qua bài thơ Đường về quê mẹ của Đoàn Văn Cừ em hãy nêu suy nghĩ của mình về vai trò của quê hương đối với mỗi con người
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Tóm tắt: m = 5kg
S1 = 3 cm2
ghế: 4 chân
P = ?
Giải:
Áp lực của vật tác dụng lên mặt phẳng thường bằng trọng lượng của vật nên F = P = 10m
Áp lực của chiếc ghế lên mặt sàn là:
10. 5 = 50 (N)
Diện tích tiếp xúc của chiếc ghế với mặt sàn là:
3 x 4 = 12 (cm2)
12cm2 = 0,0012m2
Áp dụng công thức:
P = \(\dfrac{F}{S}\) ta có:
Áp suất của chiếc ghế tác dụng lên mặt sàn là:
\(\dfrac{50}{0,0012}\) = \(\dfrac{125000}{3}\) (pa)
Lực của ghế và người tác dụng lên sàn là:
F = ( 5,0 + 50 ).10 = 5,5.10\(^2\) (N).
Diện tích tiếp xúc của bốn chân ghế là:
S = 4.3,0 = 12 (cm\(^2\)) = 1,2.10\(^{-3}\) ( m\(^2\))
Áp suất chiếc ghế tác dụng lên sàn nhà là:
P=\(\dfrac{F}{S}\) =\(\dfrac{5,5.10^2}{1,2.10^{-3}}\) ≈ \(4,6.10^5\) (Pa)
Em cũng không biết nó đúng không nữa nếu có thì chị thong cảm cho em nhe
Tác dụng của áp lực phụ thuộc vào 2 yếu tố:
1.Độ lớn của lực tác dụng lên vật
2. Diện tích bề mặt tiếp xúc lên vật
Em không biết đúng không nữa nếu sai thông cảm cho em nhé.
Áp suất phụ thuộc vào hai yếu tố, đó là các yếu tố sau:
+ Lực tác dụng
Khi lực tác dụng tăng lên thì áp suất cũng tăng lên và ngược lại vì vậy áp suất và lực tác dụng hai đại lượng tỉ lệ thuận
+ Diện tích bị ép
Áp suất tỉ lệ nghịch với diện tích bị ép vì vậy nếu muốn tăng áp suất thì giảm diện tích bị ép và muốn giảm áp suất thì tăng diện tích bị ép.
Câu 1: Bài thơ trên được viết theo thể thơ nào? Chỉ ra các tiếng được gieo vần?
Bài thơ "Hội Tây" được viết theo thể thơ lục bát. Thể thơ này có đặc điểm là các câu có 6 chữ (lục) và 8 chữ (bát), xen kẽ nhau, với vần ở các chữ thứ 6 và 8.
Các tiếng được gieo vần trong bài thơ:
Vần: reo - treo, trải - chèo, nhún - leo, thế - nhiêu.
Câu 2: Xác định giọng điệu chủ đạo của bài thơ?
Giọng điệu chủ đạo của bài thơ là châm biếm, mỉa mai. Tác giả thể hiện thái độ chế giễu, phê phán sự xa hoa, phù phiếm của hội Tây, từ những trò chơi tốn kém, những cuộc vui mang tính hình thức mà thiếu giá trị văn hóa thực sự.
Câu 3: Nêu nội dung của bài thơ?
Bài thơ "Hội Tây" phản ánh một hội hè diễn ra ở phố xá, với không khí náo nhiệt, tấp nập. Tuy nhiên, qua đó, tác giả Nguyễn Khuê đã bày tỏ sự chỉ trích, chê bai sự phù phiếm, lãng phí và những trò chơi thiếu ý nghĩa. Bài thơ mượn hình ảnh hội hè để phê phán thái độ hưởng thụ, sự thỏa mãn của con người, khi vui chơi mà không quan tâm đến giá trị tinh thần thực sự.
Câu 4: Nêu tác dụng của phép đối được tác giả sử dụng trong hai câu:
Cây sức cây đu nhiều chị nhún,
Tham tiền cột mỡ lắm anh leo.
Tác dụng của phép đối trong hai câu này là làm nổi bật sự tương phản giữa hai hình ảnh trái ngược. Câu đầu nhắc đến hình ảnh "cây đu" và "chị nhún", phản ánh sự vui chơi nhẹ nhàng, dễ dàng nhưng cũng đầy phù phiếm. Câu sau, "Tham tiền cột mỡ lắm anh leo", phê phán sự tham lam, những người tìm kiếm lợi ích vật chất mà không nghĩ đến hậu quả. Phép đối này làm tăng sức mạnh phê phán và phản ánh sự lố lăng trong các trò chơi thiếu ý nghĩa.
Câu 5: Em cảm nhận được gì về thái độ của tác giả trong bài thơ "Hội Tây"?
Thái độ của tác giả trong bài thơ là phê phán và chê bai. Tác giả không tán thưởng những trò chơi, lễ hội chỉ mang tính hình thức, không có giá trị sâu sắc mà lại tốn kém và thiếu ý nghĩa. Nguyễn Khuê thể hiện sự bất bình với những cuộc vui này, đồng thời chỉ ra sự vô nghĩa của những cuộc vui chỉ chú trọng đến vẻ bề ngoài mà không để tâm đến giá trị tinh thần, văn hóa đích thực.
