K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

24 tháng 2

Để thể hiện tình yêu với quê hương đất nước, em nghĩ rằng mỗi chúng ta có thể hành động từ những việc nhỏ nhặt nhưng ý nghĩa. Em luôn ý thức giữ gìn vệ sinh môi trường, bảo vệ tài nguyên thiên nhiên và tham gia các hoạt động cộng đồng, giúp đỡ những người khó khăn. Ngoài ra, em cũng học tập chăm chỉ để góp phần xây dựng đất nước ngày càng phát triển. Bằng cách tìm hiểu về lịch sử, văn hóa và truyền thống dân tộc, em càng thêm yêu và tự hào về đất nước mình. Đặc biệt, em luôn cố gắng làm gương cho bạn bè xung quanh về việc bảo vệ các giá trị văn hóa và gìn giữ bản sắc dân tộc.

24 tháng 12 2024

Quê hương, đất nước luôn là một phần quan trọng trong trái tim em. Mỗi khi nghĩ về quê hương, em cảm thấy lòng mình tràn ngập tự hào và yêu thương. Những cánh đồng lúa bát ngát, những con đường làng yên bình, và những nụ cười thân thiện của con người nơi đây làm em cảm thấy gần gũi, bình yên. Đất nước ta tuy còn gặp nhiều khó khăn, nhưng em tin rằng với sức mạnh đoàn kết và lòng kiên cường, chúng ta sẽ vượt qua tất cả. Em tự hào về truyền thống lịch sử của dân tộc và luôn mong muốn góp phần nhỏ bé của mình vào sự phát triển của quê hương. Quê hương là nơi em luôn quay về, dù đi đâu, làm gì.

đây là đoạn văn mẫu và mik nghĩ bạn chỉ nên tham khảo về sửa theo ý của bạn nhé!!!!

24 tháng 12 2024

Lọ cồn

ĐỀ 12 PHẦN I: ĐỌC HIỂU  Đọc bài thơ sau và thực hiện theo yêu cầu bên dưới:  TỪ ẤY. Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ  Mặt trời chân lí chói qua tim :  Hồn tôi là một vườn hoa là  Rất đậm hương và rộn tiếng chim...  Tôi buộc lòng tôi với mọi người  Để tình trạng trải với trăm nơi  Để hồn tôi với bao hồn khổ  Gần gũi nhau thêm mạnh khối đời  Tôi đã là con...
Đọc tiếp

ĐỀ 12

PHẦN I: ĐỌC HIỂU 

Đọc bài thơ sau và thực hiện theo yêu cầu bên dưới: 

TỪ ẤY.

Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ 

Mặt trời chân lí chói qua tim : 

Hồn tôi là một vườn hoa là 

Rất đậm hương và rộn tiếng chim... 

Tôi buộc lòng tôi với mọi người 

Để tình trạng trải với trăm nơi 

Để hồn tôi với bao hồn khổ 

Gần gũi nhau thêm mạnh khối đời 

Tôi đã là con của vạn nhà 

Là em của vạn kiếp phôi pha 

Là anh của vạn đầu em nhỏ 

Không áo cơm cù bất cù bơ... 

(Thơ Tố Hữu, NXB Giáo dục, 2003)

Câu 1. Nêu chủ đề của bài thơ. 

Câu 2. Từ bài thơ, hãy nêu nhận xét của em về nhân vật trữ tình trong bài thơ. 

Câu 3. Chỉ ra và phân tích giá trị thẩm mĩ của một biện pháp tu từ được sử dụng trong bài thơ mà em thích nhất. 

Câu 4. Em có đồng ý với lẽ sống của nhân vật trữ tình trong khổ sau không? Vì sao? Hãy liên hệ lẽ sống đó với xã hội ngày nay. 

Tôi buộc lòng tôi với mọi người 

Để tình trạng trải với trăm nơi 

Để hồn tôi với bao hồn khổ 

Gần gũi nhau thêm mạnh khối đời 

PHẦN II. VIẾT 

Câu 1: Viết đoạn văn ( 200 chữ) trình bày những việc cần làm để thể hiện trách nhiệm với đát nước?

Câu 2. Viết bài văn phân tích truyện ngắn Bà lái đò (Nguyễn Công Hoan).

