K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

15 tháng 12 2024

ai giúp mình với ạ🥲

15 tháng 12 2024

Ba Lưỡi Rìu

Ngày xửa ngày xưa, trong một khu rừng thẳm sâu, có ba lưỡi rìu mà mỗi chiếc đều mang một tính cách và một số phận riêng biệt. Chúng từng là những dụng cụ lao động, nhưng qua thời gian, chúng bị bỏ quên trong một góc rừng hoang vu, chẳng còn ai dùng đến. Ba chiếc rìu ấy, mỗi chiếc có một câu chuyện, một niềm khao khát, và một ước mơ riêng.

Chiếc lưỡi rìu đầu tiên, là chiếc lưỡi cứng cáp, đầy sức mạnh. Nó luôn tự hào về khả năng cắt phăng những thân cây to, những khúc gỗ cứng như thép. Khi ai đó cầm nó lên, nó luôn vang lên tiếng "keng keng" mạnh mẽ, khúc gỗ nào cũng không thể cản nổi sự sắc bén của nó. Tuy nhiên, trong một lần bị vứt xuống đất sau khi đã hoàn thành nhiệm vụ, chiếc rìu này không thể quên được cảm giác của sự vô dụng. "Ta là lưỡi rìu mạnh mẽ, nhưng sao lại bị bỏ quên thế này?" nó tự hỏi. Cảm giác bị lãng quên làm nó trở nên buồn bã, và nó ước ao có thể lại được cầm lên, để thể hiện sự mạnh mẽ của mình một lần nữa.

Chiếc lưỡi rìu thứ hai thì khác. Nó không phải là chiếc lưỡi sắc bén nhất, nhưng lại là chiếc lưỡi mềm mại, linh hoạt. Nó dễ dàng uốn lượn theo từng cú vung, đôi khi cắt ra những đường cong tuyệt đẹp, thay vì chỉ cắt thẳng như những chiếc rìu khác. Mỗi lần bị bỏ rơi, nó lại nhớ về những ngày tháng được cầm lên và tạo ra những đường chạm trổ kỳ diệu trên gỗ. "Dù không mạnh mẽ như những chiếc rìu khác, nhưng ta có thể tạo ra những tác phẩm đẹp đẽ," chiếc lưỡi rìu này tự nhủ. Nó không buồn vì sự vắng bóng của mình, mà lại cảm thấy hạnh phúc mỗi khi được nhìn thấy những hình thù tuyệt vời mà nó có thể tạo ra.

Chiếc lưỡi rìu thứ ba là chiếc rìu đã cũ kỹ, mòn đi nhiều sau những năm tháng dài sử dụng. Nó không còn sắc bén nữa, thậm chí còn có những vết nứt sâu. Nhưng có một điều đặc biệt ở chiếc rìu này, đó là một trái tim đầy yêu thương. Mỗi khi ai đó cầm chiếc lưỡi rìu này, dù không còn sức mạnh như trước, nó vẫn vươn lên với tất cả tấm lòng, như một người bạn đồng hành trung thành, luôn sẵn sàng giúp đỡ. Nó không có những lo lắng về việc có còn được dùng hay không, bởi vì nó biết rằng dù mình có yếu đi, thì vẫn có những người cần đến nó, vẫn có những lúc mà chính trái tim của chiếc rìu mới là điều quan trọng nhất. "Dù không mạnh nữa, nhưng ta sẽ luôn làm hết sức mình," chiếc lưỡi rìu này nghĩ.

Một ngày nọ, có một cậu bé vào khu rừng để tìm kiếm gỗ. Cậu không tìm thấy được một chiếc rìu mới, nên cậu quyết định sẽ dùng chiếc lưỡi rìu cũ mà cậu tình cờ tìm thấy trong một góc rừng. Cậu bé lấy chiếc lưỡi rìu cũ kỹ, mòn đi nhiều và bắt đầu chặt gỗ. Khi cậu vung chiếc rìu, nó không còn mạnh mẽ như những lần trước, nhưng mỗi nhát chém đều đầy sự cẩn trọng và yêu thương. Cậu bé không vội vã, không hối hả, mà làm việc với sự kiên nhẫn, từng nhát chém như muốn để chiếc rìu thể hiện hết những gì tốt đẹp mà nó có. Sau một thời gian dài làm việc, cậu bé đã xây dựng được một ngôi nhà nhỏ, và chiếc lưỡi rìu cũ đã được thắp lại một ngọn lửa hy vọng.