Câu 6: Chỉ ra ít nhất hai trò chơi dân gian được tác giả nhắc đến trong bài thơ?
Hai trò chơi dân gian được tác giả nhắc đến trong bài thơ là:
Cây đu (trò chơi nhún đu quay, thường có trong các hội làng).
Chèo (trò chơi hát chèo, đặc trưng trong các lễ hội truyền thống).
Trung bình điểm miệng là: (8 + 9 + 1) : 3 = 6 điểm
Trung bình điểm 15' là: (10 + 9.5 + 8 + 8) : 4 = 8.875 = 8.75 điểm
\(x^2+x-1=0\)
=>\(x^2+x+\dfrac{1}{4}-\dfrac{5}{4}=0\)
=>\(\left(x+\dfrac{1}{2}\right)^2=\dfrac{5}{4}\)
=>\(\left[{}\begin{matrix}x+\dfrac{1}{2}=\dfrac{\sqrt{5}}{2}\\x+\dfrac{1}{2}=-\dfrac{\sqrt{5}}{2}\end{matrix}\right.\Leftrightarrow\left[{}\begin{matrix}x=\dfrac{\sqrt{5}}{2}-\dfrac{1}{2}\\x=-\dfrac{\sqrt{5}}{2}-\dfrac{1}{2}\end{matrix}\right.\)
Mr Thomas is one of the most famous environmentalists in the world
for
Do nó nghĩa là bởi vì
Mẹ mua nhiều sách vì cô ấy thích đọc sách
\(Mom\) \(bought\) \(many\) \(books,\) \(for\) \(she\) \(adores\) \(reading.\)
Khi phân tích tác phẩm Lễ xướng danh khoa Đinh Dậu, các yếu tố nghệ thuật chủ yếu cần chú ý là:
1. Chủ đề và nội dung:
Tác phẩm chủ yếu phản ánh không khí của một buổi lễ xướng danh trong kỳ thi Đinh Dậu. Đây là một sự kiện quan trọng trong việc đề cao tri thức, tôn vinh các học trò xuất sắc.
Tác phẩm phản ánh hình ảnh của nền giáo dục, sự học và những giá trị văn hóa, tư tưởng của xã hội phong kiến, qua đó khẳng định giá trị của tri thức và công lao của những người thầy.
2. Ngôn ngữ và hình ảnh:
Ngôn ngữ trang trọng, cổ điển: Tác giả sử dụng ngôn ngữ mang tính chất lễ nghi, trang trọng, phù hợp với không khí của một buổi lễ xướng danh trọng đại.
Hình ảnh cụ thể và sinh động: Tác phẩm sử dụng các hình ảnh như "năm xướng danh," "tinh thần tôn thờ văn hóa," và những hình ảnh về người thầy, học trò, các danh hiệu để làm nổi bật sự quan trọng của giáo dục trong xã hội thời phong kiến.
3. Nhân vật và tính cách:
Nhân vật trong tác phẩm thường là những học trò đỗ đạt, thể hiện sự trung thực, hiếu học, và tôn thờ tri thức.
Cách thể hiện nhân vật người thầy, người chủ lễ cũng rất có ý nghĩa, với sự tôn trọng và yêu mến đối với người học trò.
4. Cảm xúc và không khí:
Cảm xúc tự hào, hân hoan: Tác phẩm thể hiện sự phấn khởi, tự hào của người dân về kỳ thi, về những người đỗ đạt.
Không khí trang trọng, trọng thể: Bữa lễ xướng danh được miêu tả trang nghiêm, thể hiện sự trọng vọng của xã hội đối với những người đạt được thành tựu học vấn.
5. Lối kết cấu:
Cấu trúc tác phẩm có thể chia thành các phần: mô tả không khí lễ hội, miêu tả sự kiện chính là lễ xướng danh, và kết thúc bằng việc ca ngợi giá trị của tri thức.

vQua bài thơ Đường về quê mẹ của Đoàn Văn Cừ, em cảm nhận được sự gắn bó sâu sắc của mỗi con người với quê hương, là nơi nuôi dưỡng tâm hồn và cội nguồn của mọi giá trị. Quê hương trong bài thơ không chỉ là một địa danh, mà là nơi bắt nguồn những kỷ niệm, tình cảm thân thương và sâu sắc. Đối với mỗi con người, quê hương là nơi ta tìm về trong những lúc băn khoăn, mệt mỏi, là nơi chở che, bảo vệ mỗi khi ta gặp khó khăn. Tình yêu quê hương trong bài thơ là một tình cảm thiêng liêng, gắn bó không thể tách rời, bởi đó là nơi nuôi dưỡng tâm hồn, là nơi hình thành những ký ức đầu đời, là nơi ta tìm thấy sự an ủi và sức mạnh để vượt qua những thử thách của cuộc sống. Quê hương, trong em, là nơi ta tìm thấy bản sắc của chính mình, là nơi ta cảm nhận được sự yên bình, những giá trị văn hóa và truyền thống. Đặc biệt, bài thơ cũng nhấn mạnh rằng dù có đi đâu xa, ta cũng không thể quên được cội nguồn, bởi quê hương luôn là nơi chắp cánh cho mỗi con người, là niềm tự hào và là động lực để ta vươn lên trong cuộc sống. Quê hương chính là trái tim, là nguồn sống nuôi dưỡng những ước mơ và hoài bão của mỗi con người.