K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

đã tìm ra cảm ứng điện tử

23 tháng 2

Nhân vật người bà ngoại trong truyện ngắn của Ngô Nữ Thùy Linh hiện lên là một người phụ nữ giàu đức hi sinh, lặng lẽ mà sâu sắc trong tình yêu thương dành cho con cháu, bà vừa là bà vừa là mẹ nên gánh trên mình trách nhiệm nuôi dưỡng, che chở và bù đắp những thiếu hụt tình cảm cho đứa cháu, ở bà toát lên sự tần tảo, nhẫn nại và bao dung, dù cuộc sống có nhiều vất vả bà vẫn âm thầm chịu đựng, không than vãn, luôn dành điều tốt đẹp nhất cho cháu, tình yêu của bà không ồn ào mà thấm thía qua những hành động nhỏ bé hằng ngày, qua sự quan tâm chăm sóc và những hi sinh không kể công, nhân vật còn thể hiện vẻ đẹp truyền thống của người phụ nữ Việt Nam giàu lòng nhân ái, giàu đức hi sinh và sống hết mình vì gia đình, qua đó làm nổi bật ý nghĩa thiêng liêng của tình mẫu tử được mở rộng trong hình ảnh người bà ngoại như một người mẹ thứ hai trong cuộc đời mỗi con người

30 tháng 12 2024

"Chiếc bánh mì cháy" là một trong những câu chuyện ngắn về tình cảm gia đình sâu sắc và cảm động nhất mà tôi từng đọc. Nhân vật người cha trong câu chuyện, với những hành động và lời nói của mình, đã để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng người đọc. Ông là hình mẫu của một người cha mẫu mực, một người chồng yêu thương và là một người đàn ông gia đình đáng để mọi người học hỏi. Như tên gọi của câu chuyện, "Chiếc bánh mì cháy" chính là yếu tố khởi nguồn của câu chuyện. Câu chuyện bắt đầu khi nhân vật "tôi" còn là một đứa trẻ khoảng 8-9 tuổi. Mặc dù mẹ thỉnh thoảng nướng bánh mì cháy, nhưng hôm ấy bánh mì cháy đến mức gần như thành than. Mẹ cảm thấy rất áy náy và xin lỗi cả gia đình vì sự bất cẩn này. Sau khi lưỡng lự xem có ai ăn bánh mì không, nhân vật "tôi" chứng kiến bố mình ăn những lát bánh mì cháy một cách ngon lành và nói với mẹ rằng ông rất thích món bánh mì cháy đó. Vào tối hôm đó, trước khi đi ngủ, nhân vật "tôi" đã hỏi bố liệu ông thật sự thích bánh mì cháy hay không. Câu hỏi này đã mở ra một bài học quý giá mà nhân vật "tôi" vẫn nhớ mãi đến giờ. Nhân vật người cha trong câu chuyện là hình mẫu của một người bố yêu thương và ân cần. Khi con hỏi liệu ông có thật sự thích bánh mì cháy không, ông đã dùng những lời nói nhẹ nhàng nhưng thấm thía để dạy cho con một bài học quan trọng. Ông giải thích rằng một lát bánh mì cháy không thể gây hại cho ai, nhưng những lời nói có thể gây tổn thương sâu sắc cho thể xác và tâm hồn con người. Vì vậy, người xưa thường nói: “Lời nói không mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau.” Mẹ đã vất vả suốt cả ngày và khi về nhà vẫn phải chuẩn bị bữa tối cho gia đình. Bánh mì cháy không phải là cố ý mà chỉ là sự vô tình, và mẹ đã xin lỗi rồi. Do đó, chúng ta nên động viên và an ủi mẹ thay vì trách móc, bởi vì cuộc sống không ai hoàn hảo, và mỗi người đều có thể mắc lỗi. Nếu cứ tiếp tục nhắc lại lỗi lầm của người khác, họ sẽ cảm thấy bị tổn thương và không thể sửa chữa lỗi lầm. Không chỉ là người cha mẫu mực, ông còn là một người chồng yêu thương và thông cảm với vợ. Ông biết chia sẻ và an ủi khi vợ phạm lỗi. Một câu nói đơn giản như: “Em à, anh thích bánh mì cháy mà” đã xua tan nỗi áy náy trong lòng người vợ. Mặc dù bánh mì không ngon, nhưng lời động viên của người chồng có thể làm cho bữa ăn trở nên ngon hơn rất nhiều. Nhân vật người con và người vợ dù không phải là nhân vật chính của câu chuyện, nhưng họ cũng đóng vai trò quan trọng. Sự ân cần và chăm sóc của mẹ, dù mệt mỏi sau một ngày làm việc, và sự hối lỗi khi làm bánh mì cháy cho thấy bà là một người mẹ, người vợ tuyệt vời. Người con, dù còn nhỏ tuổi, nhưng đã hiểu chuyện và biết lắng nghe những lời cha dạy. Điều này cho thấy đây là một gia đình tuyệt vời và là tấm gương sáng để nhiều người học tập. Mặc dù câu chuyện chỉ là một mẩu chuyện ngắn, nhưng nó mang đến những thông điệp và ý nghĩa sâu sắc. Từ câu chuyện, tôi rút ra được nhiều bài học quý giá. Đầu tiên là cách đối diện với lỗi lầm của con người. Ai trong cuộc đời cũng sẽ mắc sai lầm, dù lớn hay nhỏ, nhiều hay ít. Tuy nhiên, nếu biết hối lỗi và xin lỗi, chúng ta nên thông cảm và động viên người khác. Một câu nói tưởng chừng như vô hại có thể gây tổn thương nghiêm trọng về thể xác và tinh thần. Có những lời nói khiến con người không thể chịu đựng và phải chọn cách rời xa thế giới này vì không chịu nổi. Vậy nên, khi người khác mắc lỗi, thay vì đay nghiến và trách móc, chúng ta nên an ủi và động viên họ. Cuộc đời ngắn ngủi và đầy bất trắc, nếu không cư xử tốt với những người yêu thương, chúng ta sẽ phải hối tiếc khi quá muộn. "Chiếc bánh mì cháy" là một câu chuyện ngắn nhưng mang đến những bài học vô giá. Đây là một câu chuyện đáng để suy ngẫm, với nhân vật người cha là hình mẫu sáng giá và là tấm gương để mọi người noi theo.

