xác định chủ đề, đề tài trong bài thơ " Lời Ru Của Mẹ
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Mùa hè năm ngoái, tôi có dịp tham gia một chuyến du lịch đến Hội An cùng gia đình. Đó là một trải nghiệm tuyệt vời mà tôi sẽ không bao giờ quên. Chuyến đi bắt đầu từ sáng sớm khi chúng tôi lên xe và di chuyển qua những con đường xanh mướt, trời trong vắt. Sau khoảng 2 giờ lái xe, chúng tôi đã đến nơi.
Hội An đẹp như một bức tranh sống động với những con phố cổ kính, những ngôi nhà mái ngói đỏ và những chiếc đèn lồng rực rỡ sắc màu treo trên khắp các con đường. Chúng tôi đã đi dạo quanh phố cổ, ghé qua những cửa hàng bán đồ thủ công mỹ nghệ, thưởng thức các món ăn đặc sản như cao lầu, bánh mì Hội An, và chè bắp. Cảm giác đi bộ trên những con phố nhỏ, dưới bóng mát của các cây cổ thụ và lắng nghe tiếng nhạc nhẹ nhàng từ các quán cà phê thật sự rất thư giãn.
Đặc biệt, vào buổi tối, tôi rất thích khi phố cổ được thắp sáng bởi những chiếc đèn lồng lung linh. Tất cả tạo nên một không gian vừa lãng mạn vừa huyền bí. Chúng tôi còn tham gia một hoạt động thú vị là thả đèn hoa đăng trên sông Hoài, một trải nghiệm mang lại cảm giác bình yên và ấm áp trong lòng.
Chuyến đi không chỉ giúp tôi khám phá vẻ đẹp của Hội An mà còn là cơ hội tuyệt vời để gắn kết với gia đình. Những kỷ niệm về chuyến đi này sẽ luôn là một phần đáng nhớ trong cuộc đời tôi
Trong bài thơ "Bức tranh của em gái tôi" của tác giả Tế Hanh, nhân vật chính là người anh trai, người đang chiêm ngưỡng và cảm nhận bức tranh mà em gái mình vẽ.
Cảm xúc chủ đạo của nhân vật chính:
Cảm xúc chủ đạo của người anh là niềm tự hào và yêu thương đối với em gái. Anh không chỉ ngạc nhiên, xúc động trước bức tranh mà em gái vẽ, mà còn cảm nhận sâu sắc vẻ đẹp và tình cảm chân thành em dành cho anh thông qua tác phẩm nghệ thuật này. Anh thể hiện sự kính trọng và sự yêu mến đối với em gái, mặc dù bức tranh có thể chưa hoàn hảo về kỹ thuật, nhưng nó chứa đựng tình cảm vô giá.
Tính cách của nhân vật chính:
Tính cách của người anh trong bài thơ thể hiện sự tinh tế, nhạy cảm và biết trân trọng tình cảm gia đình. Anh nhận ra vẻ đẹp không chỉ ở hình thức mà còn ở tình cảm và tâm huyết của em gái gửi gắm qua bức tranh. Người anh cũng có lòng kiên nhẫn, thấu hiểu và luôn yêu thương, bảo vệ em gái, thể hiện sự gắn kết yêu thương trong gia đình.
Tôi không biết giấc mơ đến với mình từ lúc nào, chỉ nhớ rằng khi tỉnh dậy, lòng tôi vẫn còn ngổn ngang cảm xúc, như thể tôi đã trải qua một chuyến hành trình kỳ diệu. Trong giấc mơ ấy, tôi được gặp lại ông nội — người mà tôi đã không còn được gặp từ ngày ông mất, gần hai năm rồi.
Trong giấc mơ, tôi đang ngồi bên cửa sổ, nhìn ra ngoài trời, nơi những cánh hoa mai vàng vẫn đang đua nhau nở rộ, như những năm trước, khi ông còn sống. Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương hoa thanh thoát. Đột nhiên, tôi nghe tiếng gọi rất quen thuộc, tiếng ông: "Con đang làm gì vậy, con gái?" Tôi quay lại và không thể tin vào mắt mình. Ông đứng đó, mỉm cười hiền hậu, tóc bạc phơ nhưng ánh mắt vẫn sáng ngời, như thể thời gian không hề làm ông già đi.