Ba chiếc rìu, ba số phận, ba tâm hồn. Dù mạnh mẽ hay yếu đuối, cứng cáp hay mòn đi, mỗi chiếc rìu đều có giá trị riêng. Và chính trong những lúc tưởng chừng như bị lãng quên, chúng mới nhận ra rằng, đôi khi, chính những điều tưởng như không hoàn hảo lại mang đến vẻ đẹp và giá trị đích thực.

15 tháng 12 2024

5+5=

15 tháng 12 2024

a; (\(\sqrt{45}\) - \(\sqrt{125}\) + \(\sqrt{20}\)) : \(\sqrt{5}\)

   =  (\(\sqrt{9.5}\) - \(\sqrt{25.5}\) + \(\sqrt{4.5}\)):\(\sqrt{5}\)

   =  (3\(\sqrt{5}\) - 5\(\sqrt{5}\) + 2\(\sqrt{5}\)): \(\sqrt{5}\)

     = (- 2\(\sqrt{5}\) + 2\(\sqrt{5}\)) : \(\sqrt{5}\)

     = 0 : \(\sqrt{5}\)

     = 0 

 

15 tháng 12 2024

cuu t

 

14 tháng 2

CTPT: CH2O (CTĐGN). Không phải CTĐGN của 1 acid

17 tháng 12 2024

tóm tắt:                                     bài làm:

R1 // R2                   điện trờ td mạch điện

R1=2\(\Omega\)                          R=\(\dfrac{R_1\cdot R_2}{R_1+R_2}\)=\(\dfrac{2\cdot3}{2+3}\)=1,2\(\Omega\)

R2=3\(\Omega\)                      vì \(R_1\)//\(R_2\)=>U=U\(_1\)=U\(_2\)=6V

U = 6V                     Cường độ dòng điện đi qua điện trở \(R_1\)

                                    I\(_1\)=\(\dfrac{U_1}{R_1}\)=\(\dfrac{6}{2}\)=3A

                                Cường độ dòng điện đi qua điện trở \(R_2\)

                                    I\(_2\)=\(\dfrac{U_2}{R_2}\)=\(\dfrac{6}{3}\)=2A

 

9 tháng 4

Truyện ngắn Người cha của Nguyễn Quang Thiều là một tác phẩm giàu cảm xúc, thể hiện sâu sắc tình cảm gia đình thiêng liêng, đặc biệt là tình phụ tử. Vẻ đẹp của tác phẩm trước hết được thể hiện qua hình tượng người cha với những phẩm chất cao quý, giàu đức hi sinh và tình yêu thương con vô bờ bến. Người cha trong truyện không phải là một con người hoàn hảo theo nghĩa bề ngoài, nhưng lại là một con người đẹp trong chiều sâu tâm hồn. Ông lặng lẽ, ít nói, không biểu lộ tình cảm một cách trực tiếp nhưng lại dành trọn trái tim mình cho con. Chính sự âm thầm đó lại càng làm nổi bật vẻ đẹp của tình cha, một thứ tình cảm không phô trương mà bền bỉ, sâu sắc.

Bên cạnh đó, vẻ đẹp của tác phẩm còn nằm ở cách tác giả khắc họa những chi tiết rất đời thường nhưng lại gợi nhiều suy ngẫm. Những hành động nhỏ của người cha, những suy nghĩ, nỗi trăn trở của ông đều được miêu tả chân thực và cảm động. Qua đó, người đọc nhận ra rằng tình yêu thương không nhất thiết phải thể hiện bằng lời nói mà có thể được thể hiện qua hành động, qua sự quan tâm lặng lẽ mỗi ngày. Điều này làm cho hình ảnh người cha trở nên gần gũi, chân thật và có sức lay động mạnh mẽ.

