“Một cửa hàng bán cá làm cái biển đề mấy chữ to tướng :
"Ở ĐÂY CÓ BÁN CÁ TƯƠI"
Biển vừa treo lên, có người qua đường xem, cười bảo :
- Nhà này xưa quen bán cá ươn hay sao mà bây giờ phải đề biển là cá "tươi"?
Nhà hàng nghe nói, bỏ ngay chữ "tươi" đi.
Hôm sau, có người khách đến mua cá, cũng nhìn lên biển, cười bảo :
- Người ta chẳng nhẽ ra hàng hoa mua cá hay sao, mà phải đề là "ở đây"?
Nhà hàng nghe nói, bỏ ngay hai chữ "ở đây" đi.
Cách vài hôm, lại có một người khách đến mua cá, cũng nhìn lên biển, cười bảo :
- Ở đây chẳng bán cá thì bày cá ra để khoe hay sao mà phải đề là "có bán"?
Nhà hàng nghe nói lại bỏ ngay hai chữ "có bán" đi. Thành ra biển chỉ còn có mỗi một chữ "cá". Anh ta nghĩ trong bụng chắc từ bây giờ không còn ai bắt bẻ gì nữa.
Vài hôm sau, người láng giềng sang chơi, nhìn cái biển, nói :
- Chưa đi đến đầu phố đã ngửi mùi tanh, đến gần nhà thấy đầy những cá, ai chẳng biết là bán cá, còn đề biển làm gì nữa?
Thế là nhà hàng cất nốt cái biển!
C1: nêu một số đặc điểm nổi bật của truyện cười thể hiện qua VB Treo biển
C2: theo em, chi tiết nào đáng cười nhất trong truyện Treo biển?Vì sao?
Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Câu 1. Nhân vật chính là người ăn mày, mang tính cách thông minh, nhanh trí, biết phản ứng khéo léo và có sự châm biếm sâu sắc
Câu 2. Người nhà giàu có thái độ khinh bỉ, coi thường, lạnh lùng và tàn nhẫn với người ăn xin
Câu 3. Câu văn có chứa nghĩa hàm ẩn là
Ở dưới ấy các nhà giàu chiếm hết chỗ rồi
Câu 4. Hàm ý của câu trên là chê bai, phê phán những người giàu nhưng sống độc ác, vô nhân đạo, coi họ cũng xấu xa như ở “địa ngục”
Câu 5. Tác giả dân gian thể hiện thái độ phê phán, mỉa mai những người giàu có mà thiếu lòng nhân ái, đồng thời bày tỏ sự cảm thông với người nghèo
Câu 6. Bài học rút ra là con người cần sống nhân hậu, biết yêu thương, giúp đỡ người khác, không nên coi thường hay đối xử tàn nhẫn với người nghèo khổ
Ông bình mua mười con cá bỏ vào cái bể 10 phút sau cá chết hết tại sao?
Một trong những kỷ niệm đáng nhớ nhất của em là lần đi chơi trên đồng cùng gia đình vào một buổi sáng hè. Đó là một ngày đẹp trời, khi ánh nắng ban mai chiếu xuống làm không gian trở nên ấm áp và dễ chịu. Mẹ và ba chuẩn bị cho cả gia đình một chuyến đi dã ngoại nhẹ nhàng, và chúng em cùng nhau lên đường.
Khi đến cánh đồng, không khí trong lành và mát mẻ khiến em cảm thấy vô cùng thích thú. Cánh đồng lúa xanh mướt trải dài, những ngọn lúa đang thì con gái, nhẹ nhàng lay động trong làn gió. Trên bầu trời, những đám mây trắng bồng bềnh như những dải bông gòn. Em cùng em gái chạy tung tăng trên cánh đồng, chân trần dẫm lên mặt đất ấm áp, cảm nhận được từng nhịp đập của thiên nhiên.
Ba em lấy một chiếc nón lá, đưa em ra giữa đồng và bảo em nhìn xung quanh. Em ngước mắt nhìn lên, thấy đồng cỏ bao la, xa xa là những con trâu đang gặm cỏ, những bà con nông dân đang cặm cụi làm việc. Hình ảnh ấy thật yên bình, giản dị nhưng lại khiến em cảm thấy rất ấm áp và gần gũi.
Khi đã chơi chán, cả gia đình ngồi nghỉ dưới một gốc cây to. Mẹ lấy ra những món ăn nhẹ như bánh mì, trái cây, và nước uống, rồi chúng em cùng nhau chia sẻ. Cả gia đình cùng trò chuyện, kể nhau những câu chuyện vui, làm cho không khí càng thêm phần ấm cúng.
