K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

18 tháng 12 2024

Tên em là Hoàn,

Dễ thương dễ mến,

Lòng luôn vui vẻ,

Chẳng buồn phiền chi.

Thơ ca, nhạc họa,

Đều thích ngâm nghi,

Tâm hồn trong sáng,

Chẳng chút ưu tư.

Các bạn lớp tôi thường gọi Lộc là “Lộc còi” vì Lộc bé lắm, mười một tuổi mà bằng đứa chín tuổi. Hẳn vì “còi” nên Lộc có vẻ yếu, thường hôm nào học năm tiết, tiết học hát cuối cùng là Lộc hát chẳng ra hơi, có khi cứ dựa vào tập thể mà Lộc chỉ lí nhí hoặc mấp máy mồm hát theo thôi. Người ta bảo thể lực yếu thì thường học kém, thế mà Lộc học chẳng kém. Còn...
Đọc tiếp

Các bạn lớp tôi thường gọi Lộc là “Lộc còi” vì Lộc bé lắm, mười một tuổi mà bằng đứa chín tuổi. Hẳn vì “còi” nên Lộc có vẻ yếu, thường hôm nào học năm tiết, tiết học hát cuối cùng là Lộc hát chẳng ra hơi, có khi cứ dựa vào tập thể mà Lộc chỉ lí nhí hoặc mấp máy mồm hát theo thôi. Người ta bảo thể lực yếu thì thường học kém, thế mà Lộc học chẳng kém. Còn tôi, trông tôi có vẻ cao lớn hơn Lộc thì học lại chẳng giỏi giang gì. Tôi kém nhất là môn Toán. Cô giáo phân công Lộc giúp đỡ tôi về môn này. Không hiểu sao, mỗi lần giúp tôi học, Lộc thích đến nhà tôi hơn là tôi đến nhà Lộc. Nói cho đúng thì từ đầu năm học, tôi chưa đến nhà Lộc lần nào. Tính Lộc rủ rỉ ít nói. Mẹ tôi rất mến Lộc. Mẹ thường hay nêu Lộc để làm gương cho tôi. Mẹ làm tôi lắm khi tự ái. Mẹ nói là Lộc bé mà học giỏi, chăm, ngoan, lại nền nếp, cẩn thận… Có thể những điều trên mẹ tôi nói đúng, nhưng riêng cái điểm cẩn thận thì tôi không chịu. Tôi nghĩ rằng Lộc “ki bo” thì có. Cả lớp tôi chúng nó đều nhận xét thế. Lộc có cái cặp sách đã cũ mà cứ quý như vàng, không bao giờ vứt cặp xuống

đất, không bao giờ dám ngồi lên cặp. Có cái bút máy Trường Sơn nét đã to bè, thế mà cứ viết viết, cất cất chi chút, chỉ dám viết cái bút ấy vào những buổi kiểm tra bài, còn ngày thường thì Lộc viết bút chấm mực. […]

Cuối học kì hai, Lộc báo cho tôi một tin chả vui gì:

- Bố tớ sắp mù hẳn rồi, Viện mắt người ta bảo phải mổ mới khỏi. Mấy hôm nữa bố tớ vào viện. Tớ phải làm thay cả phần việc của bố ở nhà để kiếm sống, lại còn phải chăm sóc bố nữa chứ. Chắc tớ chả tiếp tục học được nữa. – Lộc giúi vào tay tôi cái bút Trường Sơn: - Cậu cầm lấy cái này mà dùng, tớ giữ mà không dùng nó phí đi!

Lúc này giọng Lộc đã run run, không còn bình tĩnh như trước. Tôi nắm chặt tay Lộc và nói:

- Cậu cứ giữ lấy cái bút này. Cậu cần phải tiếp tục học. Tớ sẽ giúp cậu trong thời gian bố cậu vào viện. Sau giờ học ở trường, tớ sẽ về nhà cậu, chúng mình cùng học, cùng làm. Vả lại cái việc sửa dép cũng dễ thôi, cậu bảo tớ vài lần là tớ làm được. Mẹ tớ sẽ rất vui lòng nếu như tớ giúp được cậu. Mẹ tớ quý và thương cậu lắm.

Câu 4: Em hãy tóm tắt ngắn gọn văn bản trên.

0
18 tháng 12 2024

cái này thì mk chịu khó quá đi

 

19 tháng 12 2024

Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!

31 tháng 12 2024

Thì kệ.

24 tháng 2

1. Bố cục và nội dung bài thơ:


Bài thơ chia làm ba phần, mỗi phần thể hiện một khía cạnh của nhân vật Bác Cửu Như:


Phần đầu: Tú Xương mô tả một người thầy uyên bác, nhân hậu và khiêm tốn. Bác Cửu Như là một nhân vật được người đời tôn kính và kính trọng vì tài năng và phẩm hạnh của mình. Tú Xương đã dùng hình ảnh "Bác" để thể hiện sự trân trọng và ngưỡng mộ đối với con người này.


Phần giữa: Phần này miêu tả sự gần gũi và tình cảm chân thành giữa Tú Xương và Bác Cửu Như. Bác không chỉ là người thầy uyên bác mà còn là người bạn tri kỷ, luôn động viên và chia sẻ kinh nghiệm sống với Tú Xương. Qua đó, bài thơ phản ánh tình thầy trò, đồng thời cũng thể hiện tấm lòng khiêm nhường của Tú Xương đối với người bạn tri thức của mình.