Một điểm đặc sắc khác của truyện là sự chuyển biến trong nhận thức của người con. Ban đầu, người con có thể chưa hiểu hết được tình cảm của cha, thậm chí có những khoảng cách, hiểu lầm. Nhưng theo thời gian, qua những trải nghiệm và suy ngẫm, người con dần nhận ra tình yêu thương to lớn mà cha đã dành cho mình. Sự thức tỉnh này mang lại giá trị nhân văn sâu sắc, nhắc nhở mỗi người hãy biết trân trọng tình cảm gia đình khi còn có thể.

Ngoài nội dung, nghệ thuật của truyện cũng góp phần làm nên vẻ đẹp của tác phẩm. Nguyễn Quang Thiều sử dụng ngôn ngữ giản dị nhưng giàu hình ảnh, giàu cảm xúc. Giọng văn nhẹ nhàng, sâu lắng, có lúc như những dòng tâm sự khiến người đọc dễ dàng đồng cảm. Cách xây dựng tình huống truyện tự nhiên, không cầu kì nhưng lại có sức gợi lớn, giúp làm nổi bật chủ đề tình cha con.

Tác phẩm còn mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc khi khẳng định giá trị của gia đình trong cuộc sống con người. Trong xã hội hiện đại với nhiều biến động, con người đôi khi dễ quên đi những tình cảm gần gũi nhất. Truyện Người cha như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng rằng tình cảm gia đình, đặc biệt là tình cha con, luôn là điểm tựa vững chắc và thiêng liêng.

Tóm lại, vẻ đẹp của truyện Người cha không chỉ nằm ở nội dung cảm động mà còn ở cách thể hiện tinh tế và giàu ý nghĩa. Hình tượng người cha hiện lên vừa giản dị vừa cao cả, để lại trong lòng người đọc nhiều xúc động và suy ngẫm. Tác phẩm giúp ta hiểu hơn về tình phụ tử và nhắc nhở mỗi người biết yêu thương, trân trọng gia đình của mình.

14 tháng 12 2024

Gọi 3 số đó là \(a,b,c\inℕ^∗\)

Khi đó \(ƯCLN\left(a,b\right)=ƯCLN\left(b,c\right)=ƯCLN\left(c,a\right)=1\)

và \(a+b⋮c,b+c⋮a,c+a⋮b\) 

\(\Rightarrow\left\{{}\begin{matrix}b+c=ax\left(1\right)\\c+a=by\left(2\right)\\a+b=cz\left(3\right)\end{matrix}\right.\left(x,y,z\inℕ^∗\right)\)

Lấy \(\left(2\right)-\left(1\right)\), ta được \(a-b=by-ax\)

\(\Rightarrow a\left(x+1\right)=b\left(y+1\right)\)    (4)

\(\Rightarrow a\left(x+1\right)⋮b\)  mà \(ƯCLN\left(a,b\right)=1\Rightarrow x+1⋮b\) \(\Rightarrow x+1=bm\)

Tương tự, ta có \(y+1⋮a\) \(\Rightarrow y+1=an\)

\(\left(4\right)\Rightarrow abm=ban\) \(\Rightarrow m=n\) 

\(\Rightarrow\left\{{}\begin{matrix}x+1=bm\\y+1=am\end{matrix}\right.\)

Tương tự, ta cũng có \(z+1=cm\)

 Khi đó \(m\left(a+b\right)=x+y+2\)

 Mà \(cz=a+b\) \(\Rightarrow mcz=x+y+2\)

\(\Rightarrow z\left(z+1\right)=x+y+2\)

\(\Rightarrow z^2+z=x+y+2\)

Hoàn toàn tương tự, ta cũng có

\(\left\{{}\begin{matrix}x^2+x=y+z+2\left(5\right)\\y^2+y=z+x+2\left(6\right)\\z^2+z=x+y+2\left(7\right)\end{matrix}\right.\)

\(\Rightarrow x^2+y^2+z^2=x+y+z+6\)

 

\(\Rightarrow\left(x-\dfrac{1}{2}\right)^2+\left(y-\dfrac{1}{2}\right)^2+\left(z-\dfrac{1}{2}\right)^2=\dfrac{27}{4}\)

\(\Rightarrow\left(2x-1\right)^2+\left(2y-1\right)^2+\left(2z-1\right)^2=27\)