                                                                BÀ LÁI ĐÒ

Chúng tôi tới một bờ sông và phải qua con sông khá rộng ấy. Chà, chúng tôi thở phào một hơi khoan khoái: Chúng tôi sẽ được nghỉ ngơi trên thuyền. Một người đàn bà ngoại bốn mươi, ngồi cạnh một thằng bé chừng tám chín tuổi, hướng mặt ra sông, đang vót tre bằng con dao nhọn. 

Thấy tiếng động, người ấy quay nhìn chúng tôi và có ý hớt hải, thu xếp các thứ rồi một tay cầm dao, một tay dắt con, nhảy xuống thuyền. Bà ta lay nhố vội vàng cải sào cắm chặt vào bùn, rồi đẩy mạnh chiếc thuyền nan. 

Con thuyền chổng mũi lên trời, vỗ sóng đành đạch, nhảy chồm ra xa. Nhưng không hiểu sao tự nhiên nó quay lại ghé vào bờ. 

Đồng chí Việt Nam muốn chừng hiểu ý, nói: 

- Bà cho chúng tôi sang sông với chứ. Sáu người chở không nặng lắm đâu. 

- Vâng, cháu ghé vào chỗ khô để các ông khỏi lấm giầy.

2
24 tháng 2

PHẦN I: ĐỌC HIỂU


Câu 1: Nêu chủ đề của bài thơ.


Chủ đề của bài thơ "Từ Ấy" của Tố Hữu là sự thức tỉnh và hòa nhập của cá nhân với cộng đồng, đặc biệt là từ khi nhân vật trữ tình nhận thức được sứ mệnh của mình đối với xã hội, đất nước. Bài thơ thể hiện sự chuyển mình trong tâm hồn nhân vật, từ một cá nhân cô đơn trở thành một phần của cộng đồng rộng lớn, gắn kết với nhân dân và vận mệnh chung.


Câu 2: Từ bài thơ, hãy nêu nhận xét của em về nhân vật trữ tình trong bài thơ.


Nhân vật trữ tình trong bài thơ "Từ Ấy" là một con người có sự chuyển biến lớn về nhận thức và cảm xúc. Trước kia, nhân vật có thể sống đơn độc, nhưng từ khi giác ngộ lý tưởng cách mạng, nhân vật đã hòa mình vào cuộc sống của nhân dân, yêu thương và đồng cảm với nỗi khổ của mọi người. Nhân vật đã không còn chỉ là một cá nhân, mà trở thành "con của vạn nhà", "em của vạn kiếp phôi pha", thể hiện tinh thần đoàn kết, chung sức vì cộng đồng.


Câu 3: Chỉ ra và phân tích giá trị thẩm mỹ của một biện pháp tu từ được sử dụng trong bài thơ mà em thích nhất.


Một biện pháp tu từ nổi bật trong bài thơ là phép điệp trong câu "Tôi buộc lòng tôi với mọi người / Để tình trạng trải với trăm nơi". Phép điệp này thể hiện sự thay đổi mạnh mẽ trong tâm hồn nhân vật trữ tình, khi từ một con người cô đơn, "tôi" đã buộc mình hòa nhập vào đời sống cộng đồng. Điệp từ "tôi" nhấn mạnh sự quyết tâm và trách nhiệm đối với nhân dân và xã hội. Biện pháp này mang đến một giá trị thẩm mỹ sâu sắc, thể hiện sự khát khao gắn kết và hy sinh của nhân vật, đồng thời thể hiện sự mạnh mẽ trong nhận thức và hành động.


Câu 4: Em có đồng ý với lẽ sống của nhân vật trữ tình trong khổ sau không? Vì sao? Hãy liên hệ lẽ sống đó với xã hội ngày nay.


Tôi hoàn toàn đồng ý với lẽ sống của nhân vật trữ tình trong khổ thơ này: "Tôi buộc lòng tôi với mọi người / Để tình trạng trải với trăm nơi". Lẽ sống này thể hiện tinh thần cộng đồng, sự hy sinh vì lợi ích chung của xã hội. Nhân vật trữ tình nhận thức được rằng chỉ khi hòa mình vào cuộc sống của mọi người, gắn bó với những khó khăn, nỗi khổ của người khác, ta mới thực sự sống có ý nghĩa. Trong xã hội ngày nay, lẽ sống này vẫn rất quan trọng, khi chúng ta phải đối diện với nhiều vấn đề chung như bảo vệ môi trường, giải quyết bất bình đẳng xã hội, và phát triển đất nước. Sự gắn kết và tinh thần đoàn kết sẽ giúp chúng ta vượt qua thử thách và xây dựng một cộng đồng vững mạnh.

