K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

14 tháng 2

Để giữ gìn và nuôi dưỡng tình cảm với các thành viên trong gia đình, mỗi người cần bắt đầu từ những hành động nhỏ nhưng chân thành trong cuộc sống hằng ngày. Trước hết, chúng ta nên dành thời gian quan tâm, trò chuyện và lắng nghe nhau nhiều hơn, bởi sự thấu hiểu là nền tảng của yêu thương. Bữa cơm gia đình ấm cúng, những lời hỏi han khi mệt mỏi hay sự chia sẻ khi gặp khó khăn sẽ giúp các thành viên gắn kết và cảm thấy được trân trọng. Bên cạnh đó, mỗi người cần biết tôn trọng, nhường nhịn và bao dung, tránh những lời nói hay hành động làm tổn thương người thân. Việc cùng nhau tham gia các hoạt động chung như dọn dẹp nhà cửa, đi du lịch hay tổ chức những dịp kỉ niệm cũng góp phần tạo nên những kỉ niệm đẹp và bền vững. Ngoài ra, trong thời đại công nghệ, chúng ta nên hạn chế sử dụng điện thoại khi ở bên gia đình để dành trọn sự chú ý cho nhau. Khi mỗi thành viên đều ý thức vun đắp yêu thương, gia đình sẽ trở thành điểm tựa vững chắc và là nơi bình yên nhất trong cuộc đời mỗi người.

11 tháng 1 2025

Hôm nay đã là mùng năm tháng chạp âm lịch, lại là ngày chủ nhật, cả gia đình tôi đi chợ. Tôi háo hức lắm bởi chợ quê đông vui với các thúng, các mẹt, các chòi, các bãi… nổi tiếng cả một vùng. Chợ quê tôi ở gần trung tâm huyện, họp trên một bãi đất rộng, ngay đầu chợ có cây gạo to, nên được gọi là chợ Gạo. Chợ chỉ họp mỗi tháng ba lần, mẹ tôi gọi là chợ phiên. Bảy giờ sáng, cả nhà tôi bắt đầu ra khỏi nhà. Chúng tôi hoà vào dòng người đi chợ. Khác hẳn với phiên chợ bình thường, phiên chợ Tết đông nghịt người. Người từ các nơi đổ về, chật cứng cả lối đi. Mọi ngưòi ai cũng ăn mặc đẹp. Nhiều người dân tộc ăn mặc lạ mắt, sặc sỡ, làm cho toàn cảnh chợ Tết rực rỡ đủ các màu sắc. Và lúc này là thời điểm nhộn nhịp nhất của một năm, mọi người ai cũng chen nhau đi đi lại lại mua bán. Chợ quê tôi năm nay đã khác xưa nhiều, thay vì các thúng, các mẹt,… giờ là các ki-ốt, cửa hàng,… trông khang trang hẳn lên. Các gian hàng ngày thường trống trơn, nay đầy ắp hàng hoá. Trước mặt tôi là khu bán lương thực, hoa quả, trông thật hấp dẫn. Những quả dưa hấu tròn, to trông như những chú lợn con. Những quả thanh long đỏ hồng và tròn căng, sắn miếng, sắn củ bán theo bó, xếp dọc thành một hàng. Ngô bắp hạt vàng, to, chắc mẩy túm thành từng bó. Thứ làm tôi hấp dẫn nhất là những thúng hạt dẻ, sọt cam, quýt căng tròn, mọng nước. Tôi nhìn mà nhỏ cả nước miếng. Sau dãy hoa quả là một dãy hàng rau. Những mớ rau xanh mơn mởn. Rau cải, rau xà lách, rau dền, rau cải cúc,… được bó thành từng bó to, trông thật hấp dẫn. Người bán đứng, ngồi, nói cười luôn miệng, tay lúc vẫy, lúc xua. Người mua thì chen chúc, bới lục, tiếng nói ồn ã, líu ríu. Sau đó, cả nhà tôi đến khu bán gia súc và cá cảnh, ở đây cũng nhộn nhịp, tấp nập chẳng kém gì khu bán lương thực, hoa quả. ở khu vực bán trâu, bò người mua đăm chiêu, suy tính, kì kèo giá cả. Khu vực bán lợn mới thật là hay : những chú lợn nằm trong rọ, trắng hồng hoặc đen huyền cứ kêu “ụt ịt, ụt ịt” nghe thật vui. Tôi và em tôi rất muốn xem những chú chó kêu ăng ẳng nhưng mẹ tôi không cho vì có thể làm mất nhiều thời gian. Tiếp đến, gia đình tôi đến khu bán cá cảnh. Các chú cá với đủ màu sắc bơi lội tung tăng, lượn đi lượn lại trông thật thích mắt. Đông vui, nhộn nhịp nhất là khu bán vải, quần áo, chỉ thêu,… Khách hàng là phụ nữ của nhiều dân tộc từ những bản làng xa xôi trên núi cao, họ mặc những bộ trang phục sặc sỡ với những hoa màu rắc rối phức tạp đến hoa cả mắt. Họ đeo vòng bạc khắp cổ tay, cổ chân,… Chúng tôi dừng lại ở gian hàng quần áo của một cô chừng ba mươi tuổi. Cô bán hàng đon đả, khéo léo, cô bán giá cả phải chăng nên mẹ tôi mua cho hai chị em tôi mỗi người một bộ quần áo để diện Tết. Chà ! Thơm quá ! Mùi thơm này toả ra từ khu bán hàng ăn. Đồ ăn để ở nồi, ở chậu, đặt trên lá. Đặc biệt là một món ăn nấu trong một cái chảo to tướng. Ớ đây có một món ăn chắc là ai cũng biết, đó là thắng cố của người dân tộc. Cạnh khu bán hàng ăn là cửa hàng tranh. Tranh đủ loại, tranh Đông Hồ, tranh đá quý,… Tranh có những cành đào tuyệt đẹp và những chữ nho nhiều kiểu cách được cụ đồ ngồi vẽ dưới sự trầm trồ của mọi người. Tôi mải mê ngắm nhìn mà quên cả thời gian. Phải nói rằng, phiên chợ tết này mang đậm tính văn hoá của đồng bào vùng núi phía bắc. Đó là nơi giao lưu, trao đổi hàng hoá giữa các dân tộc. Ôi ! Thế là trời đã về trưa, chợ cũng vãn dần, gia đình tôi cũng đi về nhà cho kịp bữa trưa. Ngày hôm nay để lại cho tôi nhiều niềm vui, tôi sẽ không bao giờ quên phiên chợ Tết này. Tôi chỉ mong phiên chợ quê tôi họp đúng vào ngày chủ nhật vì khi ấy tôi lại được cùng mẹ loanh quanh khắp chợ.