Ta lập tất cả các bộ 3 số chính phương có tổng bằng 27:

(1,1,5); (1,5,1); (5,1,1); (3,3,3)

Nếu \(2x-1=2y-1=2z-1=3\Leftrightarrow x=y=z=2\)

\(\Rightarrow\left\{{}\begin{matrix}b+c=2x\\c+a=2y\\a+b=2z\end{matrix}\right.\) \(\Rightarrow a=b=c\) \(\Rightarrow a=b=c=1\) (vì \(ƯCLN\left(a,b\right)=1\))

Nếu có 1 trong 3 số 2x-1, 2y-1, 2z-1 bằng 5 còn 2 số kia bằng 1 thì không mất tính tổng quát, giả sử \(2x-1=5,2y-1=1,2z-1=1\)

\(\Rightarrow x=3,y=z=1\)

\(\Rightarrow\left\{{}\begin{matrix}b+c=3a\\c+a=b\\a+b=c\end{matrix}\right.\) \(\Rightarrow a=b=c=0\), loại

Vậy \(a=b=c=1\) là bộ (a, b, c) duy nhất thỏa mãn ycbt.

 

 

 

13 tháng 12 2024

Trời đất chứng giám, ta, Trương Sinh, nay xin kể lại nỗi oan khuất, bi kịch kinh hoàng đã giáng xuống đầu ta và gia đình, để cho thiên hạ được biết, để cho lòng ta được phần nào thanh thản.

Chuyện bắt đầu từ khi ta lên đường đi lính. Vợ ta, Vũ Nương, một người con gái hiền thục, đảm đang, xinh đẹp, đã ở nhà chăm sóc mẹ già và con thơ. Ta ra đi với lòng nặng trĩu, nhưng tin tưởng vào đức hạnh của nàng. Bao nhiêu lời hứa hẹn, bao nhiêu lời dặn dò, ta đều đã nói hết, chỉ mong nàng giữ gìn phẩm hạnh, chờ đợi ta trở về.

Thế nhưng, số phận trớ trêu! Khi trở về, ta thấy trong nhà có nhiều thay đổi. Cậu bé, con ta, khi được hỏi về người đàn ông lạ thường xuyên lui tới nhà, đã hồn nhiên chỉ tay vào bóng mình phản chiếu trên vách tường và nói đó là cha. Tức giận, ghen tuông dâng trào, ta không thèm nghe lời giải thích của Vũ Nương, không hề đặt mình vào hoàn cảnh của nàng, trong suốt thời gian ta vắng nhà, nàng phải gồng mình chống chọi với bao khó khăn, với nỗi nhớ nhung da diết. Ta, trong cơn ghen mù quáng, đã kết tội nàng một cách oan uổng, tàn nhẫn. Những lời nói cay nghiệt, những hành động thiếu suy nghĩ của ta đã khiến nàng tuyệt vọng.

Nàng đã kể cho ta nghe sự thật, rằng "người đàn ông" kia chỉ là bóng của ta phản chiếu trên gương, rằng nàng vẫn chung thủy, vẫn một lòng một dạ đợi chờ. Nhưng lúc ấy, tâm can ta đã bị lửa ghen thiêu đốt mù mịt, ta không thể nghe, không thể hiểu.

Giờ đây, khi mọi sự đã quá muộn màng, ta mới nhận ra mình đã sai lầm tày trời. Vũ Nương, người vợ hiền thục, đảm đang, đã tự vẫn vì oan ức. Lời giải thích của nàng, sự thật phũ phàng, giờ đây chỉ còn là tiếng thở dài xót xa trong lòng ta. Nước mắt, hối hận, ăn năn… tất cả đều vô ích. Ta đã giết chết người vợ yêu thương của mình, đã đẩy đứa con thơ vào cảnh mồ côi.

Ta sống trong cõi đời này, mang theo nỗi đau đớn, dày vò, day dứt không nguôi. Đây là lời thú tội của ta, một lời sám hối muộn màng, một bài học đắt giá về sự ghen tuông mù quáng và sự thiếu hiểu biết, thiếu tin tưởng. Ta nguyện cầu cho linh hồn Vũ Nương được siêu thoát, và xin tha thứ cho tội lỗi của ta.