viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ)phân tích trích đoạn thơ sau để hiểu hơn triết lý giản dị về quê hương của tác giả Đỗ Trung Quân:
Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ
Sẽ không lớn nổi thành người.
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
a) Vì ABCD là hình thang cân nên AB // CD, AH và BK là các đường cao nên AH ⟂ CD và BK ⟂ CD, suy ra AH // BK, lại có AB // HK vì HK cùng thuộc CD, do đó tứ giác ABKH có hai cặp cạnh đối song song nên là hình bình hành, hơn nữa có một góc vuông nên ABKH là hình chữ nhật
b) Vì ABCD là hình thang cân nên AD = BC và hai góc ở đáy bằng nhau, kẻ BK ⟂ CD, AH ⟂ CD, ta có các tam giác vuông ADH và BCK có AD = BC và góc ADH = góc BCK nên hai tam giác bằng nhau, suy ra DH = CK, mà trong hình thang cân H và K đối xứng qua trục trung trực nên DK = CK
c) Vì E là điểm đối xứng của D qua H nên H là trung điểm của DE và DH = HE, do đó D và E đối xứng với nhau qua điểm H, hay nói cách khác chúng đối xứng qua tâm H
Qua đoạn trích, có thể cảm nhận rõ tình cảm yêu mến, gắn bó tha thiết và niềm say mê của tác giả đối với thiên nhiên đất rừng phương Nam. Thiên nhiên hiện lên vừa uy nghi, tráng lệ vừa sống động, giàu sức sống qua những hình ảnh so sánh giàu gợi cảm như thân cây tràm “những cây nến khổng lồ”, biển lá xanh rờn, hoa nhiệt đới sặc sỡ, tiếng chim, tiếng côn trùng vang vọng khắp không gian. Tác giả không chỉ quan sát bằng mắt mà còn cảm nhận bằng nhiều giác quan như mùi hương lá tràm hun nóng, hương hoa rừng ngòn ngọt, cảm giác lơ mơ trong nắng trưa, từ đó thể hiện sự hòa mình trọn vẹn vào thiên nhiên. Giọng văn vừa tha thiết vừa trầm lắng cho thấy tác giả trân trọng vẻ đẹp hoang sơ, hùng vĩ nhưng cũng rất thơ mộng của rừng phương Nam, đồng thời bộc lộ niềm tự hào và tình yêu sâu đậm đối với mảnh đất quê hương.
Câu 1. Mỗi cặp câu có 6 tiếng ở câu trên và 8 tiếng ở câu dưới
Câu 2. Thể thơ lục bát
Câu 3. Nhịp thơ hai câu đầu là 2/2/2 và 2/2/2/2
Câu 4. Từ láy là mát mẻ
Câu 5. Vần được gieo là thu vần với ru
Câu 6. Khổ thơ thể hiện tình cảm yêu thương, biết ơn của người con đối với mẹ
Câu 7. Con dù lớn vẫn là con của mẹ, đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con, Mẹ già như chuối chín cây, gió lay mẹ rụng con thời mồ côi
Câu 8. Đoạn thơ gợi cho em nhiều suy nghĩ sâu sắc về tình mẹ. Mẹ luôn âm thầm hi sinh và che chở cho con như cơn gió mát lành và ánh trăng sáng dịu dàng. Mẹ không chỉ chăm sóc mà còn dẫn dắt con trên đường đời, giúp con biết phân biệt đúng sai và nuôi dưỡng những ước mơ đẹp. Tình mẹ bao la, bền bỉ theo năm tháng, dù con lớn khôn vẫn luôn ở bên động viên và yêu thương. Em cảm nhận được sự ấm áp, dịu dàng và hi sinh thầm lặng của mẹ qua từng hình ảnh so sánh trong bài thơ. Điều đó khiến em càng thêm trân trọng mẹ và tự nhủ phải sống tốt, chăm ngoan để xứng đáng với tình yêu thương vô bờ ấy.
Câu thơ này mang ý nghĩa sâu sắc và chứa đựng tình cảm thiêng liêng của người con đối với mẹ và quê hương đất nước. Dưới đây là phân tích ý nghĩa và biện pháp tu từ được sử dụng:
"Con ra tiền tuyến xa xôi": Con (người chiến sĩ) ra chiến trường, rời xa quê nhà và mẹ.
"Yêu bầm yêu nước, cả đôi mẹ hiền": Tình yêu của người con dành cho mẹ (bầm) và tình yêu đối với đất nước. Cả hai tình yêu này đều thiêng liêng và cao quý như nhau. "Bầm" ở đây là cách gọi thân thương và gần gũi của người miền Bắc dành cho mẹ.