24 tháng 2

PHẦN II: VIẾT


Câu 1: Viết đoạn văn (200 chữ) trình bày những việc cần làm để thể hiện trách nhiệm với đất nước.


Để thể hiện trách nhiệm với đất nước, mỗi người chúng ta cần có những hành động cụ thể và thiết thực. Trước hết, việc học tập chăm chỉ, rèn luyện kỹ năng và nâng cao kiến thức là cách để mỗi người đóng góp vào sự phát triển của đất nước. Tiếp theo, chúng ta cần sống có trách nhiệm với môi trường, tham gia các hoạt động bảo vệ thiên nhiên, giảm thiểu ô nhiễm và bảo tồn tài nguyên. Bên cạnh đó, tham gia các hoạt động cộng đồng, hỗ trợ những người khó khăn, đồng thời thực hiện các công việc thiện nguyện là cách để thể hiện sự yêu thương, gắn kết cộng đồng. Cuối cùng, mỗi người cần tích cực tham gia vào các phong trào xây dựng và bảo vệ tổ quốc, từ việc chấp hành pháp luật, góp phần xây dựng xã hội công bằng, văn minh, đến việc bảo vệ an ninh quốc gia và giữ gìn hòa bình. Mỗi hành động dù nhỏ hay lớn đều góp phần tạo nên một đất nước phát triển bền vững và hùng cường.


Câu 2: Viết bài văn phân tích truyện ngắn Bà lái đò (Nguyễn Công Hoan).


Bài văn phân tích truyện ngắn Bà lái đò


Truyện ngắn Bà lái đò của Nguyễn Công Hoan là một tác phẩm sâu sắc phản ánh hiện thực xã hội Việt Nam trong giai đoạn đầu thế kỷ 20. Câu chuyện xoay quanh hình ảnh bà lái đò, một người phụ nữ bình dị, hiền lành, làm nghề lái đò trên sông để nuôi sống gia đình. Tuy công việc có vẻ đơn giản, nhưng bà lại là biểu tượng của sự kiên trì, cam chịu và tình yêu thương con cái.


Điều nổi bật trong tác phẩm là nhân vật bà lái đò, dù nghèo khổ nhưng luôn hoàn thành trách nhiệm của mình một cách tận tụy và đầy lòng yêu thương. Bà không chỉ là người mẹ gắn bó với gia đình mà còn là biểu tượng của sự hy sinh trong xã hội xưa. Tác giả đã khéo léo miêu tả những khó khăn mà bà phải đối mặt trong công việc, qua đó thể hiện sự vất vả của người lao động nghèo và sự bất công trong xã hội thời bấy giờ.


Bằng lối viết mộc mạc, giản dị nhưng đầy tính nhân văn, Nguyễn Công Hoan đã khắc họa một cách sinh động hình ảnh người phụ nữ Việt Nam vừa chịu đựng khó khăn, vừa gánh vác trách nhiệm gia đình, nhưng vẫn luôn có một tâm hồn cao thượng, vươn lên trong cuộc sống. Truyện Bà lái đò không chỉ là một bức tranh về cuộc sống lao động vất vả mà còn là lời nhắc nhở về lòng kiên cường, ý chí vượt qua khó khăn của con người trong xã hội.

26 tháng 12 2024

Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!

24 tháng 12 2024

## Dàn ý chi tiết phân tích nhân vật thầy Đuy-sen trong tác phẩm "Người thầy đầu tiên"

**I. Mở bài:**

* Giới thiệu tác phẩm "Người thầy đầu tiên" của tác giả Ay-ma-tốp và vai trò quan trọng của nhân vật thầy Đuy-sen trong tác phẩm.
* Nêu vấn đề cần phân tích: Đặc điểm nổi bật của nhân vật thầy Đuy-sen.  (có thể nêu khía cạnh nổi bật nhất muốn tập trung phân tích, ví dụ: lòng yêu nghề, sự tận tâm, hay sự ảnh hưởng sâu sắc đến học trò…)