đây

Muốn Chứng Minh Hai Góc Đối Đỉnh Ta Phải: 

 

- Chứng Minh Một Tia Của Góc Này Là Tia Đối Của Mỗi Tia Của Góc Kia

 

- Chứng Minh Hai Góc Bằng Nhau

19 tháng 2 2025

Tìm được số đo 2 góc đó


30 tháng 12 2024

Trong lịch sử nước nhà, có biết bao nhiêu người anh hùng đã cống hiến bản thân mình cho dân tộc, cho Tổ quốc, giúp cho ta có được cuộc sống hòa bình như ngày hôm nay. Những anh hùng đó đã luôn in sâu vào trong trái tim người mang dòng máu Việt Nam. Một trong những anh hùng đó là Võ Thị Sáu, một anh hùng đã ra đi dù còn rất trẻ nhưng lại khiến người ta nể phục vì lòng dũng cảm và lòng yêu nước chân thành. Khi bị giặc Pháp mang ra đảo xử tử, cô vẫn rất can đảm, không sợ giặc mà vẫn một lòng một dạ hướng về đất nước, hướng về chiến thắng của Việt Nam ngày mai. Dẫu rằng chị đã ra đi, nhưng hình ảnh chị vẫn còn sáng mãi và vinh quang trong trang sử Việt Nam. Chị sẽ sống mãi trong những trái tim yêu nước của công dân nước Việt, sẽ là một trong những minh chứng rõ nét nhất cho sự anh dũng, gan dạ, yêu Tổ quốc của những thiếu niên trẻ tuổi Việt Nam.