14 tháng 2

Bài thơ Mẹ ốm của Trần Đăng Khoa để lại trong em nhiều xúc động sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng, khi mẹ khỏe mạnh mọi việc trong nhà diễn ra bình thường nhưng khi mẹ ốm cả không gian như trầm xuống, hình ảnh người mẹ nằm trên giường bệnh khiến người con lo lắng và thương xót, qua những chi tiết giản dị như bát cháo, cốc nước, tiếng bước chân khẽ khàng, tác giả đã thể hiện tình yêu thương chân thành và sự trưởng thành của người con khi biết quan tâm chăm sóc mẹ, giọng thơ nhẹ nhàng tha thiết cùng hình ảnh gần gũi đời thường làm nổi bật vẻ đẹp của tình mẹ con, bài thơ giúp em nhận ra rằng mẹ luôn hi sinh thầm lặng cho con và nhắc nhở em phải biết yêu thương trân trọng mẹ nhiều hơn khi mẹ còn ở bên cạnh mình.

2 tháng 1 2025

Sos

cho hỏi tại sao 1+1=2 

14 tháng 2

Trong cụm danh từ truyện anh mới viết rất hấp dẫn thì danh từ trung tâm là từ truyện vì đây là từ chính chỉ sự vật, còn anh mới viết và rất hấp dẫn là các thành phần phụ bổ sung ý nghĩa cho danh từ trung tâm đó

2 tháng 1 2025

ăn quan là một trò chơi dân gian truyền thống của Việt Nam, được nhiều người yêu thích bởi tính đơn giản nhưng không kém phần hấp dẫn. Trò chơi này không chỉ giúp người chơi thư giãn, rèn luyện trí tuệ mà còn mang tính giáo dục cao, rèn luyện tính kiên trì, nhẫn nại và khả năng tính toán. Để hiểu rõ hơn về trò chơi này, chúng ta cần tìm hiểu về luật chơi. 

 

**1. Chuẩn bị:**

 

* **Ván chơi:** Gồm một bàn cờ hình chữ nhật, được chia thành 12 ô nhỏ, mỗi ô chứa một số hạt (thường là 5 hạt). Hai bên cạnh bàn cờ có hai ô lớn gọi là "quan" để chứa hạt của mỗi người chơi.

* **Hạt:** Thông thường là các loại hạt nhỏ như đậu, ngô, sỏi... nhưng có thể thay thế bằng bất kỳ vật dụng nhỏ nào khác.

* **Người chơi:** Hai người chơi.

 

**2. Luật chơi:**

 

* **Mục tiêu:** Người chơi cố gắng thu thập được nhiều hạt nhất có thể vào ô "quan" của mình.

