Tả cảnh sinh hoạt ở quê em ( Nghệ An).
thank.Nhanh nhé mình đag cần gấp
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
tham khảo ạ nhưng tớ thấy hơi lạc đề ạ,có j cho tớ sorry ạ:
Tuổi thơ tôi gắn liền với những cánh đồng lúa bát ngát, trải dài đến tận chân trời. Mùi hương lúa chín thơm nồng, quyện với gió nhẹ thổi về, luôn là một phần không thể thiếu trong kí ức của tôi. Trong những kí ức ấy, có một trải nghiệm đã trở thành kỉ niệm sâu sắc nhất, đó là lần đầu tiên tôi được cùng bố mẹ gặt lúa.
Hè năm ấy, tôi vừa tròn tám tuổi. Cánh đồng lúa quê tôi đang vào độ chín rộ, từng bông lúa nặng trĩu, uốn cong thân mình dưới sức nặng của hạt vàng óng. Bố mẹ tôi tất bật chuẩn bị mọi thứ cho mùa gặt. Tôi háo hức được tham gia cùng bố mẹ, được trải nghiệm công việc mà tôi chỉ từng được nhìn thấy từ xa.
Sáng sớm tinh mơ, cả gia đình tôi ra đồng. Không khí trong lành, mát rượi. Những giọt sương sớm còn đọng trên lá lúa, long lanh như những viên ngọc nhỏ xíu. Bố mẹ tôi hướng dẫn tôi cách cầm liềm, cách gặt sao cho đúng kỹ thuật để không làm đổ ngã lúa. Ban đầu, tay tôi còn vụng về, liềm cứ đâm lung tung, lúa gặt được ít mà lại làm đổ nhiều. Bố mẹ nhẹ nhàng hướng dẫn, động viên tôi.
Dần dần, tôi cũng quen tay hơn. Cảm giác được dùng đôi tay nhỏ bé của mình thu hoạch những bông lúa vàng óng ả, cảm giác thật tuyệt vời. Mồ hôi nhễ nhại trên trán, nhưng tôi không hề thấy mệt mỏi. Tôi say sưa với công việc, quên cả thời gian.
Cả buổi sáng trôi qua thật nhanh. Cánh đồng lúa trước mắt tôi dần dần thu nhỏ lại, thay vào đó là những đống lúa vàng chất đầy. Tôi cảm thấy vô cùng tự hào về bản thân mình.
Buổi chiều, cả gia đình cùng nhau quây quần bên mâm cơm giản dị nhưng ấm áp. Món ăn chính là cơm mới được nấu từ chính những hạt lúa mà tôi cùng bố mẹ gặt hái. Vị ngọt của hạt gạo, vị ngon của bữa cơm, tất cả đều trở nên ý nghĩa hơn bao giờ hết.
Kỉ niệm lần đầu tiên được gặt lúa cùng bố mẹ đã trở thành một phần không thể thiếu trong kí ức tuổi thơ của tôi. Đó không chỉ là một trải nghiệm lao động, mà còn là bài học quý giá về sự cần cù, chịu khó, về tình yêu thương gia đình và sự trân trọng những thành quả lao động. Kỉ niệm ấy sẽ mãi mãi được tôi lưu giữ trong trái tim.
Cuối năm là thời điểm mà ai ai cũng háo hức đón chờ giây phút sum vầy bên gia đình. Đối với tôi, bữa ăn tất niên là khoảng thời gian đặc biệt nhất, khi mọi thành viên quây quần bên nhau, cùng nhìn lại một năm đã qua và chia sẻ những ước vọng cho năm mới.
Từ sáng sớm, cả nhà đã tất bật chuẩn bị. Mẹ tỉ mỉ lựa chọn những nguyên liệu tươi ngon nhất từ chợ. Bố lau dọn bàn ghế, trang trí thêm những cành mai vàng để không khí Tết thêm rộn ràng. Tôi và em trai phụ mẹ lặt rau, vo gạo và chuẩn bị các món ăn truyền thống. Năm nay, mẹ quyết định làm bánh chưng, thịt kho tàu và một đĩa gỏi tôm thịt thật hấp dẫn.
Khi mâm cơm được dọn ra, cả nhà ngồi lại bên nhau, ánh mắt ai cũng ánh lên niềm vui và hạnh phúc. Mâm cơm tuy giản dị nhưng đầy đủ hương vị: vị béo ngậy của thịt kho, vị bùi của bánh chưng, cùng với chén nước chấm chua ngọt làm tròn vị. Chúng tôi cùng nâng ly, chúc mừng một năm cũ đã qua và cầu mong cho năm mới thật nhiều sức khỏe, thành công và hạnh phúc.