30 tháng 12 2024

 

 

Phân tích và đánh giá tình yêu biển đảo, quê hương qua đoạn thơ

 

Đoạn thơ đã thể hiện một tình yêu biển đảo, quê hương sâu sắc và mãnh liệt. Những câu thơ đầu tiên, "Nếu Tổ quốc neo mình đầu sóng cả / Những chàng trai ra đảo đã quên mình", nói lên hình ảnh những người lính can trường, luôn sẵn sàng hy sinh, vượt qua bao khó khăn, hiểm nguy để bảo vệ biển đảo, bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của đất nước. Họ quên mình vì sự bình yên, độc lập của Tổ quốc, một sự hi sinh không hề tính toán.

Tiếp theo, đoạn thơ nhắc đến "Hoàng Sa thuở trước / Còn truyền đời con cháu mãi đình ninh", khẳng định sự tiếp nối của truyền thống yêu nước qua nhiều thế hệ. Biển đảo Hoàng Sa không chỉ là nơi chôn rau cắt rốn, mà còn là một phần không thể tách rời của đất nước, và sự hi sinh của những người lính luôn là ngọn lửa cháy mãi trong lòng người dân Việt Nam.

Cuối cùng, câu "Dáng con tàu vẫn hướng mãi ra khơi" là hình ảnh của khát vọng vươn ra biển lớn, khẳng định chủ quyền, đồng thời cũng thể hiện một niềm tin vững chắc vào tương lai tươi sáng, dù trước mắt có khó khăn, thử thách. Đoạn thơ đã khắc họa một tình yêu quê hương đất nước mạnh mẽ, bền bỉ và không bao giờ khuất phục, bất chấp bao mất mát, hy sinh.

Tóm lại, tình yêu biển đảo, quê hương trong đoạn thơ không chỉ là sự gắn bó về mặt lãnh thổ, mà còn là niềm tự hào, là trách nhiệm của mỗi người dân đối với Tổ quốc, đặc biệt là với những người lính nơi đầu sóng ngọn gió.

 
 
ĐỀ I: PHẦN I. ĐỌC HIỀU (6,0 điểm): Đọc đoạn văn sau:         "Nước Việt Nam xanh muôn ngàn cây lá khác nhau. Cây nào cũng đẹp, cây nào cũng quý, nhưng   thân thuộc nhất vẫn là tre nứa. Tre Đồng Nai, nứa Việt Bắc, tre ngút ngàn Điện Biên Phủ, luỹ tre   thân mật làng tôi... đâu đâu ta...
Đọc tiếp

ĐỀ I: PHẦN I. ĐỌC HIỀU (6,0 điểm): Đọc đoạn văn sau:

 

 

 

 

"Nước Việt Nam xanh muôn ngàn cây lá khác nhau. Cây nào cũng đẹp, cây nào cũng quý, nhưng

 

thân thuộc nhất vẫn là tre nứa. Tre Đồng Nai, nứa Việt Bắc, tre ngút ngàn Điện Biên Phủ, luỹ tre

 

thân mật làng tôi... đâu đâu ta cũng có nứa tre làm bạn.

 

 

 

Tre, nứa, trúc, mai, vầu mấy chục loại khác nhau, nhưng cùng một mầm non măng mọc thắng.

 

 

Vào đâu tre cũng sống, ở đâu tre cũng xanh tốt. Dáng tre vươn mộc mạc, màu tre tươi nhũn nhặn.

 

 

Rồi tre lớn lên, cứng cáp, dẻo dai, vững chắc. Tre trông thanh cao, giản dị, chí khí như người."

 

 

 

( Ngữ văn 6- tập 2, NXB Giáo dục)

Câu 1: Đoạn văn trên được trích từ văn bản nào?