Điệp ngữ: Từ "yêu" được lặp lại hai lần nhằm nhấn mạnh tình cảm của người con đối với cả mẹ và đất nước.
Liệt kê: "Yêu bầm yêu nước" liệt kê hai đối tượng mà người con dành tình cảm, thể hiện sự quan trọng của cả hai trong lòng người con.
Ẩn dụ: "Bầm" là từ ngữ ẩn dụ để chỉ mẹ, thể hiện sự thân thuộc, gần gũi.
Bằng cách sử dụng điệp ngữ và ẩn dụ, câu thơ truyền tải một cách mạnh mẽ tình yêu và lòng biết ơn của người con đối với mẹ và tổ quốc.
-Đoạn 1:
Trong tác phẩm "Đất quê hương," nhân vật tôi đã thể hiện một tình yêu mãnh liệt và sâu sắc với mảnh đất nơi mình sinh ra và lớn lên. Tình yêu ấy không chỉ đơn thuần là sự gắn bó với nơi chôn rau cắt rốn, mà còn là niềm tự hào về những giá trị văn hóa, truyền thống lâu đời mà quê hương mang lại. Nhân vật tôi trân trọng từng tấc đất, từng hàng cây, từng bờ ruộng – những điều tưởng chừng nhỏ bé nhưng lại lưu giữ biết bao kỷ niệm và ký ức. Qua đó, tác phẩm truyền tải một thông điệp ý nghĩa về tình yêu và trách nhiệm với quê hương. Đọc tác phẩm, em không chỉ cảm nhận được tình yêu thiết tha của nhân vật tôi dành cho quê hương mà còn nhận ra rằng mỗi chúng ta cần gìn giữ, bảo vệ và phát huy những giá trị tốt đẹp của quê nhà. "Đất quê hương" như một lời nhắc nhở rằng, quê hương luôn là nơi bắt đầu và cũng là nơi kết thúc hành trình cuộc đời của mỗi con người.
-Đoạn 2:
Tác phẩm "Cây sấu Hà Nội" đã khắc họa sâu sắc tình cảm của nhân vật tôi đối với đặc sản quê hương – những quả sấu giản dị mà thân thương. Những cây sấu trên các con phố Hà Nội không chỉ là biểu tượng gắn liền với nét đặc trưng của thành phố mà còn là ký ức đẹp trong lòng người con đất Hà thành. Nhân vật tôi cảm nhận được hương vị chua dịu, ngọt ngào của sấu như chính hương vị của quê hương mình – vừa đậm đà vừa thanh khiết. Từng món ăn chế biến từ sấu, như nước sấu, canh sấu hay ô mai sấu, đều gợi lên một cảm giác gần gũi, thân thương, như níu giữ bước chân người đi xa. Qua đó, tác phẩm không chỉ ca ngợi vẻ đẹp dung dị của cây sấu mà còn làm nổi bật tình yêu quê hương qua những điều tưởng như bình thường nhất. Đọc "Cây sấu Hà Nội," em nhận thấy quê hương không chỉ là nơi ta sinh ra mà còn hiện diện trong từng hương vị, từng hình ảnh quen thuộc mà ta mãi nhớ thương.
Trong bốn câu thơ ngắn gọn, Đỗ Trung Quân đã gửi gắm một triết lí giản dị mà sâu sắc về quê hương. Mở đầu bằng khẳng định “Quê hương mỗi người chỉ một”, tác giả nhấn mạnh tính duy nhất, không thể thay thế của quê hương trong đời sống mỗi con người. So sánh “Như là chỉ một mẹ thôi” là hình ảnh giàu sức gợi, đặt quê hương ngang hàng với mẹ, nguồn cội thiêng liêng đã sinh thành và nuôi dưỡng ta khôn lớn. Cách ví von mộc mạc mà thấm thía ấy giúp người đọc cảm nhận quê hương không phải khái niệm trừu tượng mà là điều gần gũi, gắn bó máu thịt. Hai câu thơ sau mang tính nhắc nhở, cảnh tỉnh “Quê hương nếu ai không nhớ, sẽ không lớn nổi thành người”. Lớn ở đây không chỉ là trưởng thành về thể chất mà còn là sự hoàn thiện nhân cách, tâm hồn. Người quên quê hương tức là quên cội nguồn, quên công ơn sinh dưỡng, khó có thể trở thành một con người đúng nghĩa. Qua đó, tác giả khẳng định tình yêu và nỗi nhớ quê hương chính là nền tảng làm nên giá trị tinh thần của mỗi con người.