Lúc về, em nhìn lại cánh đồng một lần nữa, cảm giác như mọi thứ đều thật gần gũi, thân thuộc. Đó là một kỷ niệm thật đẹp và đáng nhớ, giúp em thêm yêu thiên nhiên, yêu quê hương và hiểu rõ hơn giá trị của những giây phút giản dị bên gia đình.
Olm chào em, cảm ơn đánh giá của em về chất lượng bài giảng của Olm, cảm ơn em đã đồng hành cùng Olm trên hành trình tri thức. Chúc em học tập hiệu quả và vui vẻ cùng Olm em nhé!
Câu 1. Hai câu thơ gợi ra vẻ đẹp sống động, tinh tế của thiên nhiên quê hương trong đêm, qua đó cho thấy sự cảm nhận rất nhạy bén của tác giả, tiếng trăng như có hơi thở, tàu dừa khẽ lay động, rồi âm thanh rào rào của cơn mưa làm bức tranh thiên nhiên trở nên gần gũi, có hồn, đồng thời thể hiện tình yêu tha thiết của nhà thơ đối với cảnh vật quê hương.
Chắc hẳn mỗi chúng ta, ai cũng có kỉ niệm tươi đẹp không thể nào quên. Với em, kỉ niệm mùa hè năm lớp năm làm em nhớ mãi, lần đó, em đã "nhặt được của rơi trả lại người đánh mất".
Sau tiết học ngày hôm ấy, em được giao nhiệm vụ tưới nước cho những bồn hoa trong sân trường. Lúc em đang đi trên sân, vô tình em nhìn thấy tờ tiền mệnh giá hai trăm nghìn. Đó là một số tiền lớn đối với em. Em vội ngó xung quanh rồi đút tờ tiền vào túi; khi ấy, trong đầu em vẩn vơ biết bao suy nghĩ. Số tiền đó có thể mua biết bao cuốn truyện tranh đẹp, bao nhiêu đồ ăn ngon. Thế là em quyết định mang số tiền này về nhà. Em nhanh chóng tưới hoa rồi cầm cặp sách chạy tung tăng ra khỏi cổng trường. Trên đường về nhà, ban đầu, em hí hửng nhìn ngắm những cửa hàng truyện tranh, hàng bán đồ ăn vặt,... Ôi! Thật hấp dẫn biết bao. Dù như vậy nhưng trong em vẫn hiện lên những suy nghĩ về người bị mất tiền. Không biết người bị mất tiền đó là ai. Số tiền mất lớn như thế hẳn người ta sẽ buồn lắm và quay lại trường tìm kiếm. Em phân vân không biết xử lí ra sao, những suy nghĩ cứ ngổn ngang trong đầu em. Về đến nhà, em chào bố mẹ rồi chạy vào phòng suy nghĩ. Tối hôm đó, em đã kể cho mẹ việc em nhặt được tiền chiều nay. Mẹ cười và bảo em: "Nhặt được của rơi, trả người đánh mất là việc nên làm con ạ. Đó là một nét đẹp trong phẩm chất đạo đức của con người. Ngày mai, con hãy mang số tiền con nhặt được đến cho cô Tổng phụ trách. Cô sẽ thông báo trên loa trường để người đánh rơi tiền đến nhận.".
Nghe lời mẹ, sáng hôm sau, em mang tờ tiền hai trăm nghìn đến nộp cho cô Tổng phụ trách. Vừa lúc đó, có một bạn hớt ha hớt hải chạy đến nhận lại số tiền. Bạn cảm ơn em rối rít, bạn chia sẻ với em rằng đó là số tiền bạn tích cóp để mua quà sinh nhật cho mẹ. Em thầm nghĩ mình trả lại số tiền là đúng và cảm thấy may mắn khi có sự hướng dẫn của mẹ.
Lúc về lớp, các bạn chạy đến vây quanh và khen em. Lúc đó, em đã cảm thấy rất vui. Vào buổi chào cờ tuần sau đó, em được tuyên dương trước toàn trường về việc làm tốt của mình. Bạn nhỏ đánh rơi tiền cũng tặng em một quyển truyện tranh rất đẹp và cảm ơn em rất nhiều. Em rất hạnh phúc vì việc làm của mình đem lại niềm vui cho mọi người. Từ kỉ niệm đó, em đã hiểu giá trị của những việc làm tốt, nó vô hình nhưng lại mang đến niềm vui đến cho mọi người.