* **Lượt chơi:** Mỗi người chơi lần lượt thực hiện lượt đi của mình. Lượt đi bắt đầu bằng việc người chơi chọn một ô bất kỳ trên bàn cờ có chứa hạt của mình.

* **Cách chơi:** Người chơi lấy hết số hạt trong ô đã chọn và lần lượt bỏ từng hạt vào các ô tiếp theo theo chiều kim đồng hồ. Nếu ô cuối cùng mà hạt rơi vào là ô của mình và ô đó trống, người chơi được phép lấy hết hạt trong ô "quan" của đối phương.

* **Hết lượt:** Lượt chơi kết thúc khi người chơi đã bỏ hết số hạt đã lấy ra. Nếu ô cuối cùng mà hạt rơi vào là ô có chứa hạt, người chơi được phép tiếp tục lượt chơi bằng cách lấy hết số hạt trong ô đó và làm tương tự như trên.

* **Trường hợp đặc biệt:** Nếu ô cuối cùng mà hạt rơi vào là ô trống của đối phương, thì lượt chơi kết thúc.

* **Kết thúc trò chơi:** Trò chơi kết thúc khi tất cả các ô trên bàn cờ đều trống. Người chơi nào có nhiều hạt trong ô "quan" của mình hơn thì thắng cuộc.

 

**3. Một số quy tắc cần lưu ý:**

 

* Không được bỏ hạt vào ô quan của mình trong lượt đi.

* Phải tuân thủ đúng chiều kim đồng hồ khi bỏ hạt.

* Người chơi phải thực hiện lượt đi của mình một cách trung thực và không được gian lận.

 

**Kết luận:**

 

Ô ăn quan là một trò chơi đơn giản nhưng đòi hỏi người chơi phải có sự tính toán, chiến lược và khả năng phán đoán. Việc nắm vững luật chơi sẽ giúp người chơi có thể tham gia và tận hưởng trọn vẹn niềm vui mà trò chơi mang lại. Hy vọng bài viết này đã giúp bạn hiểu rõ hơn về luật lệ của trò chơi ô ăn quan

2 tháng 1 2025

Sáu câu thơ đầu của bài "Yêu đời" của Nguyễn Bảo Hữu mở ra một bức tranh thiên nhiên trong trẻo, giàu sức sống, nơi con người hòa mình vào vẻ đẹp giản dị mà tràn đầy ý nghĩa của cuộc đời. Tác giả đã tinh tế khắc họa những hình ảnh quen thuộc như cánh đồng lúa xanh ngát, dòng sông êm đềm chảy qua làng quê hay ánh nắng lung linh trên từng ngọn cỏ non. Những hình ảnh ấy không chỉ làm say lòng người mà còn khơi dậy cảm giác bình yên và lòng biết ơn sâu sắc đối với cuộc sống. Từng câu thơ, với ngôn từ mộc mạc, giản dị mà chứa chan cảm xúc, như lời nhắn nhủ dịu dàng về giá trị của những điều bình thường mà thiêng liêng trong cuộc đời. Qua những dòng thơ ấy, người đọc không chỉ cảm nhận được sự rung động tinh tế trước thiên nhiên, mà còn thấy được tâm hồn rộng mở và trái tim yêu đời của tác giả. Nguyễn Bảo Hữu đã truyền tải một thông điệp sâu sắc rằng hạnh phúc không nằm ở những điều lớn lao, xa xôi, mà hiện diện ngay trong những khoảnh khắc nhỏ bé thường nhật, nếu ta biết lắng lòng và cảm nhận. Sáu câu thơ đầu như một bản nhạc êm đềm, thắp sáng niềm tin vào cuộc sống, gieo vào lòng người đọc một triết lý sống tích cực: hãy trân trọng từng phút giây, hòa mình với thiên nhiên và sống hết mình để mỗi ngày đều trở nên đáng nhớ. Bài thơ không chỉ làm đẹp thêm hình ảnh thiên nhiên mà còn làm giàu thêm tâm hồn và lòng yêu đời của mỗi chúng ta.

2 tháng 1 2025

em đang cần gấp giúp em với


5 tháng 11 2025

thiếu nguon lao dong

7 tháng 2

Mẹ em năm nay 47 tuổi. Mẹ làm thợ nề, công việc rất vất vả nhưng mẹ luôn yêu đời. Mái tóc mẹ cắt ngắn ngang vai, đen mượt để thuận tiện khi làm việc. Làn da ngăm sạm nắng, đôi bàn tay chai sần là minh chứng cho sự lao động cần cù của mẹ. Tuy vậy, nụ cười của mẹ vẫn luôn hiền hậu và ấm áp. Mẹ là chỗ dựa vững chắc cho gia đình, luôn dạy em những điều hay lẽ phải. Em rất kính trọng và yêu thương mẹ, em hứa sẽ học tập tốt để đền đáp công lao to lớn của mẹ.