Bữa ăn kết thúc trong tiếng cười đùa và những câu chuyện kể mãi không dứt. Đối với tôi, đây không chỉ là một bữa ăn, mà còn là khoảnh khắc thiêng liêng, khi tình cảm gia đình được gắn kết chặt chẽ hơn bao giờ hết.
Bữa ăn tất niên không chỉ đơn thuần là phong tục, mà còn là sợi dây vô hình gắn kết các thế hệ trong gia đình. Tôi yêu những phút giây này và hy vọng sẽ luôn giữ được truyền thống đẹp đẽ ấy.
Trong quãng thời gian học tập ở bậc tiểu học, em có rất nhiều kỉ niệm vui buồn đan xen, nhưng đáng nhớ nhất đối với em là lần đầu tiên được tham gia hội thi kể chuyện của trường vào năm lớp Bốn. Đó là một trải nghiệm vừa hồi hộp, lo lắng nhưng cũng đầy niềm vui và tự hào mà đến bây giờ em vẫn không thể nào quên.
Hôm cô giáo thông báo lớp sẽ chọn một bạn đại diện tham gia hội thi, cả lớp ai cũng háo hức. Em vốn là người khá rụt rè nên ban đầu không dám đăng kí. Thế nhưng cô giáo đã động viên em thử sức vì cô tin em có khả năng diễn đạt tốt. Sau nhiều lần suy nghĩ, em quyết định mạnh dạn tham gia. Những ngày sau đó, em chăm chỉ luyện tập từng lời kể, từng cử chỉ, ánh mắt trước gương. Có lúc em quên lời, có lúc kể chưa truyền cảm, em cảm thấy nản lòng. Nhưng nhờ sự hướng dẫn tận tình của cô và sự cổ vũ của bố mẹ, em dần tự tin hơn.
Đến ngày thi, đứng trước đông đảo thầy cô và các bạn, tim em đập rất nhanh. Tay em run run khi cầm micro. Nhưng khi bắt đầu câu chuyện, em cố gắng hít thở thật sâu và tập trung vào nội dung mình đã chuẩn bị. Càng kể, em càng quên đi sự lo lắng ban đầu. Em nhìn thấy ánh mắt chăm chú lắng nghe của mọi người và điều đó tiếp thêm cho em sự tự tin. Khi phần thi kết thúc, em nghe thấy những tràng pháo tay vang lên, trong lòng trào dâng niềm hạnh phúc khó tả.
Kết quả, em đã đạt giải Nhì của hội thi. Tuy không phải giải cao nhất nhưng đối với em đó là một thành công lớn. Quan trọng hơn cả, em đã vượt qua được sự nhút nhát của bản thân. Trải nghiệm ấy giúp em hiểu rằng nếu dám thử sức và nỗ lực hết mình, chúng ta có thể làm được nhiều điều tưởng chừng khó khăn.
Kỉ niệm đó đã trở thành một dấu ấn đẹp trong quãng đời tiểu học của em. Nó không chỉ mang lại niềm vui mà còn dạy em bài học về sự tự tin, kiên trì và dũng cảm. Mỗi khi nhớ lại, em vẫn cảm thấy biết ơn thầy cô và gia đình đã luôn tin tưởng, động viên để em có được một trải nghiệm đáng nhớ như thế.
Trong những năm tháng học tập ở bậc tiểu học, em có rất nhiều kỉ niệm đáng nhớ, nhưng kỉ niệm khiến em xúc động nhất là buổi chia tay cuối năm lớp Năm. Đó là lần đầu tiên em cảm nhận rõ ràng sự lưu luyến khi phải rời xa mái trường và thầy cô đã gắn bó suốt năm năm trời.
Hôm ấy, sân trường rực rỡ cờ hoa nhưng trong lòng em lại có chút buồn man mác. Buổi lễ tổng kết diễn ra trong tiếng trống và những tràng pháo tay giòn giã. Khi cô hiệu trưởng đọc danh sách học sinh hoàn thành chương trình tiểu học, em bỗng thấy mình đã lớn hơn rất nhiều so với ngày đầu tiên bỡ ngỡ bước vào lớp Một. Nhìn lại quãng thời gian đã qua, em nhớ những giờ ra chơi cùng bạn bè nô đùa, nhớ những lần cả lớp cùng nhau trực nhật, cùng nhau tập văn nghệ cho các ngày lễ.