**II. Thân bài:**

* **1.  Ngoại hình và tính cách:**
    * Miêu tả ngoại hình của thầy Đuy-sen (gợi ý:  đơn giản, giản dị, thể hiện sự mộc mạc, gần gũi) -  trích dẫn những chi tiết miêu tả trong tác phẩm.
    * Phân tích tính cách của thầy:
        * **Sự tận tâm với nghề dạy học:**  Dẫn chứng:  sự chuẩn bị chu đáo cho bài giảng, cách truyền đạt kiến thức say mê, kiên nhẫn, tình cảm ấm áp dành cho học trò,  quan tâm đến cuộc sống của học trò (ví dụ: quan tâm đến hoàn cảnh khó khăn của Sê-khôp, động viên, giúp đỡ cậu).
        * **Tình yêu quê hương đất nước sâu sắc:** Thể hiện qua việc truyền đạt kiến thức, tình yêu đối với văn học dân tộc,  những câu chuyện kể về lịch sử, truyền thuyết…
        * **Sự am hiểu tâm lý học trò:**  Biết cách khơi gợi niềm say mê học tập, động viên, khuyến khích học sinh yếu kém,  xử lý các tình huống sư phạm một cách khéo léo và hiệu quả.  (Ví dụ:  cách thầy Đuy-sen xử lý tình huống Sê-khôp bỏ học, sự quan tâm đến việc học của Sê-khôp, cách dạy học linh hoạt).
        * **Tính cách giản dị, khiêm nhường:**  Không cầu kì, xa hoa, sống chan hòa với học trò và đồng nghiệp.

* **2.  Vai trò của thầy Đuy-sen:**
    * Là người thầy đầu tiên gieo mầm tri thức cho học sinh, đặc biệt là đối với Sê-khôp.
    * Là người truyền cảm hứng, khơi dậy lòng yêu quê hương, đất nước,  văn học dân tộc cho học trò.
    * Là người định hướng, định hình nhân cách cho học trò, giúp các em trưởng thành.
    * Là hình ảnh tiêu biểu cho những người thầy tận tụy, yêu nghề,  đóng góp cho sự nghiệp giáo dục.

* **3.  Nghệ thuật xây dựng nhân vật:**
    * Tác giả sử dụng những chi tiết cụ thể, chân thực để khắc họa nhân vật.
    * Ngôn ngữ miêu tả sinh động, giàu cảm xúc.
    * Sự kết hợp giữa miêu tả ngoại hình, hành động và lời nói để làm nổi bật tính cách nhân vật.
    * Sử dụng phương pháp kể chuyện, hồi tưởng để làm nổi bật vai trò và ý nghĩa của nhân vật.


**III. Kết bài:**

* Khẳng định lại vẻ đẹp của nhân vật thầy Đuy-sen:  một người thầy mẫu mực, đáng kính trọng.
* Nêu lên ý nghĩa sâu sắc của hình tượng người thầy trong tác phẩm và trong cuộc sống.
* Bài học rút ra từ hình ảnh người thầy Đuy-sen. (ví dụ: lòng yêu nghề, sự tận tâm, trách nhiệm với học trò,…)


**Lưu ý:**  Đây là dàn ý chi tiết, bạn có thể lựa chọn và bổ sung thêm các ý nhỏ khác để bài văn của mình trở nên đầy đủ và sâu sắc hơn.  Hãy kết hợp trích dẫn các đoạn văn trong tác phẩm để làm rõ các luận điểm của mình.  Đặc biệt, cần phân tích chi tiết những tình huống cụ thể trong truyện để làm sáng tỏ tính cách và vai trò của thầy Đuy-sen.

24 tháng 12 2024

Nguyễn Gia Bảo !!!

bạn ko nên dùng vb của ai hay của web khác để trloi nhé

25 tháng 12 2024

Cái này mình chưa đọc 

Bài thơ đánh thức tình cảm yêu thương dành cho quê hương cùng sự trân trọng kí ức tuổi thơ của mỗi chúng ta. Mỗi người đều sẽ lớn lên, trưởng thành, nhưng phần kí ức tươi đẹp gắn với quê hương, xứ sở thì sẽ còn mãi. Việc khắc ghi trong tâm trí bóng hình quê hương không gắn với những gì cao xa, lớn lao. Quê hương bình dị, mộc mạc và dù là ai thì ta cũng cần trân trọng. Chúng ta phải biết lưu giữ, nâng niu những gì tươi đẹp, mộc mạc để hiểu để nhận thức về quê hương.