Lúc về lớp, các bạn chạy đến vây quanh và khen em. Lúc đó, em đã cảm thấy rất vui. Vào buổi chào cờ tuần sau đó, em được tuyên dương trước toàn trường về việc làm tốt của mình. Bạn nhỏ đánh rơi tiền cũng tặng em một quyển truyện tranh rất đẹp và cảm ơn em rất nhiều. Em rất hạnh phúc vì việc làm của mình đem lại niềm vui cho mọi người. Từ kỉ niệm đó, em đã hiểu giá trị của những việc làm tốt, nó vô hình nhưng lại mang đến niềm vui đến cho mọi người.
Câu 1. Nhân vật Nam trong câu chuyện là một cậu bé có hoàn cảnh khó khăn nhưng rất đáng quý, trước hết Nam sống trong gia đình nghèo, phải mặc lại quần áo của chị gái nhưng vẫn ngoan ngoãn vâng lời mẹ, không đua đòi, thể hiện sự hiếu thảo và biết thương cha mẹ, bên cạnh đó Nam còn là học sinh chăm chỉ, học giỏi, làm bài tốt, chữ viết đẹp, cho thấy tinh thần vượt khó và ý thức học tập cao, ngoài ra khi bị bạn bè trêu chọc, Nam không phản ứng mà im lặng, điều đó thể hiện sự nhẫn nại, hiền lành và biết giữ bình tĩnh, nhận xét là Nam là hình ảnh tiêu biểu cho những bạn nhỏ giàu nghị lực, sống giản dị, biết yêu thương gia đình và cố gắng vươn lên trong học tập, giải thích là qua lời kể và sự thay đổi suy nghĩ của Tú, tác giả đã làm nổi bật phẩm chất tốt đẹp của Nam một cách tự nhiên và cảm động.
Trong nền văn học Việt Nam, có không ít tác phẩm ca ngợi tình mẫu tử, nhưng những vần thơ về cha lại thường hiếm hoi và ít được nhắc đến. Tuy nhiên, "Ngày của cha" của Phan Thanh Tùng đã làm dày thêm những trang văn học đầy cảm xúc, giúp chúng ta thấu hiểu sâu sắc hơn về những hi sinh thầm lặng và tình yêu bao la mà người cha dành cho gia đình và con cái.
Với sáu câu thơ ngắn gọn, bài thơ đã khắc họa rõ nét hình ảnh người cha lặng lẽ, kiên cường đối mặt với những khó khăn, thử thách trong cuộc sống. Đời cha vốn đã nặng gánh lo toan, nhưng khi có con, những gánh nặng ấy lại càng thêm chồng chất. Tuy vậy, cha chưa bao giờ thở than, chưa từng để lộ nỗi mệt mỏi hay buồn phiền trước mặt con cái. Cha âm thầm chịu đựng, chở che và dẫn dắt con qua những chặng đường gian nan của cuộc sống, giống như chiếc đò nặng nề vượt qua muôn trùng sóng gió để đưa con đến bến bờ hạnh phúc. Người cha ấy luôn mong mỏi con mình khỏe mạnh, ngoan ngoãn, và hạnh phúc. Tình yêu và sự hy sinh của cha không chỉ lớn lao như núi Thái Sơn mà còn mênh mông như biển cả và cao rộng như trời xanh. Dù con có trưởng thành, có đi xa đến đâu, tình cảm và công lao của cha vẫn là một món nợ lớn mà có lẽ cả đời con cũng khó lòng đền đáp.
Bài thơ "Ngày của cha" với những ngôn từ giản dị, gần gũi nhưng chứa đựng đầy ắp tình cảm đã khiến em xúc động và cảm nhận được sự vĩ đại của tình cha. Những khoảnh khắc bên cha càng trở nên quý giá hơn, và em tự hứa sẽ luôn cố gắng học hành, sống tốt để không phụ lòng mong mỏi và những hy sinh thầm lặng của cha mẹ.
Cảm nghĩ của em về bài hát này là tự hào vì đó là 1 bài hát đó là1chỗ có hình ảnh đẹp đẽ
FF ❤️🔥❤️🔥❤️🔥❤️🔥❤️🔥❤️🔥❤️🔥❤️🔥❤️🔥❤️🔥❤️🔥Gardena❤️🔥❤️🔥❤️🔥❤️🔥❤️🔥🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