống hiện đại gấp gáp, sự ưu tiên cho công việc cá nhân và thói quen sinh hoạt thiếu sắp xếp hợp lí. Hậu quả là tình cảm gia đình có thể trở nên xa cách, các thành viên ít trò chuyện, khó thấu hiểu và dễ xảy ra mâu thuẫn. Để giữ gìn ý nghĩa của bữa cơm gia đình, mỗi người cần chủ động sắp xếp thời gian, hạn chế sử dụng thiết bị điện tử trong lúc ăn, quan tâm lắng nghe và chia sẻ chân thành với nhau. Là học sinh, em nhận thấy mình cần trân trọng những bữa cơm sum họp, phụ giúp cha mẹ chuẩn bị bữa ăn và giữ thái độ vui vẻ, biết ơn để góp phần xây dựng mái ấm hạnh phúc.
Khổ thơ thứ ba trong bài "Mùa thu mới" của Tố Hữu thể hiện tình cảm yêu mến và trân trọng của tác giả đối với những con người lao động trong xã hội mới. Hình ảnh "Hai cánh tay như hai cánh bay lên" biểu trưng cho sự hăng say, nhiệt huyết trong công việc, đồng thời thể hiện khát vọng vươn lên xây dựng cuộc sống tốt đẹp hơn. Câu thơ "Ngực dám đón những phong ba dữ dội" ca ngợi tinh thần dũng cảm, sẵn sàng đối mặt với khó khăn, thử thách của con người trong công cuộc kiến thiết đất nước. Cuối cùng, "Chân đạp bùn không sợ các loài sên" nhấn mạnh sự kiên trì, bền bỉ và lòng quyết tâm vượt qua mọi trở ngại để đạt được mục tiêu. Tổng thể, khổ thơ này tôn vinh phẩm chất cao đẹp của con người Việt Nam trong thời kỳ mới, đồng thời thể hiện niềm tin tưởng vào tương lai tươi sáng của dân tộc.
Cuộc sống giống như một bức tranh muôn màu, mỗi người trong cuộc sống này là một màu sắc điểm tô cho bức tranh ấy. Không có số phận nào giống với số phận nào, có người sinh ra trong giàu có lại cũng có người sinh ra trong nghèo khổ. Không ai chọn được nơi mình sinh ra nhưng ta có quyền chọn cách mình sống giữa nhân gian này. Và cậu bé đánh giầy trên khu phố nhà tôi là một màu sắc đẹp của bức tranh cuộc sống ấy. Cậu không có thân hình thanh tú của các công tử nhà giàu, cậu sở hữu một thân hình gầy gò, với bộ quần áo cũ, đã sờn vải, hàng ngày cậu lang thang trên khu phố nhà tôi để đánh giày kiếm sống. Mỗi khi trời mưa cậu trú vào các khu chợ hoặc gầm cầu hiên nhà ai đó, Buổi tối, cậu ngủ dưới mái hiên cạnh sân của một ngôi chùa. Sáng sớm, cậu dạy sớm phụ nhà chùa quét lá đa rồi mới đi đánh giày. Tôi ngạc nghiên lắm, khi nhìn thấy cảnh ấy, vì tôi nghi cậu mồ côi như vậy, sao nhà chùa không nhận nuôi rồi cho cậu được cơ hội đi học. Nghĩ thế tôi mới lân la tìm cách làm quen cậu ấy để có cơ hội tìm ra nguyên do. Một bữa nọ tôi xin phép mẹ được đem giày đi đánh vì nó cũng khá bẩn rồi và giảm độ bóng nữa. Tôi tìm đến chỗ cậu đánh giày hay ngồi vào buổi sáng rồi nhẹ nhàng gọi. Bạn gì ơi, bạn đánh giúp tôi đôi giày với, nó có vẻ bẩn và xỉn màu, bạn giúp tôi nhé. Cậu bé đánh giày mỉm cười hiền lành, tiến lại gần rồi bảo tôi đưa đôi giày đó cho cậu để cậu đánh giày cho. Trong lúc cậu ta cẩn thận chải từng vết bẩn trên giày, tôi tiến lại thủ thỉ: "Bạn ơi, bạn giỏi quá, mà hình như tôi thấy bạn sống trong ngô chùa nhỏ gần nhà tôi thì phải, sao sư chùa không cho bạn đi học mà bắt bạn đi đánh giày thế này ư?". Lúc này cậu ngước mắt lên nhìn tôi từ tốn đáp: "Mình mồ côi từ nhỏ, lang thang đánh giày kiếm sống đã lâu, mình ở nhờ qua đêm trong ngôi chùa ấy, nhà chùa cũng có ý muốn nhận nuôi dưỡng, nhưng mình thiết nghĩ, mình có đôi chân để đi, có đôi tay khéo léo làm việc cho đời, tự kiếm được miếng ăn nuôi bản thân. Trong khi đó ngoài kia có biết bao số phận còn khốn khổ hơn mình, họ còn không có nhà, không có cả sức khỏe để làm việc nữa. Hãy để những cơ hội tốt đẹp và sự thiện lành của nhà chùa đến với họ thông qua các hoạt động từ thiện, vì họ cần hơn tôi bạn nhé." Câu nói rất nhẹ, nhưng chạm vào lòng tôi một ấn tượng khó phai về ý chí và nghị lực cũng như trái tim thiện lành của một chú bé đánh giày. Điều mà nhiều người có cuộc sống ấm no, hạnh phúc chưa chắc có được.
For
for