27 tháng 12 2024

OK cancel để em 5 

Chiều, tan học, tôi lại rảo bước trên con đường quen, nơi mà trước đây tôi và An – một người bạn thân thiết thuở nhỏ của tôi có bao nhiêu là kỉ niệm, vui có, buồn có. Nhưng có lẽ kỉ niệm về ngày An dạy tôi chạy xe đạp làm tôi nhớ mãi…

Ngày ấy, An sống cùng bà ngoại ở cạnh nhà tôi, bởi An là con gái nên chúng tôi cũng dễ dàng trở nên thân thiết với nhau. An là một cô bé rất đáng yêu, hay cười và hơn tôi rất nhiều điều khác. An có một làn da nâu với mái tóc ngắn so le khiến cô bé trở nên mạnh mẽ. Tôi yêu mến An ở sự mạnh mẽ – An chưa lần nào khóc!

Sáng nào cũng thế, An đều qua nhà tôi và rước tôi đi học. Không phải nhà tôi không có xe mà chỉ vì tôi không biết chạy xe đạp. Cứ như thế mà An chở tôi mấy năm liền. Cho đến những ngày cuối cấp 1, đó là ngày cuối tuần, tôi đứng trông mãi mà không thấy An đến. Thế là tôi bèn đi qua nhà An xem cô nàng có ngủ quên hay không. Đến nhà thì bà ngoại An bảo rằng An đã đi học rồi. Tôi bắt đầu thấy nóng rơ trong người. Và tôi đi bộ đến trường với sự giận dữ. Có lẽ lúc nhỏ tôi là cô bé được chìu chuộng nên tôi hay tỏ ra khó chịu khi có việc không vừa ý mình. Giờ nghĩ lại thấy mình thật quá đáng!!

Đến lớp, tôi tiến về An liền.

– An! Sao hồi sáng An không rước Chi? Để Chi đi bộ đau chân rồi nè!!

An vẫn điềm nhiên và nói với vẻ nghiêm khắc:

– Sau này An sẽ không chở Chi đi nữa đâu! Chi lớn rồi chứ còn bé gì đâu. Sáng mai An sẽ chỉ cho Chi chạy xe đạp!

An nói bấy nhiêu rồi đi ra ngoài, tôi cũng chả nói được điều gì. Sáng hôm sau, An bắt đầu tập cho tôi chạy xe. Tôi rất nhát nên khi leo lên xe, đạp được hai, ba vòng đã ngã. Cứ như thế, tôi không chịu được nữa, tôi bắt đầu khóc.

– Chi không tập nữa đâu, té đau lắm!!

– Té đau thì cứ khóc, khóc xong phải đứng lên mà tiếp tục. Nếu không sẽ thất bại mãi đấy.

Câu nói lúc này của An khiến tôi có thêm động lực, tôi bắt đầu luyện chạy xe đạp nhiều hơn… Va rồi tôi đã thành công. Hôm ấy tôi sang nhà An để khoe kết quả của mình. Thế nhưng, tôi đã rất bất ngờ khi biết rằng ba mẹ An đã rước An ra Hà Nội. Tôi như không tin vào sự thật nữa. Và đến bấy giờ tôi mới hiểu được câu nói của An " sẽ không chở Chi đi học nữa "… Tôi đứng lặng, nước mắt bỗng rơi.

Ngày hôm nay, tuy mỗi đứa đã mỗi nơi, nhưng tôi vẫn không sao quên được hình bóng của An. Tuy đó chỉ là một kỉ niệm nhỏ nhưng nó sẽ mãi mãi là một kỉ niệm – một khinh nghiệm sống trong đời tôi: "Té đau thì cứ khóc, khóc xong phải đứng lên mà tiếp tục". Giờ này nơi đâu đó, chắc An cũng đang nghĩ về tôi.

Bài làm 3

Thấy tôi về nhà trễ hơn mọi bữa, mẹ tôi hỏi: "Hôm nay sao con về trễ vậy? Thường ngày độ 11 giờ hay hơn một chút là con về. Chắc ở lớp có sinh hoạt gì phải không con?" "Chút nữa, con kể mẹ nghe, mẹ nhé". Trả lời mẹ xong, tôi vào cất cặp rồi ra bể nước rửa chân tay mặt mũi sạch sẽ mới vào ngồi cạnh mẹ thỏ thẻ.

- Chuyện là thế này mẹ ạ! Tan học, con và Phương con nhà dì Tư đi về sau cùng. Chúng bạn đều đi xe về trước cả, chỉ mình con và Phương đi bộ. Trời nắng quá, hai đứa nép vào vệ đường mà đi. Đến ngã tư đầu làng, vừa mới bước sang bên kia đường, cả hai đứa đều nghe một tiếng rên nho nhỏ. Con bảo Phương dừng lại:

- Phương ơi! Hình như có tiếng ai rên?