 

 

A. Sông nước Cà MB. Lao xao

Câu 2: Văn bản " cây tre Việt Nam" thuộc thể loại gì?

 

C. Dế Mèn phiêu lưu kí D. Cây tre Việt Nam

A. Kí

B. Truyện ngắn

 

C. Thơ

D. Tiểu thuyết

Câu 3: Đoạn văn trên mang lại cho em ấn tượng gì về hình ảnh cây trẻ?

 

 

A. Dịu dàng và mềm mại

 

B. Mạnh mẽ và oai hùng

C. Đẹp, thân thuộc và đầy sức sống

 

D. Duyên dáng và yểu điệu

Câu 4: Loại cây nào sau đây không cùng họ với tre?

 

 

A. Sến

B. Vầu

C. Trúc

 

D. Nứa

Câu 5: Trong câu : " Rồi tre lớn lên, cứng cáp, dẻo dai, vững chắc" có mây từ láy?

 

 

A. Một từ

B. Hai từ

C. Ba từ

D. Bốn từ

 

Câu 6: Khi viết: "Dáng tre vươn mộc mạc, màu tre tươi nhũn nhặn." tác giả đã sử dụng biện pháp tu

 

từ gì?

 

 

A. So sánh

B. Án dụ

C. Nhân hoá

D. Hoán dụ

tinh thần, phẩm chất của con người Việt Nam, đúng hay sai?

Câu 7: Cây tre từ lâu đã trở thành người bạn thân thiết của người nông dân, biểu tượng cao đẹp về

 

A. Đúng

 

B. Sai

Câu 8: Từ nào không thể thay thế cho từ nhũn nhặn trong câu "

 

... màu tre tươi nhũn nhặn" ?

A. Giản dị

B. Bình dị

C. Bình thường

D. Khiêm nhường

 

Câu 9 (1.0 điểm): Trong đoạn trích, tác giả đã sử dụng từ loại nào nhiều nhất để miêu tả cây tre?

 

Qua đó em có cảm nhận gì về cây tre Việt Nam?

 

 

Câu 10 (1.0 điểm): Em thích nhất đặc điểm nào của cây tre? Vì sao? ( trình bày 3-5 câu)

 

 

Phần II. VIẾT (4.0 điểm) Viết bài văn kể về một kỉ niệm đáng nhớ của bản thân

 

 

 

2
23 tháng 2

PHẦN I ĐỌC HIỂU

Câu 1 D, Cây tre Việt Nam

Câu 2 A, thể kí

Câu 3 C, đẹp thân thuộc và đầy sức sống

Câu 4 A, sến không cùng họ với tre

Câu 5 B, hai từ láy là dẻo dai và nhũn nhặn

Câu 6 C, nhân hóa vì tre mang dáng vẻ và phẩm chất như con người

Câu 7 A, đúng vì tre tượng trưng cho phẩm chất người Việt

Câu 8 C, bình thường không thể thay thế vì không diễn tả được vẻ đẹp mềm mại khiêm nhường

Câu 9 Tác giả sử dụng nhiều tính từ như mộc mạc, tươi, nhũn nhặn, cứng cáp, dẻo dai, vững chắc để miêu tả cây tre, qua đó cho thấy tre mang vẻ đẹp giản dị mà mạnh mẽ, tượng trưng cho phẩm chất cao đẹp của con người Việt Nam

Câu 10 Em thích nhất đặc điểm dẻo dai của cây tre vì tre tuy mảnh mai nhưng rất bền bỉ trước gió bão. Tre có thể cong mà không gãy, luôn vươn lên mạnh mẽ. Điều đó khiến em liên tưởng đến con người Việt Nam kiên cường vượt qua khó khăn trong cuộc sống.

