kể lại một trải nghiệm làm thay đổi bản thân em
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
Trong bài thơ Bạn đến chơi nhà của Nguyễn Khuyến, ở hai câu thực tác giả liệt kê hàng loạt những thứ vốn có trong nhà như chợ xa, cá sâu nước cả, vườn rộng rào thưa, cải chửa ra cây, cà mới nụ, bầu vừa rụng rốn, mướp đương hoa. Sự liệt kê ấy làm nổi bật hoàn cảnh thiếu thốn, không có gì để đãi bạn, tạo nên giọng điệu hóm hỉnh, tự trào. Qua đó, nhà thơ khéo léo bộc lộ cuộc sống thanh đạm, giản dị nơi thôn quê.
Ở hai câu luận, tác giả tiếp tục liệt kê những điều không có, nhấn mạnh sự “không” từ đầu đến cuối. Cách liệt kê dồn dập ấy không chỉ làm tăng tính chân thực, sinh động mà còn tạo nên nét duyên dáng, tự nhiên trong lời thơ. Đồng thời, nó làm nổi bật tình bạn chân thành, đậm đà, bởi dù không có vật chất tiếp đãi, tình cảm giữa hai người vẫn đầy ắp, sâu nặng.
Nhân vật "tôi" trong "Bức tranh" là một họa sĩ tài năng, mang trong mình những mâu thuẫn nội tâm sâu sắc. Anh là một người nghệ sĩ có cái tôi cá nhân khá lớn, luôn tự hào về tài năng của mình và đôi khi tỏ ra kiêu căng. Điều này thể hiện rõ qua việc anh từ chối vẽ chân dung cho người chiến sĩ, dù biết rằng bức tranh đó mang ý nghĩa rất lớn đối với người lính và gia đình anh.
Tuy nhiên, đằng sau vẻ bề ngoài lạnh lùng và tự cao đó, nhân vật "tôi" lại là một con người đa cảm và dễ bị tổn thương. Anh day dứt và ân hận khi nhận ra giá trị của bức tranh không chỉ đơn thuần là một tác phẩm nghệ thuật mà còn là một lời hứa, một niềm tin. Cái chết của người lính và sự đau khổ của người mẹ đã khiến anh thức tỉnh, nhận ra sự ích kỷ của bản thân.
Sự thay đổi tâm lý của nhân vật "tôi" diễn ra một cách tự nhiên và hợp lý. Từ một người nghệ sĩ chỉ biết đến cái tôi cá nhân, anh dần trở nên đồng cảm và chia sẻ với những người xung quanh. Cái chết của người lính đã trở thành một cú sốc lớn, đánh thức lương tâm của anh và khiến anh nhìn nhận lại cuộc sống và giá trị của con người.
Thông qua nhân vật "tôi", Nguyễn Minh Châu muốn gửi gắm những thông điệp sâu sắc về cuộc sống và nghệ thuật. Tác giả muốn khẳng định rằng, nghệ thuật không chỉ đơn thuần là sự sáng tạo cá nhân mà còn phải mang tính nhân văn sâu sắc. Nghệ sĩ không chỉ là người tạo ra những tác phẩm đẹp mà còn phải là người có trách nhiệm với xã hội và con người.
Trong số những nhân vật văn học em từng đọc, em yêu thích nhất là Lão Hạc trong truyện ngắn cùng tên của Nam Cao. Lão Hạc là một người nông dân nghèo khổ nhưng có tấm lòng trong sạch và tình yêu thương con sâu sắc. Dù cuộc sống vô cùng túng quẫn, lão vẫn cố gắng giữ gìn mảnh vườn cho con trai, chấp nhận sống cô đơn và chịu đựng thiếu thốn.
Điều khiến em xúc động nhất là tình cảm của lão dành cho cậu Vàng. Khi buộc phải bán con chó, lão đau đớn, dằn vặt như vừa đánh mất một người thân. Qua đó, em cảm nhận được tấm lòng nhân hậu và giàu tình nghĩa của lão. Lão Hạc còn khiến em khâm phục bởi lòng tự trọng cao cả. Lão thà chọn cái chết để bảo toàn mảnh vườn cho con chứ không muốn sống nhờ, sống dựa vào người khác.
Nhân vật Lão Hạc giúp em hiểu hơn về số phận người nông dân trong xã hội cũ và trân trọng những phẩm chất tốt đẹp của họ. Mỗi lần nhớ đến lão, em lại thấy thương và càng thêm biết ơn cuộc sống hiện tại của mình.