Phần cuối: Phần kết của bài thơ thể hiện niềm tiếc nuối và sự chia ly của tác giả đối với người thầy của mình. Tú Xương bày tỏ sự trân trọng và khắc ghi những bài học mà Bác Cửu Như đã trao gửi. Đồng thời, bài thơ cũng mang thông điệp về sự tiếc nuối khi không còn được sống bên người thầy mà mình kính trọng.


2. Đặc sắc nghệ thuật:


Sử dụng hình ảnh ẩn dụ: Tú Xương rất tinh tế trong việc sử dụng hình ảnh ẩn dụ để thể hiện phẩm hạnh của người thầy. Bác Cửu Như được mô tả qua những hình ảnh giản dị nhưng đầy sức mạnh, như "Bác Cửu Như", một cái tên mang tính tượng trưng cho sự kiên cường và trí tuệ.


Ngôn ngữ giản dị mà sâu sắc: Tú Xương sử dụng những từ ngữ rất gần gũi, dễ hiểu nhưng lại đầy tính triết lý. Cách dùng ngôn từ giản dị nhưng sâu sắc đã giúp bài thơ dễ tiếp cận và dễ cảm nhận hơn đối với người đọc.


Biểu đạt cảm xúc chân thật: Cảm xúc trong bài thơ rất thật và mạnh mẽ, từ sự tôn kính đến sự tiếc nuối, mọi thứ đều được Tú Xương thể hiện một cách rõ ràng, không màu mè, không ẩn ý. Điều này làm cho bài thơ trở nên gần gũi và dễ gây xúc động đối với người đọc.


3. Ý nghĩa của bài thơ:


Tôn vinh thầy cô và tình thầy trò: Bài thơ không chỉ ca ngợi phẩm hạnh của một người thầy tài đức vẹn toàn mà còn là sự tôn trọng, lòng biết ơn đối với những người đã dìu dắt, giúp đỡ trong hành trình học hỏi. Bài thơ thể hiện một tình cảm thầy trò sâu sắc và quý giá, làm nổi bật sự quan trọng của người thầy trong sự phát triển của học trò.


Sự kính trọng và sự chia ly: Bài thơ cũng phản ánh sự tiếc nuối và niềm tiếc nuối khi tác giả phải xa rời một người thầy mẫu mực, thể hiện sự gắn bó sâu sắc giữa người thầy và học trò. Nó cũng nhắc nhở người đọc về giá trị của tình cảm chân thành và sự kính trọng giữa người thầy và học trò.

19 tháng 12 2024

Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!

18 tháng 12 2024

a. Liệt kê các sự vật gắn bó với môi trường sống và đồng loại:

 

Trong thế giới tự nhiên:

Con ong: Yêu hoa

Con cá: Yêu nước

Con chim: Yêu trời

Trong xã hội loài người:

Con người: Yêu đồng chí, yêu người anh em

b. Tình cảm của tác giả thể hiện:

 

Qua đoạn văn, tác giả thể hiện một tình yêu sâu sắc đối với cuộc sống, với thiên nhiên và với con người. Tác giả muốn khẳng định rằng:

 

Mọi sinh vật đều có những mối quan hệ gắn kết: Mỗi loài đều có những yêu thương riêng, đều tìm kiếm và gắn bó với những điều phù hợp với bản năng của mình.

Con người không thể sống cô độc: Con người cần có tình yêu thương, sự sẻ chia và gắn kết với đồng loại.

Sự đoàn kết tạo nên sức mạnh: Câu thơ "Một ngôi sao chẳng sáng đêm, Một thân lúa chín chẳng nên mùa vàng" nhấn mạnh tầm quan trọng của sự đoàn kết. Khi chúng ta cùng nhau chung tay, chúng ta sẽ tạo nên những điều lớn lao hơn.

Mỗi cá nhân đều có giá trị: Dù là một ngôi sao nhỏ hay một hạt lúa, mỗi cá nhân đều đóng góp vào sự hoàn thiện của cả một hệ thống.

Tóm lại:

 

Tác giả muốn gửi gắm thông điệp về tình yêu thương, sự gắn kết và tầm quan trọng của cộng đồng. Ông muốn khẳng định rằng, mỗi cá nhân đều có vai trò quan trọng trong cuộc sống và chúng ta cần sống vì nhau, yêu thương nhau để tạo nên một thế giới tốt đẹp hơn.

 

Bạn có muốn phân tích sâu hơn về một chi tiết nào đó trong đoạn văn không?

 

 

 

 

 

 

 

24 tháng 2

Người em yêu quý nhất là bà nội của mình, người mà trong mắt tôi luôn là "mái ấm" vững chắc nhất. Mỗi lần về quê, tôi luôn được bà đón bằng câu nói thân thương: "Con về rồi à, vô nhà bà nghỉ nghen!". Bà không chỉ là người chăm sóc, dạy dỗ tôi những điều hay lẽ phải, mà còn là người luôn làm cho tôi cảm thấy bình yên và ấm áp. Bà thường ngồi bên bếp lửa, tay nấu những món ăn đậm đà hương vị quê nhà, và kể cho tôi nghe những câu chuyện xưa cũ mà mỗi lần nghe lại, tôi lại thấy như có thêm một phần ký ức mới trong lòng. Cái cách bà dạy tôi cách làm việc chăm chỉ, sống lương thiện mà không cần cầu kỳ, giản dị như chính bản chất của bà vậy. Bà là niềm tự hào lớn trong cuộc đời tôi, và dù có đi đâu, tôi vẫn nhớ mãi những lời dặn dò của bà: "Cứ sống thật thà, lòng mình sạch sẽ thì không sợ gì hết!".