23 tháng 2

PHẦN II VIẾT

Trong cuộc sống mỗi người đều có những kỉ niệm đáng nhớ, với em đó là lần đầu tiên em tự tin tham gia một cuộc thi kể chuyện ở trường. Hôm ấy em rất hồi hộp vì trước đông người em thường run và nói không trôi chảy. Khi tên em được xướng lên, tim em đập rất nhanh nhưng em vẫn cố gắng bước lên sân khấu. Nhớ lại lời động viên của cô giáo và bố mẹ, em hít sâu và bắt đầu kể câu chuyện của mình. Dần dần em lấy lại được bình tĩnh, lời kể trở nên tự nhiên hơn. Khi kết thúc phần thi, em nghe thấy tiếng vỗ tay của các bạn và thầy cô, lúc đó em cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Dù chỉ đạt giải khuyến khích nhưng em đã vượt qua được nỗi sợ của bản thân. Kỉ niệm ấy giúp em hiểu rằng nếu có quyết tâm và sự cố gắng thì mình có thể làm được những điều tưởng như rất khó.

23 tháng 2

Trong cuộc sống, em từng chứng kiến một sự việc khiến em rất xúc động và hiểu hơn về tình yêu thương và sự sẻ chia giữa con người với nhau. Đó là khi một bạn trong lớp em có hoàn cảnh khó khăn, bố mẹ làm ăn xa, cuộc sống thiếu thốn đủ điều. Biết được hoàn cảnh của bạn, cô giáo và cả lớp đã cùng nhau quyên góp sách vở, quần áo và một khoản tiền nhỏ để giúp đỡ. Khi nhận món quà, bạn đã rưng rưng nước mắt và liên tục nói lời cảm ơn. Nhìn ánh mắt xúc động của bạn, em cảm nhận rõ niềm vui không chỉ đến với người được giúp mà còn lan tỏa đến những người trao đi sự quan tâm. Sự việc ấy giúp em hiểu rằng yêu thương không phải là điều gì quá lớn lao, đôi khi chỉ cần một hành động nhỏ, một tấm lòng chân thành cũng đủ làm ấm áp trái tim người khác. Từ đó, em tự nhủ sẽ luôn biết quan tâm, chia sẻ với mọi người xung quanh để cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn.

30 tháng 12 2024

Dưới đây là một bài văn nghị luận về vấn đề "vô cảm, thờ ơ":


Vô cảm, thờ ơ – Mối nguy hại trong xã hội hiện đại

Trong xã hội hiện đại, chúng ta đang phải đối mặt với một vấn đề nhức nhối, đó là sự vô cảm và thờ ơ của con người đối với những vấn đề xung quanh mình. Đây là một trong những căn bệnh tinh thần nguy hiểm, không chỉ ảnh hưởng đến sự phát triển của cá nhân mà còn làm tổn hại đến sự gắn kết và phát triển của cộng đồng. Vậy, vô cảm và thờ ơ là gì, và vì sao chúng ta cần phải giải quyết vấn đề này?

Vô cảm là trạng thái thiếu cảm xúc, không có sự quan tâm, đồng cảm đối với những nỗi đau hay khó khăn của người khác. Thờ ơ là sự thiếu quan tâm, không chủ động tham gia vào các hoạt động xã hội hay những vấn đề mang tính nhân văn. Cả hai hiện tượng này đều có sự tương đồng về thái độ sống của con người, đó là sự thiếu quan tâm, thiếu trách nhiệm đối với xã hội.

Lý do khiến vô cảm và thờ ơ trở thành vấn đề đáng lo ngại chính là sự ảnh hưởng của chúng đối với tình cảm và mối quan hệ giữa con người. Trong một xã hội mà mỗi người đều quay cuồng với cuộc sống cá nhân, mải mê với công việc và những lợi ích riêng, chúng ta dễ dàng bỏ qua những người xung quanh. Người ta không còn dành thời gian để lắng nghe, chia sẻ hay giúp đỡ nhau như trước đây. Những hành động tưởng chừng đơn giản như giúp đỡ người già qua đường, cứu giúp người gặp nạn hay chỉ đơn giản là sự cảm thông trước những khó khăn của người khác đã trở nên hiếm hoi.