Khoảnh khắc khiến em xúc động nhất là khi cô giáo chủ nhiệm ôm từng bạn vào lòng và dặn dò những lời cuối cùng. Cô nhắc chúng em phải chăm ngoan, cố gắng học tập ở bậc học mới và luôn nhớ về mái trường tiểu học thân yêu. Em nhìn thấy mắt cô đỏ hoe, còn nhiều bạn trong lớp đã bật khóc. Em cũng không kìm được nước mắt. Lần đầu tiên em hiểu rằng chia tay không chỉ là tạm biệt mà còn là sự kết thúc của một chặng đường đầy ắp kỉ niệm.
Sau buổi lễ, chúng em chụp rất nhiều ảnh cùng nhau. Những tiếng cười xen lẫn nước mắt làm cho ngày hôm ấy trở nên đặc biệt hơn bao giờ hết. Dù biết rằng sau này mỗi người sẽ học ở một ngôi trường khác nhau, nhưng tình bạn và những kỉ niệm dưới mái trường tiểu học sẽ luôn ở lại trong tim em.
Trải nghiệm ấy vừa buồn vừa đẹp, giúp em trân trọng hơn quãng thời gian đã qua. Nhờ đó, em học được cách biết ơn thầy cô, yêu quý bạn bè và sống hết mình với từng khoảnh khắc hiện tại. Dù đã rời xa bậc tiểu học, em vẫn luôn coi đó là quãng thời gian hồn nhiên và đáng nhớ nhất trong cuộc đời học sinh của mình.
Mùa hè năm ngoái, em đã có một chuyến trải nghiệm thật đáng nhớ cùng người bạn thân nhất của mình. Đó là chuyến đi cắm trại ở ngoại ô thành phố do gia đình hai bên tổ chức. Dù chỉ kéo dài hai ngày một đêm nhưng chuyến đi ấy đã để lại trong em rất nhiều kỉ niệm vui vẻ và ý nghĩa.
Sáng hôm ấy, em và bạn háo hức chuẩn bị balô từ rất sớm. Cả hai đứa đều mang theo quần áo gọn nhẹ, đồ ăn vặt và không quên chiếc máy ảnh nhỏ để lưu giữ khoảnh khắc đẹp. Khi đến nơi, khung cảnh thiên nhiên hiện ra trước mắt khiến chúng em vô cùng thích thú. Bãi cỏ xanh mướt trải dài, phía xa là dòng suối nhỏ trong veo và những hàng cây rì rào trong gió.
Chúng em cùng người lớn dựng lều, nhặt củi và chuẩn bị bữa trưa. Lần đầu tiên tự tay nhóm lửa, em lúng túng mãi mới làm được. Bạn thân em vừa cười vừa động viên khiến em cũng bật cười theo. Buổi chiều, hai đứa rủ nhau ra suối bắt cá nhỏ và chụp ảnh. Có lúc em trượt chân suýt ngã, bạn đã kịp thời kéo lại. Khoảnh khắc ấy khiến em càng trân trọng tình bạn của mình hơn.
Tối đến, mọi người quây quần bên bếp lửa, cùng nhau nướng khoai và kể chuyện. Em và bạn nằm trong lều, thì thầm đủ điều trên trời dưới đất. Chúng em chia sẻ những ước mơ, những dự định cho tương lai và cả những nỗi buồn từng giấu kín. Em nhận ra rằng có một người bạn thân để lắng nghe và thấu hiểu mình là điều vô cùng quý giá.
Khi chuyến đi kết thúc, dù hơi mệt nhưng em cảm thấy rất vui. Chuyến trải nghiệm ấy không chỉ giúp em gần gũi hơn với thiên nhiên mà còn làm tình bạn của chúng em thêm gắn bó. Đến bây giờ, mỗi khi nhắc lại, cả hai vẫn cười thật tươi. Em tin rằng đó sẽ luôn là một kỉ niệm đẹp trong tuổi thơ của mình.
Trong quãng thời gian học tập ở bậc tiểu học, em có rất nhiều kỉ niệm vui buồn đan xen, nhưng đáng nhớ nhất là lần em mắc lỗi và được cô giáo tha thứ vào năm lớp Ba. Đó là một trải nghiệm khiến em vừa xấu hổ, vừa xúc động và đến bây giờ vẫn còn nhớ mãi.