- Mình cũng nghe như thế.

Chúng con nhìn quanh quất không thấy một bóng người. Bỗng, tiếng rên lại cất lên. Cả hai đứa như đã định hướng tiếng rên phát lên từ hướng nào rồi. Chúng con bước đến gần gốc me tây nằm sâu trong vệ đường một chút.

- Ôi! Một bà già.

Phương phát hiện ra trước rồi kéo tay con cùng chạy đến. Bà nằm gối đầu lên rễ me. Bộ quần áo màu nâu sẫm lấm lem bụi đường. Chiếc gậy tre trơn bóng nằm cạnh chân. Mái tóc bà đã bạc trắng. Khuôn mặt nhăn nheo xanh nhợt. Con sờ lên trán bà thấy lạnh toát.

- Làm sao bây giờ hả Phương?

Phương vội để cặp xuống theo, run run nói:

- Cậu có mang theo dầu không?

Lúc này, con mới sực nhớ ra vội với lấy chiếc cặp, nhanh nhẹn kéo dây khóa lấy ra một lọ dầu gió Kim mà mẹ vừa mới mua cho con hôm trước. Phương vừa thấm dầu lên trán, mũi, thái dương bà xoa mạnh. Chừng độ mười lăm phút, chúng con thấy người bà ấm lại hơi thở bắt đầu đều dần. Bà mở mắt nhìn chúng con rồi thều thào:

- Cho bà chút nước.

Nghe bà vừa nói xong, Phương quay lại con nói nhanh:

- Cậu ngồi đây với bà, mình chạy đi mua nước nhé!

- Phương chạy lùi lại gần một trăm mét, ngay quán cô Lựu, mua một túi nước chanh có ống hút rồi tất tả trở lại đưa cho con. Cầm túi nước, con từ từ cho bà uống. Được nửa túi, bà bảo cho bà nằm nghỉ một tí. Phương ngồi xuống bên cho bà tựa. Một lúc sau, bà uống tiếp hết túi nước rồi nhìn hai đứa chúng con:

- Bà ờ làng bên kia đi thăm đứa cháu gái ở xóm Đông. Qua đây, thây nắng quá, bà dừng lại nghỉ tạm ở gốc me này. Không ngờ, ngồi được một chút thì thấy xây xẩm cả mặt mày, chẳng có ai mà kêu cả.

- Bây giờ, bà đã thấy đỡ chưa hở bà?

- Bà đỡ rồi nhưng vẫn còn thấy mệt.

Ngồi với bà một lúc, chúng con bàn với nhau. Một đứa ra đường đón xe, đưa bà vào bệnh viện rồi nhắn với người nhà của bà lên. Con chạy ra đường đứng chờ. Từ xa, một chiếc honda vù tới. Con giơ tay ra hiệu cho xe dừng lại. Bác này có lẽ trạc tuổi với bố, dừng lại, nhìn con hỏi:

- Cháu đi về đâu?

- Thưa bác, cháu không đi nhưng có một bà cụ bị mệt. Chúng cháu đi học về, thấy bà ngất xỉu ở đây. Nhờ bác đưa hộ bà vào bệnh viện giúp ạ!

Bác xuống xe cùng con đi đến gốc me. Thấy bà cụ đang nằm tựa vào Phương, bác vội nói:

- Một cháu đứng chờ ở đây. Còn một cháu theo bác đưa bà vào bệnh viên.

Bác bế bà cụ trên tay rồi cùng Phương lên xe. Hai mươi phút sau, bác đưa Phương trở lại. Khi chia tay với chúng con, bác nói:

- Hai cháu thật là ngoan. Bác rất vui vì hành động của hai cháu. Bây giờ hai cháu yên tâm mà về. Bác đến xóm Đông, báo cho cô cháu gái của bà đến bệnh viện ngay.

Khi lên xe, bác còn quay lại mỉm cười với chúng con. Chuyện con về trễ là vì lí do thế đấy, mẹ ạ!

Bây giờ thì Phương - người bạn gái thân thiết của tôi đã theo gia đình về Thành phố Hồ Chí Minh. Chúng tôi vẫn thường xuyên liên lạc với nhau. Câu chuyện trên là một kỉ niệm đáng nhớ trong tình bạn của chúng tôi

Hơi dài nhé bạn