Hơn thế nữa, vô cảm và thờ ơ còn phản ánh một sự thay đổi trong đạo đức xã hội. Con người, thay vì quan tâm và chia sẻ với nhau, lại trở nên lạnh lùng và ích kỷ. Điều này dẫn đến sự phân hóa, chia rẽ trong cộng đồng, khi mỗi người đều lo lắng cho lợi ích riêng mà không nghĩ đến cộng đồng chung. Đặc biệt, trong những tình huống cần sự đoàn kết, sự vô cảm có thể khiến cộng đồng trở nên yếu kém, không thể vượt qua thử thách.

Tuy nhiên, vô cảm và thờ ơ không phải là những đặc tính bẩm sinh mà chúng ta có thể thay đổi được. Để khắc phục tình trạng này, mỗi cá nhân cần tự nhận thức về trách nhiệm của mình đối với xã hội, với những người xung quanh. Chúng ta cần phải nuôi dưỡng tình yêu thương, lòng nhân ái và sự quan tâm chân thành tới mọi người. Ngoài ra, xã hội cũng cần tạo ra những cơ hội để khuyến khích tinh thần cộng đồng, giúp đỡ những người khó khăn, đặc biệt là trong những lúc hoạn nạn.

Bên cạnh đó, việc giáo dục nhân văn từ gia đình, nhà trường và xã hội cũng đóng một vai trò quan trọng trong việc hình thành những con người có trái tim ấm áp, biết quan tâm và chia sẻ. Những giá trị như tình yêu thương, sự đoàn kết và lòng đồng cảm cần được truyền đạt đến thế hệ trẻ, để họ có thể xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn.

Kết luận, vô cảm và thờ ơ là những vấn đề nghiêm trọng đang gây ảnh hưởng tiêu cực đến xã hội hiện đại. Chúng ta cần phải nhận thức rõ ràng về hậu quả của sự thờ ơ và hành động để xóa bỏ nó. Chỉ khi mỗi cá nhân trong xã hội biết quan tâm, chia sẻ và giúp đỡ nhau, xã hội mới có thể phát triển bền vững và hạnh phúc.


Hy vọng bài văn trên sẽ giúp bạn có cái nhìn sâu sắc về vấn đề "vô cảm, thờ ơ" và hỗ trợ bạn trong việc làm bài văn nghị luận. 

5 tháng 1 2025

MỞ BÀI 1:

Nhân loại đã bước vào kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên với rất nhiều thuận lợi giúp cho con người, đặc biệt là giới trẻ có điều kiện học hỏi, trau dồi và tiếp cận với nhiều phương tiện hiện đại. Tiếc thay, giá trị đạo đức lại bị xói mòn bởi chủ nghĩa thực dụng, chủ nghĩa duy vật và chủ nghĩa cá nhân, dẫn đến “bệnh vô cảm”.Tình trạng này là một điều đáng buồn của cuộc sống hiện đại ngày nay và cần được lên án!

MỞ BÀI 2:

Chúng ta đang sống trong một thời kỳ đầy sự phát triển mạnh mẽ của khoa học và công nghệ, nơi chúng ta thấy rất nhiều nghiên cứu và sáng tạo robot, nhân vật thực tế ảo có hình dáng và cảm xúc giống con người. Tuy nhiên, một sự kỳ lạ là trong khi các nhà khoa học đang cố gắng biến "sắt và thép" thành những thực thể có "tình cảm," thì những người sống bằng thịt và máu dường như đang mất dần khả năng cảm nhận cuộc sống. Trong xã hội hiện đại, điều này được gọi là "bệnh vô cảm." "Căn bệnh" này, dường như đang lây lan qua từng ngóc ngách, biến con người thành những con rô bốt không cảm xúc.

Bạn tham khảo nhé.Mình chọn lọc trên mạng ....