Tôi vội vã chạy lại ôm lấy ông, cảm nhận cái ấm áp, sự vững chãi mà chỉ có ông mới mang lại. "Ông ơi, sao ông lại ở đây? Con nhớ ông lắm!" Tôi nghẹn ngào nói trong khi nước mắt cứ tự nhiên rơi. Ông nhẹ nhàng vỗ về tôi: "Ông biết, con luôn nhớ ông. Nhưng đừng lo, ông luôn ở đây, trong tim con, trong từng kỷ niệm của con." Ông nói, bàn tay ông ấm áp đặt lên đầu tôi, khiến tôi cảm thấy bình yên đến lạ.
Chúng tôi cùng ngồi bên hiên nhà, nơi mà trước đây tôi vẫn thường chơi đùa cùng ông mỗi buổi chiều. Ông kể cho tôi nghe những câu chuyện xưa, về thời niên thiếu của ông, về những chuyến đi xa, và về những bài học quý giá ông đã dạy tôi. Những câu chuyện tưởng chừng như đã quên đi lại như sống dậy trong lòng tôi, rõ ràng và sinh động.
Bỗng, tôi cảm thấy một điều gì đó rất kỳ lạ, như thể thời gian đã ngừng lại. Tôi nhìn ông, nhưng không biết vì sao lại thấy ông có phần mờ nhạt, như thể đang dần tan vào không khí. "Ông ơi, đừng đi, đừng rời xa con nữa!" Tôi khóc và nắm chặt tay ông, nhưng ông chỉ mỉm cười, ánh mắt ấm áp nhìn tôi lần cuối rồi từ từ nhạt dần, như cơn gió mùa hè tan đi giữa những bông hoa mai vàng.
Khi tôi thức dậy, lòng tôi vẫn đong đầy những cảm xúc không thể tả. Cảm giác như ông vừa mới ở bên tôi, nhưng lại cũng như đã xa vắng từ lâu. Tôi hiểu rằng, dù ông không còn hiện diện trong cuộc sống này, nhưng tình yêu và những ký ức về ông sẽ luôn sống mãi trong tôi. Giấc mơ ấy như một món quà quý giá, nhắc nhở tôi về những kỷ niệm đẹp đẽ và tình thương vô bờ bến mà ông đã dành cho tôi.
Giấc mơ gặp lại ông không chỉ là một sự an ủi, mà còn là động lực giúp tôi tiếp tục vươn lên trong cuộc sống. Tôi sẽ sống thật tốt, để ông có thể tự hào về tôi, dù ông không còn ở đây, nhưng tình cảm của ông sẽ mãi là nguồn động viên lớn lao trong cuộc đời tôi.
Vai trò của tình bạn cũng là một điều quan trọng trong cuộc sống.Tình bạn cho ta sức mạnh để vượt qua khó khăn. Nếu không có tình bạn thì ở trường ở lớp chúng ta sẽ không có sự giúp đỡ sự sẻ chia. Tình bạn luôn tiếp cho ta một sức mạnh tuyệt vời để vượt qua mọi điều. Tình bạn còn có thể cho ta bớt đi những phần lo lắng ở nơi lạ. Nếu không có tình bạn chúng ta sẽ làm được gì
Vai trò của tình bạn cũng là một điều quan trọng trong cuộc sống.Tình bạn cho ta sức mạnh để vượt qua khó khăn. Nếu không có tình bạn thì ở trường ở lớp chúng ta sẽ không có sự giúp đỡ sự sẻ chia. Tình bạn luôn tiếp cho ta một sức mạnh tuyệt vời để vượt qua mọi điều. Tình bạn còn có thể cho ta bớt đi những phần lo lắng ở nơi lạ. Nếu không có tình bạn chúng ta sẽ làm được gì
Bài thơ "Lời Ru Của Mẹ" của Nguyễn Khoa Điềm được viết theo thể thơ **tự do**. Không tuân theo luật thơ, số câu, số chữ, vần, điệu nào cố định.
Chủ đề của bài thơ "Lời Ru của Mẹ" là tình mẫu tử thiêng liêng, sâu nặng. Đề tài của bài thơ là lời ru của người mẹ dành cho con, thể hiện sự yêu thương, chở che, hi vọng và những ước mơ tốt đẹp dành cho con.