viết một đoạn văn từ 3-5 câu nói về người phụ nữ phong kiên
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Hiếu thảo là một trong những truyền thống văn hóa tốt đẹp của dân tộc Việt Nam. Lòng hiếu thảo là tấm lòng biết ơn, kính trọng sâu sắc của bậc con cháu đối với cha mẹ, ông bà, tổ tiên. Lòng hiếu thảo được biểu hiện bằng những tình cảm, hành động cụ thể trong cuộc sống hàng ngày. Đó có thể là sự lễ phép, kính trọng, cũng có thể là tình yêu thương, cảm thông sâu sắc, là sự cố gắng học tập và làm việc để đền đáp công ơn sinh thành, nuôi dưỡng, dạy dỗ của cha mẹ, ông bà. Trong cuộc sống, nếu chúng ta biết hiếu thảo, biết yêu thương, trân trọng những người thân trong gia đình thì không chỉ tạo ra niềm vui, niềm hạnh phúc mà còn góp phần làm cho xã hội văn minh hơn. Thật vậy! Đấng sinh thành là những người đã đưa chúng ta đến với cuộc đời, nuôi dưỡng, bảo bọc và che chở cho ta bằng tất cả tình yêu thương. Vì vậy, hiếu thảo không chỉ là trách nhiệm mà còn là nghĩa vụ của mỗi người con, người cháu trong gia đình. Chúng ta cần ý thức được điều này, sống và làm việc có trách nhiệm, luôn yêu thương, kính trọng bề trên, không ngừng cố gắng để đền đáp công ơn, tình cảm to lớn của cha mẹ. Bên cạnh đó, cần lên án, phê phán những hành động bất hiếu, vô cảm, thậm chí là đánh đập người thân của một bộ phận người trong xã hội hiện nay. Tóm lại, lòng hiếu thảo từ xưa đến nay vẫn luôn là đạo lý tốt đẹp được truyền từ đời này sang đời khác, chúng ta cần biết giữ gìn và phát huy thật tốt truyền thống đạo lý đó.
Tình thầy trò :Nhất tự vi sư /Bán tự vi sư
Không thầy đố mày làm nên
Ăn quả nhớ kẻ trồng cây/Có danh có vọng nhớ thầy khi xưa
Muốn sang thì bắc cầu kiều /Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy
Tình bạn:Gần mực thì đen gần đèn thì sáng
Bạn bè là nghĩa tương tri/Sao cho sau một bề bình yên
Khi khó khăn ,mới biết bạn hiền
Học thầy không tày học bạn
Câu 1. Phương thức biểu đạt chính của văn bản trên:
Phương thức biểu đạt chính của văn bản trên là biểu cảm. Tác giả bày tỏ những suy nghĩ và cảm xúc cá nhân về ước mơ, cuộc sống và sự theo đuổi lý tưởng, tạo nên một sự kết nối cảm xúc với người đọc.
Câu 2. Theo tác giả, nếu không theo đuổi ước mơ, con người sẽ rơi vào trạng thái như thế nào?
Theo tác giả, nếu không theo đuổi ước mơ, con người sẽ rơi vào trạng thái day dứt và dằn vặt, và sau này có thể cảm thấy hối hận và tự hỏi: “Chao ôi, ta đã làm chi đời ta vậy?”
Câu 3. Chỉ ra và nêu tác dụng của biện pháp tu từ được sử dụng trong câu: “Sống một cuộc đời cũng như vẽ một bức tranh”
Biện pháp tu từ trong câu này là so sánh. Tác dụng của biện pháp này là làm nổi bật sự tương đồng giữa việc sống cuộc đời và việc vẽ tranh, khuyến khích người đọc suy nghĩ kỹ lưỡng về những lựa chọn trong cuộc sống để tạo ra một cuộc đời ý nghĩa và đúng đắn, giống như việc vẽ một bức tranh có kế hoạch và rõ ràng.
Câu 4. Nhận xét cách lập luận của tác giả trong việc triển khai vấn đề.
Cách lập luận của tác giả rất logic và cảm xúc. Tác giả đầu tiên nhấn mạnh tầm quan trọng của việc theo đuổi ước mơ, sau đó sử dụng hình ảnh so sánh cuộc sống với việc vẽ tranh để làm rõ cách con người cần phải có định hướng rõ ràng. Tác giả kết luận bằng lời khích lệ mạnh mẽ để người đọc tìm kiếm và theo đuổi ước mơ của mình, tránh sống một cuộc đời không trọn vẹn.
Câu 5. Thông điệp mà anh/chị rút ra từ văn bản trên là gì? Lí giải về sự lựa chọn đó.
Thông điệp mà tôi rút ra từ văn bản trên là "Hãy theo đuổi ước mơ của mình và sống một cuộc đời đầy ý nghĩa". Lý giải cho sự lựa chọn này, tác giả khuyến khích mỗi người cần phải sống đúng với khát vọng và ước mơ của bản thân, không để người khác định đoạt cuộc đời mình, bởi nếu không, cuộc sống sẽ trở nên vô nghĩa và đầy hối tiếc.

Người phụ nữ phong kiến thường bị gò bó trong những khuôn khổ nghiêm ngặt của xã hội, phải sống trong vai trò làm vợ, làm mẹ và chăm lo gia đình. Tuy nhiên, họ vẫn giữ vững phẩm hạnh, trung hậu, đảm đang, luôn gắn bó với gia đình và xã hội. Dù không có quyền tự do như nam giới, nhưng nhiều phụ nữ phong kiến vẫn thể hiện sự kiên cường, sự thông minh và khả năng lãnh đạo trong gia đình hoặc trong các hoàn cảnh đặc biệt. Hình ảnh người phụ nữ phong kiến, dù bị giới hạn, nhưng luôn chứa đựng sự mạnh mẽ và tình yêu thương vô bờ bến.