Hôm ấy, vì mải chơi với bạn trong giờ ra chơi, em đã quên làm bài tập về nhà môn Toán. Khi vào lớp, cô giáo gọi từng bạn lên kiểm tra vở. Tim em đập rất nhanh, lòng lo lắng và sợ hãi. Đến lượt mình, em cúi đầu thú nhận rằng em chưa làm bài. Cô không quát mắng lớn tiếng, chỉ nhìn em nghiêm nghị và hỏi lý do. Em thành thật kể lại vì mải chơi nên quên nhiệm vụ của mình.
Cô giáo nhẹ nhàng nhắc nhở em rằng học tập là trách nhiệm quan trọng nhất của học sinh. Cô cho em cơ hội làm lại bài tập và yêu cầu em phải tự giác hơn. Lúc ấy, em cảm thấy rất hối hận vì đã làm cô thất vọng. Sau buổi học, em ở lại lớp để hoàn thành bài tập. Cô vẫn ngồi lại cùng em, hướng dẫn từng bước một cách kiên nhẫn.
Từ lần đó, em tự nhủ sẽ không để chuyện tương tự xảy ra nữa. Em học được bài học về sự trung thực và tinh thần trách nhiệm. Trải nghiệm ấy tuy buồn vì mắc lỗi nhưng lại giúp em trưởng thành hơn. Em hiểu rằng thầy cô không chỉ dạy kiến thức mà còn dạy chúng em cách làm người.
Giờ đây khi nhớ lại, em vẫn cảm thấy biết ơn cô giáo vì sự bao dung và tận tâm của cô. Quãng thời gian tiểu học với những kỉ niệm như thế đã trở thành hành trang quý giá theo em trên con đường học tập sau này.
Qua văn bản Bố tôi của Nguyễn Ngọc Thuần, em nhận ra mình cần có thái độ yêu thương, kính trọng và biết ơn sâu sắc trước những hi sinh thầm lặng của cha mẹ, đồng thời phải biết quan tâm, chia sẻ và cố gắng học tập rèn luyện để không phụ lòng mong mỏi của đấng sinh thành. Văn bản cho thấy tình cảm của người cha tuy giản dị nhưng vô cùng sâu nặng, luôn âm thầm dõi theo và bảo vệ con. Qua đó, tác giả gửi gắm thông điệp rằng tình yêu thương gia đình là điều thiêng liêng và quý giá nhất, mỗi người con cần trân trọng, gìn giữ và đáp lại bằng hành động cụ thể chứ không chỉ bằng lời nói.
Sáng sớm, khi mặt trời còn chưa kịp vươn những tia nắng vàng rực rỡ lên, làng quê em ở Nghệ An đã thức giấc.
Không khí trong lành, mát mẻ, mang theo vị mặn mòi đặc trưng của biển cả gần đó, xen lẫn mùi hương của lúa chín thơm nồng và mùi hoa cỏ dại ven đường. Tiếng gà gáy râm ran gọi bình minh, hòa cùng tiếng sóng biển rì rào xa xa. Những người nông dân bắt đầu một ngày lao động mới của họ. Họ cần mẫn ra đồng, tiếng chân người, tiếng bước chân trâu bò vang lên nhè nhẹ hòa cùng tiếng chim hót líu lo trên những cành cây phượng vĩ đỏ rực. Trên cánh đồng, những người nông dân đang gặt lúa, tiếng cười nói rộn rã, xen lẫn tiếng gọi nhau í ới. Những đứa trẻ con tung tăng chạy nhảy trên con đường làng đất đỏ, tiếng cười đùa giòn tan. Cảnh vật thanh bình, yên ả, chỉ có tiếng gió biển thổi nhẹ nhàng. Buổi trưa, nắng vàng rực rỡ, mọi người nghỉ ngơi, ăn cơm trưa. Không khí tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió thổi xào xạc trên những cây phi lao ven biển. Buổi chiều, khi mặt trời bắt đầu xuống núi, những tia nắng nhuộm vàng cả biển cả, mọi người lại bắt đầu công việc của mình. Trên những con đường làng, những người phụ nữ đang trò chuyện rôm rả, tiếng cười nói vang lên. Buổi tối, khi màn đêm buông xuống, mọi người quây quần bên nhau, ăn cơm tối, trò chuyện. Không khí gia đình ấm áp, tình cảm. Ánh đèn dầu leo lét chiếu sáng khắp xóm làng. Tiếng côn trùng kêu rả rích hòa cùng tiếng sóng biển vỗ nhẹ vào bờ tạo nên một bản nhạc đồng quê du dương, riêng biệt của vùng đất Nghệ An.
Đó là một ngày sinh hoạt bình dị, nhưng đầy ắp tình người ở quê em, một vùng quê trù phú, giàu bản sắc văn hóa của xứ Nghệ.