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
Chủ đề của văn bản Đặng Thùy Trâm là ca ngợi tinh thần yêu nước, lí tưởng cách mạng và vẻ đẹp tâm hồn của người trí thức trẻ trong kháng chiến chống Mĩ, qua đó làm nổi bật sự hi sinh cao cả của thế hệ thanh niên Việt Nam. Tính xác thực của văn bản thể hiện ở chỗ đây là những trang nhật kí được ghi chép trực tiếp trong hoàn cảnh chiến tranh ác liệt, phản ánh chân thực đời sống chiến trường, những khó khăn thiếu thốn, những suy nghĩ rất đời thường nhưng giàu lí tưởng, vì thế có giá trị tư liệu và cảm xúc sâu sắc. Thông qua trang nhật kí, người viết bày tỏ tình yêu tha thiết với Tổ quốc, niềm tin vào cách mạng, lòng thương yêu đồng đội, bệnh nhân, gia đình và ý chí sẵn sàng hi sinh vì độc lập tự do của dân tộc.
Tính xác thực trong Nhật ký Đặng Thùy Trâm trước hết thể hiện ở việc đây là những ghi chép hằng ngày của Đặng Thùy Trâm trong thời gian trực tiếp tham gia kháng chiến chống Mĩ. Nội dung nhật kí phản ánh chân thực hoàn cảnh chiến trường ác liệt, công việc của một nữ bác sĩ nơi tuyến lửa, những hi sinh mất mát của đồng đội và nhân dân. Những cảm xúc như lo lắng, nhớ gia đình, khát vọng hòa bình, tình yêu Tổ quốc đều được bộc lộ tự nhiên, không tô vẽ hay hư cấu. Ngôn ngữ mộc mạc, giàu cảm xúc cá nhân càng làm tăng giá trị chân thật của tác phẩm. Chính vì là tiếng nói trực tiếp từ người trong cuộc nên cuốn nhật kí có giá trị tư liệu và giá trị nhân văn sâu sắc, giúp người đọc hôm nay hiểu rõ hơn về một thời kì lịch sử hào hùng nhưng đầy gian khổ của dân tộc.
Bài thơ "Nơi tuổi thơ em" đã khắc họa chân thực, giản dị, mộc mạc khung cảnh tuyệt đẹp của quê hương và thể hiện được tình cảm của tác giả dành cho quê hương của mình. Thật vậy, bức tranh quê hương tươi đẹp, giản dị hiện lên gắn liền với tuổi thơ của chính tác giả. Quê hương có dòng sông xanh, vầng trăng tròn bên khóm tre, cầu vồng bảy sắc bắc qua đồi xanh biếc, cánh đồng xanh tươi, cánh cò trắng, ngày mưa tháng nắng, hương cỏ dại. Bên cạnh những khung cảnh tuyệt vời ấy, trong tuổi thơ quê hương của tác giả còn có những giá trị hết sức quý báu đó là dòng sữa mẹ, lời ru tha thiết ngọt ngào bên nôi, hạt mưa đọng trên áo mẹ cha, khúc dân ca. Biện pháp liệt kê được sử dụng đã góp phần khắc họa được bức tranh thiên nhiên bình dị và tình cảm sâu nặng dành cho quê hương. Từ láy được sử dụng: lửng lơ, tha thiết, ngọt ngào, ấp yêu đã tạo bức tranh quê hương thêm sinh động. Từng lời thơ mềm mại, nhẹ nhàng, tha thiết và vui tươi cho thấy được sự trân trọng của tác giả đối với những giá trị và vẻ đẹp bất tận đi liền với tuổi thơ của quê hương mình.
nhớ tick cho mình nha <3
Trong cuộc sống, ai cũng có những trải nghiệm khiến bản thân thay đổi và trưởng thành hơn. Với em, đó là lần em tham gia cuộc thi hùng biện của trường vào năm lớp tám. Trước đây, em là người khá nhút nhát, ngại nói trước đám đông và thường lo lắng mỗi khi phải đứng trước lớp trình bày. Khi được cô giáo chọn tham gia cuộc thi, em vừa vui vừa sợ. Em đã từng nghĩ đến việc xin rút lui vì sợ mình sẽ nói vấp, nói sai và bị mọi người cười.
Tuy nhiên, nhờ sự động viên của cô và bạn bè, em quyết định thử sức. Những ngày chuẩn bị cho cuộc thi, em chăm chỉ luyện tập từng câu, từng đoạn. Em đứng trước gương để tập nói, nhờ bố mẹ nghe và góp ý. Ban đầu, em còn run và nói rất nhỏ, nhưng dần dần em tự tin hơn. Đến ngày thi, khi bước lên sân khấu, tim em đập rất nhanh, nhưng em tự nhủ phải cố gắng hết sức. Sau vài phút đầu hồi hộp, em bắt đầu bình tĩnh và hoàn thành bài nói của mình.
Dù không đạt giải cao nhất, nhưng em cảm thấy vô cùng tự hào vì đã vượt qua chính mình. Trải nghiệm ấy giúp em nhận ra rằng chỉ cần dám thử và nỗ lực, chúng ta có thể làm được những điều tưởng chừng như rất khó. Từ đó, em tự tin hơn trong học tập và giao tiếp. Cuộc thi hùng biện đã trở thành một dấu mốc quan trọng, giúp em trưởng thành và mạnh dạn hơn trong cuộc sống.